Chuyến Tàu Đêm Biên Ải
Tiếng bánh xe thép nghiến trên đường ray rỉ sét vang lên những âm thanh khô khốc, dồn dập: "Uỳnh uỳnh... cạch cạch... uỳnh uỳnh...". Cả toa tàu hàng số 9 rung lắc dữ dội theo từng nhịp chuyển động của đầu máy kéo khổng lồ. Bóng tối trong khoang tàu đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi ẩm mốc của những bao tải nông sản xen lẫn mùi xi măng khô khốc.
Mai Hoài Thương nằm co quắp trong góc tối nhất của toa tàu, lưng tựa sát vào vách tôn lạnh buốt. Cơn bão số 3 ngoài kia vẫn gầm rú điên cuồng, trút những trận mưa xối xả xuống mái tôn rách nát của toa hàng dã chiến. Mỗi khi đoàn tàu đi qua một khúc cua gắt, những giọt nước mưa lạnh ngắt lại theo khe hở rỉ sét trên trần tàu nhỏ xuống, thấm đẫm vào chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá dính đầy bùn đất của cô.
Thể xác của Thương lúc này đã hoàn toàn chạm tới giới hạn của sự chịu đựng. Má trái cô sưng húp, tím bầm, đau nhức nhối sau cú tát bạo lực của Tống Mỹ Lệ từ đêm hôm trước. Khóe miệng rách nứt đã đóng vảy khô, nhưng mỗi khi cô mím chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ, vết thương lại rỉ ra vị mặn chát của máu. Mười đầu ngón tay cô trầy xước, rách da dính đầy bụi than đá và xi măng khô xám xịt – dấu vết của cuộc đào thoát sinh tử từ biệt thự Tây Hồ, chui qua đường cống ngầm hôi thối và cuộc vật lộn bám vào thành toa tàu tại ga Hà Nội.
Nhưng nỗi đau thể xác không đáng sợ bằng cơn ho đang chực chờ bùng phát trong lồng ngực Thương. Bụi xi măng mịn như sương xám lơ lửng đầy trong không khí tối tăm của toa hàng số 9. Mỗi nhịp thở dốc của cô đều kéo theo những hạt bụi li ti xộc thẳng vào buồng phổi đang nóng ran vì sốt. Cổ họng cô ngứa rát, nghẹn ứ.
- Khục... oẹ...
Thương vội vã đưa tay bịt chặt lấy miệng. Cô biết mình tuyệt đối không được ho thành tiếng. Trong không gian khép kín và tĩnh mịch của toa tàu hàng, chỉ cần một tiếng động lạ hay một tiếng ho khan kéo dài cũng có thể khiến những nhân viên tuần đường sắt ở các ga xép dọc đường nghi ngờ. Nếu họ báo cảnh sát chặn tàu để kiểm tra hành chính, cô sẽ bị bắt ngay lập tức dưới lệnh truy nã khống dán nhãn đỏ mà Đại úy Thắng đã ban hành. Quan trọng hơn, việc ho rũ rượi sẽ làm co thắt cơ bụng, gây áp lực trực tiếp lên tử cung đang vô cùng lỏng lẻo của cô.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng tự vệ sinh học của một người mẹ bảo vệ con đã thúc giục Thương hành động. Cô dùng đôi bàn tay run rẩy, cắn răng chịu đựng cơn đau buốt ở mười đầu ngón tay, xé vội một mảng gấu chiếc áo thun mỏng mặc bên trong áo khoác Grab. Mảng vải thun dính nước mưa còn sót lại lạnh ngắt, ẩm ướt được cô gấp đôi lại, buộc chặt quanh mũi và miệng làm khẩu trang dã chiến.
Lớp vải ướt lạnh lập tức lọc bớt lớp bụi xi măng đậm đặc, đồng thời cái lạnh của nước mưa phả vào cánh mũi giúp xoa dịu phần nào cơn sốt đang hừng hực đốt cháy da thịt cô. Thương tựa đầu vào vách sắt, nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở nông và đều đặn để lồng ngực không còn phập phồng dữ dội.
Bóng tối bao trùm lấy cô, mang theo những ký ức kinh hoàng của đêm chạy trốn vừa qua. Hình ảnh Thầy Triết – người thầy giáo già dạy Văn cấp ba cũ ở Nghệ An – gục ngã trên vũng máu cạnh đường ray ga Hà Nội dưới những nhát báng súng tàn bạo của sát thủ Lâm Sẹo cứ hiện lên mồn một trước mắt cô. Thầy đã dùng cả thân thể già nua, bệnh tật của mình để ôm chặt chân gã sát thủ, gào thét báo động để đoàn tàu hàng có đủ thời gian chuyển bánh đưa cô đi.
- Em xin lỗi thầy... Em nợ thầy một mạng sống... – Thương thầm thì trong kẽ răng, nước mắt nóng hổi trào ra, hòa cùng bụi xi măng xám xịt bám đầy trên khuôn mặt hốc hác tạo thành những vệt nhem nhuốc.
Cơn đói khát và đau nhức toàn thân bắt đầu ập đến như một làn sóng triều dâng cuồn cuộn sau chuỗi giờ rượt đuổi liên tục không ngơi nghỉ. Bụng cô trống rỗng, cồn cào đau thắt. Thương khẽ lết người về phía chiếc ba lô sũng nước mưa đặt bên cạnh. Cô mò mẫm trong ngăn kéo tối tăm, lôi ra một hũ nhựa nhỏ. Đó là hũ muối vừng mộc mạc mà chị họ Mai Hoài Thu đã tự tay làm và âm thầm gửi từ quê Nghệ An lên Hà Nội cho cô từ đợt trước khi cô bước chân vào căn biệt thự Tây Hồ.
Thương dùng móng tay cạy nắp hũ. Mùi thơm nồng của vừng rang và vị mặn của muối quê hương xộc lên cánh mũi, đánh thức mọi giác quan đang tê liệt của cô. Không có cơm, không có thìa, Thương dùng những ngón tay trầy xước, dính đầy bụi bẩn bốc từng nhúm muối vừng khô bỏ vào miệng. Vị bùi béo của vừng hòa cùng vị mặn chát của muối thấm vào đầu lưỡi khô khốc, trôi xuống cuống họng rát bỏng. Cô ăn một cách nghẹn ngào, vừa nhai vừa khóc nấc lên câm lặng trong bóng tối. Mỗi hạt muối vừng như mang theo hơi ấm của quê nhà, của mảnh đất Nghệ An nghèo khó nhưng tràn đầy nghĩa tình, tiếp thêm cho cô một luồng sinh khí mới để tiếp tục chiến đấu.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy nhanh chóng bị dập tắt bởi một cơn đau nhói dữ dội từ vùng bụng dưới truyền thẳng lên thắt lưng. Thương giật nảy mình, hũ muối vừng suýt nữa rơi khỏi tay. Cô cảm nhận được một dòng dịch ấm nóng rỉ ra dọc đùi trong – vệt dịch dọa sảy thai từ đêm qua lại bắt đầu có dấu hiệu xuất hiện trở lại do những chấn động liên tục của toa tàu hàng rung lắc.
"Bé Đất... con ơi... đừng bỏ mẹ..." – Thương hoảng loạn tột độ. Đứa trẻ trong bụng cô, mầm sống mang một trăm phần trăm huyết thống của cô chứ không phải của Mỹ Lệ, đang gặp nguy hiểm. Đứa bé là lý do duy nhất để cô chịu đựng mọi tủi nhục, là động lực để cô nhảy xuống đường ống cống ngầm hôi thối, là sinh mạng mà Thầy Triết đã đánh đổi bằng máu để bảo vệ.
Thương đặt hũ muối vừng xuống, vội vàng nằm ngửa ra sàn toa tàu dơ bẩn. Cô nhớ lại những lời hướng dẫn y tế dã chiến vô cùng quý giá của bác sĩ sản khoa kỳ cựu Hòa tại Chùa Kim Liên trước khi cô chạy trốn khỏi ngoại ô Hà Nội.
- Thương, nếu dọc đường đi em bị động thai dữ dội mà không có thuốc giữ thai, hãy dùng phương pháp bấm huyệt an thai này để tự cứu con. – Giọng nói ấm áp, nghiêm khắc của bác sĩ Hòa vang lên trong tiềm thức cô.
Thương hít một hơi thật sâu qua lớp khẩu trang vải ướt. Cô dùng ngón tay cái của bàn tay phải, tìm kiếm vị trí huyệt Nội Quan nằm ở mặt trước cổ chân trái, đo lên khoảng ba thốn (bằng chiều rộng của bốn ngón tay khép lại). Khi ngón tay chạm vào điểm lõm sát xương chày, cô dùng lực ấn mạnh xuống. Một cảm giác tê dại, đau tức lan tỏa khắp cổ chân.
Cô giữ chặt ngón tay, xoay nhẹ theo chiều kim đồng hồ, đồng thời tay còn lại tìm đến huyệt Tam Âm Giao ở cổ tay. Thương nhắm nghiền mắt, điều hòa nhịp thở sâu và chậm rãi theo từng nhịp chuyển động xình xịch của đoàn tàu. Cô cố gắng tách rời tâm trí khỏi những tiếng ồn ào gầm rú xung quanh, tập trung toàn bộ ý chí vào việc gửi năng lượng và tình yêu thương xuống vùng bụng dưới.
"Bé Đất... giữ chặt lấy mẹ... Mẹ con mình sắp đến nơi rồi... Cậu út và Chị Ba đang chờ chúng ta ở Lạng Sơn... Con phải kiên cường cùng mẹ..." – Thương thầm thì trong tâm tưởng, nước mắt cô chảy tràn qua vành tai.
Sau gần mười lăm phút kiên trì bấm huyệt và điều hòa nhịp thở, điều kỳ diệu đã xảy ra. Cơn co thắt dữ dội ở tử cung bắt đầu dịu dần, vùng bụng dưới của cô bớt căng cứng, cảm giác đau buốt ở thắt lưng cũng giảm đi rõ rệt. Bé Đất trong bụng khẽ cựa quậy một nhịp cực nhẹ, như một lời đáp từ thiêng liêng, một cái chạm khẽ khàng đầy sức sống của mầm sinh mệnh kiên cường báo cho mẹ biết con vẫn an toàn.
Thương thở phào nhẹ nhõm, toàn thân cô mướt mải mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa ẩm ướt. Cô khẽ lết người ngồi dậy, tựa lưng vào vách tôn rỉ sét. Sự ngột ngạt trong toa tàu hàng số 9 lúc này đã lên tới đỉnh điểm. Không khí nóng bức, nồng nặc mùi hóa chất xi măng và hơi ẩm của nông sản khiến cô thấy lồng ngực nghẹt thở, đầu óc quay cuồng vì thiếu oxy.
Thương quyết định tìm cách lấy thêm không khí. Cô bám tay vào thành toa, lết từng bước nặng nề về phía cánh cửa trượt bằng sắt của toa hàng. Cánh cửa gỗ dày khóa xích bên ngoài chỉ để hé một khe hở chưa đầy ba centimet để thông khí. Thương đặt tay lên mép cửa, dùng hết sức lực tàn tạ của đôi vai gầy đẩy mạnh với hy vọng mở rộng khe hở thêm một chút.
*Ầm! Rắc!*
Ngay khi cô vừa tác động lực, một luồng gió bão cực mạnh từ bên ngoài khe núi Chi Lăng ập vào dữ dội. Gió bão gầm rú như một con quái vật hoang dã, kéo theo những hạt mưa rừng lạnh buốt như kim châm bắn thẳng vào mặt Thương. Sức gió quá mạnh suýt nữa đã thổi bay rào chắn bằng gỗ ép tạm thời bên trong toa hàng, kéo theo cả cơ thể gầy gò của Thương suýt ngã nhào ra ngoài. Toàn bộ bụi xi măng khô bám trên sàn toa bị luồng gió thổi tung lên, tạo thành một cơn lốc xám xịt bao trùm lấy cô.
Thương ho sặc sụa, mắt cay xè không thể mở ra. Nhận ra nguy hiểm tột độ của thiên nhiên hoang dã có thể làm sập rào chắn bảo vệ, cô lập tức buông tay, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ghì chặt cánh cửa sắt trượt ngược trở lại, đóng sập khe hở lại như cũ.
Cô ngã quỵ xuống sàn toa, thở dốc trong đau đớn. Bụi xi măng ẩm ướt dính vào nước mưa trên da thịt cô, tạo thành một lớp màng xám xịt, khô cứng bám chặt trên khuôn mặt bầm tím và chiếc áo khoác Grab sờn rách. Thể xác Thương suy kiệt trầm trọng, da dẻ cô xanh xao, sụt cân nhanh chóng chỉ sau một đêm trốn chạy dữ dội. Cô trông không khác gì một bóng ma lầm lũi đang trốn chạy dưới đáy xã hội.
Thương đưa bàn tay run rẩy vuốt nhẹ qua lớp vải búp bê vải của Hoài An đang nằm an toàn dưới đáy ba lô. Bên trong ruột bông dính những đường chỉ khâu vụng về của Hoa, chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát và chiếc sim rác vẫn nằm im lìm, pin đã được cô tháo rời cơ học để triệt tiêu hoàn toàn mọi nguồn phát sóng BTS. Cô biết, chỉ cần cô sơ hở bật nguồn điện thoại dù chỉ một giây, hệ thống định vị công nghệ cao của Hacker Hùng Cyber và mạng lưới cảnh sát bẩn của Thắng sẽ lập tức khoanh vùng được tọa độ của cô dọc tuyến đường sắt này.
- Mình phải kiên nhẫn... Phải nằm im tuyệt đối... – Thương tự nhủ với bản thân, thắt chặt chiếc áo khoác Grab quanh người để giữ ấm.
Đoàn tàu hàng vẫn tiếp tục lao đi trong đêm tối mịt mùng, xuyên qua những cánh rừng đại ngàn biên thùy hiểm trở của vùng đất phía Bắc. Thời gian trôi đi chậm chạp như hàng thế kỷ đối với người mẹ trẻ đơn độc. Cô nằm im lìm dưới sàn toa dơ bẩn, chịu đựng cơn đói khát, lạnh giá và bụi bặm, lấy nhịp đập của thai nhi làm kim chỉ nam duy nhất giữ cho ý chí không bị đánh gục.
Sau gần tám tiếng đồng hồ di chuyển xuyên đêm đầy bão táp, tiếng động cơ xe lửa bắt đầu thay đổi nhịp điệu. Tiếng xình xịch dồn dập thưa dần, tiếng kim loại nghiến trên đường ray rít lên những âm thanh chói tai kéo dài báo hiệu đoàn tàu đang giảm tốc độ một cách đột ngột.
Thương khẽ mở mắt, áp tai sát xuống sàn sắt của toa tàu để cảm nhận sự thay đổi của địa hình. Không khí xung quanh bắt đầu tràn ngập cái lạnh buốt đặc trưng của sương muối vùng cao, hòa cùng mùi đất ẩm ướt của núi rừng biên giới.
Đoàn tàu hàng số 9 rầm rập chuyển hướng, tiếng xích sắt va đập thưa dần khi tàu bắt đầu đi vào các nhánh ray phụ của ga cuối cùng. Thương biết, cô đã vượt qua ranh giới của Hà Nội, đã chạm tới cửa ngõ của vùng biên ải Lạng Sơn – nơi Cậu út Hùng và Chị Ba Mập đang chờ đợi cô để mở ra một cuộc chiến sinh tồn mới đầy khốc liệt trước sự truy sát của băng đảng tài phiệt.
Đoàn tàu giảm tốc chuẩn bị vào ga Lạng Sơn, tiếng còi tàu vang vọng giữa núi rừng đại ngàn biên thùy đầy sương mù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!