Con Đường Mòn Sinh Tử
Tiếng còi xe cảnh sát tuần tra biên giới rú vang dập dồn ngoài cổng nhà kho chứa nông sản nơi hai cậu cháu đang ẩn nấp tạm thời. Luồng ánh sáng đỏ xanh nhấp nháy từ đèn xe tuần tra bắt đầu rọi quét qua các khe hở của vách ván gỗ mục nát, báo hiệu một cuộc vây ráp khốc liệt sắp sửa đổ ập xuống đầu họ.
Trong bóng tối ngột ngạt nồng nặc mùi sắn lát khô mốc, Mai Hoài Thương ngồi gục trên đống bao tải sắn cũ kỹ, toàn thân run rẩy bần bật vì sốt lạnh và đau đớn. Má trái cô sưng bầm tím sát vành tai, vết thương đóng vảy nơi khóe miệng rách rỉ ra vị mặn chát của máu khi cô mím chặt môi để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào. Cánh tay phải rách sâu dập vảy xi măng rỉ dịch mủ nhẹ do nhiễm trùng dã chiến dưới gầm tàu hàng suốt đêm qua giờ đây đang bỏng rát dữ dội, đau buốt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt mỗi khi cô cử động khớp vai. Bụng bầu bốn tháng co thắt nhẹ như một lời nhắc nhở sinh học đầy lo âu của bé Đất. Cô đưa bàn tay trái run rẩy ôm chặt lấy bụng, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập.
Cậu út Nguyễn Văn Hùng đứng bên cửa gỗ rách nín thở quan sát qua khe hở. Vết chém sượt qua vai phải dính băng áo thun cũ của cậu vẫn đang rỉ máu tươi, thấm đẫm một mảng áo kaki sờn cũ. Ánh mắt phong trần của người cửu vạn vùng biên đanh lại khi thấy những bóng đen cầm đèn pin công suất lớn đang áp sát nhà kho. Tiếng giày giẫm lên sỏi đá lạo xạo dội vang sát sàn sạt, hòa cùng tiếng gầm gừ thô lỗ của Tư Sứt ngoài cổng.
- Đại úy Thắng! Hacker báo tín hiệu định vị phát ra ngay khu vực này trước khi chiếc điện thoại rác kia bị tháo pin! Con mụ trốn nã chắc chắn đang ở bên trong! – Tiếng Tư Sứt gầm rít qua kẽ răng, giọng gã bặm trợn đầy hưng phấn vì sắp tóm được Thương để lấy khoản tiền thưởng khổng lồ từ Trịnh Khắc Duy.
Hùng quay đầu lại nhìn Thương. Ánh đèn xe tuần tra quét qua khe cửa gỗ mục nát, rọi thẳng vào khuôn mặt xanh xao hốc hác dính đầy bụi xi măng xám xịt của cháu gái. Sự căm phẫn tột cùng trước tội ác tráo trứng buôn người của Duy dâng lên nghẹn ứ trong lồng ngực người cửu vạn chính trực. Cậu biết, nếu hai cậu cháu cùng chạy trốn, Thương với bụng bầu bốn tháng và cánh tay nhiễm trùng không thể nào vượt qua được các triền dốc đá trơn trượt của Chi Lăng. Và tiếng nổ gầm rú của chiếc xe Minsk cũ – phương tiện duy nhất của cậu – sẽ lập tức biến họ thành mục tiêu di động cho họng súng của đám cảnh sát bẩn.
- Thương... nghe cậu nói đây. – Hùng quỳ xuống bên cạnh Thương, giọng cậu rất nhỏ nhưng vô cùng dứt khoát. – Cậu không thể dắt cháu chạy tiếp được. Chiếc xe Minsk của cậu tiếng nổ quá lớn, cháu lại đang mang bầu không thể vận động mạnh. Nếu cả hai cùng đi, chúng ta sẽ bị tóm gọn.
Thương lắc đầu quầy quậy, nước mắt nóng hổi trào ra, cuốn trôi lớp bụi xi măng bám đầy trên má bầm tím:
- Không... cậu ơi! Cháu không thể bỏ cậu lại! Thầy Triết đã hy sinh vì cháu ở ga tàu rồi... giờ cháu chỉ còn có cậu thôi...
- Im lặng và nghe cậu! – Hùng nghiến răng, ấn chặt bả vai trái của Thương xuống. Cậu lôi từ trong túi áo khoác kaki ra một chiếc điện thoại cục gạch cũ nát và nhét vào tay cô. – Trong này cậu đã lưu sẵn số điện thoại của Chị Ba Mập – Tạ Thị Ba, chủ bãi phế liệu vùng biên Lạng Sơn. Chị ấy là người nghĩa khí, cậu đã gọi điện gửi gắm cháu từ trước. Cháu phải men theo con đường mòn vượt núi Chi Lăng ngay sau nhà kho này để trốn lên đó. Hãy dùng số tiền hưu trí của thầy Triết còn lại bốn triệu đồng này để sinh tồn. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được bật nguồn điện thoại cho đến khi thoát khỏi khu vực này để tránh bị hacker định vị sóng BTS!
Nói rồi, Hùng dứt khoát đẩy Thương vào khoảng trống hẹp sâu phía sau đống bao tải sắn lát khô mốc. Cậu vội vã kéo các bao tải cũ phủ lên người cô, ngụy trang kín mít không để lộ một kẽ hở.
- Nằm im ở đây. Khi nào nghe tiếng động cơ xe Minsk của cậu phóng đi, cháu phải lập tức lách qua vách nứt phía sau nhà kho để chạy vào rừng. Đừng nhìn lại phía sau! Hãy sống để bảo vệ đứa trẻ! – Lời thì thầm cuối cùng của cậu út dội vào tai Thương trước khi bóng tối của những bao tải sắn bao trùm lấy cô.
Thương nằm ép mình dưới đống bao tải dơ bẩn, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng và con búp bê vải chứa chiếc điện thoại Nokia cũ của mình. Cô cắn chặt vạt áo thun đến bật máu để ngăn một tiếng khóc nấc xé lòng. Nỗi đau đớn tinh thần tột cùng khi chứng kiến người thân thứ hai phải hy sinh mạng sống vì mình khiến lồng ngực cô như bị bóp nghẹt.
Bên ngoài, tiếng đập cửa gỗ rầm rầm vang lên chát chúa. Tiếng súng lên đạn lách cách vang lên ngay sát cánh cửa.
- Mở cửa! Công an đây! Kiểm tra hành chính khẩn cấp! – Giọng một tên cảnh sát bẩn quát lớn.
Cậu út Hùng không trả lời. Cậu lướt nhanh đến góc nhà kho, dựng thẳng chiếc xe máy Minsk cũ kỹ rỉ sét lên. Đôi bàn tay hộ pháp của gã cửu vạn siết chặt lấy tay ga. Cậu hít một hơi thật sâu, ánh mắt đầy quyết tử dán chặt vào cánh cửa gỗ mục nát trước mặt.
*Phạch... phạch... phạch! Gầm... gầm... gầm!*
Hùng dùng hết sức đạp mạnh cần khởi động. Động cơ hai thì của chiếc xe Minsk cũ gầm rú lên những tiếng nổ chói tai, nhả ra những làn khói xanh mù mịt nồng nặc mùi xăng pha nhớt, lấp đầy không gian nhà kho.
- Thằng chó! Nó định chạy trốn! Bắn lốp xe cho tao! – Tiếng Tư Sứt gào lên ngoài cổng.
Nhưng không kịp nữa. Hùng vô số, rồ ga cực đại. Chiếc xe Minsk lao vút đi như một con mãnh thú điên cuồng, tông thẳng vào cánh cửa gỗ mục nát của nhà kho.
*Rầm! Rắc! Loảng xoảng!*
Cánh cửa gỗ mục nát vỡ vụn thành trăm mảnh dưới sức tông kinh hoàng của chiếc xe máy sắt rỉ. Hùng cùng chiếc Minsk lao thẳng ra ngoài màn sương mù dày đặc, đâm sầm vào đầu chiếc xe bán tải của cảnh sát bẩn Thắng đang đỗ chắn ngang lối vào dốc chợ Kỳ Lừa.
Một tiếng va chạm chấn động vang lên. Tiếng kim loại móp méo, kính xe vỡ vụn rơi loảng xoảng trên nền đất đá. Cú tông trực diện khiến chiếc xe bán tải rung chuyển mạnh, đầu xe Minsk biến dạng hoàn toàn. Hùng bị hất văng ra ngoài, lăn mấy vòng trên nền đá sỏi sắc nhọn, vết thương trên vai phải rách toác, máu tươi tuôn ra xối xả nhuộm đỏ cả vạt áo kaki.
- Bắt lấy nó! Thằng chó này dám chống người thi hành công vụ! – Đại úy Thắng từ trong cabin xe bán tải loạng choạng bước ra, khuôn mặt bóng dầu đầy tức giận gào lên.
Đám cảnh sát bẩn và đàn em của Tư Sứt lập tức ập tới như bầy sói đói. Chúng vây quanh, dùng dùi cui thép và báng súng đánh đập dã man vào tấm lưng vạm vỡ của người cửu vạn đang nằm quằn quại dưới đất. Hùng cắn răng chịu đựng những cú đòn hiểm ác, máu từ đầu trán chảy ròng ròng xuống mắt, nhưng cậu vẫn cố dùng chút sức tàn gào thét lớn để thu hút sự chú ý của toàn bộ truy binh:
- Lũ khốn nạn! Tao là người lấy trộm năm trăm triệu đây! Không có con mụ nào ở đây cả! Bắt tao đi! Bắt tao đi này!
*Đoành! Đoành!*
Thắng giương súng ngắn nổ hai phát súng chỉ thiên đe dọa, tiếng nổ đanh thép vang dội cả vùng biên ải, dập tắt tiếng la hét của Hùng. Chúng đè nghiến cậu xuống đất, khóa chặt hai tay cậu bằng chiếc còng số tám lạnh ngắt.
- Thằng chó cửu vạn! Con mụ kia đâu? Khai mau không tao bắn nát đầu mày! – Tư Sứt xông tới, dùng mũi giày đâm mạnh vào mạng sườn Hùng.
Hùng nhổ một ngụm máu tươi thẳng vào mặt Tư Sứt, cười sằng sặc trong đau đớn:
- Nó chạy thoát về hướng ga tàu từ lâu rồi! Lũ ngu các người cứ ở đây mà hít khói!
Tận dụng sự hỗn loạn cực độ ngoài cổng nhà kho khi đám cảnh sát đang tập trung khống chế và đánh đập cậu út, Thương ở bên trong đống bao tải sắn đã lách người ra ngoài. Khóe mắt cô đẫm lệ, tim cô đau nhói như bị dao đâm khi nghe tiếng rên rỉ đau đớn của cậu út và tiếng súng nổ chỉ thiên chát chúa. Cô biết, sự hy sinh của cậu út là cơ hội sống duy nhất của mẹ con cô. Cô không được phép chần chừ.
Thương dùng cánh tay trái lành lặn bám chặt vào vách nứt phía sau nhà kho, lách thân người gầy guộc qua khe hở hẹp. Cánh tay phải bị nhiễm trùng dập vảy xi măng cọ xát vào cạnh gỗ sắc nhọn làm rách toác vết thương, rỉ ra dịch mủ lẫn máu tươi bỏng rát dữ dội. Cô cắn chặt răng chịu đựng đau đớn cực hạn, trượt xuống triền dốc dốc đứng phía sau nhà kho nông sản.
Trước mặt cô là con đường mòn vượt núi Chi Lăng tối tăm, hiểm trở và hoang vu. Sương sương muối lạnh buốt bao phủ khắp các ngọn cây kẽ đá, cái lạnh của vùng biên ải thấm qua lớp áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá dính đầy bụi xi măng bết dính trên người cô.
Thương một mình ôm bụng bầu bước đi trong bóng tối đại ngàn Chi Lăng, tiếng sấm sét nổ vang dội báo hiệu một cơn bão rừng dữ dội sắp đổ ập xuống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!