Nhạc nềnRecollection

Vượt Qua Ranh Giới Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn bão vàng vọt của người nhân viên tuần đường sắt dừng lại, cúi người nhìn xuống gầm dầm sàn toa tàu hàng số 9. Luồng sáng yếu ớt xuyên qua làn sương muối đậm đặc của ga xép Bắc Giang, rọi thẳng vào vệt đỏ tươi vừa mới nhỏ xuống đường ray sắt lạnh giá. Vệt máu loang ra nhanh chóng trên lớp rỉ sét của thanh ray, nóng hổi và nổi bật một cách tàn nhẫn giữa nền đá dăm xám xịt.


Mai Hoài Thương nằm sấp bất động dưới gầm dầm thép chữ I đan chéo. Toàn thân cô dính chặt vào kết cấu khung sắt rỉ sét lạnh buốt. Lớp bụi xi măng khô bám đầy trên người cô giờ đây bết lại thành một lớp màng xám xịt, ngứa ngáy và ngột ngạt đến điên người. Má trái cô sưng bầm tím căng mọng, nóng ran sau cú tát tàn bạo của Tống Mỹ Lệ từ đêm hôm trước, khóe miệng rách nứt đóng vảy khô nay lại rỉ ra vị mặn chát của máu khi cô cố mím chặt môi. Cánh tay phải bị rách sâu, dập vảy xi măng khô bỏng rát dữ dội do phản ứng hóa học tỏa nhiệt với dịch máu tươi, đau buốt như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt.


Nhưng nỗi đau thể xác ấy hoàn toàn bị đông cứng trước tiếng bước chân nặng nề đang dừng lại ngay sát vách sắt bên ngoài. Người nhân viên tuần đường sắt khẽ khom lưng, đưa chiếc đèn bão rọi sâu vào khoảng hở hẹp dưới gầm sàn dầm thép.


Trong khoảnh khắc hai luồng ánh sáng – một vàng vọt từ chiếc đèn bão cũ kỹ, một từ đôi mắt đầy hoảng loạn của Thương – chạm nhau trong bóng tối chật hẹp, thời gian như ngừng trôi. Người nhân viên ga, một người đàn ông trung niên khắc khổ với khuôn mặt sạm đen vì khói bụi đường sắt, mặc bộ đồng phục bảo an sờn rách, bỗng khựng lại. Đôi mắt ông ta mở to khi nhìn thấy một cô gái gầy gò, mặt mũi bầm tím, dính đầy bụi xi măng xám xịt đang nằm co quắp, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng dưới lớp áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá.


- Ai... ai dưới đấy? – Người nhân viên ga thốt lên một tiếng cực nhỏ, giọng nói run rẩy dằn vặt.


Thương biết mình không còn đường lui. Chỉ cần người đàn ông này hét lên một tiếng, Đại úy cảnh sát bẩn Nguyễn Văn Thắng và đám cảnh sát địa phương đang lục soát các toa tàu phía trên sẽ lập tức ập xuống. Cô sẽ bị bắt, bị đưa trở lại Hà Nội, và đứa con ruột huyết thống mang nhóm máu hiếm O-Rh âm tính trong bụng cô sẽ bị vợ chồng Trịnh Khắc Duy tiêu hủy để bít đầu mối tội ác.


Bản năng làm mẹ kiên cường kích hoạt một quyết định táo bạo. Thương run rẩy thò bàn tay trái trầy xước rách da dính đầy bụi bẩn ra ngoài khe hở dầm thép. Trong lòng bàn tay cô là tờ tiền polyme màu xanh mệnh giá 500 nghìn đồng dính vệt máu tươi – số tiền cô vừa lén rút ra từ phong bì 5 triệu đồng tiền hưu trí cứu mạng của Thầy Triết giấu trong ba lô sũng nước.


- Chú ơi... cháu lạy chú... xin chú cứu mẹ con cháu... – Thương thì thào bằng giọng khản đặc, nước mắt nóng hổi trào ra, rửa trôi một vệt bụi xi măng trên gò má bầm tím.


Người nhân viên ga nhìn tờ tiền 500 nghìn đồng dính máu, rồi nhìn vào đôi mắt bướng bỉnh, ngập tràn nước mắt và sự tuyệt vọng của Thương. Đó là số tiền bằng cả tuần lương làm lụng cực khổ của ông ta dưới nắng gió đường biên. Nhưng điều thực sự chạm vào lòng trắc ẩn của người đàn ông nghèo khổ này không phải là tờ tiền, mà là hình ảnh người mẹ trẻ đang liều mạng ôm chặt lấy bụng bầu để bảo vệ đứa con chưa chào đời.


Phía trên đầu họ, tiếng gõ dùi cui chát chúa của cảnh sát vẫn vang lên dồn dập:


- Này! Ông tuần đường sắt kia! Có phát hiện gì bất thường dưới gầm toa số 9 không?


Người nhân viên ga dằn vặt lương tâm tột độ. Ông ta liếc nhanh ra ngoài hành lang ga xép, nơi bóng dáng các sĩ quan cảnh sát đang rọi đèn pin loang loáng. Rồi, bằng một động tác cực kỳ nhanh nhẹn của người lao động nghèo, ông ta thò tay giật lấy tờ tiền dính máu từ tay Thương, nhét tọt vào túi quần đồng phục sờn cũ. Ngay sau đó, ông ta dùng chiếc giày bảo hộ dẫm mạnh, gạt một nắm đá dăm dính bụi than che khuất hoàn toàn vệt máu đỏ tươi dưới đường ray sắt.


- Không có gì bất thường cả! Chỉ là vệt dầu máy rỉ từ bệ trục bánh tàu thôi! – Người nhân viên ga hét to trả lời cảnh sát phía trên, giọng nói cố tỏ ra bình thản.


- Được rồi! Khám tiếp toa số 10! – Tiếng viên cảnh sát trung niên ra lệnh, tiếng bước chân rầm rập lùi xa dần hướng về phía cuối đoàn tàu.


Người nhân viên ga cúi xuống, ghé sát vào tai Thương, thì thào bằng giọng gấp gáp:


- Nằm im đấy, đừng động đậy. Tàu sắp chuyển bánh chạy tiếp rồi. Lên đến Lạng Sơn thì tìm cách mà trốn đi, trên đấy đang lùng sục gắt gao lắm đấy.


Nói rồi, ông ta xách chiếc đèn bão vàng vọt bước đi nhanh chóng, để lại Thương một mình trong bóng tối ngột ngạt dưới gầm dầm thép. Thương thu tay về, ôm chặt lấy con búp bê vải của Hoài An trước ngực. Nước mắt cô tuôn rơi lã chã, thấm đẫm lớp vải thô ráp dính chỉ khâu vụng về. Cô vừa mất đi 500 nghìn đồng – một phần mười số tiền lộ phí sinh tồn mộc mạc mà Thầy Triết đã đánh đổi bằng cả mạng sống và máu thịt của mình bên đường ray ga Hà Nội để trao cho cô. Nỗi dằn vặt và lòng biết ơn vô hạn cào xé tâm can Thương, khiến lồng ngực cô nghẹn ứ.


*Cạch... Cạch... Sầm!*


Tiếng búa gõ ga xép vang lên báo hiệu đường thông. Đoàn tàu hàng số 9 khẽ rùng mình, hệ thống bệ trục bánh sắt rít lên những tiếng ghê rợn dội thẳng vào khung thép rỉ sét. Sức kéo khổng lồ của đầu máy khiến toa tàu hàng chuyển động chậm rãi, rồi tăng tốc dần, lao vút rời khỏi ga xép Bắc Giang, hướng thẳng về phía dốc núi hiểm trở của biên giới Lạng Sơn.


Khi đoàn tàu tăng tốc, luồng gió lạnh buốt sương muối từ thung lũng đại ngàn rít lên liên hồi qua các khe hở dầm thép, thốc thẳng vào cơ thể đang nóng ran vì sốt của Thương. Cái lạnh buốt xương của đêm hậu bão số 3 thấm qua lớp áo thun ướt sũng, khiến toàn thân cô run rẩy bần bật. Cánh tay phải bị bỏng xi măng khô bắt đầu rỉ dịch mủ nhẹ, nhức nhối thấu xương.


Nhưng nguy hiểm lớn nhất lúc này là cơ bụng của Thương bắt đầu co thắt dồn dập. Chấn động từ cuộc chạy trốn và phản ứng hóa học tỏa nhiệt trên cánh tay đã kích hoạt cơn động thai dọa sảy dữ dội. Thương cảm nhận được một dòng dịch ấm nóng, lỏng lẻo đang rỉ ra dọc đùi trong, kèm theo những cơn đau quặn thắt từ vùng hông truyền thẳng xuống thắt lưng.


"Bé Đất... ngoan nào con... đừng bỏ mẹ..." – Tiềm thức Thương gào thét trong tuyệt vọng. Cô không có thuốc tây, không có sự trợ giúp y tế hiện đại nào dưới gầm sàn sắt lạnh giá này.


Trong ranh giới sinh tử ấy, Thương nhớ lại những lời chỉ dạy nghiêm khắc nhưng đầy nhân hậu của Bác sĩ sản khoa nghỉ hưu Phạm Thị Hòa tại ngôi chùa Kim Liên ngoại ô. Bà đã từng cầm tay cô, chỉ dẫn từng vị trí huyệt đạo cứu mạng khi sản phụ gặp tai biến động thai dã ngoại.


Thương dùng đôi bàn tay run rẩy, cắn răng chịu đựng cơn đau buốt ở cánh tay phải, tìm kiếm vị trí huyệt Tam Âm Giao ở vùng cổ chân trong. Cô dùng ngón tay cái gầy guộc, chai sần ấn một lực thật mạnh, xoay tròn theo chiều kim đồng hồ vào điểm lõm sát bờ sau xương chày, cách đỉnh mắt cá trong khoảng bốn khoón tay. Cơn đau buốt từ huyệt đạo truyền thẳng lên đại não, nhưng Thương không buông tay, cô tiếp tục bấm chặt, điều hòa nhịp thở nông và ngắn theo đúng nhịp châm cứu dân gian.


Tiếp sau đó, cô gập nhẹ cánh tay trái, dùng ngón cái ấn sâu vào huyệt Nội Quan nằm ở mặt trước cổ tay, giữa hai gân cơ gan tay lớn và gân cơ gan tay bé, cách lằn chỉ cổ tay hai thốn. Thương nhắm nghiền mắt, cắn chặt môi đến mức khóe miệng rách nứt lại rỉ máu mặn chát, tập trung toàn bộ ý chí mẫu tử vào hai điểm huyệt cứu mạng.


Kỹ thuật bấm huyệt an thai dã chiến của Bác sĩ Hòa đã phát huy tác dụng sinh học kỳ diệu. Sau mười phút kiên trì chịu đau bấm chặt, các cơn co thắt cơ tử cung của Thương bắt đầu giãn ra, nhịp tim thai nhi đạp khẽ ổn định trở lại dưới thành bụng bầu bốn tháng. Dòng dịch ấm nóng ngừng rỉ, cơn đau quặn ở hông dịu bớt, trả lại cho cô chút sức lực tàn tạ để tiếp tục bám trụ vào thanh dầm thép rỉ sét.


Đoàn tàu hàng tiếp tục lao vút vào bóng tối đại ngàn. Tiếng bánh xe sắt nghiến trên đường ray đều đặn báo hiệu khoảng cách đến Lạng Sơn đang ngắn dần. Qua các khe hở dầm thép, Thương nhìn thấy những dải sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ các triền núi dốc đứng. Đầu óc cô, dù đang lờ đờ vì cơn sốt nhẹ, vẫn hoạt động với sự cảnh giác cao độ của một kẻ trốn chạy.


Cô chợt nhận ra một sự thật đáng sợ: Ga chính Lạng Sơn – ga cuối của chuyến hành trình này – chắc chắn sẽ là một cái bẫy chết chóc. Thám tử tư Vũ Đình Cường, kẻ chuyên nghiệp theo dõi mọi di biến động của em gái Hoài An tại bệnh viện Bạch Mai, chắc chắn đã nhận được lệnh từ Trịnh Khắc Duy để phục sẵn tại ga cuối cùng với tấm ảnh truy nã dán nhãn đỏ của cô. Lực lượng công an biên giới bị lũng đoạn bởi tiền bạc của Duy sẽ thiết lập chốt chặn nghiêm ngặt ngay tại cửa ra vào nhà ga.


Nếu cô xuống ga chính Lạng Sơn, cô sẽ tự nộp mình vào tay giặc.


"Mình phải thoát khỏi đoàn tàu này trước khi nó vào ga chính..." – Ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Thương. Cô nhớ lại lộ trình vượt biên thùy mà Cậu út Hùng đã vạch ra qua điện thoại trước đó. Đoạn đường sắt hướng về phía Bắc trước khi vào ga chính Lạng Sơn sẽ phải đi qua khu vực đồi núi Chi Lăng hiểm trở. Tại các khúc cua ôm quanh sườn núi dốc đứng, đoàn tàu hàng chở nặng bắt buộc phải giảm tốc độ tối đa để đảm bảo an toàn đường ray.


Đó là cơ hội duy nhất và cũng là ranh giới đỏ quyết định sự sống còn của mẹ con cô.


Thương dùng đôi bàn tay run rẩy kiểm tra lại chiếc ba lô dính nước mưa. Cô siết chặt con búp bê vải của Hoài An vào sát lồng ngực dưới lớp áo khoác Grab cũ sờn màu xanh lá. Chiếc kéo y tế mạ niken phòng thân vẫn được giấu chặt trong cạp quần thun lót, lạnh toát sát vào da thịt cô.


Tiếng còi tàu hú vang dội, kéo dài giữa núi rừng đại ngàn biên thùy đầy sương mù. Đoàn tàu hàng số 9 bắt đầu nghiêng mình, tiếng bánh sắt nghiến vào đường ray ken két chói tai báo hiệu tàu đang đi vào khúc cua ôm cua hiểm trở sát mép vực của khu vực đồi núi Chi Lăng. Tốc độ đoàn tàu giảm dần, từ từ trôi qua những bụi cây cỏ tranh hoang dại và những triền đá dốc đứng mờ ảo trong làn sương mù xám xịt.


Thương lách người ra khỏi gầm dầm thép chật hẹp, bám chặt vào bậc thang sắt rỉ sét của toa tàu hàng. Gió rít lạnh buốt sương muối tạt thẳng vào khuôn mặt sưng bầm tím của cô, thổi tung mái tóc bết dính bụi xi măng xám xịt. Nhìn xuống triền dốc cỏ tranh đang lao vút qua dưới chân dầm tàu trong màn sương mờ đục, tim Thương đập liên hồi như trống trận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!