Cánh Cửa Xóm Ve Chai
Cơn bão rừng Lạng Sơn rít lên những tiếng gầm rú điên cuồng qua các khe núi đá Chi Lăng, quật gãy từng cành thông khô rồi ném xối xả vào màn đêm tối tăm, lạnh buốt. Giữa trời sương muối buốt giá của vùng biên thùy, Mai Hoài Thương lết đi như một cái bóng tàn tạ. Chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá dính bết bùn đất và bụi xi măng khô giờ đây ướt sũng, lạnh ngắt, dán chặt vào tấm lưng gầy guộc đang run rẩy bần bật của cô.
Má trái Thương sưng bầm tím, căng mọng và nóng ran – di chứng từ cú tát tàn bạo của Tống Mỹ Lệ tại căn biệt thự Tây Hồ. Mỗi nhịp thở dốc của cô đều khiến khóe miệng rách nứt đóng vảy rỉ máu tươi ra vị mặn chát. Nhưng đáng sợ nhất là cánh tay phải. Vết rách sâu dập vảy xi măng rỉ dịch mủ nhẹ do nhiễm trùng dã chiến khi cô lách qua vách nứt nhà kho nông sản ở ga xép, giờ đây dính nước mưa bẩn bắt đầu bỏng rát dữ dội. Cơn sốt rét ác tính hoành hành khiến thân nhiệt cô tăng cao ngùn ngụt, đầu óc quay cuồng, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
- Bé Đất... ráng lên con... sắp tới rồi... – Thương thầm thì trong kẽ răng, bàn tay trái run rẩy ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng đang co thắt từng cơn âm ỉ dưới lớp áo thun rộng.
Trong ba lô sũng nước đeo trước ngực, cô vẫn ôm chặt con búp bê vải khâu chỉ thô vụng về của em gái Hoài An – bên trong chứa chiếc điện thoại Nokia cục gạch tháo pin và phong bì tiền hưu trí của Thầy Triết chỉ còn lại tròn bốn triệu đồng. Đó là tất cả bảo mệnh, là nguồn tài chính sinh tồn cuối cùng của hai mẹ con cô.
Qua màn sương mù dày đặc, Thương nhìn thấy ánh đèn bão vàng vọt, leo lét hắt ra từ một bãi phế liệu khổng lồ nằm sát rìa biên giới. Những đống sắt vụn rỉ sét xếp cao như núi, những chiếc lốp xe tải cũ kỹ chất đống nằm im lìm dưới mưa bão. Đây chính là bãi phế liệu của Chị Ba Mập – nơi Cậu út Hùng đã dặn cô phải tìm đến bằng mọi giá trước khi cậu bị đám cảnh sát bẩn của Thắng bắt giữ.
Sức lực cuối cùng của người mẹ trẻ hoàn toàn cạn kiệt. Thương loạng choạng lao về phía cánh cổng sắt rỉ sét của bãi phế liệu. Đôi bàn chân trần rách nát, rỉ máu vì dẫm phải đá nhọn khuỵu xuống. Cô đổ sụp người xuống nền đất bùn nhão nhoét ngay trước cánh cổng sắt, hai tay vẫn ôm chặt lấy bụng bầu bảo vệ con. Ý thức của Thương lịm dần đi giữa tiếng bão rừng gầm rú.
*Rầm! Rầm!*
Cánh cổng sắt bị gió bão giật mạnh, khua lên những tiếng động chói tai. Từ trong căn lán gỗ lợp mái bạt nilon xộc xệch cạnh đống phế liệu, một người phụ nữ mập mạp, da ngăm đen, tóc búi tó cẩu thả bước ra. Bà mặc bộ quần áo bảo hộ lao động rộng thùng thình dính đầy dầu mỡ, tay cầm chiếc đèn bão cũ kỹ, miệng cằn nhằn cộc cằn:
- Mẹ cha cái thời tiết độc địa này! Gió bão thế này thì sập mẹ nó lán mất thôi! Thằng Hùng cửu vạn đi đâu mà giờ này chưa thấy về thồ hàng...
Bà lão khựng lại. Ánh đèn bão vàng vọt quét qua nền đất bùn sát chân cổng sắt, rọi thẳng vào một bóng người gầy gò đang nằm sấp bất động. Chị Ba Mập (Tạ Thị Ba) giật mình, vội vã đặt đèn bão xuống, lao ra mở cổng sắt rồi đỡ lấy thân thể ướt sũng, lạnh ngắt của Thương lên.
- Trời đất ơi! Đứa nào nằm đây thế này? – Chị Ba lật người Thương lại. Dưới ánh đèn bão, khuôn mặt mộc mạc hốc hác bầm tím bên má trái, khóe miệng rách rỉ máu của Thương lộ ra. Khi bàn tay thô ráp của chị Ba chạm vào trán Thương, chị giật mình rụt tay lại vì nóng như hòn than nung đỏ. – Sốt cao thế này! Lại còn mang bầu nữa chứ! Nhìn cái bụng này phải bốn tháng rồi!
Ánh mắt chị Ba lướt qua chiếc áo khoác Grab dính bết bụi xi măng xám xịt và chiếc ba lô sũng nước mà Thương đang ôm khư khư trước ngực. Đột nhiên, chị nhớ lại cuộc gọi điện thoại khẩn cấp của Nguyễn Văn Hùng từ ga xép chiều hôm trước: *'Chị Ba ơi, con Thương cháu gái em đang bị bọn tài phiệt Hà Nội truy sát, nó mang bầu bốn tháng, đang trốn lên biên giới tìm chị. Nếu em có chuyện gì, xin chị cứu lấy mẹ con nó!'*
- Con Thương! Đúng là cháu thằng Hùng rồi! – Chị Ba Mập khóc khan một tiếng, không màng đến thân hình mập mạp của mình, chị cúi người xốc bổng Thương lên, ghì chặt người mẹ trẻ vào lồng ngực ấm áp rồi chạy băng băng vào trong lán gỗ.
Căn lán gỗ dựng tạm bằng bạt nilon dột nát rỉ nước lộp độp, nhưng bên trong bếp củi vẫn đang cháy âm ỉ tỏa ra hơi ấm hiếm hoi. Chị Ba đặt Thương nằm lên chiếc giường tre chật hẹp, vội vã cởi bỏ chiếc áo khoác Grab sũng nước mưa lạnh ngắt của cô ra. Khi nhìn thấy dòng dịch ấm nóng rỉ nhẹ dọc đùi trong của Thương, khuôn mặt chữ điền của chị Ba biến sắc.
- Động thai dọa sảy nặng rồi! Máu rỉ thế này... đứa nhỏ nguy kịch mất! Cánh tay này lại còn bị nhiễm trùng mưng mủ xanh mủ đỏ thế này nữa! Mẹ cha đứa nào tàn nhẫn hành hạ một đứa con gái mang bầu ra nông nỗi này chứ! – Chị Ba vừa mắng chửi căm phẫn, nước mắt vừa trào ra trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió.
Chị Ba định chạy ra ngoài gọi xe đưa Thương lên trạm y tế xã. Thế nhưng, bước chân chị khựng lại ngay sát cửa bạt. Chị nhớ đến lời Hùng cảnh báo về việc đám công an biên phòng bẩn của Thắng đang gác chốt kiểm tra hành chính gắt gao khắp vùng biên Lạng Sơn để truy quét Thương theo lệnh truy nã đỏ giả mạo. Đưa Thương đến bệnh viện lúc này không khác gì nộp mạng cho kẻ thù.
- Không được! Đưa đi bệnh viện là giết chết mẹ con nó. Phải dùng thuốc nam dã chiến tại chỗ thôi! – Chị Ba tự nhủ, quyết định dùng kinh nghiệm đỡ đẻ và điều trị dân gian vùng biên của mình để giành giật sự sống cho thai nhi.
Chị Ba Mập nhanh chóng hành động với sự quyết đoán phi thường. Chị xúc toàn bộ số than củi đỏ rực vào một chiếc chậu đất đặt dưới gầm giường tre để giữ ấm từ dưới lên cho Thương. Tiếp đó, chị lao ra góc lán, lấy ra những nắm lá thuốc nam dự trữ quý giá nhất của gia đình: lá tre hoang, lá bưởi rừng, ngải cứu và một củ gừng già nát dính đất đồi.
Chị Ba bỏ tất cả vào nồi gang lớn, đổ nước giếng khơi rồi bắc lên bếp củi đun sôi sùng sục. Chỉ mười phút sau, mùi tinh dầu từ lá bưởi hoang và ngải cứu bốc lên ngào ngạt, xua đi mùi ẩm mốc lạnh lẽo của căn lán bạt nilon. Chị dùng một tấm chăn bông cũ phủ kín người Thương, chỉ để hở khuôn mặt hốc hác để hơi thuốc nam xông thẳng vào lỗ chân lông, kích thích vã mồ hôi thải độc khẩn cấp.
Trong cơn mê sảng vì sốt cao 40 độ, Thương liên tục co giật nhẹ. Trí óc cô hiện về những hình ảnh kinh hoàng: tiếng roi điện nổ xẹt xẹt của vệ sĩ Long, khuôn mặt cuồng loạn của Mỹ Lệ ép cô uống thuốc độc Bio-Pregna đắng ngắt, và vũng máu nóng hổi của Thầy Triết trên đường ray ga Hà Nội.
- Hoài An... cứu chị... Bé Đất ơi... đừng bỏ mẹ... Con ruột của mẹ... – Thương gào khóc nghẹn ngào trong vô thức, hai bàn tay trầy xước rách da cào xé tấm chăn bông cũ.
- Ngoan nào con ơi! Có bác Ba ở đây rồi, không đứa nào cướp được con của mày đâu! – Chị Ba Mập khóc nghẹn, ghì chặt lấy đôi vai đang run rẩy của Thương.
Chị Ba dùng một chiếc thìa tre nhỏ, kiên nhẫn cạy khóe miệng rách nứt đóng vảy của Thương, rỉ từng thìa nước gừng nướng ấm nóng hòa mật ong rừng vào miệng cô. Nước gừng nóng ấm đi đến đâu, lồng ngực Thương ấm dần đến đó. Tiếp tục, chị Ba dùng rượu gừng giã nát xoa bóp thật mạnh vào đôi bàn chân lạnh ngắt, tím tái của Thương để kéo huyết áp ổn định trở lại. Đối với vết thương nhiễm trùng mưng mủ trên cánh tay phải của cô, chị Ba giã nát lá ngải cứu hoang trộn muối hạt đắp chặt lên thớ thịt rách sâu để hút dịch mủ độc ra ngoài.
Cuộc chiến giành giật sự sống cho thai nhi diễn ra âm thầm nhưng khốc liệt suốt ba tiếng đồng hồ giữa đêm bão bùng. Chị Ba Mập không một phút ngơi tay, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên khuôn mặt mập mạp của chị, hòa cùng nước mắt thương xót cho số phận của cô gái nghèo.
Đến gần sáng, phép màu của y học dân gian và tình mẫu tử kiên cường đã linh nghiệm. Cơ thể Thương bắt đầu vã mồ hôi như tắm, mồ hôi mang theo độc tố sốt rét rừng chảy tràn ra ngoài. Cơn sốt cao 40 độ bắt đầu hạ nhiệt rõ rệt, hơi thở cô dần trở nên đều đặn, không còn những cơn co giật dữ dội nữa. Vùng bụng bầu bốn tháng dưới lớp chăn ấm áp cũng phẳng lặng trở lại, các cơn co thắt tử cung dọa sảy hoàn toàn biến mất.
Thương khẽ mở mắt. Ánh mắt bướng bỉnh, mệt mỏi của cô nhìn thấy trần lán gỗ dột nát lợp bạt nilon và bóng dáng mập mạp của Chị Ba Mập đang ngồi canh bên bếp lửa củi tàn. Cô cảm nhận được một luồng sinh mệnh ấm áp đang chuyển động khẽ bên trong bụng – bé Đất khẽ đạp nhẹ vào thành bụng mẹ như một lời cảm ơn câm lặng thiêng liêng.
- Con... con tôi... – Thương thều thào, nước mắt nóng hổi lăn dài qua vết bầm tím trên má.
- Đứa nhỏ an toàn rồi cô bé ạ! Nó đạp khỏe lắm! – Chị Ba Mập cười xòa, lau vội nước mắt trên má rồi mắng yêu cộc cằn. – Mẹ cha cô, làm tôi sợ hú hồn! Cứ yên tâm nằm đây dưỡng thai, thằng Hùng nó gửi gắm cô cho tôi, tôi mà để mẹ con cô có mệnh hệ gì thì thằng Hùng nó băm vằn tôi ra mất!
Thương khóc nghẹn ngào vì lòng biết ơn sâu sắc trước tình người ấm áp của người đàn bà nghèo khổ nơi biên thùy. Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt khi trời vừa hửng sáng mờ mờ qua màn sương muối dày đặc.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng chó sủa vang dội dồn dập đầy dữ dội từ phía ngoài cổng sắt rỉ sét của bãi phế liệu dội vào lán gỗ. Tiếng giày giẫm lên sỏi đá rào rào của một nhóm người đang tiến sát vào khu vực xóm ve chai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!