Nhạc nềnRecollection

Chuyến Tàu Đêm Hãi Hùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xe thép nghiến trên đường ray rỉ sét vang lên dồn dập: "Uỳnh uỳnh... cạch cạch... uỳnh uỳnh...". Sức nặng của đoàn tàu hàng kéo theo hàng chục toa xi măng và nông sản khiến cả sàn toa số 9 rung lắc dữ dội. Trong khoang tàu đặc quánh bóng tối, cái lạnh của sương muối vùng cao bắt đầu luồn qua những khe hở rỉ sét, mang theo hơi ẩm buốt giá của núi rừng biên thùy.


Mai Hoài Thương nằm co quắp bên cạnh những bao tải xi măng xám xịt. Toàn thân cô run rẩy bần bật, không chỉ vì cái lạnh đang thấm qua lớp áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá, mà còn vì một cơn sốt dữ dội đang âm ỉ đốt cháy da thịt cô. Nước mưa bão số 3 ngấm từ đêm qua, hòa cùng nước thải hôi thối dưới đường cống ngầm Tây Hồ mà cô phải bò qua để đào thoát, giờ đây đã bắt đầu phát tác. Đầu Thương đau như búa bổ, hai bên thái dương giật lên từng hồi liên tục.


Cô khẽ đưa bàn tay trầy xước, rách da dính đầy bụi xi măng khô cứng lên chạm vào má trái. Vết sưng tấy do cú tát bạo lực của Tống Mỹ Lệ từ đêm hôm trước giờ đã căng mọng, nóng ran. Khóe miệng rách nứt đóng vảy khô khốc nhói buốt mỗi khi cô hít thở. Bụi xi măng mịn như sương xám lơ lửng trong toa tàu bám chặt vào vệt nước mắt dính trên khuôn mặt hốc hác của cô, tạo thành một lớp màng xám xịt, ngột ngạt và ngứa ngáy đến điên người.


Thương mím chặt môi, cố gắng nuốt khan để xoa dịu cổ họng đang rát bỏng. Cô liếc nhìn xuống góc toa tàu. Ở đó, chiếc hũ nhựa đựng muối vừng dính đầy bụi xi măng xám xịt đang nằm lăn lóc dưới sàn sắt dơ bẩn. Cô đã ăn hết những hạt muối vừng cuối cùng từ hai tiếng trước để lấy sức bấm huyệt an thai cứu con. Giờ đây, chiếc hũ rỗng không ấy như một chứng tích câm lặng cho sự nghèo khổ và cô độc của cô trên chuyến hành trình trốn chạy này.


Nhưng nỗi đau thể xác làm sao sánh được với sự dằn vặt đang cào xé tâm can Thương. Cứ mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Thầy Triết – người thầy giáo già dạy Văn cấp ba cũ ở Nghệ An – lại hiện lên mồn một. Thầy đã gục ngã trên vũng máu cạnh đường ray ga Hà Nội, dùng chút sức tàn cuối cùng để ôm chặt chân sát thủ Lâm Sẹo để cô có cơ hội nhảy lên toa tàu hàng này. Thầy là một nhà giáo ưu tú cả đời thanh bạch, vậy mà vì bảo vệ đứa học trò lầm lỡ này, thầy đã phải gánh chịu những nhát báng súng tàn bạo của kẻ ác.


- Em xin lỗi thầy... Em nợ thầy một mạng sống... – Thương thầm thì trong kẽ răng, nước mắt nóng hổi trào ra, rửa trôi một vệt bụi xi măng trên má rồi nhỏ xuống chiếc ba lô sũng nước.


Bé Đất trong bụng khẽ cựa quậy một nhịp cực nhẹ, như một lời nhắc nhở thiêng liêng rằng cô không được phép gục ngã. Đứa trẻ này mang một trăm phần trăm huyết thống của cô. Nó là máu thịt, là sinh mệnh vô tội mà cô phải bảo vệ bằng mọi giá trước sự thao túng tàn độc của vợ chồng Trịnh Khắc Duy. Thương ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng dưới lớp áo thun rộng, cố gắng điều hòa nhịp thở nông để giảm bớt cơn co thắt tử cung đang âm ỉ xuất hiện trở lại do chấn động của toa tàu.


Cô biết mình cần phải báo tin cho Luật sư Bùi Khánh Vy. Vy là quý nhân pháp lý duy nhất, là sợi dây liên kết chính nghĩa cuối cùng của cô với thế giới bên ngoài. Cô cần phải cho Vy biết cô vẫn còn sống và đang trên đường trốn chạy lên biên giới Lạng Sơn theo lộ trình của Cậu út Hùng.


Thương run rẩy mở chiếc ba lô sũng nước mưa. Cô luồn tay xuống dưới đáy ba lô, lôi con búp bê vải sờn rách của Hoài An ra. Con búp bê dính những đường chỉ khâu thô ráp, vụng về của cô bé giúp việc Nguyễn Thị Hoa. Thương dùng móng tay bấm mạnh vào đường chỉ khâu ở lưng búp bê, rạch mở lớp vải bông ẩm ướt để lôi chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát và chiếc sim rác không chính chủ ra ngoài.


Bàn tay Thương run rẩy đến mức suýt nữa làm rơi viên pin cơ học xuống sàn sắt. Cô biết hành động bật nguồn điện thoại lúc này là một canh bạc sinh tử cực kỳ mạo hiểm. Hacker mũ đen Hùng Cyber của Duy chắc chắn đang ráo riết truy quét mọi tần số sóng di động dọc theo tuyến đường sắt hướng về phía Bắc. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô không thể đi vào bóng tối biên thùy mà không để lại một manh mối nào cho Luật sư Vy.


Thương lắp viên pin vào máy, nhấn giữ nút nguồn màu đen sần sùi. Màn hình đơn sắc sáng lên luồng ánh sáng xanh yếu ớt, hắt lên khuôn mặt nhem nhuốc bụi xi măng của cô. Vạch sóng di động chập chờn xuất hiện: một vạch, rồi hai vạch. Sóng vùng cao Chi Lăng giữa đêm bão bùng cực kỳ yếu ớt.


Cô nhanh chóng vào phần tin nhắn, dùng ngón tay cái chai sần bấm từng phím số thô sơ để soạn một tin nhắn SMS ngắn gọn không dấu:


"Em an toan tren tau hang huong Lang Son. Thay Triet bi bat o ga. Cuu thay giup em. Em se tim den bãi phe lieu Chi Ba Map theo loi cau Hung. Giup em giu Hoai An."


Thương bấm gửi tin nhắn đến số điện thoại khẩn cấp của Luật sư Vy. Màn hình hiển thị vòng tròn xoay tròn câm lặng: "Đang gửi...".


Tim Thương đập thình thịch liên hồi chống lại lồng ngực đang nóng ran vì sốt. Cô đưa mắt nhìn ra khe cửa trượt bằng sắt của toa hàng. Gió bão ngoài kia vẫn gầm rú xối xả, sương mù dày đặc che khuất toàn bộ cảnh vật núi rừng Chi Lăng đang lao vút qua bên ngoài.


*Bíp.*


Tiếng kêu ngắn ngủi vang lên. Tin nhắn đã được gửi đi thành công. Thương thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, bản năng cảnh giác trỗi dậy. Cô nhanh chóng dùng móng tay cạy nắp lưng điện thoại, giật phắt viên pin cơ học ra ngoài để triệt tiêu hoàn toàn dòng điện nguồn phát sóng, cắt đứt mọi kết nối vô tuyến với các trạm thu phát sóng BTS dọc đường tàu chạy.


***


Cùng lúc đó, tại một căn phòng tối đầy màn hình máy tính sáng rực ở trung tâm Hà Nội, Hùng Cyber bất ngờ bật dậy khỏi chiếc ghế xoay da. Đôi mắt gã hacker mũ đen sáng lên tia nhìn lạnh lùng sau cặp kính cận dày cộp.


- Tìm thấy rồi! – Hùng Cyber lẩm bẩm, những ngón tay gầy guộc gõ liên tục trên bàn phím với tốc độ chóng mặt.


Màn hình máy tính hiển thị bản đồ mật độ sóng BTS khu vực trung du phía Bắc. Một chấm đỏ chớp nháy cảnh báo vừa xuất hiện tại tọa độ thuộc địa phận huyện Hữu Lũng, tỉnh Bắc Giang, dọc theo tuyến đường sắt Hà Nội - Lạng Sơn.


- Số thuê bao rác này vừa phát sinh một tín hiệu SMS ngắn trong vòng bốn mươi lăm giây trước khi tắt nguồn hoàn toàn. Trạm phát sóng BTS ghi nhận thiết bị đang di chuyển với tốc độ khoảng sáu mươi kilômét một giờ. Đúng là tuyến tàu hàng số 9 rồi! – Hùng Cyber lập tức nhấc điện thoại gọi cho Đại úy cảnh sát bẩn Nguyễn Văn Thắng.


Ở đầu dây bên kia, Thắng đang ngồi trong chiếc xe bán tải tuần tra, khuôn mặt bóng dầu nhăn nhúm vì căng thẳng. Gã vừa nhận được một khoản tiền mặt khổng lồ từ trợ lý Đỗ Minh Tú của Duy để bằng mọi giá phải bắt sống được Thương trước khi vụ việc bị Luật sư Vy phanh phui trước Viện kiểm sát tối cao.


- Mày chắc chắn là nó đang trên tàu hàng chứ? – Thắng gầm lên qua điện thoại.


- Chắc chắn một trăm phần trăm. Thiết bị phát sóng là dòng Nokia cổ không có định vị thông minh, nhưng tần số sóng BTS dọc đường ray không thể sai lệch. Nó đang di chuyển qua địa phận Bắc Giang hướng về ga Kép. – Hùng Cyber khẳng định.


Thắng lập tức cúp máy, đôi mắt hằn lên những tia máu tham lam và độc địa. Gã dùng điện thoại công vụ, gọi thẳng cho Trưởng đồn công an ga xép tỉnh lẻ thuộc Bắc Giang – một mối quan hệ chịu ơn của gã từ trước.


- Alo, tôi là Thắng ở cảnh sát điều tra quận Tây Hồ đây. Có một đối tượng truy nã đặc biệt nguy hiểm dán nhãn đỏ tội trộm cắp tài sản đang ẩn nấp trên toa tàu hàng số 9 chuẩn bị chạy qua ga của các anh. Lập tức kéo rào chắn, phát lệnh phanh khẩn cấp chặn đoàn tàu lại để kiểm tra hành chính! Tôi sẽ dẫn quân lên ngay! – Thắng ra lệnh bằng giọng điệu hách dịch.


***


Trên toa tàu hàng số 9, Thương vừa nhét chiếc điện thoại Nokia tháo pin và viên pin rời vào sâu trong ruột bông của con búp bê vải, khâu tạm đường chỉ bằng móng tay để ngụy trang. Cơn co thắt tử cung đã dịu đi nhờ bấm huyệt, nhưng cơn sốt rét rừng lại bắt đầu bùng phát dữ dội hơn. Đầu cô nóng ran, hơi thở phả ra nóng hổi qua lớp khẩu trang vải thun ướt sũng.


Đột nhiên, một tiếng rít kinh hoàng chói tai vang lên từ phía dưới sàn toa tàu: "Kéééét... rắc... rắc... rắc...".


Sức quán tính khổng lồ đẩy toàn bộ cơ thể gầy gò của Thương lao mạnh về phía trước. Cô bị va đập mạnh vào những bao tải xi măng khô cứng, đau đớn đến mức suýt ngất đi. Chiếc ba lô sũng nước và con búp bê vải văng ra sàn sắt dơ bẩn.


Đoàn tàu hàng đang lao vút đi bỗng nhiên bị hãm phanh khẩn cấp. Tiếng xích sắt va đập vào nhau loảng xoảng, tiếng bánh xe thép nghiến rít trên đường ray rỉ sét tạo ra những tia lửa sáng rực bắn lên qua khe hở sàn toa. Đoàn tàu giật cục liên tục vài nhịp rồi dừng lại hẳn giữa đêm tối tĩnh mịch.


Thương hoảng loạn tột độ. Cô nhanh chóng bò rạp dưới sàn toa dơ bẩn, vội vã nhặt con búp bê vải nhét sâu vào trong áo khoác Grab, ôm chặt lấy bụng bầu đang co thắt dữ dội do cú va đập vừa rồi.


Qua khe hở nhỏ của cánh cửa trượt bằng sắt, Thương bàng hoàng nhìn thấy ánh đèn pha cực mạnh của xe cảnh sát rọi quét sáng rực cả một vùng sương mù dày đặc bên ngoài. Tiếng còi hú dồn dập của xe tuần tra vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của một ga xép tỉnh lẻ hoang vắng thuộc Bắc Giang.


*Rầm rập... rầm rập...*


Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của lực lượng công an địa phương mang theo dùi cui và đèn pin bắt đầu dẫm lên đá sỏi dọc đường ray, tiến thẳng về phía các toa tàu hàng.


- Kiểm tra toàn bộ từ toa số 1 đến toa cuối cùng! Đối tượng là nữ, mặc áo khoác Grab cũ, mang bầu bốn tháng! Phát hiện nghi vấn lập tức bắt giữ! – Tiếng loa pin cầm tay gào thét đanh thép của một sĩ quan cảnh sát vang lên ngoài sân ga, xé toạc đêm tối bão bùng.


Thương nín thở, tim cô như ngừng đập. Ánh đèn pin sắc lạnh bắt đầu quét qua các kẽ hở của toa tàu hàng số 9, chỉ cách chỗ cô nằm chưa đầy vài centimet nơi cô đang nằm rạp chưa đầy vài centimet.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!