Nhạc nềnRecollection

Cuộc Ngã Giá Triệu Đô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng ngày thứ tư sau khi bản khế ước mang thai hộ nghiệt ngã được ký kết, bầu trời ngoại ô huyện Đông Anh vẫn xám xịt một màu chì sau khi cơn bão số ba càn quét qua. Bên trong Phòng siêu âm số 2 của Phòng khám đa khoa Hoàn Mỹ, không khí lạnh lẽo và nồng nặc mùi cồn sát trùng như muốn bóp nghẹt lá phổi của Mai Hoài Thương. Cô nằm bất động trên chiếc giường y tế bọc da giả đã bong tróc, cảm giác lớp gel siêu âm lạnh buốt đang được rà sát trên làn da bụng xanh xao.


Dưới lớp áo thun rộng thùng thình, bụng bầu bốn tháng của Thương mới chỉ nhô lên một chút, phẳng lặng và yếu ớt. Nhưng ngay lúc này, nhịp tim của cô đang đập liên hồi như trống trận. Đầu ngón tay cô bấu chặt vào mép giường sắt rỉ sét, nơi lớp kim loại lạnh toát của chiếc kéo y tế mạ niken đang được giấu kỹ trong cạp quần thun lót sát vào da thịt cô, sắc lẹm và đau nhói như một lời cảnh báo.


Bác sĩ Trần Chí Trung đứng bên cạnh, khuôn mặt tri thức hốc hác đầy vẻ dằn vặt. Đôi bàn tay đeo găng cao su của anh run rẩy khi di chuyển đầu dò trên bụng cô. Cánh cửa gỗ của phòng siêu âm đang khép hờ, để lộ một kẽ hở chưa đầy hai centimet. Từ kẽ hở đó, hướng thẳng ra căn phòng VIP đối diện – nơi Trịnh Khắc Duy, người đàn ông lịch lãm đã bỏ ra 500 triệu đồng cứu mạng em gái cô, đang ngồi bàn bạc công việc.


- Nằm yên, cô Thương. Đừng kích động. – Trung thì thào, giọng nói cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe, mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình siêu âm đen trắng để đánh lạc hướng chiếc camera giám sát góc tường. – Tôi cố tình hé cửa. Hãy nghe cho kỹ những gì chúng đang nói về cô và đứa bé.


Thương nín thở, áp sát tai về phía kẽ hở. Cổ họng cô vẫn còn đắng ngắt và tê dại – dư vị độc hại của viên thuốc Bio-Pregna mà y tá Yến bắt cô nuốt vào tối qua. Nhưng nỗi đau thể xác nhanh chóng bị dập tắt bởi tiếng cười trầm thấp, lịch lãm quen thuộc của Trịnh Khắc Duy dội qua khe cửa.


- Bà Mã Yên tâm, mặt hàng lần này tôi chuẩn bị cực kỳ hoàn hảo. – Giọng Duy vang lên, lạnh lùng và rành rọt như thể ông ta đang ngã giá một món hàng mỹ nghệ đắt tiền chứ không phải một sinh mệnh. – Người mẹ mang thai hộ là một cô gái quê Nghệ An, xuất thân công nhân, khỏe mạnh, không có tiền sử bệnh nền. Tôi đã cho người kiểm tra kỹ lưỡng từ gia phả đến sức khỏe thực tế. Đứa trẻ sinh ra chắc chắn sẽ mang nguồn gen ưu việt.


Từ đầu dây bên kia của chiếc loa ngoài điện thoại, một giọng phụ nữ trung niên khàn đặc, mang âm hưởng sắc lạnh của vùng biên ải phía Bắc cất lên. Đó là Mã Nghị, bà trùm của đường dây buôn người xuyên quốc gia:


- Gen tốt đến mấy thì cũng phải giao hàng đúng hạn. Bên đối tác Trung Quốc của tôi đã chồng đủ tiền cọc rồi. Họ đòi hỏi một bé trai sơ sinh hoàn hảo để nối dõi tông đường. Hai tỷ đồng cho thương vụ này, không bớt một xu, nhưng ông Duy phải đảm bảo đứa bé không được có bất kỳ tì vết nào khi đưa qua cửa khẩu Hữu Nghị.


- Hai tỷ đồng? – Duy bật cười, tiếng cười chứa đựng sự ngạo mạn của kẻ nắm đằng chuôi. – Bà Mã khinh thường Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh của tôi quá rồi. Quy trình nuôi dưỡng sản phụ của tôi khép kín 24/7 tại biệt thự Tây Hồ, từ chế độ dinh dưỡng đến y tế đều do Viện trưởng Phương trực tiếp giám sát. Đứa bé này đáng giá hơn con số hai tỷ của bà nhiều. Nhưng nể tình hợp tác lâu năm, tôi chấp nhận mức giá đó. Đúng ngày sinh, người của tôi sẽ áp tải hàng lên biên giới Lạng Sơn giao cho bà.


Tai Thương như có tiếng sét nổ ngang bên tai. Hai tỷ đồng. Đứa con trong bụng cô, sinh mệnh mà cô đang ngày đêm bảo vệ bằng cách lén tráo thuốc bằng bột mì, thực chất chỉ là một món hàng trị giá hai tỷ đồng chuẩn bị được bán sang biên giới ngay khi chào đời. Lời cảnh báo đẫm máu của sản phụ Lê Thị Đào trước khi chết vì băng huyết trên bàn mổ lậu hôm qua hiện về, chân thực và tàn khốc đến nghẹt thở: *"Chạy đi... chúng nó ép tôi sinh non... con tôi... cứu..."*


Nước mắt Thương trào ra, nóng hổi và cay đắng. Hóa ra Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh, hóa ra hình ảnh người cha hiếm muộn đau khổ của Duy chỉ là một lớp mặt nạ bẩn thỉu che giấu bản chất của một con quỷ hút máu người nghèo. Chúng dùng 500 triệu đồng cứu mạng em gái cô để biến cô thành một nô lệ sinh sản, một cái máy đẻ thuê không hơn không kém.


Nhưng sự kinh hoàng chưa dừng lại ở đó.


Tiếng bước chân dồn dập cắt ngang cuộc gọi. Viện trưởng Nguyễn Minh Phương bước vào phòng VIP, trên tay cầm tập hồ sơ bệnh án dán nhãn mật màu đỏ. Phương đẩy gọng kính cận, giọng nói đĩnh đạc nhưng lạnh lẽo:


- Chủ tịch, tôi vừa kiểm tra lại chỉ số phát triển phôi thai số 04 của con bé Thương. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Ca tráo đổi phôi đợt trước thực hiện rất thành công.


Duy gật đầu, châm một điếu xì gà, làn khói xám xịt bay qua khe cửa hờ xộc vào mũi Thương hăng hắc:


- Tốt. Mỹ Lệ có nghi ngờ gì về việc này không?


- Phu nhân hoàn toàn không biết gì cả. – Phương hạ thấp giọng, nhưng trong không gian khép kín của phòng khám, từng lời nói vẫn lọt vào tai Thương rõ mồn một. – Tôi đã làm giả toàn bộ hồ sơ ADN điện tử trên hệ thống phòng khám Hoàn Mỹ để báo cáo với phu nhân rằng phôi thai được cấy là từ trứng của cô ấy. Nhưng thực tế, chủ tịch biết rõ mà... Sự vô sinh tuyệt đối của Mỹ Lệ là không thể cứu vãn. Tử cung của cô ấy đã bị bóc tách hoàn toàn từ thời trẻ do tai biến thẩm mỹ, trứng cũng xơ hóa hoàn toàn, không thể thụ tinh.


Phương dừng lại một chút, lật trang hồ sơ phát ra tiếng sột soạt lạnh người:


- Để đảm bảo tỷ lệ đậu thai thành công 100% cho thương vụ triệu đô này, tôi đã lén lút lấy trứng của chính con bé Mai Hoài Thương để thụ tinh nhân tạo với tinh trùng của chủ tịch, rồi cấy ngược vào tử cung của nó. Đứa trẻ mà Thương đang mang trong bụng... thực chất mang 100% huyết thống ruột thịt của nó. Nó không phải là người mang thai hộ cho Mỹ Lệ. Nó chính là mẹ ruột hợp pháp của đứa bé về mặt sinh học!


*Oành!*


Một tiếng sấm muộn mằn nổ vang ngoài trời Đông Anh, nhưng không thể so sánh được với cơn chấn động đang đánh sụp toàn bộ nhận thức của Mai Hoài Thương trên giường bệnh.


Trứng của cô. Đứa con ruột của cô.


Không phải cô đang mang thai hộ cho một người phụ nữ quý tộc hiếm muộn. Đứa trẻ đang lớn dần lên trong bụng cô, sinh mệnh đang đạp khẽ vào thành tử cung của cô mỗi đêm, chính là giọt máu ruột thịt của cô! Chúng đã lén lút cướp đi tế bào trứng của cô, biến cô thành một người mẹ vô danh để rồi chuẩn bị cướp đứa con ruột của cô bán sang biên giới với giá hai tỷ đồng.


Sự chuyển hóa tâm lý diễn ra tàn khốc và mãnh liệt trong từng mạch máu của Thương. Nỗi ám ảnh về sự nghèo đói buộc phải bán đi máu thịt của mình bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn, nhường chỗ cho một bản năng mẫu tử thiêng liêng, cuồng bạo và nguyên thủy nhất. Đứa trẻ này là con cô! Cô không phải là một công cụ đẻ thuê rẻ tiền. Cô là mẹ ruột của nó!


- Nhịp tim của cô ấy tăng quá nhanh! – Trung hốt hoảng thì thào, nhìn vào màn hình máy đo nhịp tim đang nhảy múa liên tục lên con số 120. – Thương, cô phải bình tĩnh lại! Nếu không, tử cung co thắt sẽ làm động thai, chúng ta sẽ bị lộ ngay lập tức!


Thương cắn chặt môi đến rỉ máu, vị mặn chát của máu hòa cùng vị đắng của thuốc Bio-Pregna tạo nên một cảm giác căm phẫn tột cùng dọc cuống họng. Cô dùng hai tay ôm chặt lấy bụng, cố gắng điều hòa nhịp thở sâu theo phương pháp bấm huyệt an thai mà bác sĩ Hòa từng dạy. Cô không được khóc, không được gục ngã lúc này. Cô phải sống, đứa con của cô phải sống!


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát vang lên ngoài hành lang. Đỗ Minh Tú, trợ lý đắc lực của Duy, đang đi tuần tra an ninh xung quanh khu vực phòng khám. Gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi mặc vest công sở lịch lãm, đeo kính gọng vàng nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao cạo đang tiến về phía Phòng siêu âm số 2.


- Có ai ở bên trong không? – Giọng Tú vang lên ngoài cửa, tay gã đã đặt vào tay nắm cửa gỗ.


Trung nhanh như cắt gạt màn hình siêu âm đi, đứng chắn trước giường Thương, giọng nói giả vờ nghiêm khắc để át đi sự run rẩy:


- Tôi đang thực hiện quy trình khám thai chuyên sâu cho sản phụ biệt thự Tây Hồ. Trợ lý Tú có việc gì cần chỉ thị sao?


Tú không trả lời, gã từ từ đẩy cánh cửa gỗ ra. Kẽ hở hai centimet biến mất, cánh cửa mở rộng để lộ khuôn mặt lạnh lùng, dò xét của gã. Ánh mắt gã quét qua giường bệnh, dừng lại trên khuôn mặt đẫm mồ hôi hột và xanh xao của Thương, rồi liếc xuống chiếc xe dọn dẹp vệ sinh y tế đầy rác thải đặt cạnh góc tường.


Thương biết mình đang ở ranh giới sinh tử. Nếu Tú phát hiện ra sự bất thường trong nhịp tim của cô hoặc chiếc kéo y tế mạ niken đang giấu trong người cô, cô sẽ bị giam cầm vĩnh viễn dưới hầm ngầm phòng khám.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bản năng sinh tồn dã chiến trỗi dậy. Thương nhanh chóng lết người xuống giường, giả vờ bị cơn nôn nghén dữ dội hành hạ. Cô đổ gục người xuống bên cạnh chiếc xe dọn dẹp vệ sinh, một tay bấu chặt vào vành xe, đầu cúi gằm sát đất, ho thốc ho tháo khan khốc để che giấu khuôn mặt đang biến dạng vì bàng hoàng và sợ hãi. Cô dùng kỹ thuật hóa trang lao công thô sơ học được từ chị Tươi ở bệnh viện Bạch Mai – cúi đầu thật thấp, vai co lại để biến mình thành một bóng dáng tội nghiệp, vô hại trước mắt kẻ thù.


- Oẹ... khục... – Thương nôn ra một ngụm nước dịch dạ dày chua loét ngay sát chân Tú. – Bác sĩ... tôi đau bụng quá... cứu con tôi...


Tú nhíu mày, lùi lại một bước để tránh vệt dịch bẩn dính vào giày da đắt tiền của mình. Gã nhìn Thương với ánh mắt khinh miệt tột cùng, rồi quay sang hỏi Trung:


- Con bé này bị làm sao thế? Đừng để nó chết giống con bé Đào hôm qua, chủ tịch sẽ không vui đâu.


- Chỉ là phản ứng nôn nghén cấp tính do tác dụng phụ của thuốc dưỡng thai thôi. – Trung bình tĩnh đáp, nhanh tay lấy một chiếc khăn giấy lau vệt bẩn trên sàn. – Tôi đã tiêm thuốc ổn định tử cung cho cô ấy rồi. Cần đưa cô ấy về biệt thự nghỉ ngơi ngay lập tức.


Tú hừ lạnh một tiếng, không mảy may nghi ngờ một sản phụ nghèo khổ đang quỳ rạp dưới chân mình. Gã quay lưng bước đi, giọng nói lạnh lùng vọng lại:


- Đưa nó ra xe đi. Cậu Bằng đang đợi ở cổng sau. Liệu mà chăm sóc cho tốt cái máy đẻ hai tỷ đó.


Cánh cửa sắt phòng khám Hoàn Mỹ đóng sầm lại phía sau lưng Thương khi cô được y tá Yến áp giải ra xe. Chiếc xe bảy chỗ kính đen lao vút đi trong màn mưa bão âm ỉ của Hà Nội, đưa cô trở lại chiếc lồng giam vàng son biệt thự Tây Hồ.


***


Đêm muộn hôm đó, cơn bão số ba trút những đợt mưa như trút nước xuống mặt hồ Tây lạnh lẽo. Bên trong căn phòng áp mái khóa xích tầng ba, không gian tối tăm không một bóng đèn rực sáng.


Thương quỳ sụp trên chiếc giường tre cũ kỹ, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng. Nước mắt cô tuôn rơi đẫm lệ, không phải vì sự sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng của tình mẫu tử bị chà đạp. Cô áp tai sát vào bụng mình, cảm nhận nhịp đập khe khẽ của đứa con ruột – sinh mệnh vô tội mang nhóm máu hiếm O-Rh âm tính trùng khớp với dòng máu đang chảy trong huyết quản cô.


- Con ơi... – Thương khóc nghẹn, tiếng khóc bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét gầm rú ngoài mái tôn dột nát. – Mẹ xin lỗi... Mẹ đã suýt bán đi con của mình vì sự nghèo khổ... Nhưng giờ mẹ đã biết sự thật rồi. Con là máu thịt của mẹ, là linh hồn của mẹ...


Bàn tay gầy guộc của cô siết chặt lấy chiếc kéo y tế mạ niken đang giấu dưới nệm giường rỉ sét. Ánh mắt cô nhìn ra cửa sổ gỗ bị hàn thanh sắt rỉ sét, nơi những hạt mưa bão đang đập vào dữ dội. Ý chí trốn chạy của cô giờ đây đã không còn là sự liều lĩnh tự phát để cứu em gái Hoài An nữa. Nó đã chuyển hóa thành một lời thề sắt đá của một người mẹ sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ đứa con ruột khỏi đường dây buôn người tàn độc.


- Trịnh Khắc Duy, Tống Mỹ Lệ... các người coi con tôi là món hàng hai tỷ. – Thương thì thào trong bóng tối, đôi mắt cô rực lên một tia sáng kiên định, gan góc tột cùng. – Nhưng dù có phải nhảy xuống sông Hồng, dù có phải chết nơi biên thùy hoang vu, tôi cũng sẽ ôm chặt lấy con mình. Mẹ hứa với con... mẹ sẽ bảo vệ con bằng cả mạng sống này!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!