Cơn Mưa Rừng Độc Địa
Cơn mưa rừng Lạng Sơn bắt đầu trút xuống xối xả, sấm sét nổ vang dội dập dồn dập như muốn nuốt chửng lấy bóng dáng cô độc của người mẹ nghèo. Đại ngàn Chi Lăng trong phút chốc bị bao phủ bởi một màn nước trắng xóa, lạnh buốt và tăm tối. Gió bão rít lên từng hồi qua các khe núi đá, quật gãy những cành cây khô, kéo theo cái lạnh buốt sương muối đặc trưng của vùng biên ải thấm sâu vào từng thớ thịt của Mai Hoài Thương.
Thương bước đi lảo đảo trên con đường mòn vượt núi hoang vu. Mỗi bước chân của cô trên nền đất sét trơn trượt là một cuộc vật lộn sinh tử. Chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá dính bết bụi xi măng khô giờ đây sũng nước mưa, nặng trịch ghì chặt lấy đôi vai gầy guộc. Nước mưa buốt giá xối thẳng vào má trái đang sưng bầm tím sát vành tai của cô – dấu vết tàn bạo từ cú tát của Tống Mỹ Lệ. Khóe miệng rách nứt đóng vảy khô nay lại rách toác ra dưới sức ép của những cơn ho khan, rỉ ra vị mặn chát của máu hòa lẫn nước mưa lạnh ngắt.
Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lại đến từ cánh tay phải của cô. Vết rách sâu dập vảy xi măng rỉ dịch mủ nhẹ do nhiễm trùng dã chiến khi cô lách qua vách nứt nhà kho nông sản giờ đây gặp nước mưa bẩn bắt đầu bỏng rát dữ dội. Cơn sốt rét ác tính bất ngờ ập đến. Nhiệt độ cơ thể Thương tăng cao đột ngột khiến đầu óc cô quay cuồng, nhưng bên ngoài cô lại run rẩy bần bật, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Cơn run rẩy dữ dội khiến cô không thể giữ vững trọng tâm trên triền dốc trơn trượt.
- Bé Đất... ngoan nào con... ráng chịu với mẹ... – Thương thầm thì trong kẽ răng, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng đang co thắt từng cơn dồn dập.
*Rầm!*
Thương trượt chân ngã quỵ xuống một hốc đá tối tăm dưới gốc cây cổ thụ hoang vắng. Cú ngã không mạnh nhưng chấn động cơ học khiến vùng hông cô đau nhói, một dòng dịch ấm nóng dọa sảy thai rỉ ra dọc đùi trong khiến cô hoảng sợ tột độ. Trong bóng tối âm u của đại ngàn, nỗi cô độc và tuyệt vọng bao trùm lấy người mẹ trẻ. Cậu út Hùng đã bị bắt, thầy Triết đã gục ngã trên vũng máu, em gái Hoài An vẫn nằm trên giường bệnh Bạch Mai với quả tim mới ghép chưa ổn định. Cô không còn ai bên cạnh. Cô chỉ có một mình giữa rừng hoang nước độc này.
Trong cơn mê sảng vì sốt cao, ý thức của Thương bắt đầu mờ mịt. Giữa màn mưa xối xả, cô mơ màng nhìn thấy bóng dáng người mẹ quá cố Nguyễn Thị Liên. Mẹ cô, người phụ nữ gầy gò mặc chiếc áo bà ba vá nhiều mảnh, đang mỉm cười dịu dàng nhìn cô, đôi bàn tay chai sần ấm áp khẽ vuốt ve mái tóc cô:
- Thương ơi... sống đi con... Hãy sống để bảo vệ giọt máu của mình. Dù nghèo khó thế nào, con cũng phải sống ngẩng cao đầu...
- Mẹ ơi... – Thương gọi khẽ trong cơn mê, nước mắt nóng hổi trào ra từ đôi mi khép hờ, nhanh chóng bị nước mưa gột rửa.
Lời dặn của người mẹ quá cố như một dòng điện chạy dọc sống lưng, kích hoạt bản năng làm mẹ cuồng bạo đang ngủ yên trong huyết quản Thương. Cô không được phép gục ngã ở đây. Đứa trẻ trong bụng cô mang một trăm phần trăm huyết thống của cô, nó là con ruột của cô chứ không phải món hàng hai tỷ của Trịnh Khắc Duy. Cô phải cứu con.
Thương dùng chút sức tàn tạ còn lại, lết người tựa lưng vào thân cây cổ thụ xù xì để tránh bớt làn nước xối xả. Cô nhớ lại những bài học y khoa thực tế mà bác sĩ sản khoa Hòa đã truyền dạy khi cô lẩn trốn tại Chùa Kim Liên. Trong điều kiện không có thuốc men hiện đại, cô chỉ có thể tự cứu mình bằng y học dân gian.
Thương dùng ngón tay cái của bàn tay trái lành lặn, bấm thật mạnh vào huyệt Tam Âm Giao nằm ở phía trên mắt cá chân trong khoảng ba thốn. Đầu ngón tay cô run rẩy, móng tay cắm sâu vào da thịt đau buốt, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng, xoay tròn ngón tay theo chiều kim đồng hồ để kích thích huyệt đạo. Tiếp đó, cô bấm mạnh vào huyệt Nội Quan ở cổ tay trái. Sự đau đớn từ các huyệt đạo kích thích hệ thần kinh, dần dần lấn át cơn co thắt tử cung dữ dội. Thương nhắm nghiền mắt, điều hòa nhịp thở thật sâu, hít vào luồng khí lạnh của rừng đêm rồi thở ra thật chậm.
Kỳ diệu thay, sau mười phút kiên trì bấm huyệt, cơn co thắt tử cung dữ dội dưới bụng bầu bốn tháng bắt đầu dịu đi. Nhịp tim thai nhi trong bụng cô ổn định trở lại, bé Đất khẽ cựa quậy như một lời hồi đáp câm lặng đầy thiêng liêng dành cho mẹ. Thương khóc nghẹn ngào vì hạnh phúc, cô ôm chặt lấy con búp bê vải của Hoài An trước ngực – kỷ vật duy nhất cô mang theo từ quê nhà Nghệ An, bên trong chứa chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát đã được tháo pin cơ học.
Thương định nhóm một đống lửa nhỏ bằng củi khô dưới hốc đá để sưởi ấm cơ thể đang run rẩy vì sốt lạnh. Cô đã nhặt được vài cành củi khô khuất dưới tán lá rậm rạp. Thế nhưng, ngay khi định đánh lửa, một ý nghĩ cảnh giác lóe lên trong đầu óc đang tỉnh táo dần của cô. Sát thủ Lâm Sẹo chắc chắn đang bám sát phía sau. Giữa đêm mưa rừng tối tăm, chỉ cần một làn khói nhỏ hay một đốm lửa le lói cũng đủ để chỉ dẫn cho họng súng của kẻ thủ ác tìm đến tận nơi. Thương cắn răng vứt bỏ bao diêm cũ dính nước, chấp nhận chịu đựng cái lạnh buốt xương của đêm bão để bảo toàn vị trí ẩn náu.
Cách đó khoảng hai cây số, dưới triền dốc đá dốc đứng của Ải Chi Lăng, sát thủ Lâm Sẹo đang lầm lũi di chuyển thầm lặng trong mưa bão. Khuôn mặt gầy cao của gã bị che khuất dưới chiếc mũ sụp của chiếc áo khoác gió đen sũng nước, để lộ vết sẹo dài lồi lõm chạy dọc từ mang tai xuống cổ co rút lại tàn nhẫn dưới ánh chớp sáng lòa. Lâm Sẹo là cựu đặc công dạn dày sương gió, gã có kỹ năng theo dấu vết dã chiến cực kỳ xuất sắc. Cơn mưa rừng xối xả tuy đã nhanh chóng xóa sạch các dấu chân dẫm trên bùn đất sạt lở, nhưng nó không thể xóa bỏ được những vi vết cơ học mà Thương vô tình để lại.
Lâm Sẹo dừng bước trước một bụi cây rậm rạp. Gã khom lưng, đưa bàn tay đeo găng da đen sờ lên một cành cây bị bẻ gãy ngang vách đá. Vết gãy còn rất mới, thớ gỗ bên trong chưa bị nước mưa làm mục nát. Do cánh tay phải bị nhiễm trùng yếu ớt, Thương đã phải bám víu vụng về vào cành cây này để leo dốc, dùng lực cơ học thô bạo bẻ gãy nó để giữ thăng bằng.
Lâm Sẹo lạnh lùng mỉm cười. Gã biết mình đang đi đúng hướng. Con mồi gầy gò mang bầu bốn tháng đang kiệt sức không thể chạy xa. Gã tăng tốc độ di chuyển thầm lặng như một bóng ma trong đêm tối, con dao găm quân dụng sắc bén dắt bên hông lăm lăm sẵn sàng ra tay thủ tiêu nhân chứng theo lệnh của Mỹ Lệ.
Thương biết mình không thể nán lại gốc cây cổ thụ quá lâu. Cô lết người bò qua những vách đá tối tăm trơn trượt, cố gắng dùng những tán lá cây rộng che phủ lên những vết xước bùn đất phía sau để ngụy trang lối đi. Thế nhưng, trong một cơn co thắt đột ngột kèm theo cơn ho sặc sụa, Thương loạng choạng trượt chân sát mép một vũng bùn sạt lở dữ dội.
Trong lúc hoảng loạn cố giữ thăng bằng để bảo vệ bụng bầu, chiếc ba lô sũng nước của Thương bị bung khóa. Chiếc khăn tay tự thêu hình bông hoa hướng dương – kỷ vật gia đình duy nhất mà em gái Hoài An đã tự tay thêu tặng cô trước ca phẫu thuật tim – bị rơi tuột ra ngoài, chìm vào vũng bùn đất đỏ loang lổ.
Thương quay đầu lại nhìn chiếc khăn tay đang bị bùn đất vùi lấp. Tim cô đau nhói như bị dao cắt. Đó là tín vật tinh thần duy nhất kết nối cô với em gái nhỏ đang nằm phòng hồi sức Bạch Mai. Cô muốn bò xuống nhặt lại chiếc khăn, nhưng tiếng gió rít bên tai bỗng mang theo tiếng bước chân lạo xạo dội vang từ phía dưới dốc núi. Sát thủ đang đến rất gần.
Bản năng sinh tồn buộc Thương phải đưa ra quyết định tàn nhẫn. Cô gạt nước mắt, dứt áo quay người lết sâu vào triền rừng tối tăm hướng về phía bãi phế liệu của Chị Ba Mập, bỏ lại chiếc khăn tay kỷ vật dính đầy bùn đất.
Vài phút sau, bóng đen của Lâm Sẹo tiếp cận khu vực vũng bùn sạt lở. Ánh mắt sắc lẹm như chim ưng của gã quét qua nền đất đỏ. Gã khom người xuống, bàn tay đeo găng da đen nhặt lên chiếc khăn tay ướt sũng dính bùn. Lâm Sẹo dùng ngón tay gạt lớp bùn đất, để lộ hình thêu bông hoa hướng dương màu vàng rực rỡ dưới ánh chớp sáng lòa của cơn bão rừng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!