Cạm Bẫy Chợ Vùng Biên
Cơn sương muối buốt giá của vùng biên ải Lạng Sơn dường như thấm qua từng thớ vải sờn rách của chiếc áo khoác đồng phục Grab màu xanh lá, găm thẳng vào da thịt đang nóng ran vì sốt của Mai Hoài Thương. Chợ Kỳ Lừa buổi sáng sớm chìm trong một màn sương mù dày đặc và ẩm ướt, hơi nước bốc lên từ những sạp rau quả, hòa cùng mùi tanh nồng của cá tôm và mùi đất ẩm mốc tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Thương bước đi tập tễnh giữa dòng người ngược xuôi. Mỗi bước đi đối với cô lúc này là một cực hình thể xác. Cú nhảy tàu mạo hiểm xuống triền dốc Chi Lăng hôm qua đã để lại những vết bầm dập ê ẩm khắp vùng hông và đùi. Má trái cô sưng tấy, mảng máu bầm tím lịm lan rộng sát vành tai do cú tát bạo lực của Tống Mỹ Lệ từ đêm trốn chạy ở Hà Nội vẫn chưa hề giảm nhiệt. Khóe miệng rách đóng vảy khô khốc, nhói buốt lên từng hồi mỗi khi cô cố mím chặt môi để ngăn một cơn ho khan do bụi xi măng bám trong cuống họng.
Đáng sợ nhất là cánh tay phải của Thương. Vết rách sâu dập vảy xi măng khô dưới gầm tàu hàng suốt đêm qua giờ đây đã mưng mủ, rỉ dịch mủ nhạt dính bết vào lớp áo thun bên trong. Cơn đau bỏng rát dữ dội như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt mỗi khi cô cử động khớp vai. Thương đưa bàn tay trái run rẩy ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng dưới lớp áo thun rộng. Bé Đất khẽ co thắt nhẹ như một lời nhắc nhở sinh học đầy lo âu. Cô phải sống, phải tìm được Cậu út Hùng để có một nơi dung thân trước khi cơ thể cô hoàn toàn đổ sụp.
Trong ba lô sũng nước của Thương, phong bì tiền hưu trí của Thầy Triết chỉ còn lại tròn 4 triệu đồng sau khi cô phải chi tiêu hối lộ và thuê chiếc xe thồ nông sản của người Dao để ngụy trang di chuyển đường lộ vào thành phố. Cô lách qua những sạp hàng đông đúc, tiến sâu vào khu vực bán đồ khô của chợ Kỳ Lừa. Đây là nơi cô đã hẹn gặp Cậu út Hùng qua cuộc gọi ngắn ngủi ba mươi giây trước đó.
Nép mình sau một chồng hòm gỗ mục nát bốc mùi ẩm mốc, Thương lén lút lôi con búp bê vải của Hoài An từ dưới đáy ba lô ra. Cô rạch nhẹ đường chỉ thô dập dềnh dính bùn đất, lôi chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát ra ngoài. Cô cần bật máy lên một vài giây để kiểm tra xem cậu út đã đến điểm hẹn chưa.
Nhưng ngay khi viên pin vừa được lắp vào, chiếc điện thoại thô sơ đột ngột rung lên bần bật trong lòng bàn tay đầy vết trầy xước của Thương. Màn hình đơn sắc nhấp nháy hiển thị một dãy số lạ hoắc.
Thương giật mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô định ngắt máy ngay lập tức vì sợ hacker của Duy định vị sóng, nhưng một linh cảm kỳ lạ đã thôi thúc cô áp điện thoại lên tai, giọng run rẩy:
- A... Alo?
- Thương! Là tôi, Luật sư Vy đây! – Giọng nói gấp gáp, sắc sảo nhưng đầy lo âu của Luật sư Bùi Khánh Vy dội qua loa thoại rè rè. – Nghe tôi nói nhanh đây! Em phải rời khỏi chợ Kỳ Lừa ngay lập tức!
Thương bàng hoàng, khóe miệng rách rỉ ra vị máu mặn chát khi cô há hốc mồm kinh ngạc:
- Chị Vy... sao chị biết cháu ở đây? Cậu út cháu...
- Điện thoại của Cậu út Hùng đã bị Đại úy Nguyễn Văn Thắng bên cảnh sát điều tra quận giám sát từ trước! – Vy cắt ngang, giọng nói đanh thép đầy áp lực tư pháp. – Thắng đã nhận tiền của Duy để định vị tất cả các cuộc gọi hướng đến số máy của Hùng. Ngay khi em gọi cho cậu út từ Chi Lăng, tọa độ của em đã bị gửi thẳng về cho tên cò mồi Tư Sứt ở Lạng Sơn. Hắn đã huy động toàn bộ đám giang hồ bốc vác phong tỏa chợ Kỳ Lừa để vây bắt em rồi! Em phải tắt máy, tháo pin ngay lập tức và tìm đường rút lui!
*Tút... Tút...*
Cuộc gọi bị ngắt đột ngột do sóng yếu. Thương đứng chết lặng trong bóng tối của hốc hòm gỗ, toàn thân lạnh ngắt như vừa bị dội một gáo nước đá giữa mùa đông biên thùy. Lưới trời nhân tạo bằng tiền bạc và quyền lực bẩn của Trịnh Khắc Duy đã giăng sẵn ở đây, biến điểm tựa an toàn duy nhất của cô thành một cái bẫy chết chóc.
Thương dứt khoát giật phăng viên pin ra khỏi máy, nhét chiếc điện thoại Nokia cũ vào lại ruột bông búp bê vải, khâu vội lại bằng sợi chỉ thô rồi giấu chặt dưới đáy ba lô. Cô kéo sụp chiếc vành mũ bảo hiểm cũ xuống che khuất nửa khuôn mặt sưng bầm tím, cố gắng giữ bình tĩnh để tìm đường rút lui ra cổng chợ.
Nhưng khi Thương vừa lách người ra sát rìa khu đồ khô, cô lập tức khựng lại.
Phía trước con đường dẫn ra bến xe khách Lạng Sơn, một chốt kiểm soát giao thông dã chiến với hai chiếc xe bán tải cảnh sát đang dừng chắn ngang lối đi. Đám công an bẩn phối hợp cùng lực lượng địa phương đang dừng kiểm tra hành chính gắt gao từng chiếc xe máy, xe thồ nông sản xuất bến. Chúng đối chiếu khuôn mặt của từng phụ nữ mang bầu với một tờ lệnh truy nã dán nhãn đỏ dập dấu khống.
Đường lộ đã bị khóa chặt. Thương quay đầu nhìn lại lối ngõ hẻm phía sau chợ, nơi dẫn ra bờ sông Kỳ Cùng.
Từ xa, tiếng bước chân rầm rập của những gã đàn ông bặm trợn vang lên chói tai trên nền xi măng ướt sũng. Hai gã bốc vác xăm trổ đầy hai cánh tay, mặc áo ba lỗ phong trần, đang cầm một tờ giấy in ảnh truy nã của Thương đi gõ cửa từng sạp hàng khô để dò hỏi thông tin.
- Có thấy đứa con gái mang bầu bốn tháng, mặt mũi bầm tím dính bụi xi măng đi qua đây không? – Giọng một gã gầm gừ hỏi bà chủ sạp đồ khô.
Thương nín thở, lùi sâu vào bóng tối của sạp rau quả bên cạnh. Trí óc cô hoạt động với tốc độ cực hạn của một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô nhận ra, nếu cứ khoác chiếc áo Grab sờn rách và đeo chiếc ba lô sũng nước này chạy trốn cơ học, cô sẽ bị phát hiện chỉ trong vòng vài phút. Đám giang hồ của Tư Sứt có ưu thế tuyệt đối về số lượng và sự am hiểu địa hình chợ vùng biên này.
Cô bắt buộc phải dùng kỹ năng ẩn nấp, hòa mình vào hoạt động lao động của những người dân nghèo dưới đáy xã hội để biến mất.
Thương liếc nhìn chiếc ba lô nhỏ dột nước của mình. Trong đó chỉ có vài bộ quần áo cũ rách nát. Cô dứt khoát đưa tay tháo ba lô, nhét phong bì tiền hưu trí dính máu của thầy Triết (còn lại 4 triệu) và con búp bê vải chứa điện thoại vào sâu trong túi áo khoác Grab rộng thùng thình, rồi vứt bỏ chiếc ba lô sau một chồng sọt tre đựng bí thối (cost paid). Cơ thể cô nhẹ đi rõ rệt, sẵn sàng cho cuộc ngụy trang sinh tử.
Cô tiến đến bên sạp rau của một bà cụ người Tày già yếu đang lom khom dọn dẹp những gánh cải xanh mướt dính bùn đất sương muối. Thương khom chiếc lưng gầy guộc xuống, cúi đầu thật thấp để vành mũ bảo hiểm che khuất khuôn mặt bầm tím, giọng khẩn thiết nhỏ nhẹ:
- Bà ơi... cho cháu mượn chiếc nón lá cũ này một lát được không ạ? Cháu phụ bà nhặt rau, dọn sạp miễn phí...
Bà cụ già nua ngước đôi mắt đục mờ nhìn cô gái tội nghiệp đang run rẩy vì sốt lạnh, ái ngại gật đầu rồi đưa chiếc nón lá rách vành dính đầy bùn đất cho cô. Thương lập tức tháo chiếc mũ bảo hiểm Grab vứt vào góc sạp, đội chiếc nón lá sụp xuống tận cằm, che khuất hoàn toàn gò má trái sưng đỏ và khóe miệng rách nứt đóng vảy.
Cô ngồi xổm xuống cạnh gánh rau cải, dùng đôi bàn tay trầy xước rách da bới dọn những lá cải thối, vứt vào sọt rác. Cánh tay phải bị nhiễm trùng dã chiến bỏng rát dữ dội mỗi khi cô cúi người nhặt lá, nhưng Thương cắn chặt răng chịu đựng, không phát ra một tiếng rên rỉ.
*Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề của hai gã tay sai Tư Sứt dừng lại ngay sát bên người Thương. Luồng ánh sáng từ đèn pin cầm tay của chúng quét qua quét lại trên đống rau cải xanh mướt, chỉ cách gấu áo khoác Grab dính bùn của cô vài centimet.
- Này bà già! Có thấy đứa con gái mang bầu nào mặc áo Grab đi qua đây không? – Một tên gắt gỏng hỏi bà cụ.
Bà cụ lắc đầu lơ lớ:
- Không thấy... Chỉ có đứa cháu gái ở bản xuống phụ bán rau thôi.
Gã giang hồ liếc nhìn cô gái đang cúi đầu nhặt lá cải dính đầy bùn đất dưới vành nón lá rách. Mùi hôi thối nồng nặc của đống bí đỏ phân hủy cạnh đó và diện mạo lam lũ của một lao động nghèo vùng biên đã đánh lừa hoàn toàn sự cảnh giác của chúng. Chúng hậm hực nhổ nước bọt xuống đất rồi quay người bỏ đi hướng khác.
Thương nín thở dưới vành nón lá, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Cô đã vượt qua được vòng vây ngoài của giang hồ, nhưng cô vẫn đang bị kẹt cứng giữa khu chợ Kỳ Lừa đầy cạm bẫy.
Cô khẽ ngẩng đầu lên dưới vành nón lá để quan sát lộ trình tiếp theo.
Đúng lúc đó, qua màn sương mù dày đặc của khu sạp bán hoa quả đối diện, Thương bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Cậu út Nguyễn Văn Hùng. Cậu đang ngơ ngác, lo âu đi lại giữa đám đông để tìm kiếm cô. Nhưng ngay phía sau lưng cậu, cách chưa đầy hai mét, hai tên tay sai bặm trợn của Tư Sứt đang lăm lăm hai chiếc dao bấm sắc lạnh trong túi áo khoác, lẳng lặng bám đuôi sát nút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!