Chốt Chặn Ga Xép
Tiếng gõ dùi cui thép vào thành toa vang lên chát chúa: *Rầm! Rầm! Rầm!* Âm thanh kim loại va đập thô bạo dội thẳng vào màng nhĩ Mai Hoài Thương, kéo theo một luồng xung kích run rẩy chạy dọc sống lưng gầy guộc của cô. Tiếp sau đó là tiếng rít ghê rợn của khớp bản lề rỉ sét. Cánh cửa sắt nặng nề của toa tàu hàng số 9 trượt mạnh sang một bên, mở ra một khoảng trống đen ngòm giữa màn sương muối dày đặc của ga xép Bắc Giang.
Luồng gió lạnh buốt từ thung lũng ập vào, mang theo mùi ẩm mốc của sương đêm và mùi hăng hắc của khói than đá. Nhưng thứ đáng sợ nhất chính là những xúc tu ánh sáng trắng sắc lẹm từ ba chiếc đèn pin công suất cao ngoài sân ga. Chúng quét dọc quét ngang qua những bao tải xi măng chất cao như núi, rọi lên những góc tối tăm của toa tàu dơ bẩn, biến những hạt bụi xi măng lơ lửng trong không khí thành những vệt sáng xám xịt, ngột ngạt.
- Khám kỹ toa này cho tôi! Đối tượng là nữ mang bầu, mặc áo khoác Grab cũ. Hacker báo tín hiệu định vị phát ra ngay khu vực này trước khi tắt nguồn! – Tiếng một sĩ quan cảnh sát dõng dạc ra lệnh ngoài đường ray, giọng nói lạnh lùng không chút hơi ấm.
Nằm rạp dưới sàn toa tàu dơ bẩn, Thương thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực đang nóng ran vì cơn sốt nhẹ. Má trái cô vẫn còn sưng tấy, nhức nhối sau cú tát tàn bạo của Tống Mỹ Lệ từ đêm hôm trước. Khóe miệng rách nứt đóng vảy khô nay lại rỉ ra vị mặn chát của máu khi cô mím chặt môi để ngăn một tiếng thở dốc. Bé Đất trong bụng khẽ co thắt một nhịp dữ dội, một cơn đau âm ỉ từ vùng hông truyền thẳng xuống thắt lưng khiến Thương phải cắn chặt răng đến mức nướu rỉ máu.
Cô biết mình không thể trốn sau những bao tải xi măng kia. Cảnh sát địa phương không phải những kẻ khờ khạo; họ sẽ dùng dùi cui chọc vào từng kẽ hở, lật tung từng bao tải nông sản. Nếu bị bắt ở đây, cô sẽ bị đưa trở lại Hà Nội, rơi vào tay Đại úy cảnh sát bẩn Nguyễn Văn Thắng và gã trùm buôn người Trịnh Khắc Duy. Khi đó, không chỉ quyền làm mẹ của cô bị tước đoạt, mà ngay cả tính mạng của đứa con ruột huyết thống mang nhóm máu hiếm O-Rh âm tính này cũng sẽ bị chúng tiêu hủy để bít đầu mối.
"Không... mẹ thà chết chứ không để chúng cướp mất con..." – Tiềm thức Thương gào thét trong tuyệt vọng. Bản năng sinh tồn của một người mẹ bảo vệ con đã kích hoạt một phản xạ nhanh nhạy đến phi thường.
Thương liếc nhanh xuống gầm sàn toa tàu. Toa tàu hàng số 9 vốn là loại toa chở hàng nặng cũ kỹ, kết cấu sàn được nâng đỡ bởi hệ thống dầm thép chữ I đan chéo rỉ sét. Giữa sàn gỗ thô ráp và khung dầm sắt chịu lực bên dưới có một khoảng hở hẹp, sâu hoắm và bám đầy bụi xi măng khô, rộng chưa đầy ba mươi centimet. Đó là một khoảng không gian ngột ngạt, bẩn thỉu và nguy hiểm, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ là có thể bị kẹt vĩnh viễn hoặc bị các thanh thép rỉ sét đâm xuyên qua da thịt.
Nhưng đó là lối thoát duy nhất.
Thương áp sát người xuống sàn, dùng đôi bàn tay trầy xước rách da bám chặt vào mép dầm thép. Cô lách người nằm sấp, từ từ trượt nghiêng cơ thể gầy gò của mình vào khoảng hẹp tối tăm dưới gầm sàn dầm thép. Cạp quần thun lót siết chặt lấy bụng bầu bốn tháng, đè ép lên tử cung tạo ra một cơn đau co thắt thấu xương. Thương phải áp dụng kỹ năng chịu đau cực hạn, cắn chặt vạt áo thun thô ráp để ngăn một tiếng hét thất thanh thoát ra khỏi cổ họng đang rát bỏng.
*Rầm rập... rầm rập...*
Tiếng đế ủng da nện mạnh xuống sàn gỗ ngay trên đầu Thương vang lên dồn dập. Sức nặng của hai viên cảnh sát khiến những tấm ván gỗ mục nát kêu lên những tiếng *răng rắc* ghê rợn, ép sát vào tấm lưng gầy của cô. Bụi xi măng khô từ các kẽ hở sàn gỗ bị chấn động rơi xuống như một trận mưa xám, phủ đầy lên tóc, mắt và chui tọt vào mũi Thương.
Cơn ngứa rát ngột ngạt xộc thẳng vào buồng phổi đang nóng ran vì sốt của cô, kích hoạt một phản xạ ho dữ dội. Thương cảm thấy cổ họng mình nghẹn ứ, lồng ngực phập phồng co thắt liên tục. Cô biết, chỉ cần một tiếng ho nhẹ nhất thoát ra, ánh đèn pin ngoài kia sẽ lập tức rọi thẳng vào hốc tối dưới dầm sàn, và mọi nỗ lực trốn chạy của cô sẽ chấm dứt trong vũng bùn đen tối của ga xép này.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Thương nhắm nghiền mắt, dùng hai tay bịt chặt lấy mũi và miệng, cắn sâu răng vào lòng bàn tay đến mức da thịt rách ra, máu tươi nóng hổi rỉ ra kẽ ngón tay. Cô vận dụng kỹ năng ẩn mình dã chiến, điều hòa nhịp thở nông và ngắn nhất có thể, dùng ý chí mẫu tử tột cùng để đè bẹp phản xạ ho của cơ thể. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng bụi xi măng khô tạo thành một lớp màng xám xịt bết dính trên khuôn mặt hốc hác của cô.
- Toa này toàn xi măng bụi mù mịt thế này, người thường làm sao chịu nổi mà trốn ở đây. – Tiếng một viên cảnh sát trẻ cằn nhằn ngay phía trên đầu Thương.
- Cứ khám cho kỹ. Thằng Thắng ở quận bảo con mụ này gan lì lắm, dám nhảy cả xuống sông Hồng trốn chạy thì không gì là không dám. Rọi đèn xuống gầm các bao tải kia xem! – Giọng viên cảnh sát trung niên khàn đặc ra lệnh.
Ánh sáng trắng của đèn pin quét qua khe hở sàn gỗ, rọi thẳng vào khoảng tối dưới dầm dầm thép. Luồng sáng chỉ cách gò má bầm tím của Thương chưa đầy năm centimet, soi rõ những sợi tóc bết dính bụi xi măng của cô. Thương nằm im bất động như một xác chết, nín thở hoàn toàn, dính chặt lưng vào kết cấu gầm dầm thép lạnh toát để tránh bị phát hiện.
Đúng lúc này, một tai biến vật lý nguy hiểm xảy ra. Trong lúc lách người vào gầm sàn hẹp, vết thương sâu ở cánh tay phải của Thương – vết rách do cành cây cào xước từ đêm nhảy sông Hồng chạy trốn – bị cọ xát mạnh vào cạnh dầm thép rỉ sét sắc nhọn. Vết thương bị nứt miệng, dòng máu tươi ấm nóng bắt đầu rỉ ra xối xả dọc theo cánh tay gầy guộc của cô.
Máu chảy đến đâu, cái lạnh buốt sương muối bám đến đó. Thương cảm nhận được dòng chất lỏng ấm nóng đang lan nhanh xuống khuỷu tay, chuẩn bị nhỏ xuống đường ray sắt bên dưới. Nếu máu tươi nhỏ xuống, vết xước rỉ máu này sẽ trở thành manh mối rành rành tố cáo vị trí ẩn náu của cô.
Thương run rẩy gạt dòng nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt. Trong bóng tối chật hẹp, cô lén thò bàn tay trái chai sần ra, vơ lấy một nắm bụi xi măng khô xám xịt bám trên gờ dầm thép, rồi thô bạo ấn mạnh trực tiếp vào vết thương đang chảy máu trên cánh tay phải.
*Xèo... oẹ...*
Bụi xi măng khô gặp máu nóng lập tức xảy ra phản ứng hóa học tỏa nhiệt dữ dội. Chất vôi trong xi măng tác dụng với dịch cơ thể tạo ra một cơn bỏng rát kinh hoàng như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt của cô. Thương đau đớn đến mức hai mắt trợn trừng, toàn thân co rúm lại dưới gầm sàn sắt lạnh giá. Khóe miệng rách nứt đóng vảy của cô lại rỉ máu khi cô cắn chặt vạt áo thun thô ráp đến rách bươm để ngăn một tiếng gào xé lòng.
Nhưng đòn tự hoại dã chiến này đã phát huy tác dụng. Lớp bụi xi măng khô nhanh chóng hút sạch máu tươi, đông cứng lại tạo thành một lớp vảy xám xịt, sần sùi bịt kín miệng vết thương đang chảy máu, đồng thời ngụy trang hoàn hảo màu da thịt cô trùng khớp với màu thép rỉ sét của dầm sàn.
- Không có gì ở đây cả. Toa này trống rỗng. Sang toa tiếp theo đi! – Viên cảnh sát trung niên lên tiếng sau khi rọi đèn quét một lượt qua các bao tải xi măng chất cao.
- Rõ! – Viên cảnh sát trẻ đáp lời.
Tiếng bước chân nặng nề của họ lùi dần ra phía cửa toa tàu hàng số 9. Tiếng cửa sắt trượt rít lên một tiếng nặng nề rồi đóng sầm lại, trả lại không gian tối tăm, lạnh lẽo cho toa tàu.
Thương thở phào nhẹ nhõm, toàn thân rã rời như vừa bước ra từ cõi chết. Cô cố gắng lách người định bò ra khỏi gầm sàn chật hẹp. Nhưng do cơ thể quá suy kiệt vì cơn sốt rét rừng và chấn động từ phản ứng hóa học của xi măng trên cánh tay, một giọt máu tươi chưa kịp đông cứng hoàn toàn từ kẽ vảy xi măng đã rỉ ra, lách qua khe hở nhỏ của khung dầm sắt chịu lực dưới gầm sàn toa tàu.
*Tách.*
Giọt máu nóng hổi rơi thẳng xuống, dập mạnh vào thanh ray sắt rỉ sét lạnh giá bên dưới gầm toa tàu hàng số 9, tạo thành một vệt đỏ tươi chói mắt giữa lớp sương muối xám xịt đang bao phủ sân ga Bắc Giang.
Đúng lúc này, một nhân viên đường sắt nghèo khổ đi tuần đường sắt phía sau tốp cảnh sát, tay xách chiếc đèn bão ánh sáng vàng vọt, bất ngờ dừng bước chân bên cạnh toa tàu số 9. Ánh đèn bão quét qua gầm toa, rọi thẳng vào vệt đỏ tươi vừa mới nhỏ xuống đường ray sắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!