Nhạc nềnRecollection

Sự Hy Sinh Trên Đường Ray

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi bụi xi măng khô khốc, ngột ngạt xộc thẳng vào buồng phổi đang nóng ran vì sốt của Mai Hoài Thương. Cô nằm rạp dưới sàn toa tàu hàng số 9, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng đang co thắt dữ dội dưới lớp áo khoác Grab cũ sờn ướt sũng. Tiếng sấm sét từ cơn bão số 3 ngoài kia vẫn rền rĩ, hòa cùng tiếng động cơ xe lửa gầm rú rung chuyển cả mặt đất. Toàn thân Thương run rẩy bần bật, không chỉ vì cái lạnh buốt xương của đêm mưa Hà Nội, mà vì nỗi sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt lấy tim cô.


Qua khe hở rỉ sét của vách tôn toa tàu, Thương nhìn xuống dưới. Cách cô chưa đầy hai mét, sát thủ Lâm Sẹo đang đứng trên bãi đá dăm của đường ray. Trên tay gã là chiếc mũ bảo hiểm Grab dính bùn đất mà cô vừa bỏ lại. Vệt sẹo dài chạy từ mang tai xuống cổ gã co rút lại tàn nhẫn dưới ánh sáng vàng vọt của đèn ga. Gã lạnh lùng ném chiếc mũ xuống đất, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt vào chiếc bậc thang sắt dẫn lên toa tàu số 9. Gã biết cô đang ở trên này.


*Cộp. Cộp.*


Tiếng gầm giày dẫm lên bậc thang sắt vang lên khô khốc, lấn át cả tiếng mưa rơi. Lâm Sẹo bắt đầu leo lên. Bàn tay đeo găng da đen của gã đặt lên thanh dầm sắt lạnh toát, chỉ cách chỗ Thương nằm một khoảng ngắn ngủi. Thương nhắm nghiền mắt, nước mắt nóng hổi trào ra hòa cùng bụi xi măng xám xịt bám đầy trên mặt. Khóe miệng rách nứt đóng vảy nhói đau khi cô cố cắn chặt vạt áo để ngăn một tiếng hét thất thanh. Đầu ngón tay cô trầy xước rách da dính đầy bụi bẩn, siết chặt lấy con búp bê vải của Hoài An như tìm kiếm một điểm tựa sinh tồn cuối cùng. Bé Đất trong bụng cô lại co thắt một nhịp mạnh mẽ, như thể đứa trẻ cũng đang cảm nhận được lưỡi hái tử thần đang cận kề.


Nhưng ngay khi bóng đen của Lâm Sẹo chuẩn bị nhô lên khỏi thành toa tàu, một tiếng gào xé lòng đột ngột vang lên từ góc tối của khu bốc xếp:


- Thương! Chạy đi em!


Từ trong bóng tối của bức tường tôn rách nát cạnh đường ray, một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo sơ mi sờn cổ ướt sũng lao ra với một tốc độ phi thường so với thể xác già nua của mình. Đó là Thầy Triết. Người thầy giáo già dạy Văn cấp ba cũ của Thương ở Nghệ An, người vừa bị Lâm Sẹo khống chế ở sảnh chờ, đã dùng chút sức tàn cuối cùng để bứt khỏi vòng vây.


Không một chút do dự, Thầy Triết lao thẳng vào Lâm Sẹo từ phía sau. Đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt những đường gân xanh của người thầy già ôm chặt lấy hai chân gã sát thủ dạn dày sương gió. Sức lao mạnh mẽ của một người sẵn sàng chết để cứu học trò đã khiến Lâm Sẹo mất thăng bằng, gã trượt chân khỏi bậc thang sắt, ngã nhào xuống bãi đá dăm phía dưới.


- Có cướp! Có kẻ giết người! Cứu tôi với! – Thầy Triết gào to hết cỡ, tiếng hét khản đặc của người bị bệnh phổi mãn tính vang vọng khắp sân ga tối tăm, cố tình thu hút sự chú ý của lực lượng tuần đường sắt ga Hà Nội.


Lâm Sẹo điên tiết. Gã nhanh chóng gượng dậy, khuôn mặt có vết sẹo dài biến dạng vì giận dữ. Gã không ngờ mình lại bị một ông già yếu ớt lừa gạt hai lần liên tiếp. Lâm Sẹo không thèm rút dao găm, gã thò tay vào túi áo khoác, rút ra khẩu súng ngắn quân dụng. Nhưng thay vì nổ súng gây tiếng động lớn thu hút cảnh sát, gã tàn nhẫn dùng báng súng bằng thép nặng nề nện liên tiếp vào lưng và sườn Thầy Triết.


*Bốp! Bốp!*


Những tiếng va đập khô khốc của kim loại vào xương thịt vang lên ghê rợn giữa tiếng mưa. Thầy Triết đau đớn hộc ra một ngụm máu tươi ngay trên đường ray rỉ sét. Nhưng kỳ diệu thay, hai cánh tay gầy gò của thầy vẫn khóa chặt lấy chân Lâm Sẹo như gọng kìm bằng thép. Thầy cắn chặt răng, đôi mắt mờ đục dưới mái tóc hoa râm sũng nước nhìn trừng trừng vào gã sát thủ, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải kéo dài thời gian cho đoàn tàu hàng chuyển bánh.


- Thầy ơi... – Thương nhìn qua khe cửa toa tàu hàng, cổ họng cô nghẹn đắng, tiếng khóc câm lặng vỡ vụn trong khoang ngực. Cô muốn lao ra, muốn nhảy xuống để cứu thầy, nhưng cơn co thắt tử cung dữ dội và hình ảnh đứa con chưa chào đời đã giữ ghì cô lại dưới sàn toa đầy bụi xi măng. Lòng tự trọng và danh dự của dòng họ Mai mà thầy vừa nhắc nhở cô lúc nãy như một sợi xích vô hình trói buộc cô vào nghĩa vụ phải sống sót.


- Buông ra! Thằng già chết tiệt! – Lâm Sẹo gầm lên dưới kẽ răng. Gã tiếp tục nện báng súng xuống bả vai và mạn sườn Thầy Triết. Ba chiếc xương sườn của người thầy già gãy rắc dưới lực đánh tàn bạo của cựu đặc công. Thầy Triết đổ sụp xuống vũng bùn dính máu, nhưng mười đầu ngón tay khẳng khiu vẫn bấu chặt lấy gấu quần của gã sát thủ không buông một phân.


Đúng lúc này, ánh đèn pin công suất cao của lực lượng tuần đường sắt từ phía xa bắt đầu rọi quét dồn dập về phía khu vực bốc xếp. Tiếng bước chân rầm rập của ba nhân viên tuần đường đang chạy tới gần:


- Ai ở kia? Đứng im! Có chuyện gì thế?


Lâm Sẹo biết mình đã hết thời gian. Đoàn tàu hàng số 9 bắt đầu tăng tốc, tiếng xình xịch của bánh xe thép nghiến trên đường ray đều đặn và nhanh hơn. Nếu gã tiếp tục dây dưa với ông già này, gã sẽ bị bắt giữ ngay tại ga Hà Nội và làm hỏng toàn bộ chuyên án mật của Trịnh Khắc Duy.


Gã sát thủ tàn nhẫn dùng gót giày đinh đạp mạnh vào khuôn mặt già nua của Thầy Triết, khiến thầy văng ra xa, gục ngã trên vũng máu cạnh đường ray. Lâm Sẹo nhanh chóng lùi vào bóng tối của những kiện hàng phủ bạt nilon, biến mất như một bóng ma trước khi ánh đèn của nhân viên tuần đường quét tới.


Đoàn tàu hàng hú lên một tiếng còi súp-lê dài, kéo theo toa tàu số 9 lao vút đi trong đêm tối bão bùng rời khỏi ga Hà Nội. Thương áp sát khuôn mặt bầm tím vào khe vách tôn, nước mắt tuôn rơi lã chã. Qua màn mưa mù mịt và ánh đèn ga lùi xa dần, cô nhìn thấy bóng dáng Thầy Triết nằm im lìm, cô độc trên vũng máu đường ray, xung quanh là những nhân viên tuần đường đang hốt hoảng vây quanh. Người thầy già đã dùng cả mạng sống của mình để mở ra con đường sống cho mẹ con cô. Thương ôm chặt lấy bụng bầu, khóc nghẹn ngào trong bóng tối ngột ngạt của toa hàng, hứa với lòng mình sẽ sống sót bằng mọi giá để không phụ sự hy sinh cao cả ấy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!