Nhạc nềnRecollection

Lá Chắn Nghèo Khổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối Chi Lăng tràn qua kẽ hở của vách nứa, mang theo cái lạnh buốt xương của vùng núi cao biên giới dội thẳng vào căn lán gỗ dột nát lợp bạt nilon của chị Ba Mập. Trên chiếc giường tre chật hẹp, Mai Hoài Thương khẽ rùng mình, co rúm người lại dưới lớp chăn bông cũ đã sờn rách nhiều chỗ. Cơn sốt rét rừng ác tính hoành hành suốt đêm qua tuy đã hạ nhờ nồi nước xông lá bưởi rừng và ngải cứu hoang của chị Ba, nhưng cơ thể cô vẫn mệt mỏi rã rời, từng thớ thịt ê ẩm như vừa trải qua một trận đòn roi dã man.


Thương khẽ cử động cánh tay phải. Một cảm giác bỏng rát, giật nhói chạy dọc từ khuỷu tay lên bả vai khiến cô phải khẽ rên rỉ trong kẽ răng. Vết rách sâu dập vảy xi măng khô – hậu quả của cú nhảy tàu hàng hãi hùng và cuộc lướt qua vách nứt nhà kho nông sản – đã bắt đầu mưng mủ, rỉ dịch mủ nhạt dính bết vào lớp vải thô ráp của chiếc áo thun bên trong. May mắn thay, lớp lá ngải cứu hoang trộn muối hạt dập nát mà chị Ba đắp cho cô đêm qua đang phát huy tác dụng, liên tục hút đi lớp dịch độc, xoa dịu phần nào cơn đau nhức thấu xương.


Thương đưa bàn tay trái còn lành lặn, khẽ vuốt ve vùng bụng bầu bốn tháng đang nhô lên rõ rệt dưới lớp áo thun rộng dính bụi bẩn. Như cảm nhận được bàn tay ấm áp của mẹ, sinh mệnh nhỏ bé vô tội bên trong khẽ cựa quậy, đạp nhẹ một nhịp vào thành bụng cô. Một luồng điện thiêng liêng chạy thẳng vào tim Thương, xua đi nỗi cô độc và sợ hãi đang kìm kẹp tâm trí cô suốt những ngày trốn chạy vừa qua.


"Bé Đất... ngoan nào con..." – Thương thầm thì, giọng cô khản đặc, khóe miệng rách nứt đóng vảy rỉ chút vị mặn chát của máu. "Mẹ con mình đã đến được Lạng Sơn rồi. Bác Ba tốt bụng lắm, bác ấy sẽ bảo vệ con..."


Ở góc giường, chiếc ba lô sũng nước mưa của cô vẫn nằm im lìm. Bên trong đó, phong bì tiền hưu trí của Thầy Triết chỉ còn lại tròn bốn triệu đồng sau những lần chi tiêu hối lộ và thuê xe thồ nông sản vượt núi. Sâu dưới đáy ba lô, con búp bê vải khâu chỉ thô vụng về của em gái Hoài An vẫn ôm chặt lấy chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát đã được tháo pin cơ học để tránh sự định vị GPS của gã hacker mũ đen Hùng Cyber.


Sự yên bình ngắn ngủi trong lán gỗ đột ngột bị xé toạc bởi tiếng chó sủa vang dội đầy dữ dội ngoài cổng sắt rỉ sét của bãi phế liệu. Tiếng gầm gừ thô lỗ, tiếng giày da nện xuống nền đá sỏi lạo xạo dội vào vách bạt nilon nghe sát sàn sạt.


- Mụ Ba Mập! Mở cổng ngay cho tao! Đừng để bọn tao phải phá khóa! – Giọng nói đục ngầu mùi rượu và đầy bặm trợn của Tư Sứt vang lên chói tai.


Thương giật mình, tim cô đập liên hồi dồn dập. Cô cố gượng dậy nhưng cánh tay nhiễm trùng đau nhói khiến cô ngã quỵ xuống giường tre.


Chị Ba Mập đang ngồi bên bếp củi tàn khẽ hé vách bạt nilon nhìn ra ngoài cổng bãi phế liệu. Khuôn mặt ngăm đen dạn dày sương gió của chị đột ngột biến sắc khi nhìn thấy bóng dáng bặm trợn của Tư Sứt cùng năm sáu tên tay sai bốc vác xăm trổ đầy mình đang cầm gậy gộc, xích sắt lăm lăm trong tay. Trên tay Tư Sứt là tờ lệnh truy nã đỏ có in hình khuôn mặt mộc mạc hốc hác của Thương.


Chị Ba Mập quay đầu lại nhìn Thương, ánh mắt chị đanh lại nhưng đầy vẻ che chở. Chị bước đến bên giường, đặt bàn tay thô ráp lên vai Thương, thì thào bằng giọng cộc cằn nhưng ấm áp:


- Nằm im đấy, không được phát ra tiếng động nào! Cứ để mụ Ba mày lo. Thằng Hùng đã gửi gắm mẹ con mày cho tao, thì dù có phải đổ máu, tao cũng không để bọn chó này chạm vào một sợi tóc của mày!


Nói rồi, chị Ba Mập bước ra góc lán, vác chiếc xẻng sắt lớn rỉ sét – biểu tượng quyền lực của chị tại bãi phế liệu này. Chị hầm hầm bước ra ngoài, dứt khoát kéo cánh cửa bạt nilon lại để che giấu hoàn toàn khoảng không gian bên trong.


*Két... loảng xoảng...*


Chị Ba Mập dùng thân hình mập mạp của mình chặn ngay trước lối vào cổng chính bãi phế liệu, giương đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Tư Sứt. Chị gõ mạnh cán xẻng sắt xuống nền đất đá, tạo ra một tiếng động khô khốc, đanh thép:


- Mẹ cha cái thằng sứt răng nói càn! Sáng ngày ra đã dẫn một lũ đầu trộm đuôi cướp đến quấy rối bãi phế liệu của tao hả? Bãi của tao chỉ có sắt vụn với rác rưởi, không có chỗ cho lũ tụi mày phá phách!


Tư Sứt nhổ một bãi nước bọt dính máu xuống đất, giơ tờ lệnh truy nã đỏ lên sát mặt chị Ba, gầm gừ:


- Mụ Ba, đừng có giả điên với tao! Thằng cảnh sát Thắng ở Hà Nội đã báo định vị sóng điện thoại phát ra ngay khu vực này. Con mụ trốn nã Mai Hoài Thương trộm cắp năm trăm triệu đồng đang trốn trong lán của mày đúng không? Khôn hồn thì tránh ra cho bọn tao vào lục soát, nếu không tao cho cả bãi phế liệu này thành bình địa!


Chị Ba Mập cười khẩy, khuôn mặt chữ điền không chút sợ hãi trước sự đe dọa của đám giang hồ vùng biên:


- Định vị cái con khỉ! Lũ tụi mày lạm quyền bẩn thỉu, mang mấy tờ giấy lộn đóng dấu đỏ khống đến đây dọa ai? Đây là đất vùng biên, hoạt động theo luật tục của xóm nghèo và sự quản lý của biên phòng. Không có lệnh khám xét hợp pháp của tòa án tỉnh, đứa nào bước qua vạch cổng này, tao phang gãy chân!


Tư Sứt điên tiết, mặt gã đỏ gay vì rượu và sự cứng đầu của chị Ba. Gã quay sang ra lệnh cho đám đàn em bặm trợn đứng phía sau:


- Đập cổng! Xông vào lục soát cho tao! Thằng nào tìm thấy con mụ mang bầu kia, tao thưởng nóng mười triệu!


Đám tay sai nghe thấy tiền thưởng thì mắt sáng lên, vung gậy gộc và xích sắt định lao vào bạo lực dằn mặt chị Ba. Chị Ba Mập không hề lùi bước, chị giơ cao chiếc xẻng sắt rỉ sét, sẵn sàng liều chết đối đầu trực diện.


*Boong! Boong! Boong!*


Nhưng ngay khi đám giang hồ chuẩn bị chạm vào cổng sắt, chị Ba Mập dùng cán xẻng gõ mạnh liên tiếp vào chiếc vành bánh xe tải cũ treo trên cột cổng – chiếc chuông báo động khẩn cấp của xóm ve chai vùng biên. Tiếng kim loại va chạm vang dội, nhức óc vang vọng khắp các ngõ ngách của khu ổ chuột nghèo khó.


- Bà con ơi! Có bọn giang hồ đến cướp bãi, đập phá đồ đạc của dân nghèo chúng ta kìa! – Chị Ba Mập gào to bằng giọng sang sảng đầy uy lực.


Tiếng chuông vừa dứt, từ trong màn sương mù dày đặc của buổi sáng vùng biên, những tiếng loảng xoảng, tiếng bánh xe sắt nghiến trên đường đá bắt đầu vang lên dồn dập. Quy tắc bảo bọc bãi sông Hồng và luật tục xóm nghèo vùng biên lập tức được kích hoạt.


Từ các ngả đường mòn, hàng chục người dân lao động nghèo khó của xóm ve chai – những người đàn ông cửu vạn rắn rỏi, những người đàn bà lam lũ gầy gò – đồng loạt xuất hiện. Họ không đi tay không. Người thì đẩy xe ba gác sắt chất đầy vỏ chai bia, người vác gậy gộc, xẻng sắt, xà beng, thậm chí cả những chiếc cân tạ lớn.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, hơn mười chiếc xe ba gác sắt cũ kỹ đã được đẩy đến, xếp thành một trận đồ gọng kìm, bịt kín hoàn toàn lối vào cổng chính bãi phế liệu. Những người dân nghèo đứng vây quanh, tạo thành một lá chắn người vững chắc, giận dữ nhìn chằm chằm vào đám giang hồ Tư Sứt.


- Đứa nào dám động vào chị Ba? Đứa nào định đập phá bãi phế liệu của xóm nghèo này? – Một người đàn ông cửu vạn vạm vỡ, tay cầm chiếc xà beng thép rống lên đầy phẫn nộ.


- Lũ giang hồ cậy thế bắt nạt người nghèo! Cút xéo khỏi đây trước khi chúng tao báo chính quyền biên phòng về hành vi gây rối trật tự trị an vùng biên! – Tiếng những người đàn bà ve chai gào thét phản đối vang dội dồn dập.


Tư Sứt khựng lại, đám đàn em của gã cũng hoảng sợ lùi lại một bước trước thế trận đông đảo và sự đoàn kết dữ dội của dân địa phương. Gã sứt răng nhìn quanh, cố giữ vẻ hung hãn nhưng giọng nói đã bắt đầu run rẩy:


- Lũ rách rưới tụi mày định bao che cho tội phạm truy nã đặc biệt nguy hiểm của bộ công an sao? Tao có tiền, thằng nào chỉ điểm con Thương trốn ở đâu, tao cho năm mươi triệu!


Tư Sứt lôi từ trong túi ra một xấp tiền mặt ố vàng vẫy vẫy trước mặt người dân ve chai. Thế nhưng, đáp lại lòng tham bẩn thỉu của gã chỉ là những ánh mắt khinh bỉ tột cùng.


- Nhổ vào đồng tiền dơ bẩn của mày! Dân nghèo chúng tao thà ăn cháo lá rừng chứ không bao giờ bán đứng tình nghĩa đồng bào! Cút đi! – Một bà lão ve chai lớn tiếng chửi bới, nhổ nước miếng ngay sát chân Tư Sứt.


Chị Ba Mập bước lên trước một bước, cán xẻng sắt chĩa thẳng vào mặt Tư Sứt, đanh thép ra lệnh:


- Tư Sứt! Mày thấy thế trận rồi chứ? Giang hồ vùng biên sợ nhất là sự đoàn kết của dân địa phương và họng súng của biên phòng. Mày khôn hồn thì dẫn lũ chó hoang này cút xéo ngay lập tức, trước khi tuần tra biên phòng Chi Lăng ập đến xích cổ tụi mày vì tội gây rối vũ trang!


Tư Sứt nhìn thế trận xe ba gác vững như bàn thạch và hàng chục ánh mắt giận dữ đang bao vây lấy mình, biết rằng nếu tiếp tục dùng bạo lực sẽ dẫn đến một cuộc đổ máu lớn và sự can thiệp của biên phòng – điều mà đường dây buôn người của Duy cực kỳ né tránh để bảo vệ bí mật cửa khẩu.


- Được! Mụ Ba Mập! Lũ rách rưới tụi mày giỏi lắm! – Tư Sứt nghiến răng kèn kẹt, giơ ngón tay trỏ chỉ thẳng vào mặt chị Ba đầy đe dọa. – Nhưng đừng tưởng thế là xong. Tao sẽ quay lại, và lúc đó không có chiếc xe ba gác nào cứu nổi tụi mày đâu! Rút quân!


Tư Sứt hậm hực vung tay, dẫn đầu đám đàn em tháo chạy hỗn loạn ra phía con đường đê sương mù, tiếng chó sủa thưa dần rồi tắt hẳn.


Ngoài cổng bãi phế liệu, tiếng reo hò chiến thắng của người dân xóm ve chai vang lên giòn giã. Chị Ba Mập thở phào nhẹ nhõm, chị siết chặt tay cảm ơn từng người hàng xóm nghĩa hiệp đã dùng cả mạng sống và công cụ mưu sinh để làm lá chắn bảo vệ bãi phế liệu.


Bên trong căn lán gỗ dột nát, Thương nằm im lìm trên giường tre, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài qua vết bầm tím trên má trái. Cô đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối đầu nảy lửa ngoài kia. Trái tim cô nghẹn ngào trước tình người ấm áp của những kẻ rách rưới dưới đáy xã hội – những người sẵn sàng chia sẻ chút bánh mì cuối cùng và dùng thân mình làm lá chắn bảo vệ một mầm sống vô tội trước cái ác tàn bạo của giới tài phiệt.


Thương đưa bàn tay run rẩy ôm chặt lấy bụng bầu. Bé Đất bên trong lại khẽ đạp một nhịp nhẹ nhàng, như một lời động viên thiêng liêng gửi đến người mẹ kiên cường. Cô khẽ mỉm cười trong nước mắt, tạm thời tìm thấy một mái nhà trú ẩn qua giông bão đầu tiên tại vùng biên thùy hiểm trở.


Thế nhưng, sự bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu.


Cùng lúc đó, tại Hà Nội, bên trong văn phòng làm việc xa hoa rực rỡ ánh đèn của Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh tại quận Cầu Giấy.


Trịnh Khắc Duy đang ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da đắt tiền, tay xoay nhẹ chiếc ly pha lê chứa dòng rượu ngoại màu hổ phách sóng sánh. Khuôn mặt lịch lãm thường ngày của gã giờ đây méo mó, co rút lại đầy tàn nhẫn khi nghe báo cáo thất bại từ thực địa Lạng Sơn qua điện thoại.


- Cái gì? Một lũ dân ve chai rách rưới với mấy chiếc xe ba gác mà cũng chặn đứng được tụi mày hả? – Duy gầm lên qua điện thoại, giọng gã lạnh lùng, sắc lẹm như dao cạo. – Tao đã chi ra hàng trăm triệu đồng, tao không cần nghe lý do! Tao bắt buộc phải có đứa trẻ mang gen quý đó trước khi mụ trùm Mã Nghị hủy hợp đồng triệu đô!


Đầu dây bên kia, giọng Tư Sứt run rẩy báo cáo về việc b bối truyền thông của Vy tại Hà Nội đang lan rộng và b bãi phế liệu của mụ Ba Mập quá kiên cố, dân địa phương bao bọc chặt chẽ.


Duy cúp máy rầm một tiếng, chiếc ly pha lê trên tay gã bị bóp nát vụn, rượu ngoại hòa lẫn máu tươi từ lòng bàn tay gã nhỏ giọt xuống tấm thảm lông cừu trắng tinh. Ánh mắt gã đỏ ngầu đầy sát khí dán chặt vào bóng đen đang đứng im lìm trong góc tối văn phòng – sát thủ chuyên nghiệp Lâm Sẹo.


- Lâm Sẹo! – Duy gằn giọng, vết máu trên tay gã rỉ ra tàn nhẫn. – Thằng Thắng báo định vị con Thương đang trốn ở bãi phế liệu biên giới Lạng Sơn. Mày lập tức lên đó phối hợp với Tư Sứt. Nếu bọn dân nghèo ở đó dám dùng xe ba gác làm lá chắn... tao ra lệnh cho mày phóng hỏa đốt cháy toàn bộ bãi phế liệu đó! Thiêu rụi tất cả nếu không bắt sống được con Thương!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!