Nhạc nềnRecollection

Cuộc Giải Cứu Giữa Chợ Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thương nín thở dưới vành nón lá, hai mắt mở to nhìn trân trân vào lưỡi dao bấm khẽ nhô ra khỏi túi áo của tên sát thủ đang tiến sát sau lưng cậu út...


Trong màn sương mù dày đặc của chợ Kỳ Lừa, cái lạnh buốt xương của vùng biên ải Lạng Sơn như những mũi kim găm thẳng vào da thịt đang nóng ran vì sốt của Thương. Dưới vành nón lá cũ rách dính đầy bùn đất, cô ngồi xổm bên sạp rau cải, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập để không làm động đến bụng bầu bốn tháng đang co thắt nhẹ dưới lớp áo thun rộng thùng thình. Má trái cô vẫn còn sưng tấy, mảng máu bầm tím lịm lan rộng sát vành tai do cú tát bạo lực của Tống Mỹ Lệ từ đêm trốn chạy ở Hà Nội nhói lên từng hồi buốt nhói. Khóe miệng rách đóng vảy khô nay lại rỉ ra vị mặn chát của máu khi cô mím chặt môi để ngăn một tiếng thở dốc.


Đáng sợ nhất là cánh tay phải của Thương. Vết rách sâu dập vảy xi măng khô dưới gầm tàu hàng suốt đêm qua giờ đây đã mưng mủ, rỉ dịch mủ nhạt dính bết vào lớp thớ vải thô ráp của chiếc áo thun bên trong. Cơn đau bỏng rát dữ dội như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt mỗi khi cô cử động khớp vai. Thế nhưng, tất cả những đau đớn thể xác ấy đều bị đè bẹp trước nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn thấy Cậu út Nguyễn Văn Hùng đang ngơ ngác đi tìm mình giữa khu bán hoa quả đối diện, hoàn toàn không biết hai tên tay sai cầm dao bấm của Tư Sứt đang áp sát ngay sau lưng.


- Này, con kia! Ngẩng cái mặt lên tao xem nào!


Một giọng nói thô lỗ, đục ngầu mùi rượu đột ngột vang lên ngay trên đỉnh đầu Thương. Gã tay sai thứ nhất của Tư Sứt, một tên bốc vác xăm trổ đầy hai cánh tay, đã đứng chặn ngay trước sạp rau cải từ lúc nào. Đôi mắt ti hí của hắn dán chặt vào chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá dính bùn đất mà Thương đang mặc dưới lớp nón lá. Hắn nghi ngờ bước tới một bước, bàn tay thô ráp, cáu bẩn vươn ra định giật phăng chiếc nón lá che khuất khuôn mặt cô.


Thời gian như ngưng đọng. Thương nhắm nghiền mắt, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu, chuẩn bị đối mặt với giây phút bị bại lộ.


*Bộp! Rầm!*


Một tiếng động lớn vang lên cắt nát bầu không khí căng thẳng. Cậu út Hùng, với bản năng nhạy bén của một cửu vạn dạn dày sương gió vùng biên, đã phát hiện ra sự bất thường từ phía sạp rau. Nhìn thấy gã tay sai định giật nón của Thương, Hùng không hề do dự. Cậu lao thẳng tới từ phía sau, dùng đôi bàn tay hộ pháp chụp lấy một sọt lê nặng trĩu đặt trên sạp hoa quả bên cạnh, đập mạnh một cú sấm sét thẳng vào đầu gã tay sai thứ nhất.


Tiếng sọt gỗ vỡ vụn hòa cùng tiếng lê rơi rải rác trên nền đất ẩm mốc. Gã tay sai rú lên một tiếng đau đớn, máu trộn lẫn với nước quả chảy ròng ròng trên mặt, ngã quỵ xuống đất.


- Thằng chó! Mày dám phá chén cơm của tao à? – Tên tay sai thứ hai gầm lên, rút phắt chiếc dao bấm sắc lạnh từ trong túi áo ra, lao thẳng vào Hùng.


- Thương! Chạy mau! – Hùng gào lên, giọng nói vang khỏe dội vang cả góc chợ.


Hùng nghiêng người tránh đường dao chí mạng của tên thứ hai, nhưng lưỡi dao bấm sắc lẹm vẫn sượt qua bả vai phải của cậu, rạch rách lớp áo kaki sờn cũ và để lại một vết chém dài rỉ máu tươi (cost paid). Bất chấp cơn đau, Hùng dùng sức mạnh cơ bắp vạm vỡ của một kẻ chuyên bốc vác hàng lậu vượt biên, khóa chặt cánh tay cầm dao của đối thủ. Cậu gầm lên một tiếng, dùng cả trọng lượng cơ thể đẩy mạnh gã tay sai ngã nhào vào sạp đồ gốm sứ nung bên cạnh.


*Xoảng! Loảng xoảng! vỡ vụn!*


Hàng chục chiếc bình, bát đĩa bằng gốm sứ rơi xuống nền xi măng vỡ tan tành, tạo nên những tiếng động chát chúa dữ dội. Đám đông tiểu thương và người mua hàng hoảng loạn gào thét, chạy toán loạn tạo nên một khung cảnh hỗn loạn cực độ.


Trong lúc đám đông đang chen lấn xô đẩy, Hùng lướt nhanh đến bên sạp rau, dùng bàn tay trái thô ráp nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của Thương. Khi chạm vào cánh tay phải của cô, Hùng khựng lại một nhịp khi cảm nhận được lớp dịch mủ ấm ướt rỉ ra từ vết thương nhiễm trùng bết dính. Nhưng không có thời gian để hỏi han, cậu út nghiến răng, kéo cô chạy băng qua dòng người hỗn loạn.


- Đi lối này! Cổng chính bị bọn Tư Sứt khóa rồi! – Hùng hét sát tai Thương để át đi tiếng la hét xung quanh.


Hùng dắt Thương luồn lách qua những lối đi hẹp tối tăm, nồng nặc mùi nước thải và rác rưởi của khu ngách thoát nước phía sau chợ. Đây là con đường dốc đứng, trơn trượt dột nát dẫn thẳng ra khu nhà kho nông sản bỏ hoang sát sườn đồi. Thương cố lết từng bước chân rã rời, hơi thở cô đứt quãng, mỗi cử động của cánh tay phải bị nhiễm trùng dã chiến đều kéo theo một cơn đau buốt thấu xương tủy. Nhưng cô không dám buông tay cậu út, một tay vẫn giữ chặt lấy túi áo khoác chứa con búp bê vải của em gái Hoài An và phong bì tiền hưu trí của thầy Triết.


Hùng nhận ra bước chân của Thương ngày càng chậm và nặng nề. Cậu liếc nhìn xuống bụng bầu bốn tháng bắt đầu nhô lên rõ rệt dưới lớp áo thun của cô, rồi nhìn khuôn mặt hốc hác xanh xao dính đầy bụi xi măng khô của cháu gái. Bản năng thực tế của một người dẫn đường biên giới mách bảo cậu rằng Thương không thể chạy nhanh đường dài vượt qua các con dốc đá trơn trượt của Ải Chi Lăng trong tình trạng kiệt sức này.


- Thương, ráng lên cháu! Vào đây lánh tạm đã! – Hùng đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát của một gian nhà kho chứa sắn lát khô trống vắng nằm khuất sau rặng tre.


Họ lách người vào trong, Hùng nhanh chóng đóng chặt cửa gỗ và cài chiếc chốt sắt hoen rỉ lại. Không gian bên trong tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi sắn lát khô mốc xộc thẳng vào mũi. Thương đổ sụp xuống một đống bao tải sắn cũ kỹ, toàn thân run rẩy bần bật vì sốt lạnh và đau đớn.


Hùng quỳ xuống bên cạnh, vội vã xé một vạt áo thun sạch để tự băng bó vết chém đang chảy máu trên vai mình, mắt không rời khỏi đứa cháu gái tội nghiệp:


- Thương... cánh tay cháu bị sao thế này? Sao mủ rỉ ra nhiều thế? Cả má trái nữa... ai bạo hành cháu ra nông nỗi này?


Thương khóc nghẹn, nước mắt nóng hổi trào ra hòa cùng lớp bụi xi măng bám đầy trên mặt:


- Cậu ơi... vợ chồng ông Duy... chúng nó lừa cháu. Đứa trẻ trong bụng này... thực chất là con ruột của cháu... Chúng nó đã tráo trứng lậu rồi định bán con cháu sang biên giới với giá hai tỷ đồng... Cháu phải trốn... cháu phải cứu con cháu cậu ơi...


Nghe đến đây, đôi mắt phong trần của Hùng đỏ ngầu lên vì phẫn nộ. Cậu siết chặt nắm tay, vết thương trên vai rỉ máu thấm đỏ cả vạt băng thô sơ:


- Lũ khốn nạn! Chúng nó coi mạng người nghèo như cỏ rác vậy sao? Cháu yên tâm, có cậu ở đây, cậu thà chết cũng phải đưa mẹ con cháu sang biên giới an toàn!


Ở bên ngoài, tiếng bước chân rầm rập và tiếng la hét của đàn em Tư Sứt bắt đầu vang lên dồn dập khắp các ngõ hẻm dốc dẫn lên khu nhà kho. Tư Sứt đang điên cuồng ra lệnh cho đàn em khóa chặt mọi cổng chợ và gọi điện báo cho Đại úy cảnh sát bẩn Nguyễn Văn Thắng để dùng lực lượng cảnh sát địa phương vây quét.


Giữa không gian tối tăm, chật hẹp của nhà kho chứa sắn lát khô, Thương đưa bàn tay trái run rẩy ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng. Bé Đất trong bụng khẽ co thắt nhẹ như một sự đồng cảm lo âu với người mẹ.


*Hú... Hú... Hú...*


Đột ngột, tiếng còi xe cảnh sát tuần tra biên giới rú vang dồn dập, sắc lạnh xé toạc màn sương mù ngoài cổng nhà kho chứa nông sản nơi hai cậu cháu đang ẩn nấp tạm thời. Luồng ánh sáng đỏ xanh nhấp nháy từ đèn xe tuần tra bắt đầu rọi quét qua các khe hở của vách ván gỗ mục nát, báo hiệu một cuộc vây ráp khốc liệt sắp sửa đổ ập xuống đầu họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!