Viên Thuốc Của Sự Phục Tùng
Cơn buồn nôn thốc tháo dâng lên từ đáy dạ dày, kéo theo một luồng khí nóng rát bỏng, xộc thẳng lên vòm họng. Thương quỳ sụp trên sàn nhà vệ sinh lát đá cẩm thạch buốt giá của căn phòng áp mái, hai tay bấu chặt vào thành bồn sứ trắng toát. Toàn thân cô run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo thun rộng cũ kỹ đã sờn vai.
Cô thọc sâu ngón tay vào cuống họng, cố gắng kích thích phản xạ nôn mửa tự nhiên. Tiếng nấc nghẹn khô khốc vang lên trong không gian chật hẹp, nồng nặc mùi thuốc tẩy clo. Sau vài giây giằng co đau đớn, cô cũng nôn ra được một búng nước chua màu vàng nhạt, lẫn trong đó là những mẩu vụn của viên thuốc màu xám sẫm vừa mới kịp rã ra một nửa.
Mùi hóa chất đắng ngắt, tê dại đặc trưng của viên thuốc Bio-Pregna sực lên, bám chặt vào khoang miệng khiến đầu lưỡi cô hoàn toàn mất đi cảm giác. Thương thở dốc, gục đầu lên thành bồn sứ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô vội vã vặn vòi nước, vục từng ngụm nước lạnh dội vào miệng để súc sạch thứ độc chất kinh tởm ấy, rồi dùng vạt áo lau đi những giọt nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt hốc hác.
Nhìn vào tấm gương ố mờ phía trước, Thương chỉ thấy một gương mặt mộc mạc nhưng xanh xao đến tội nghiệp. Đôi mắt vốn sáng trong, kiên nghị giờ đây hằn rõ những tia máu đỏ vì kiệt sức và lo âu. Dưới lớp áo thun rộng, bụng bầu bốn tháng mới chỉ nhô lên một chút, phẳng lặng và yếu ớt. Thương đặt bàn tay run rẩy lên bụng mình, khẽ thì thầm trong tiếng nấc nghẹn ngào:
- Mẹ xin lỗi... Mẹ bắt buộc phải làm thế này. Mẹ không thể để họ đầu độc con được.
Ý thức của cô vẫn còn lờ đờ, hậu quả của một lượng nhỏ chất an thần đã kịp ngấm vào máu trước khi bị đào thải. Thương nhận ra, nếu cứ tiếp tục nôn mửa thô sơ thế này mỗi đêm, cơ thể cô sẽ suy kiệt trước khi kịp tìm đường trốn chạy, và thai nhi cũng sẽ bị thiếu hụt dinh dưỡng nghiêm trọng. Cô cần một kế hoạch khôn ngoan hơn để đối phó với sự giám sát tàn nhẫn của những kẻ trong căn biệt thự Tây Hồ này.
***
Sáu giờ sáng, tiếng xích sắt va vào nhau lách cách ngoài cửa phòng vang lên khô khốc, cắt đứt giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị của Thương. Cánh cửa gỗ dày mở ra, quản lý Nguyễn Thị Tuyết bước vào với khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, mái tóc búi chặt phía sau không lệch một sợi. Theo sau bà ta là Phạm Thị Mùi, đầu bếp riêng của biệt thự, bưng một chiếc khay bạc đựng bữa sáng thịnh soạn nhưng tỏa ra một mùi hương nồng nặc, béo ngậy đến ngột ngạt.
- Cô Thương, đã đến giờ ăn sáng. – Tuyết cất giọng đều đều, ánh mắt sắc lẹm quét qua căn phòng một lượt, dừng lại vài giây ở cửa nhà vệ sinh vẫn còn hơi ẩm. – Nội quy biệt thự Tây Hồ quy định rõ: sản phụ phải ăn đúng giờ, uống đúng liều và không được để thừa bất kỳ thứ gì trên khay.
Đầu bếp Mùi đặt khay thức ăn xuống chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường. Đó là một bát cháo bồ câu hầm hạt sen đặc quánh, bên cạnh là một ly sữa ấm lớn. Thương nhìn bát cháo, dạ dày cô lập tức co thắt dữ dội vì nôn nghén, nhưng cô bắt buộc phải giữ vẻ ngoan ngoãn phục tùng để giảm bớt sự cảnh giác của họ.
- Chị Mùi... hôm nay em hơi mệt, em có thể ăn ít đi một chút được không? – Thương lí nhí cầu xin, giọng khàn đặc.
Mùi không thèm nhìn cô, chỉ lạnh lùng chỉnh lại tạp dề ố vàng của mình, giọng vô cảm:
- Bát cháo này được nấu theo công thức dinh dưỡng đặc biệt của Viện trưởng Phương ở phòng khám Hoàn Mỹ. Trong đó có pha trộn các hoạt chất kích thích tăng trưởng thai nhi để đảm bảo đứa trẻ phát triển vượt trội. Cô không ăn hết, bà chủ biết được thì cả tôi và cô đều không yên ổn đâu. Ăn đi.
Thương nhìn lên góc trần nhà, nơi chiếc camera giám sát hồng ngoại đang nhấp nháy ánh đèn đỏ như một con mắt quỷ dữ đang dõi theo từng cử động nhỏ của cô. Cô biết, mọi hành vi từ chối hay chống đối đều sẽ được báo cáo trực tiếp cho Tống Mỹ Lệ, và cái giá phải trả sẽ là sự an toàn của em gái Hoài An đang nằm viện.
Thương cắn chặt môi, cầm chiếc thìa inox lên, múc từng thìa cháo đặc quánh đưa vào miệng. Vị cháo ngọt lợ một cách bất thường, thoang thoảng mùi hóa chất dược liệu khiến cô buồn nôn tột độ, nhưng cô vẫn phải cố nuốt xuống, giả vờ như rất ngon miệng dưới sự giám sát chặt chẽ của Tuyết. Bà quản lý đứng khoanh tay bên cạnh, đôi mắt không rời khỏi chuyển động của vòm họng Thương cho đến khi bát cháo và ly sữa trống rỗng.
- Tốt lắm. Cô có mười phút đi dạo ngoài sân để tiêu hóa, sau đó phải trở về phòng áp mái ngay lập tức. – Tuyết lạnh lùng ra lệnh rồi cùng Mùi bưng khay bạc bước ra ngoài.
***
Khoảng sân nhỏ phía trước biệt thự Tây Hồ được bao quanh bởi bức tường cao gắn đầy mảnh chai sắc nhọn. Thương bước đi chậm rãi dưới sự giám sát nghiêm ngặt của vệ sĩ Lê Công Uẩn đang đứng gác ngoài cổng chính. Gió từ Hồ Tây thổi vào mang theo hơi nước lạnh buốt, giúp đầu óc cô tỉnh táo hơn sau một đêm bị hành hạ bởi độc chất an thần.
Cô nhìn qua khe hở của cánh cổng sắt đúc hoa văn cổ điển. Phía đối diện bên kia đường, khuất sau những rặng cây sưa cổ thụ, là một tiệm thuốc tây nhỏ nằm nép mình bên dãy phố cổ. Biển hiệu tiệm thuốc ghi rõ: 'Nhà thuốc Phan Bình'. Thương chợt nhớ ra, người chủ tiệm thuốc đó chính là Dược sĩ Phan Thanh Bình, một người đàn ông đứng tuổi gầy gò, luôn mặc chiếc áo blouse trắng giản dị, người thường xuyên nhìn về phía căn biệt thự này với ánh mắt đầy dằn vặt và trăn trở.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Thương. Cô cần biết chính xác trong viên thuốc Bio-Pregna kia chứa những gì.
Chiều hôm trước, khi được phép đi dạo, Thương đã lén nhặt một viên thuốc Bio-Pregna dán nhãn giả mà cô giấu được dưới kẽ giường, bọc cẩn thận vào một mẩu giấy ăn nhỏ. Khi đi sát mép tường rào gần cổng phụ – nơi đống rác thải sinh hoạt của biệt thự được tập trung để chờ xe rác – Thương đã giả vờ vấp chân, khéo léo ném mẩu giấy ăn chứa viên thuốc qua khe hở chân tường rào ra phía vỉa hè ngoài đường.
Cô đã nhìn thấy Dược sĩ Bình, lúc đó đang giả vờ quét dọn vỉa hè trước tiệm thuốc, nhanh nhẹn cúi xuống nhặt mẩu giấy ăn đó bỏ vào túi áo blouse một cách tự nhiên trước khi vệ sĩ Uẩn kịp nhận ra.
Hôm nay, quản lý Tuyết ra lệnh cho tài xế Bằng ra cổng nhận một hộp men tiêu hóa từ tiệm thuốc đối diện vì Thương phàn nàn về chứng đầy bụng sau sinh hoạt. Thương cố tình đứng gần cổng, tim đập thình thịch khi thấy Dược sĩ Bình trực tiếp mang hộp thuốc sang giao cho Bằng.
Trong lúc Bằng bận kiểm tra hóa đơn và đếm tiền lẻ, Dược sĩ Bình khẽ liếc nhìn Thương qua khe cổng sắt. Ánh mắt ông tràn đầy sự lo âu và nghiêm trọng. Ông khẽ gật đầu, làm một ký hiệu rất nhỏ chỉ vào hộp thuốc men tiêu hóa màu xanh nhạt trên tay Bằng.
Khi trở về phòng áp mái, Tuyết ném hộp thuốc men tiêu hóa lên giường cho Thương rồi khóa cửa lại. Thương vội vàng mở hộp giấy ra. Dưới lớp vỉ thuốc nhựa, cô tìm thấy một mẩu giấy nhỏ được gấp nén chặt, bên trên là nét chữ viết tay vội vã nhưng rõ ràng của Dược sĩ Bình:
'Thuốc Bio-Pregna có chứa Diazepam liều cao – một loại chất an thần gây ức chế thần kinh trung ương cực mạnh, kết hợp với các hóa chất nội tiết tố chưa qua kiểm định. Uống lâu dài sẽ làm suy giảm trí nhớ, bẻ gãy ý chí phản kháng của sản phụ và có nguy cơ cực cao gây dị tật bẩm sinh, làm chậm phát triển trí tuệ của thai nhi. Cô tuyệt đối không được uống thêm một viên nào nữa! Hãy tìm cách tự cứu lấy con mình.'
Nước mắt Thương lã chã rơi xuống mẩu giấy nhỏ. Diazepam! Chúng đang đầu độc cô. Chúng muốn biến cô thành một cái máy đẻ không biết suy nghĩ, một sinh vật docile hoàn toàn phục tùng để dễ dàng tước đoạt đứa trẻ ngay khi chào đời. Sự tàn nhẫn của Tống Mỹ Lệ và Trịnh Khắc Duy đã vượt qua mọi giới hạn đạo đức của con người.
- Không... mẹ sẽ không để chúng hại con... – Thương ôm chặt lấy bụng, lòng căm hận và quyết tâm phản kháng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nhưng làm thế nào để tránh uống thuốc? Y tá Lê Thị Yến luôn kiểm tra miệng cô rất kỹ mỗi tối. Cô bắt buộc phải tạo ra những viên thuốc giả để tráo đổi.
***
Cơ hội đến vào buổi chiều, khi Thương xin phép quản lý Tuyết xuống bếp tầng một để lấy nước ấm pha mật ong tự nhiên nhằm giảm cơn ho khan. Tuyết đồng ý, ra hiệu cho camera giám sát hành lang theo dõi cô.
Trong bếp, đầu bếp Mùi đang bận rộn chặt xương sườn, tiếng dao thớt vang lên thùm thụp cắt đứt mọi sự chú ý xung quanh. Thương bước đến bên cây nước nóng lạnh, mắt lén quan sát hũ đựng bột mì đa dụng đặt trên kệ gia vị sát góc tường.
Lợi dụng lúc Mùi quay lưng lại để mở tủ lạnh lấy rau, Thương nhanh như cắt thò tay vào hũ bột mì, bốc một nắm nhỏ rồi nhét thẳng vào túi áo khoác rộng của mình. Đôi bàn tay cô run rẩy, bột mì dính vào thớ vải đen kịt, nhưng cô cố gắng dùng lòng bàn tay xoa mạnh để xóa đi vết trắng lộ liễu trước khi quay trở lại phòng áp mái.
Trở về phòng, Thương khóa chặt cửa nhà vệ sinh – góc chết duy nhất không bị camera giám sát hồng ngoại quét tới. Cô ngồi bệt xuống sàn đá, cẩn thận đổ nắm bột mì trong túi áo ra một tờ giấy ăn sạch.
Cô dùng chiếc thìa inox mỏng lén giấu được từ bữa trưa, nhỏ từng giọt nước ấm vào đống bột mì, rồi dùng đầu ngón tay run rẩy nhào nặn cẩn thận. Thương âm thầm quan sát viên thuốc Bio-Pregna thật đang đặt trên bệ đá: nó có hình bầu dục, màu xám sẫm, bề mặt hơi nhám và có một rãnh nhỏ ở giữa.
Cô lấy một ít tro than đen từ góc bếp lò cũ rỉ sét dưới gầm bồn rửa, trộn lẫn với bột mì ẩm để tạo ra màu xám tương tự. Bằng sự khéo léo của một cựu công nhân may mặc quen thuộc với những chi tiết tỉ mỉ, Thương kiên nhẫn nặn từng viên bột mì ẩm thành những viên thuốc giả có kích thước và hình dáng giống hệt viên thuốc bổ Bio-Pregna thật.
Cô xếp năm viên thuốc giả tự chế lên bệ cửa sổ nhà vệ sinh, tận dụng chút hơi nóng tỏa ra từ cục nóng điều hòa bên ngoài để sấy khô chúng. Những viên thuốc giả dần trở nên cứng cáp, thô ráp, nhìn bằng mắt thường khó có thể phân biệt được với thuốc thật nếu không nếm thử.
Thương giấu kỹ vỉ thuốc giả vào bên trong lớp bông lót của búp bê vải của Hoài An – tín vật duy nhất cô mang theo từ phòng trọ cũ ngõ Quỳnh. Cô chỉ để lại một viên giả trong túi áo, sẵn sàng cho cuộc chiến đêm nay.
***
Chín giờ tối, tiếng bước chân lạnh lùng của y tá Lê Thị Yến vang lên ngoài hành lang. Cửa phòng áp mái mở ra, Yến bước vào với bộ đồng phục y tá xanh nhạt sờn màu, khuôn mặt bị che kín bởi chiếc khẩu trang y tế dày cộp, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh, vô hồn như hai hòn bi ve.
Trên tay Yến là chiếc khay bạc quen thuộc đựng ly nước lọc và một viên thuốc Bio-Pregna thật màu xám sẫm.
- Cô Thương, đến giờ uống thuốc giữ thai. – Giọng Yến khàn khàn, chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo.
Thương ngồi dậy từ giường, cố gắng giữ cho nhịp thở của mình đều đặn dù tim đang đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đã giấu viên thuốc bột mì giả trong kẽ ngón tay giữa của bàn tay phải.
Cô đón lấy ly nước từ tay Yến bằng tay trái, còn tay phải cầm lấy viên thuốc thật từ khay bạc.
Trong một khoảnh khắc cực ngắn khi Yến cúi xuống ghi chép vào sổ theo dõi y tế lậu, Thương sử dụng kỹ năng phản xạ nhanh của mình, lướt ngón tay tráo đổi viên thuốc thật vào lòng bàn tay và đưa viên thuốc bột mì giả lên môi.
- Uống đi. Đừng để tôi phải nhắc nhở. – Yến ngẩng đầu lên, ánh mắt dò xét sắc lẹm.
Thương đưa viên thuốc giả vào miệng, ngửa cổ uống một ngụm nước lớn rồi nuốt mạnh xuống.
- Há miệng ra. Nhấc lưỡi lên. – Yến cất giọng lạnh lùng, bước tới gần sát Thương.
Đây chính là quy trình kiểm tra nghiêm ngặt của nội quy biệt thự. Thương buộc phải mở miệng rộng, nâng đầu lưỡi lên để Yến dùng chiếc đèn pin nhỏ soi vào bên trong khoang miệng kiểm tra kỹ lưỡng.
Viên thuốc giả làm bằng bột mì ẩm gặp nước lập tức tan nhanh, dính chặt vào vòm họng phía trong khiến Yến không thể phát hiện ra bất kỳ vật thể lạ nào chưa nuốt. Sau khi xác định khoang miệng trống rỗng, Yến khẽ gật đầu, tắt đèn pin và ghi chép vào sổ:
- Đã hoàn thành liều uống ngày thứ hai. Sức khỏe sản phụ ổn định.
Yến bưng khay bạc bước ra ngoài, tiếng khóa xích sắt lại vang lên lạnh lùng từ phía sau cánh cửa gỗ dày.
Ngay khi tiếng bước chân của Yến vừa khuất xa dọc hành lang, Thương lập tức lao thẳng vào nhà vệ sinh. Cô thọc tay vào họng, cố gắng nôn ra lượng bột mì vừa nuốt để tránh bất kỳ độc chất nào còn sót lại dính trên vòm họng.
Cơ thể cô rã rời, cổ họng bỏng rát vì dịch vị dạ dày, nhưng Thương cảm thấy một sự nhẹ nhõm tột cùng dâng lên trong lòng. Cô đã thành công đánh lừa được hệ thống giám sát tàn bạo của họ. Sự tỉnh táo của cô đã được bảo toàn.
Cô ngồi bệt xuống sàn đá, cẩn thận lấy viên thuốc Bio-Pregna thật đang giấu trong lòng bàn tay ra. Viên thuốc xám sẫm, đắng ngắt – bằng chứng y khoa chí mạng về hành vi đầu độc của Mỹ Lệ. Thương bọc viên thuốc thật vào mẩu giấy ăn sạch, rồi lén lách người ra góc giường, nâng góc nệm bông ép lên để giấu gói thuốc vào sâu bên trong khe nệm tối tăm.
Đột ngột, tiếng tay nắm cửa gỗ phía ngoài jiggle mạnh mẽ, phát ra những tiếng động dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ Thương.
- Cô Thương! Mở cửa ngay! Tổng kiểm tra vệ sinh phòng áp mái đột xuất! – Giọng nói nghiêm khắc, lạnh lùng của quản lý Nguyễn Thị Tuyết vang lên đanh thép ngoài cửa sổ gỗ.
Thương đứng tim, toàn thân đông cứng lại trong bóng tối. Bàn tay cô vẫn đang đặt dưới mép nệm, ngay sát nơi gói bột mì giả và viên thuốc thật đang nằm im lìm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!