Nhạc nềnRecollection

Bóng Ma Áp Mái

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng áp mái của biệt thự Tây Hồ chìm trong tiếng mưa bão gầm rú từ phía mặt hồ thổi vào, rít qua các khe cửa kính nghe như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ màu vàng nhạt, bầu không khí ngột ngạt đến mức đông đặc lại. Thương đứng chết lặng sát mép giường, hai bàn tay cô bấu chặt vào mép nệm bông ép lạnh ngắt, khớp xương ngón tay trắng bệch ra vì dùng lực. Tim cô đập dồn dập, tiếng thình thịch dội thẳng lên màng nhĩ như muốn nổ tung.


Ngay trước mặt cô, quản lý Nguyễn Thị Tuyết đang đứng đĩnh đạc trong bộ đồ bộ màu nâu sẫm sờn cũ nhưng phẳng phiu một cách đáng sợ. Khuôn mặt bà ta không một chút cảm xúc, đôi mắt sắc lẹm như hai lưỡi dao mổ ẩn sau hàng mi sụp xuống. Bàn tay gầy guộc, nổi đầy gân xanh của Tuyết đã đặt lên mép nệm, các đầu ngón tay lạnh lẽo từ từ nhấc tấm nệm lên.


Chỉ cần bà ta nhấc thêm vài centimet nữa, góc tối dưới gầm giường – nơi giấu gói bột mì ẩm tự chế dính đầy tro than và vỉ thuốc Bio-Pregna thật đắng ngắt – sẽ hoàn toàn phơi bày ra ánh sáng.


Thương liếc xuống vạt áo thun đen rộng thùng thình của mình. Một vệt bột mì trắng mờ dính trên thớ vải thô ráp vẫn còn chưa kịp phủi sạch. Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi lạnh. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng sinh tồn của một người mẹ bảo vệ đứa con trong bụng đã kích hoạt một phản xạ nhanh nhạy đến phi thường.


- Oẹ... khục... oẹ!


Thương bất ngờ đổ sụp người xuống, hai tay ôm lấy ngực, gập đôi thân mình lại ngay sát chân Tuyết. Cô nấc lên một tiếng nghẹn ngào, cổ họng co thắt dữ dội, cố tình tạo ra những tiếng oẹ thốc tháo, khan khốc đầy đau đớn. Tiếng ho khan rách cả cuống họng vang lên vang dội trong căn phòng áp mái chật hẹp. Cô ho đến mức hai mắt đỏ ngầu, nước mắt nước mũi trào ra, vệt nước miếng chua loét chảy dài nơi khóe miệng xanh xao.


Bàn tay Tuyết khựng lại ngay sát mép nệm. Sự sạch sẽ đến mức bệnh hoạn của người đàn bà làm quản gia lâu năm lập tức bị kích hoạt. Nhìn thấy Thương đang quỳ rạp dưới chân mình, toàn thân run rẩy bần bật và không ngừng nôn khan ra những dịch vị dạ dày chua lợt, Tuyết ghê tởm lùi lại một bước lớn, vạt áo nâu sẫm của bà ta co rúm lại như tránh một thứ dịch bệnh.


- Cô làm cái gì thế hả? – Tuyết gắt lên, giọng nói đều đều thường ngày giờ đây lộ rõ sự bực dọc và kinh tởm. – Người ngợm bẩn thỉu, nôn mửa ra cả sàn nhà thế kia à?


- Chị... chị Tuyết... em xin lỗi... – Thương thều thào, một tay bấu chặt vào chân giường để che đi góc nệm đang bị hở, tay kia ôm lấy bụng bầu bốn tháng của mình. Giọng cô run rẩy, đứt quãng như người sắp đứt hơi. – Từ chiều đến giờ... cái thuốc Bio-Pregna... vị đắng của nó cứ đọng lại ở cổ họng em... đắng ngắt, tê dại cả đầu lưỡi... Em không chịu nổi... Dạ dày em co thắt liên tục... Oẹ...


Thương lại giả vờ nấc lên một tiếng lớn, cố tình hướng mặt về phía đôi giày da đen bóng của Tuyết khiến người đàn bà kia hoảng hốt lùi thêm một bước nữa, lưng đập sát vào cánh cửa gỗ dày khóa xích.


- Thôi ngay! – Tuyết quát nhẹ, đưa bàn tay gầy guộc lên che mũi, mắt quét qua bãi dịch vị mỏng dính trên sàn đá cẩm thạch. – Đúng là đồ thô lỗ ở quê lên. Ăn uống dinh dưỡng cao cấp của phòng khám Hoàn Mỹ mà cơ thể rách nát của cô cũng không hấp thụ nổi. Vào nhà vệ sinh mà nôn, dọn sạch cái bãi này ngay lập tức cho tôi!


Tuyết hoàn toàn quên đi ý định nhấc nệm kiểm tra. Sự kiêu ngạo của giai tầng quản lý và sự ghê tởm đối với những dơ bẩn sinh lý của sản phụ đã che mờ đi sự cảnh giác thường ngày của bà ta. Tuyết gõ mạnh chiếc gậy gỗ xuống sàn gạch, quay người mở khóa xích cửa ngoài, không quên ném lại một cái nhìn khinh bỉ:


- Mười phút nữa tôi quay lại. Nếu sàn nhà còn một vết bẩn hay mùi hôi thối nào, cô sẽ biết tay tôi và bà chủ.


Cánh cửa gỗ dày đóng sầm lại, tiếng xích sắt va vào nhau lách cách rồi khóa chặt từ bên ngoài.


Thương thở hắt ra một hơi dài, toàn thân mềm nhũn như một sợi bún sũng nước, đổ sụp xuống sàn nhà buốt giá. Cô đưa bàn tay run rẩy lên xoa mạnh vệt bột mì dính trên áo thun đen cho đến khi nó hoàn toàn biến mất vào thớ vải, rồi nhanh chóng lách người nhét sâu gói bột mì giả cùng viên thuốc Bio-Pregna thật vào kẽ nệm bông ép sâu hơn, nơi không ai có thể chạm tới nếu chỉ kiểm tra bề mặt.


Cô đã vượt qua được cửa ải đầu tiên của Tuyết, nhưng cái giá phải trả là sự nghi ngờ của họ sẽ ngày càng tăng cao. Thương nằm nghiêng trên sàn đá lạnh, áp tai xuống mặt đất, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập để làm dịu đi cơn co thắt tử cung nhẹ do căng thẳng tột độ.


***


Đêm càng về khuya, tiếng mưa ngoài Hồ Tây càng nặng hạt, đập liên hồi vào mái tôn của phòng áp mái khóa xích biệt thự Tây Hồ tạo nên những âm thanh hỗn loạn. Căn phòng áp mái này vốn là nơi giam lỏng những sản phụ có ý định phản kháng hoặc bỏ trốn khỏi đường dây của Trịnh Khắc Duy. Nhiệt độ ban ngày nóng bức ngột ngạt dưới mái tôn, ban đêm lại lạnh buốt xương do hơi nước từ hồ bốc lên.


Thương nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ, đắp tấm chăn mỏng sờn rách. Đầu óc cô tỉnh táo một cách kỳ lạ – kết quả của việc tráo đổi thành công viên thuốc an thần Bio-Pregna bằng bột mì giả. Nhưng chính sự tỉnh táo này lại mang đến cho cô một nỗi ám ảnh mới.


Từ phía bức tường gạch dày ngăn cách phòng cô với khu vực áp mái phía sau, Thương chợt nghe thấy những âm thanh lạ.


*Két... két... sột soạt...*


Đó không phải là tiếng gió rít, cũng không phải tiếng chuột chạy. Đó là tiếng móng tay người cào cấu yếu ớt vào bức tường vôi vữa ẩm mốc, kèm theo tiếng khóc thút thít, phẫn uất bị bóp nghẹt trong cuống họng. Tiếng khóc lúc trầm lúc bổng, nghẹn ngào và đớn đau tột cùng, vang lên đều đặn giữa những nhịp sấm sét gầm rú ngoài trời.


Thương ngồi bật dậy, tim lại đập nhanh. Cô bước nhẹ chân trần trên sàn đá lạnh, tiến sát về phía bức tường ngăn. Áp tai vào lớp vôi vữa bong tróc, cô lắng nghe chăm chú. Tiếng khóc rõ dần, mang theo hơi thở đứt quãng của một cô gái trẻ.


- Cứu tôi... con tôi... đừng bế nó đi... làm ơn...


Giọng nói yếu ớt, khàn đặc vì kiệt sức dội qua khe hở nhỏ của đường ống nước cũ chạy xuyên tường. Thương bàng hoàng nhận ra, căn phòng áp mái khóa xích bên cạnh đang giam giữ một sản phụ khác.


Đó là Lê Mỹ Hạnh, cô gái 28 tuổi mà Thương từng nghe loáng thoáng từ miệng cô bé giúp việc Hoa kể lại. Hạnh đã mang thai hộ lần thứ hai cho đường dây này, nhưng khi phát hiện ra đứa trẻ sinh ra sẽ bị bán sang biên giới Trung Quốc cho bà trùm Mã Nghị, cô đã điên cuồng tìm cách tự tử và phá thai để phản kháng. Để trừng phạt và cách ly ý chí nổi loạn của Hạnh, Tống Mỹ Lệ đã ra lệnh cho trưởng nhóm vệ sĩ Lê Công Uẩn dùng xích sắt khóa chặt chân cô vào cột giường trong căn phòng áp mái nóng bức bên cạnh.


- Chị... chị ơi... – Thương khẽ áp miệng vào khe đường ống nước, thì thào nói vọng sang, giọng run rẩy vì xúc động và sợ hãi. – Chị có sao không? Chị nghe thấy em nói không?


Tiếng cào cấu trên tường đột ngột dừng lại. Một khoảng lặng câm nín kéo dài vài giây, chỉ có tiếng thở dốc đầy cảnh giác từ đầu dây bên kia.


- Ai... ai đấy? – Giọng Hạnh run lên, chứa đựng nỗi hoảng loạn tột độ của một con thú bị giam cầm lâu ngày trong bóng tối. – Tránh xa tôi ra... Đừng tiêm thuốc cho tôi nữa... Tôi không đẻ nữa đâu... Lũ giết người!


- Em là Thương, em mới vào biệt thự được vài ngày... Em cũng đang bị nhốt ở phòng bên cạnh. Chị Hạnh ơi, chị cố chịu đựng... em sẽ tìm cách giúp chị... – Thương nghẹn ngào, bàn tay áp chặt vào bức tường lạnh ngắt như muốn truyền chút hơi ấm sang cho người phụ nữ xấu số bên kia.


- Giúp? – Tiếng Hạnh vang lên đầy tuyệt vọng, rồi chuyển thành tiếng cười cay đắng, điên dại. – Không ai cứu được chúng ta đâu... Chúng là quỷ dữ... Khi đứa trẻ chào đời, chúng sẽ bế đi ngay lập tức... Chúng ta chỉ là những cái máy đẻ bằng thịt... rồi cô cũng sẽ bị nhốt vào đây giống tôi thôi... Ha ha... con tôi...


Tiếng cười điên dại của Hạnh đột ngột bị dập tắt bởi tiếng xích sắt khua lách cách dữ dội bên phòng bên cạnh, kèm theo tiếng cửa gỗ bị đạp mạnh ra khô khốc. Thương giật mình lùi lại, áp tai sát tường.


- Câm mồm đi con điên này! Đêm hôm còn gào thét cái gì? – Giọng nói trầm đục, tàn nhẫn của Lê Công Uẩn vang lên đầy uy lực, kèm theo tiếng dùi cui điện xẹt lửa *xoèn xoẹt* xanh lè gieo rắc nỗi kinh hoàng.


- Đừng... đừng đánh tôi... con tôi... – Tiếng Hạnh hét lên đau đớn, rồi lịm dần sau một tiếng *bộp* nặng nề của bạo lực thể xác.


Thương bịt chặt miệng để ngăn tiếng khóc nấc thoát ra ngoài. Toàn thân cô run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Sự tàn bạo của Uẩn, tiếng xích sắt khóa chân của Hạnh và bóng tối ngột ngạt của phòng áp mái này như một chiếc thòng lọng vô hình đang siết chặt lấy cổ cô. Cô nhận ra chân tướng kinh hoàng: nếu cô chọn cách im lặng phục tùng, tương lai của cô và đứa con trong bụng chính là hình ảnh điên dại, bị xích chân của Lê Mỹ Hạnh bên kia bức tường.


Bản năng làm mẹ thiêng liêng vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi tột cùng. Thương đặt tay lên bụng, ánh mắt hốc hác chợt lóe lên một tia sáng kiên định, bướng bỉnh đến lạnh lùng. Cô phải trốn thoát. Cô bắt buộc phải thực hiện cuộc đào thoát này trước khi đứa trẻ trong bụng lớn hơn và cô bị mất đi khả năng di chuyển.


***


Sáng hôm sau, bão đã tan nhưng bầu trời Hà Nội vẫn xám xịt, ẩm ướt. Thương được phép đi xuống phòng truyền dịch ở tầng hai để y tá Lê Thị Yến tiêm thuốc giữ thai và kiểm tra huyết áp định kỳ.


Khi bước đi dọc hành lang dài lát đá hoa cương bóng loáng của biệt thự Tây Hồ, Thương âm thầm vận dụng kỹ năng quan sát vi vết môi trường mà cô đã tự tích lũy được trong những ngày bị giam lỏng. Cô đi thật chậm, mắt không nhìn thẳng mà liếc nhẹ qua các góc tường rêu phong, phân tích góc bóng đổ của những chiếc camera giám sát hồng ngoại đang quay quét 360 độ liên tục.


Cô nhận ra, cứ sau mỗi nhịp quét mười hai giây, chiếc camera ở góc hành lang tầng hai sẽ có một góc chết khoảng ba giây khi nó xoay hướng về phía bức tranh sơn dầu treo tường. Ba giây đó chính là kẽ hở thời gian duy nhất.


Đột nhiên, Thương phát hiện bóng một người phụ nữ phản chiếu mờ ảo qua tấm cửa kính hành lang phía sau. Người đó đang di chuyển rất nhẹ nhàng, giữ khoảng cách khoảng năm mét phía sau cô, ánh mắt dò xét không rời khỏi từng chuyển động của vùng hông Thương.


Đó là Vũ Thị Cúc.


Cúc là sản phụ tự nguyện mang thai hộ vì tiền, xuất thân từ giới ăn chơi sa đọa nợ nần chồng chất. Cô ta luôn trang điểm nhẹ dù mang bầu, hay mặc những bộ đồ lụa đắt tiền do Tống Mỹ Lệ ban thưởng. Vì muốn lấy lòng Mỹ Lệ để nhận thêm tiền thưởng, Cúc tự nguyện làm tai mắt ngầm, chuyên rình mò và báo cáo mọi hành động bất thường của các sản phụ khác trong biệt thự.


Thương vờ như không biết mình đang bị bám đuôi. Cô vẫn bước đi thong thả, nhưng đầu óc đang hoạt động hết công suất để tìm cách cắt đuôi kẻ chỉ điểm xảo quyệt này.


Khi đi ngang qua phòng truyền dịch – căn phòng nhỏ chứa đầy tủ thuốc kính và chiếc giường y tế màu trắng – Thương nhìn thấy cánh cửa gỗ khép hờ. Trên chiếc khay inox đặt cạnh giường truyền dịch, một chiếc kéo y tế mạ niken sắc nhọn dài khoảng mười lăm centimet đang nằm im lìm bên cạnh những cuộn băng gạc trắng. Đó là chiếc kéo mà y tá Yến đã bỏ quên sau ca truyền dịch buổi sáng.


Một luồng điện chạy dọc sống lưng Thương. Chiếc kéo mạ niken kia chính là công cụ hoàn hảo giúp cô cạy chốt cửa sổ gỗ phòng áp mái – thứ duy nhất ngăn cản cô tiếp cận đường ống nước thoát hiểm ra vườn sau biệt thự trong đêm đào thoát.


Nhưng làm thế nào để lấy được chiếc kéo khi Cúc đang bám sát phía sau?


Thương nhanh chóng đưa ra quyết định chiến thuật. Cô bất ngờ rẽ ngoặt vào phòng truyền dịch, giả vờ như bị một cơn ho khan dữ dội hành hạ. Cô vịn tay vào thành giường y tế, cúi gập người thở dốc, cố tình tạo ra tiếng động lớn để thu hút sự chú ý.


*Cạch.*


Cửa phòng truyền dịch bị đẩy mạnh ra. Vũ Thị Cúc bước vào với khuôn mặt sắc sảo đầy vẻ nghi ngờ, đôi mắt ti hí đảo liên tục từ đầu đến chân Thương, dừng lại rất lâu ở chiếc túi áo khoác thun rộng của cô.


- Cô Thương, cô lẩn lút vào đây làm cái gì thế? – Cúc cất giọng chua ngoa, khoanh tay trước ngực, bước tới áp sát Thương đầy đe dọa. – Phòng truyền dịch là vùng cấm đối với sản phụ khi không có y tá Yến đi cùng. Cô định ăn trộm thuốc hay làm trò gì mờ ám hả?


Thương ngẩng khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt đẫm mồ hôi lên, giả vờ run rẩy chỉ tay về phía cây nước nóng lạnh đặt ở góc phòng:


- Chị Cúc... em... em bị ho khan quá... cổ họng đau rát không chịu nổi. Em chỉ muốn vào tìm chút nước ấm để uống thôi... Em không lấy cái gì cả.


- Nước ấm? – Cúc cười khẩy, ánh mắt sắc lẹm dừng lại ở vạt áo thun đen của Thương, nơi vệt bột mì trắng mờ dù đã được lau sạch nhưng vẫn còn để lại một vết thâm nhẹ do ẩm ướt. – Đừng có lừa tôi. Nhìn bộ dạng lấm lét của cô là tôi biết có vấn đề rồi. Đưa hai túi áo ra đây tôi kiểm tra xem cô giấu cái gì trong đó!


Cúc không đợi Thương đồng ý, lập tức xông tới giật mạnh tay áo Thương, thò bàn tay sơn móng đỏ chót vào lục soát túi áo khoác của cô.


Trong khoảnh khắc Cúc áp sát và dùng lực khống chế cơ thể mình, Thương tận dụng góc khuất cơ thể của hai người để che mắt chiếc camera giám sát trên trần nhà. Tay trái cô giả vờ gạt tay Cúc ra để chống cự, tạo nên một cuộc xô xát nhẹ giữa hai sản phụ, nhưng tay phải cô đã nhanh như cắt quét qua khay inox bên cạnh giường.


*Keng...*


Tiếng kim loại va chạm rất khẽ bị tiếng cãi vã của Cúc át đi hoàn toàn. Thương đã nắm gọn chiếc kéo y tế mạ niken trong lòng bàn tay phải.


Nhưng Cúc quá tinh quái. Nhận thấy tay phải Thương đang nắm chặt giấu sau lưng, Cúc lập tức hét lên, dùng cả trọng lượng cơ thể mang bầu của mình ép sát Thương vào thành tủ thuốc kính:


- Đưa tay phải ra! Cô đang giấu cái gì sau lưng hả? Không đưa ra tôi gọi anh Uẩn vào lột đồ cô ra khám bây giờ!


Áp lực chiến thuật dồn dập khiến Thương nghẹt thở. Nếu Uẩn vào cuộc, chiếc kéo y tế sẽ bị phát hiện, và kế hoạch đào thoát của cô sẽ bị bóp chết ngay từ trong trứng nước.


Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Thương buông lỏng bàn tay phải. Chiếc kéo y tế mạ niken rơi tự do xuống sàn gạch men bóng loáng. Nhưng cô không để nó phát ra tiếng động lớn. Cô đã khéo léo dùng mu bàn chân đi dép bông của mình đỡ nhẹ lấy chiếc kéo, rồi bằng một động tác quét chân cực kỳ khẽ khàng và chính xác, cô đá mạnh chiếc kéo trượt dài trên sàn gạch, chui tọt vào góc tối sâu thẳm dưới gầm chiếc tủ thuốc kính dày cộp sát tường.


*Xoạt...*


Chiếc kéo biến mất hoàn toàn vào bóng tối của gầm tủ mà không hề để lại một tiếng động kim loại nào.


Thương từ từ đưa bàn tay phải trống không ra trước mặt Cúc, đôi mắt cô hiện lên sự phẫn nộ và uất ức giả vờ tột độ:


- Chị nhìn đi! Em giấu cái gì? Chị cậy thế được bà chủ cưng chiều rồi muốn chà đạp, nhục mạ ai thì nhục mạ à? Em cũng là con người, em cũng mang thai đứa con của nhà họ Trịnh, chị không có quyền lục soát em như tội phạm!


Cúc bàng hoàng nhìn bàn tay trống không của Thương. Cô ta không tin vào mắt mình, liền cúi xuống giật mạnh vạt áo, nắn bóp khắp người Thương nhưng hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ vật cứng nào ngoài chiếc khăn tay cũ sờn.


- Kỳ lạ... rõ ràng tôi thấy cô giấu cái gì đó... – Cúc lẩm bẩm, khuôn mặt sắc sảo xị xuống vì hụt hẫng và tức tối. Cô ta liếc nhìn xung quanh sàn nhà nhưng chiếc tủ thuốc kính quá nặng và góc tối gầm tủ đã che giấu hoàn toàn chiếc kéo y tế.


- Cô Cúc! Cô làm cái gì trong phòng truyền dịch thế hả? – Tiếng quát lạnh lùng của y tá Lê Thị Yến từ cửa phòng vang lên cắt đứt cuộc đối đầu.


Yến bước vào với khay thuốc tiêm trên tay, đôi mắt sắc lạnh quét qua hai sản phụ đang đứng sát nhau trong tư thế giằng co.


- Chị Yến... em... em chỉ thấy cô Thương có biểu hiện lạ nên vào kiểm tra thôi... – Cúc lập tức đổi giọng nịnh bợ, lùi lại phía sau.


- Trở về phòng ngay lập tức! Ai cho phép các cô tự ý gây gổ ở đây? Cô Thương, chuẩn bị tiêm thuốc! – Yến ra lệnh, giọng vô cảm.


Cúc hậm hực lườm Thương một cái sắc lẹm rồi quay người bước nhanh ra khỏi phòng, không quên đá mạnh gót giày xuống sàn đá hoa cương như một lời đe dọa ngầm.


Thương đứng im lặng bên giường y tế, tim vẫn đập dồn dập nhưng một sự nhẹ nhõm thầm lặng dâng lên trong lòng. Cô liếc nhìn về phía góc tối dưới gầm tủ thuốc kính. Chiếc kéo y tế mạ niken vẫn nằm im lìm trong bóng tối, chờ đợi thời điểm thích hợp để cô quay lại thu hồi làm vũ khí đào thoát.


***


Nửa đêm hôm đó, cơn bão ngoài Hồ Tây dường như đã quay trở lại với sức mạnh khủng khiếp hơn. Gió rít gào qua mái tôn căn phòng áp mái khóa xích biệt thự Tây Hồ, làm rung chuyển cả những thanh sắt hàn chặt ngoài cửa sổ.


Thương nằm co quắp trên giường, hai tai áp chặt vào gối nhưng vẫn không thể ngăn được những âm thanh kinh hoàng dội vào từ hành lang gỗ bên ngoài.


*Lạch cạch... xoảng... rầm...*


Tiếng xích sắt nặng nề kéo lê trên sàn nhà vang lên khô khốc, mỗi nhịp kéo là một tiếng kim loại va vào đá hoa cương nghe buốt nhói tận tim can. Tiếng bước chân nặng trịch của vệ sĩ Lê Công Uẩn rầm rập tiến gần về phía phòng Thương.


- Đi nhanh lên con điên này! Thích trốn chạy à? Thích phá thai à? Hôm nay tao cho mày biết thế nào là luật rừng của biệt thự Tây Hồ! – Giọng Uẩn gầm lên như thú dữ, chứa đựng sự tàn bạo lạnh lùng vô cảm.


- Tha cho tôi... tôi xin các người... con tôi... đừng đánh vào bụng tôi... – Tiếng khóc thét thảm thiết, phẫn uất của Lê Mỹ Hạnh vang dội khắp hành lang tối tăm.


Thương lao bật dậy khỏi giường, áp sát mắt vào khe cửa gỗ dày để quan sát ra bên ngoài.


Dưới ánh đèn hành lang nhấp nháy chập chờn do ảnh hưởng của bão, Thương bàng hoàng chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Trưởng nhóm vệ sĩ Lê Công Uẩn – thân hình vạm vỡ như hộ pháp, đầu trọc lốc có vết sẹo dài rợn người – đang một tay xách cổ áo của Lê Mỹ Hạnh kéo lê cô xềnh xệch trên sàn nhà như một bao tải rác.


Hai cổ chân của Hạnh bị khóa chặt bởi một sợi xích sắt lớn hoen rỉ, vệt xích kéo lê tạo ra những vệt xước dài loang lổ vết máu tươi trên sàn đá hoa cương trắng toát. Khuôn mặt Hạnh phờ phạc, tóc tai rũ rượi bết đầy máu và nước mắt, chiếc váy bầu lụa đắt tiền rách nát lộ ra chiếc bụng bầu vượt mặt đang co thắt dữ dội.


Uẩn tàn nhẫn giật mạnh sợi xích, khiến Hạnh ngã nhào đập mạnh người xuống sàn nhà ngay trước cửa phòng Thương. Gã lạnh lùng rút chiếc dùi cui điện bên hông ra, bấm nút kích hoạt.


*Xẹt... xẹt... xẹt...*


Những tia lửa điện màu xanh lè, sắc lạnh quét qua không khí ẩm ướt, phát ra những tiếng nổ giòn giã rợn người. Uẩn gí thẳng chiếc dùi cui điện vào bả vai Hạnh, khiến toàn thân cô gái tội nghiệp co giật dữ dội, tiếng gào thét đau đớn bị bóp nghẹt trong cuống họng trước khi cô ngất lịm đi trong vũng nước mưa loang lổ máu.


- Nhìn cho kỹ đi! Đứa nào còn có ý định nổi loạn hay trốn chạy khỏi cái biệt thự này, kết cục sẽ còn thảm hại hơn thế này gấp trăm lần! – Uẩn gầm lên, đôi mắt ti hí sắc lạnh liếc thẳng về phía khe cửa phòng Thương như một lời cảnh báo trực tiếp đầy sát khí.


Thương lùi lại bước chân run rẩy, ngã quỵ xuống giường tre, hai tay ôm chặt lấy chiếc bụng bầu bốn tháng đang co thắt nhẹ vì hoảng sợ. Tiếng khóc thét thảm thiết của Hạnh và hình ảnh sợi xích sắt dính máu kéo lê trên sàn nhà găm sâu vào tâm trí cô như một vết dao chém chí mạng.


Nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy không gian tối tăm của phòng áp mái khóa xích, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn người mẹ nghèo khổ, nỗi sợ hãi ấy đã hoàn toàn chuyển hóa thành một luồng sức mạnh bản năng, thiêng liêng và bất khuất. Cô nhìn về phía gầm giường – nơi giấu những viên thuốc giả, rồi liếc nhìn búp bê vải của Hoài An.


Cô không thể đợi thêm được nữa. Chiếc kéo y tế mạ niken dưới gầm tủ thuốc tầng hai phải được lấy bằng mọi giá. Cuộc đào thoát sinh tử khỏi lồng giam vàng son Tây Hồ này bắt buộc phải được kích hoạt, ngay trước khi bóng ma của sự bạo hành tàn độc nuốt chửng lấy sinh mạng của mẹ con cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!