Nhạc nềnRecollection

Tiếng Kêu Trong Đêm Bão

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số ba càn quét qua Hà Nội suốt đêm qua đã lùi dần, để lại một bầu trời Sáng sớm xám xịt, nhớp nháp hơi nước. Từ ban công căn phòng áp mái của biệt thự Tây Hồ, mùi ẩm mốc của lá cây rụng và mùi nước hồ Tây tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác của Mai Hoài Thương. Cô đứng lặng bên cửa sổ, hai bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy chiếc bụng bầu bốn tháng đang nhô lên rõ rệt dưới lớp áo thun rộng thùng thình. Dù đã súc miệng hàng chục lần, vị đắng ngắt và cảm giác tê dại đầu lưỡi của viên thuốc Bio-Pregna từ tối qua vẫn bám dai dẳng nơi cuống họng cô, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự giam cầm vô hình này.


Thương nhắm mắt lại, tiếng khóc nghẹn ngào và tiếng xích sắt kéo lê trên sàn nhà của Lê Mỹ Hạnh đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai cô. Cô biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu không tìm đường trốn thoát trước khi cái thai lớn hơn, cô sẽ trở thành một bóng ma điên dại bị xích chân trong căn phòng áp mái nóng bức bên cạnh.


Nhưng trước tiên, cô phải lấy lại chiếc kéo y tế mạ niken đang nằm dưới gầm tủ thuốc tầng hai.


*Cạch.*


Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài lách cách vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Thương. Nguyễn Thị Tuyết bước vào, khuôn mặt không chút cảm xúc như thường lệ. Bà ta liếc nhìn bãi dịch vị đã được lau sạch sẽ trên sàn đá cẩm thạch, rồi ném cho Thương một cái nhìn lạnh lùng:


- Chuẩn bị đi. Hôm nay đến lịch khám thai định kỳ của cô. Xe của cậu Bằng đã chờ sẵn ở cổng sau. Cô Yến sẽ đi cùng để giám sát.


Thương cúi đầu, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn, giọng thều thào giả vờ mệt mỏi:


- Chị Tuyết... người em vẫn còn mệt lắm. Cho em xuống phòng truyền dịch tầng hai uống chút nước ấm trước khi đi được không? Cổ họng em đắng ngắt, không chịu nổi...


Tuyết hứ một tiếng, nhưng sự sạch sẽ đến mức bệnh hoạn của bà ta khiến bà ta không muốn Thương lại nôn mửa ra chiếc xe ô tô đắt tiền của chủ tịch. Bà ta gật đầu:


- Cho cô năm phút. Xuống nhanh lên, cậu Bằng không thích chờ đợi đâu.


Thương vội vã bước nhanh xuống cầu thang gỗ tối tăm. Khi đi ngang qua hành lang tầng hai, cô liếc nhìn chiếc camera hồng ngoại đang quay quét chậm rãi. Mười hai giây. Cô ghi nhớ nhịp quay của nó. Khi chiếc camera vừa xoay hướng về phía bức tranh sơn dầu treo tường, Thương nhanh như cắt lách người vào phòng truyền dịch.


Căn phòng nồng nặc mùi cồn sát trùng. Thương quỳ sụp xuống sàn đá lạnh buốt, áp sát mặt đất để nhìn vào khoảng tối dưới gầm chiếc tủ thuốc kính dày cộp sát tường. Bàn tay cô run rẩy thò sâu vào trong, các ngón tay rà soát trên mặt đất đầy bụi bặm.


*Đây rồi!*


Đầu ngón tay cô chạm vào lớp kim loại lạnh toát của chiếc kéo y tế mạ niken. Thương nhanh chóng rút chiếc kéo ra, nhét thẳng vào cạp quần thun lót bên trong bụng bầu, dùng thớ vải thô ráp của chiếc áo thun rộng che khuất hoàn toàn. Khi cô vừa đứng thẳng dậy, phủi vội vệt bụi bẩn trên tay thì bóng dáng y tá Lê Thị Yến đã xuất hiện ở cửa phòng, ánh mắt sắc lẹm đầy dò xét:


- Cô làm gì ở đây lâu thế? Đi thôi, xe đang đợi.


Thương nén nhịp tim đang đập liên hồi, giả vờ cầm cốc nước ấm trên bàn lên uống một ngụm rồi cúi đầu đi theo Yến ra cổng sau. Chiếc xe ô tô bảy chỗ kính đen của tài xế Trần Văn Bằng đã nổ máy chờ sẵn. Bằng liếc nhìn Thương qua gương chiếu hậu với ánh mắt vô cảm, rồi nhấn ga lao vút đi trong màn sương mù ẩm ướt của ngoại ô Hà Nội.


***


Điểm đến của họ là Phòng khám đa khoa Hoàn Mỹ, nằm biệt lập trên một khu đất hoang vắng thuộc huyện Đông Anh. Bề ngoài, nơi đây trông giống như một cơ sở y tế tư nhân cũ kỹ, xuống cấp với tấm biển hiệu bạc màu treo xộc xệch bên rặng tre già. Nhưng ngay khi bước qua cánh cửa sắt khóa chặt dưới sự giám sát của bảo vệ Nguyễn Văn Khang, Thương không khỏi rùng mình trước sự tương phản kinh hoàng bên trong.


Không gian bên trong phòng khám được trang bị những máy móc y tế tối tân, sáng loáng dưới ánh đèn LED trắng lạnh lẽo. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc át đi mọi sự sống. Đây chính là hang ổ tuyệt mật của Viện trưởng Nguyễn Minh Phương, nơi thực hiện những ca cấy ghép phôi lậu và kiểm soát thai kỳ của các sản phụ mang thai hộ bằng những phương pháp vô nhân đạo.


Thương được dẫn đến ngồi chờ trên chiếc ghế inox lạnh buốt ở hành lang. Cách đó không xa, cửa phòng mổ cấp cứu đang khép hờ, ánh đèn đỏ cảnh báo phía trên nhấp nháy liên hồi.


Đúng lúc đó, một chiếc xe đẩy y tế được đẩy vội vã qua hành lang. Thương bàng hoàng nhận ra người nằm trên xe chính là Lê Thị Đào, một sản phụ cùng cảnh ngộ mang thai hộ lần thứ hai cho đường dây. Đào mới ba mươi tuổi nhưng khuôn mặt đã già nua trước tuổi, da dẻ xám xịt như người chết trôi, đôi mắt sâu hoắm đầy vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.


Khi chiếc xe đẩy đi ngang qua Thương, Đào chợt nghiêng đầu, dùng bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết kim truyền nắm chặt lấy vạt áo thun của Thương. Đôi môi nứt nẻ, rỉ máu của Đào mấp máy, phát ra những âm thanh thều thào, đứt quãng chỉ đủ cho hai người nghe:


- Chạy... chạy đi... Đừng tin chúng nó... Chúng nó ép tôi sinh non... Con tôi... cứu...


- Im miệng đi! – Y tá trưởng Trịnh Mỹ Hạnh gắt lên, tàn nhẫn gạt tay Đào ra khỏi áo Thương, rồi nhanh chóng đẩy chiếc xe vào bên trong phòng mổ. Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại, cắt đứt ánh nhìn tuyệt vọng cuối cùng của người mẹ xấu số.


Thương ngồi chết lặng trên ghế, toàn thân run rẩy. Lời cảnh báo của Đào như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu cô, đập tan mọi ảo tưởng cuối cùng về một khế ước mang thai hộ nhân đạo. Cô áp chặt hai tay vào bụng, cảm nhận mầm sống nhỏ bé bên trong đang đạp khẽ như muốn tìm kiếm sự chở che từ người mẹ.


***


Bên trong phòng mổ, bầu không khí căng thẳng bao trùm. Lê Thị Đào đang quằn quại trên bàn mổ trong cơn co thắt tử cung dữ dội do bị tiêm thuốc kích đẻ non quá liều. Chỉ số huyết áp trên màn hình máy theo dõi liên tục nhảy múa báo động đỏ.


Bác sĩ trẻ Trần Chí Trung đứng bên cạnh bàn mổ, đôi bàn tay run rẩy khi nhìn thấy máu tươi bắt đầu chảy tràn ra từ ga giường y tế. Anh quay sang Viện trưởng Nguyễn Minh Phương đang đứng chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật với khuôn mặt lạnh lùng vô cảm:


- Viện trưởng, sản phụ Đào bị băng huyết cấp tính rồi! Nhịp tim của cô ấy đang giảm mạnh, tử cung co thắt quá độ do tác dụng phụ của thuốc kích đẻ liều cao. Chúng ta không có đủ thiết bị cấp cứu hồi sức ở đây. Phải chuyển cô ấy đến Bệnh viện Bạch Mai ngay lập tức!


Nguyễn Minh Phương đeo đôi găng tay cao su vô trùng, liếc nhìn màn hình chỉ số rồi lạnh lùng đáp:


- Chuyển viện? Cậu điên rồi à, Trung? Chuyển cô ta đến bệnh viện công để cả lũ chúng ta đi tù vì tội tổ chức mang thai hộ thương mại và cấy phôi lậu sao? Chủ tịch Duy đã nhận tiền cọc hai triệu đô từ đối tác nước ngoài cho đứa bé này rồi. Hôm nay là hạn chót phải giao hàng. Tập trung cứu đứa trẻ, người mẹ không quan trọng!


- Nhưng cô ấy sẽ chết mất! – Trung gào lên, nỗi dằn vặt lương tâm y đức bấy lâu nay bị dồn nén đến mức bùng phát. – Chúng ta là bác sĩ, không phải những kẻ sát nhân! Tôi không thể tiếp tục làm việc này được nữa!


- Câm mồm và giữ chặt sản phụ cho tôi! – Phương quát lớn, ánh mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng vàng lộ rõ sự tàn độc. – Đừng quên kẻ nào đã cứu cậu khỏi vụ ngộ độc y khoa gây chết người ở quê ba năm trước. Nếu không có chủ tịch Duy bưng bít, giờ này cậu đang rũ xương trong tù chứ không phải đứng đây làm bác sĩ đâu! Làm việc đi!


Lời đe dọa của Phương như một gáo nước lạnh dập tắt ngọn lửa phản kháng yếu ớt của Trung. Anh đứng chết lặng, đôi mắt đờ đẫn nhìn dòng máu đỏ tươi của Đào liên tục tuôn chảy, nhuộm đỏ cả tấm ga trải giường màu trắng tinh khôi.


Phương tàn nhẫn cầm dao mổ lên, thực hiện ca mổ đẻ khống để cưỡng đoạt đứa trẻ sơ sinh ra khỏi cơ thể đang lịm dần của Đào. Tiếng khóc chào đời yếu ớt của đứa trẻ sơ sinh vang lên giữa phòng mổ lạnh lẽo, nhưng đồng thời, tiếng còi báo động của máy đo nhịp tim cũng kéo dài thành một đường thẳng tắp vô hồn.


*Tít... tít... tít... tít... tít... tít... tít...*


Lê Thị Đào đã tử vong ngay trên bàn mổ vì băng huyết cấp tính và suy tim do kiệt sức. Đôi mắt cô vẫn mở trừng trừng nhìn lên ánh đèn phẫu thuật rực sáng, như một lời tố cáo câm lặng gửi đến những kẻ đã vắt kiệt sinh mạng cô vì đồng tiền.


Phương lạnh lùng lau vết máu dính trên tay áo, quay sang ra lệnh cho y tá trưởng Hạnh:


- Đưa đứa trẻ vào phòng chăm sóc đặc biệt, chuẩn bị giao cho người của chủ tịch Duy. Còn cái xác này... đưa xuống nhà kho đông lạnh phía sau. Hạnh, tiêu hủy toàn bộ hồ sơ bệnh án giấy của Lê Thị Đào ngay lập tức. Xóa sạch mọi dữ liệu điện tử của cô ta trên hệ thống phòng khám. Không được để lại bất kỳ dấu vết nào!


Trung đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay đẫm máu của anh run rẩy bần bật. Sự sụp đổ hoàn toàn của y đức và cái chết oan uất của Đào đã kích hoạt một sự thức tỉnh muộn màng nhưng quyết liệt trong tâm hồn người bác sĩ trẻ. Anh liếc nhìn chiếc máy tính bảng đặt trên bàn làm việc của Phương, nơi lưu trữ hồ sơ bệnh án điện tử và kết quả khám nghiệm tử vong gốc của Đào.


Lợi dụng lúc Phương và Hạnh đang bận rộn bế đứa trẻ sơ sinh ra ngoài, Trung nhanh như cắt lấy chiếc điện thoại cá nhân ra, chụp lén toàn bộ màn hình hồ sơ khám nghiệm tử vong và bệnh án gốc của Đào – bằng chứng thép chứng minh tội ác giết người gián tiếp của phòng khám lậu Hoàn Mỹ.


***


Thương ngồi ngoài hành lang, hai tai cô bịt chặt nhưng vẫn nghe thấy tiếng còi Flatline lạnh người dội ra từ phòng mổ. Khi cánh cửa sắt mở ra, cô nhìn thấy chiếc xe đẩy phủ tấm vải trắng che kín mặt được đẩy nhanh ra lối cửa sau dẫn xuống khu nhà kho bỏ hoang.


Nước mắt Thương trào ra, cơ thể cô run lên bần bật vì sợ hãi tột độ. Cô biết, nếu cô không hành động ngay bây giờ, cái chết của Đào hôm nay chính là số phận của cô ngày mai.


BS. Trần Chí Trung bước ra khỏi phòng mổ, khuôn mặt tri thức thường ngày giờ đây xám xịt, đôi mắt quầng thâm đầy vẻ dằn vặt và mệt mỏi. Anh nhìn thấy Thương đang ngồi co rúm trên ghế, hai tay ôm chặt bụng bầu tự vệ. Lương tâm người bác sĩ trong anh trỗi dậy mãnh liệt. Anh biết Thương chính là sản phụ tiếp theo bị ép uống thuốc bổ chứa chất an thần Bio-Pregna để dễ bề kiểm soát.


Trung bước đến trước mặt Thương, giả vờ cầm tập hồ sơ siêu âm lên để che khuất tầm mắt của y tá Yến đang đứng gác đầu hành lang. Anh thì thào nói nhanh, giọng run rẩy nhưng kiên định:


- Cô Thương... vào phòng siêu âm số 2 đi. Tôi cần kiểm tra thai kỳ cho cô.


Thương ngẩng đầu nhìn Trung, ánh mắt cô hiện lên sự cảnh giác tột độ. Nhưng khi nhìn thấy vết máu khô của Đào vẫn còn dính trên tay áo blouse trắng của Trung và ánh mắt dằn vặt thấu tận tâm can của anh, cô nhận ra người bác sĩ này không giống với những kẻ tàn ác ngoài kia. Cô lẳng lặng đứng dậy, đi theo anh vào phòng siêu âm.


Phòng siêu âm số 2 nằm cuối hành lang, biệt lập và yên tĩnh. Ngay khi bước vào phòng, Trung lập tức khép hờ cánh cửa gỗ, cố tình để lại một kẽ hở nhỏ khoảng hai centimet dẫn thẳng ra phòng VIP đối diện – nơi Trịnh Khắc Duy vừa đáp xe xuống để nhận bàn giao đứa trẻ sơ sinh của Đào.


Trung bôi lớp gel lạnh lên bụng Thương, đặt đầu dò siêu âm lên da cô. Trên màn hình đen trắng, hình ảnh đứa trẻ nhỏ bé đang cuộn tròn hiện lên rõ nét. Trung khẽ xoay màn hình về phía Thương, thì thào nói nhỏ sát tai cô:


- Hãy nằm yên và lắng nghe. Tôi đã để hé cửa. Chủ tịch Duy đang ở phòng đối diện bàn bạc với đối tác về cái thai của cô. Cô cần phải biết sự thật này để tự cứu lấy mình và con...


Thương nín thở, nằm bất động trên giường siêu âm. Tai cô áp chặt về phía kẽ hở cửa phòng khép hờ. Từ căn phòng VIP đối diện, tiếng nói cười lịch lãm nhưng lạnh lùng của Trịnh Khắc Duy dội qua khe cửa, rõ mồn một đến từng câu chữ...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!