Bước Chân Lên Ải Chi Lăng
Tiếng rít của bánh xe sắt nghiến trên đường ray vang lên chói tai giữa màn sương mù dày đặc của Ải Chi Lăng, kéo theo một luồng gió buốt sương muối tạt thẳng vào da thịt đang nóng ran vì cơn sốt nhẹ của Mai Hoài Thương. Đoàn tàu hàng số 9 chở nặng xi măng đang từ từ nghiêng mình ôm lấy khúc cua sườn núi dốc đứng. Tốc độ đoàn tàu đã giảm xuống mức tối thiểu, trôi chậm chạp qua những triền đá tai mèo nhọn hoắt và những bụi cỏ tranh hoang dại mờ ảo trong sương sớm.
Đứng trên bậc thang sắt rỉ sét lạnh toát ở hông toa tàu, Thương không còn thời gian để do dự. Cô biết, chỉ vài mươi phút nữa thôi, khi đoàn tàu này vượt qua khúc cua hiểm trở để tiến vào ga chính Lạng Sơn, lưới trời nhân tạo của Trịnh Khắc Duy và tên thám tử tư Vũ Đình Cường đã giăng sẵn ở đó sẽ nuốt chửng lấy cô. Má trái cô vẫn còn sưng bầm tím căng mọng, khóe miệng rách đóng vảy rỉ ra vị máu mặn chát nhói buốt mỗi khi cô hít thở. Lớp bụi xi măng khô cứng bết dính đầy trên mặt và quần áo tạo thành một lớp màng xám xịt, bốc mùi ẩm mốc khó chịu.
Đặc biệt, cánh tay phải bị rách sâu dập vảy xi măng khô của Thương bắt đầu rỉ dịch mủ nhẹ do nhiễm trùng dã chiến dưới gầm tàu hàng suốt đêm qua. Cơn đau bỏng rát dữ dội như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt mỗi khi cô cử động khớp vai. Thế nhưng, tất cả những đau đớn thể xác ấy đều bị đè bẹp trước bản năng bảo vệ giọt máu ruột thịt trong bụng.
Thương hít một hơi thật sâu, hai tay ôm chặt lấy con búp bê vải của Hoài An trước ngực dưới lớp áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá. Cô dùng toàn bộ sức lực còn lại để cuộn tròn người lại, lấy khuỷu tay và vai trái làm lá chắn che chở tuyệt đối cho bụng bầu bốn tháng đang co thắt nhẹ.
- Bé Đất... ngoan nào con... ôm chặt lấy mẹ! – Thương thầm thì trong kẽ răng.
*Rầm!*
Thương buông tay khỏi bậc thang sắt, lao mình xuống khoảng không mịt mù sương muối.
Cơ thể cô va đập mạnh vào triền dốc đá dốc đứng của Ải Chi Lăng. Trọng lực và đà lao của đoàn tàu cuốn cô lăn liên tiếp nhiều vòng trên thảm cỏ tranh sắc nhọn và những tảng đá dăm rải rác. Những chiếc gai rừng cào rách lớp áo khoác Grab cũ sờn, rạch những vệt dài rướm máu trên da thịt gầy gò của Thương. Cơn đau từ cú va đập dội thẳng lên đại não, khiến tầm mắt cô tối sầm lại trong tích tắc.
Khi đà lăn dừng lại bên một bụi cây rậm rạp sát mép vực, Thương nằm im lìm trên nền đất ẩm ướt, hơi thở đứt quãng, lồng ngực phập phồng đau đớn. Nước mưa đọng trên lá rừng nhỏ từng giọt lạnh ngắt xuống gò má bầm tím của cô. Ý thức cô lờ đờ, nhưng phản xạ đầu tiên của người mẹ đã thúc giục cô thò bàn tay trái run rẩy xuống sờ soạn khắp bụng bầu.
Bụng cô vẫn phẳng lặng, không có dấu hiệu ra máu dữ dội. Thương cắn chặt răng chịu đựng cơn đau nhức nhối ở hông, khẽ bấm vào huyệt Tam Âm Giao ở cổ chân để xoa dịu cơn co thắt tử cung sớm do chấn động vật lý. Sau vài phút nín thở chịu đau, cô cảm nhận được một nhịp đạp khẽ, vô cùng yếu ớt nhưng ấm áp từ bên trong thành bụng. Bé Đất vẫn an toàn. Đứa con ruột thịt mang nhóm máu hiếm O-Rh âm tính của cô vẫn đang kiên cường bám trụ cùng mẹ giữa đại ngàn biên thùy hoang dã này.
Thương bật khóc nghẹn ngào, nước mắt nóng hổi rửa trôi một vệt bụi xi măng xám xịt trên khuôn mặt hốc hác. Cô dùng cánh tay trái lành lặn bám vào gốc cây rừng, cố gắng kéo cơ thể tàn tạ đứng dậy. Cánh tay phải bị nhiễm trùng bỏng xi măng khô giờ đây sưng đỏ, rỉ dịch mủ nhẹ dính bết vào tay áo thun bên trong, mỗi nhịp cử động đều đau buốt thấu xương. Cô biết mình không thể nằm lại đây. Cơn sốt nhẹ bắt đầu hành hạ thể xác, sương muối Chi Lăng buốt giá đang nhanh chóng rút cạn chút hơi ấm cuối cùng của cô.
Thương kiểm tra lại chiếc ba lô sũng nước. Phong bì tiền hưu trí của Thầy Triết vẫn nằm an toàn dưới đáy ba lô, nhưng số tiền chỉ còn lại 4,5 triệu đồng sau khi cô phải hối lộ 500 nghìn đồng dính máu cho người nhân viên ga để mua chuộc sự im lặng ở ga xép Bắc Giang. Cô vuốt ve con búp bê vải rách nát chứa chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ đã tháo pin, rồi lầm lũi lết từng bước chân tập tễnh qua những bụi rậm hướng xuống phía thung lũng, nơi có con đường đất đỏ dẫn ra Quốc lộ 1A.
Sau gần một tiếng đồng hồ bò qua những triền đá trơn trượt, Thương tiếp cận được rìa con đường đất đỏ ven núi. Sương mù lúc này đã loãng hơn, để lộ ra cảnh núi non hiểm trở, trùng điệp của Ải Chi Lăng hùng vĩ nhưng lạnh lẽo vô cùng. Từ xa, tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe tải thồ hàng chạy dọc quốc lộ dội lại, nghe xa xăm và cô độc.
Thương nép mình sau một bụi chuối rừng rậm rạp, mắt cảnh giác quan sát xung quanh. Di chuyển bộ hành với cái bụng bầu bốn tháng và cánh tay phải đang rỉ mủ nhiễm trùng là một hành vi tự sát. Cô cần một phương tiện ngụy trang để tiến sâu vào vùng biên giới Lạng Sơn mà không thu hút sự chú ý của các camera giám sát hay thám tử tư.
Đúng lúc đó, tiếng động cơ bình bịch quen thuộc của một chiếc xe máy thồ tự chế vang lên từ khúc quanh con lộ đất. Một người đàn ông trung niên mặc trang phục của đồng bào dân tộc thiểu số, đầu quấn khăn chàm, đang điều khiển chiếc xe thồ chất đầy những sọt bí đỏ và ngô tươi cao ngất ngưởng hướng về phía thành phố Lạng Sơn.
Thương mím môi, dứt khoát bước ra khỏi bụi chuối, giơ bàn tay trái trầy xước ra vẫy xe. Người đàn ông Dao khựng xe lại, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn cô gái gầy gò mặc áo khoác Grab rách nát, mặt mũi bầm tím bám đầy bụi xi măng xám xịt.
- Cô kia... ở đâu ra mà rách rưới thế? Có chuyện gì à? – Người đàn ông hỏi bằng giọng Kinh lơ lớ.
Thương cố gắng nén cơn ho khan do bụi xi măng bám trong cổ họng, cúi đầu tỏ vẻ tội nghiệp, giọng van nài khản đặc:
- Chú ơi... cháu đi xe khách từ Hà Nội lên đây tìm người thân thì bị cướp dọc đường... Chúng nó đánh cháu, cướp hết điện thoại giấy tờ rồi vứt cháu xuống đồi. Cháu đang mang thai chú ơi... Xin chú cho cháu đi nhờ lên thành phố Lạng Sơn với, cháu sẽ trả tiền thù lao hậu hĩnh.
Người đàn ông nghe nói đến mang thai thì ánh mắt có chút dịu lại, nhưng vẫn nhìn cô đầy nghi ngại. Thương không để ông ta từ chối, cô vội vàng mở ba lô, lén rút ra một tờ tiền polyme mệnh giá 500 nghìn đồng từ phong bì hưu trí của thầy Triết, dúi chặt vào bàn tay thô ráp của ông ta.
- Cháu gửi chú tiền dầu xe. Cháu chỉ cần nằm trốn dưới tấm bạt che bí đỏ của chú thôi, cháu sợ bọn cướp vẫn đang lảng vảng dọc đường lộ tìm cháu. Xin chú cứu mẹ con cháu...
Nhìn tờ tiền 500 nghìn đồng – một khoản thu nhập bằng cả tuần thồ nông sản ra chợ vùng biên, lại nhìn khuôn mặt bầm tím rách khóe miệng đầy tội nghiệp của Thương, người đàn ông Dao thở dài, gật đầu dứt khoát:
- Được rồi, chui vào dưới bạt nằm im nhé. Qua chốt kiểm lâm thì không được ho đâu đấy.
Thương mừng rỡ gật đầu. Cô cố nhịn đau, bò lên sàn xe thồ tự chế, lách người vào khoảng trống hẹp giữa những sọt bí đỏ thối ẩm và ngô tươi. Người đàn ông phủ tấm bạt nilon màu xanh dính đầy bùn đất lên người cô, chằng buộc dây thừng cẩn thận.
Không gian dưới tấm bạt tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi nông sản phân hủy hòa cùng mùi dầu máy khét lẹt. Chiếc xe thồ bắt đầu chuyển bánh, xóc nảy dữ dội trên những ổ gà đất đỏ của đường sườn núi. Mỗi cú xóc nảy như một nhát búa nện thẳng vào vùng hông và cánh tay phải đang rỉ mủ nhiễm trùng của Thương. Cô cắn chặt vạt áo khoác Grab cũ đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu để giảm thiểu chấn động cho thai nhi.
Trong bóng tối chật hẹp ấy, Thương cảm nhận rõ rệt cái nghèo khổ và cô độc tột cùng của một kẻ trốn chạy dưới đáy xã hội. Nhưng cô không hối hận. Số tiền lộ phí hưu trí của thầy Triết giờ chỉ còn lại tròn 4 triệu đồng. Cô phải tiết kiệm từng đồng xu lẻ để chuẩn bị cho hành trình sinh nở đầy bão táp phía trước.
Sau gần hai tiếng đồng hồ chịu đựng sự tra tấn thể xác trên xe thồ, chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ. Tiếng ồn ào của phố thị vùng biên dội vào tai Thương qua lớp bạt nilon mỏng. Người đàn ông Dao dừng xe sát một bãi đất trống đầy cỏ dại ven rìa thành phố Lạng Sơn, lật bạt ra và thì thào:
- Đến nơi rồi, cô xuống đi. Phía trước là đường vào thành phố, đi bộ một đoạn là đến chợ Kỳ Lừa đấy.
Thương lết người bước xuống xe, toàn thân ê ẩm rã rời. Cô cúi đầu cảm ơn người đàn ông tốt bụng rồi lầm lũi đi bộ vào một lối ngách nhỏ hẹp khuất sau những dãy nhà cấp bốn lợp mái ngói đỏ cũ kỹ.
Cô cần phải liên lạc với Cậu út Nguyễn Văn Hùng ngay lập tức. Cậu là cửu vạn vùng biên, thông thuộc mọi ngả đường mòn lối mở và là chỗ dựa duy nhất của cô lúc này tại Lạng Sơn. Nhưng Thương nhớ rất rõ lời cảnh báo nghiêm khắc của Luật sư Vy: mạng lưới hacker của Trịnh Khắc Duy có thể định vị sóng điện thoại thông minh chỉ trong vài giây. Cô tuyệt đối không được sử dụng các thiết bị hiện đại.
Thương nép mình vào bóng tối của một bức tường gạch đổ nát hoang vắng. Cô mở ba lô, dùng đôi bàn tay run rẩy rạch nhẹ đường chỉ thô dính đầy nút thắt vụng về ở lưng con búp bê vải của Hoài An. Cô lôi chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát và chiếc sim rác không chính chủ ra ngoài.
Cô lắp sim, gắn pin cơ học và bấm nút nguồn. Màn hình đơn sắc hiện lên vạch sóng di động yếu ớt của vùng biên ải. Thương bấm nhanh số điện thoại của Cậu út Hùng mà cô đã học thuộc lòng từ trước. Tim cô đập dồn dập trong lồng ngực, mồ hôi lạnh vã ra dọc thái dương bầm tím.
*Tút... Tút...*
- Alo? Ai đấy? – Giọng nói phong trần, vang khỏe quen thuộc của Cậu út Hùng vang lên ở đầu dây bên kia.
- Cậu út... cháu Thương đây! – Thương thì thào bằng giọng khẩn thiết, mắt liên tục nhìn quanh đề phòng. – Cháu đang ở Lạng Sơn, vừa nhảy tàu ở Chi Lăng xuống... Người của Duy đang truy sát cháu dã man lắm...
- Thương đấy à?! Trời đất ơi! – Giọng Hùng lập tức chuyển sang tông điệu hốt hoảng, lo lắng tột độ. – Cháu đang ở đâu? Cậu đang bị đám người lạ mặt rình rập ngoài phòng trọ đây! Nghe cậu nói, chạy ngay ra chợ Kỳ Lừa, tìm đến sạp bán đồ khô của bà Lành đầu ngõ. Cậu sẽ cắt đuôi bọn chúng rồi ra đấy gặp cháu ngay! Nhớ tắt máy ngay lập tức!
- Vâng, cháu ra chợ Kỳ Lừa... – Thương chưa kịp nói hết câu thì chợt nhớ đến quy tắc an toàn 30 giây. Cô dứt khoát ngắt cuộc gọi, dùng ngón tay cái gạt phắt nắp lưng điện thoại, giật phăng viên pin ra ngoài để cắt đứt hoàn toàn tín hiệu phát sóng vô tuyến.
Cô nhét chiếc điện thoại tháo pin trở lại vào ruột bông búp bê vải, khâu vội lại bằng sợi chỉ thô rồi giấu kỹ dưới đáy ba lô. Thương hít một hơi thật sâu, kéo sụp chiếc vành mũ bảo hiểm cũ xuống che khuất nửa khuôn mặt sưng bầm tím, lầm lũi bước ra khỏi lối ngách hướng về phía chợ Kỳ Lừa.
Cô không hề biết rằng, cú điện thoại ngắn ngủi chưa đầy ba mươi giây ấy đã kích hoạt một chiếc bẫy chết chóc từ xa.
Tại một quán cà phê tồi tàn, ẩm mốc nằm sát rìa cửa khẩu biên giới Lạng Sơn, Tư Sứt – tên cò mồi buôn người cấp thấp của đường dây Thiên Sứ – đang ngồi gác chân lên ghế nhựa, rít một hơi thuốc lào sòng sọc. Khuôn mặt gã gầy gò hốc hác, một chiếc răng cửa bị sứt mẻ lộ ra tàn nhẫn khi gã cười nhạt nhìn đám đàn em bặm trợn đang lau chùi gậy sắt.
*Bíp... Bíp...*
Chiếc điện thoại thông minh đắt tiền trên bàn của Tư Sứt đột ngột rung lên dồn dập. Đó là tín hiệu cảnh báo đặc biệt từ hệ thống giám sát công nghệ cao do hacker Hùng Cyber của Duy thiết lập tại Hà Nội, được tài trợ bằng nguồn tài chính vô hạn của Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh.
Hệ thống giám sát cuộc gọi đã được cài đặt để theo dõi 24/7 số điện thoại cá nhân của cửu vạn Nguyễn Văn Hùng. Ngay khi có một cuộc gọi phát sinh từ một số sim rác không chính chủ kết nối đến máy của Hùng, trạm thu phát sóng BTS tại khu vực Lạng Sơn đã lập tức khoanh vùng tọa độ thời gian thực.
Tư Sứt giật lấy điện thoại, ánh mắt ti hí của gã sáng lên đầy tia máu hung hãn khi nhìn thấy dòng tin nhắn cảnh báo đỏ từ hệ thống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!