Nhạc nềnRecollection

Lối Thoát Trên Toa Hàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ phía chân trời xa xôi dội về, kéo theo cơn mưa phùn lạnh buốt của đêm muộn Hà Nội trút xuống khu vực bốc xếp hàng hóa phía sau Ga Hà Nội. Mai Hoài Thương lách mình qua cánh cửa gỗ sồi sậm màu dành riêng cho nhân viên đường sắt, bước chân cô loạng choạng suýt ngã quỵ trên nền đá dăm hoen rỉ dầu mỡ. Khóe miệng rách nứt đóng vảy nhói đau tột cùng khi cô vô thức mím chặt môi để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra. Nước mắt nóng hổi hòa lẫn nước mưa buốt giá chảy tràn qua vệt bầm tím sưng đỏ bên má trái—dấu vết tàn nhẫn từ những trận bạo hành của Tống Mỹ Lệ vẫn còn ê buốt mỗi khi cô cử động cơ mặt.


Phía sau cánh cửa gỗ, tiếng ồn ào hỗn loạn ở sảnh chờ ga tàu lùi xa dần, nhưng tiếng gào thét báo động của đám nhân viên an ninh và giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của sát thủ Lâm Sẹo vẫn văng vẳng bên tai Thương như một bản án tử hình lơ lửng. Thầy Triết... người thầy giáo già nua khắc khổ với căn bệnh phổi mãn tính, người đã dùng cả danh dự và thân thể gầy gò của mình để làm lá chắn cản đường gã sát thủ dã man kia, giờ đây không biết ra sao. Thương biết, sự hy sinh của thầy là cơ hội duy nhất, là chiếc phao cứu mạng cuối cùng mà thầy giành giật cho mẹ con cô. Cô không được phép gục ngã, không được phép quay đầu lại.


- Bé Đất... ngoan nào con... ráng chịu với mẹ... – Thương thầm thì trong kẽ răng, bàn tay gầy guộc trầy xước ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng đang co thắt nhẹ dưới lớp áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá.


Khu vực bốc xếp hàng hóa hiện ra như một trận đồ bát quái khổng lồ và tối tăm dưới màn mưa bong bóng phập phồng. Những dãy toa tàu hàng rỉ sét nằm im lìm trên các đường ray chằng chịt, bốc lên mùi than đá nồng nặc hòa cùng mùi dầu máy ẩm ướt, ngột ngạt. Ánh đèn neon vàng vọt từ những cột đèn cao áp trên sân ga chỉ đủ soi rọi những khoảng trống mờ ảo, để lại những bóng tối sâu thẳm dưới gầm toa tàu và sau những kiện hàng phủ bạt nilon đen sì.


Thương lết từng bước chân rệu rã men theo bóng tối của một bức tường tôn rách nát. Cơ thể cô đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng. Cơn sốt nhẹ do dầm mưa lạnh liên tục từ đêm qua khiến đầu óc cô ong ong, hai thái dương giật liên hồi. Cô cần phải tìm thấy chuyến tàu hàng đi Lạng Sơn theo chỉ dẫn của Cậu út Hùng, nhưng giữa hàng chục toa tàu sừng sững như những bức tường thép lạnh lẽo này, cô biết đi ngả nào?


Nép mình vào sau một chồng thép tấm rỉ sét, Thương vội vã hạ chiếc ba lô sũng nước xuống. Đôi bàn tay run rẩy vì lạnh và sợ hãi lần mò dưới đáy ba lô, lôi ra con búp bê vải dính chỉ thô của Hoài An. Cô dùng móng tay bấm mạnh vào đường chỉ khâu vụng về ở lưng búp bê, lách ngón tay vào ruột bông để kéo chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát ra ngoài. Chiếc điện thoại không có kết nối internet, không có định vị GPS thông minh này chính là lá chắn bảo mệnh cuối cùng giúp cô vượt qua mạng lưới truy quét công nghệ cao của hacker Hùng Cyber.


Thương run rẩy lắp pin vào máy. Màn hình đơn sắc chớp nháy ánh sáng xanh nhạt yếu ớt. Chỉ có một vạch sóng. Cô bấm nhanh số máy của Cậu út Hùng. Tiếng tút dài vang lên khô khốc giữa tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tôn.


- Thương! Cháu trốn được ra ga chưa? – Giọng Cậu út Hùng vang lên bên kia đầu dây, thô ráp, dồn dập nhưng tràn đầy sự lo âu tột độ.


- Cậu ơi... – Thương nghẹn ngào, cố giữ giọng thật nhỏ để không vang vọng trong không gian tĩnh mịch của bãi bốc xếp. – Cháu trốn ra phía sau ga rồi. Nhưng sát thủ của Duy... gã có sẹo dài ở cổ đang lùng sục sát nút. Thầy Triết đã bị gã bắt giữ để giải vây cho cháu... Cháu không biết phải đi đâu nữa...


- Nghe cậu dặn đây, không được hoảng! – Hùng cắt ngang, giọng nói dứt khoát của một cửu vạn dạn dày sương gió vùng biên. – Chuyến tàu hàng chở nông sản và xi măng từ ga Giáp Bát kéo ra ga Hà Nội để trung chuyển thẳng lên hướng Bắc chạy qua Lạng Sơn sắp chuyển bánh rồi. Tàu hàng này không soát vé, nhưng an ninh ga đang siết chặt. Cháu phải tìm toa tàu số 9 chở xi măng. Đó là toa mở hoặc toa kẹp vách tôn đen bẩn thỉu nhất, bọn chúng sẽ ít đề phòng nhất. Nhớ kỹ, toa có số 9 sơn vạch trắng trên thành thép, kẹp sát đầu máy kéo hàng nặng. Khi nghe tiếng còi súp-lê dồn ba tiếng ngắn là tàu chạy. Nhảy lên đó và nằm im dưới gầm sàn toa hàng, cậu và chị Ba Mập sẽ đón cháu ở ga Lạng Sơn!


- Toa số 9 chở xi măng... kẹp sát đầu máy... – Thương lẩm nhẩm lặp lại, cố ghi nhớ từng chữ vào trí óc đang mệt mỏi vì nóng sốt.


- Tắt máy và tháo pin ngay lập tức! Đừng để lộ sóng! – Hùng ra lệnh khẩn cấp.


- Cháu biết rồi cậu. – Thương bấm nút tắt nguồn, nhanh chóng giật nắp lưng chiếc Nokia, tháo rời viên pin cơ học ra ngoài rồi nhét tất cả vào lại ruột bông búp bê vải, khâu vội bằng sợi chỉ thô dính bùn. Cô đeo ba lô lên vai, siết chặt quai đeo trước ngực để giữ thăng bằng.


Tiếng còi súp-lê của đầu máy xe lửa đột ngột rú vang ba tiếng ngắn khô khốc từ phía đầu sân ga. Tiếng bánh xe thép bắt đầu nghiến ken két trên đường ray rỉ sét, tạo ra những chấn động nhẹ dưới lòng bàn chân Thương. Tàu sắp chạy. Cô chỉ còn chưa đầy hai phút.


Thương liều mạng bước ra khỏi bóng tối của chồng thép tấm, cúi khom người lách qua những khoảng trống giữa các toa tàu hàng đang rục rịch chuyển động chậm rãi. Cơn đau co thắt từ bụng dưới bất ngờ dội lên dồn dập. Vệt dịch ấm nóng dọa sảy thai từ đêm qua dường như lại rỉ ra dọc đùi trong, mang theo cảm giác buốt lạnh thấu xương. Thương cắn chặt môi đến bật máu, dùng khả năng chịu đau cực hạn đã được tôi luyện qua những năm tháng làm công nhân may mặc tăng ca liên tục mười sáu tiếng để áp chế cơn co thắt tử cung. Cô không được phép dừng lại.


Trước mắt cô là một dãy toa chở nông sản phủ bạt xanh. Thương tiến lại gần, cố gắng dùng hết sức lực của đôi bàn tay trầy xước để đẩy cánh cửa trượt bằng thép của toa xe. Nhưng cánh cửa nặng nề không hề nhúc nhích. Qua ánh sáng lờ mờ, cô bàng hoàng phát hiện ra một sợi xích sắt dày cộp và chiếc ổ khóa đồng lớn đã khóa chặt cửa toa từ bên ngoài. Thất bại bất ngờ này khiến tim Thương rơi rụng. Nếu tất cả các toa đều khóa, cô sẽ bị bỏ lại giữa bãi bốc xếp trống trải này cho Lâm Sẹo bắt giữ.


Tiếng bánh xích xe lửa xình xịch đều đặn hơn, tốc độ đoàn tàu bắt đầu tăng dần. Thương điên cuồng chạy dọc theo thân tàu đang chuyển động. Bụi than và khói dầu từ đầu máy xộc vào mũi khiến cô ho sặc sụa.


Kia rồi. Toa tàu hàng số 9.


Một toa xe kẹp vách tôn đen cũ nát, thành thép bên ngoài sơn chữ số "9" màu trắng đã bong tróc loang lổ. Đây là toa chở xi măng mở, không có mui che, phần sàn toa bám đầy những vệt bột xi măng khô xám xịt và cát bụi. Nhưng để lên được toa xe này, Thương phải trèo lên chiếc bậc thang sắt thẳng đứng hàn sát vào thành toa trơn trượt.


Đoàn tàu đang chuyển động với tốc độ đi bộ nhanh. Chiếc bậc thang sắt lướt qua trước mặt Thương như một thử thách sinh tử. Đối với một người bình thường, việc nhảy lên một đoàn tàu đang chạy đã là mạo hiểm, đối với một sản phụ mang thai bốn tháng đang kiệt sức vì nóng sốt và đau đớn, điều đó không khác gì tự sát.


- Bé Đất... giữ chặt lấy mẹ... – Thương khóc nghẹn, tiếng khóc bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của động cơ xe lửa.


Cô chạy bước dài theo tốc độ toa tàu, đôi bàn tay gầy guộc vươn ra, bám chặt lấy thanh sắt lạnh toát và trơn trượt của bậc thang đầu tiên. Sức nặng cơ thể kéo ghì hai bả vai cô đau nhói. Thương dùng hết sức lực tàn tạ còn lại, đạp mạnh chân trái lên thanh tà vẹt gỗ để lấy đà, rướn người đặt bàn chân phải lên bậc thang sắt dưới cùng.


*Rầm!*


Đoàn tàu bất ngờ giật mạnh một nhịp khi tăng tốc. Bàn chân phải của Thương trượt khỏi thanh sắt trơn trợt đầy dầu mỡ. Cả người cô treo lơ lửng trên thành toa bằng sức bám của hai bàn tay tê dại. Chấn động mạnh khiến bụng bầu của cô va đập nhẹ vào thành thép lạnh lẽo của toa tàu hàng.


Một cơn đau nhói dữ dội, sắc lẹm như dao đâm từ vùng hông truyền thẳng xuống thắt lưng, khiến Thương suýt chút nữa đã buông tay rơi xuống gầm bánh xe thép đang nghiến ken két bên dưới. Nguy cơ động thai và sảy thai cận kề hơn bao giờ hết. Gương mặt Thương vã mồ hôi hột hòa cùng nước mưa lạnh ngắt, đôi mắt cô đỏ ngầu vì đau đớn tột cùng. Nhưng bản năng làm mẹ cuồng bạo đã tiếp thêm cho cô một nguồn sức mạnh phi thường. Cô cắn chặt răng vào vạt áo khoác Grab để không phát ra tiếng rên rỉ, hai tay gồng lên hết cỡ, kéo cả thân người rệu rã bò rạp qua thành thép, ngã nhào vào bên trong khoang chứa của toa tàu hàng số 9.


Thương nằm vật ra sàn toa tàu dơ bẩn, hơi thở dốc dồn dập, toàn thân run rẩy bần bật. Bụi xi măng khô xám xịt dưới sàn bay mù mịt bám đầy vào mái tóc ướt sũng và khuôn mặt lấm lem bùn đất của cô. Cơn đau bụng vẫn âm ỉ co rút, nhưng cô cố gắng thở sâu, dùng ngón tay cái ấn mạnh vào huyệt Tam Âm Giao ở cổ chân để tự ổn định nhịp tim thai nhi theo phương pháp bấm huyệt an thai dã chiến.


*Roẹt... ánh đèn pin quét qua.*


Một luồng ánh sáng trắng công suất cao cực mạnh đột ngột xé rách màn mưa, quét dọc từ phía hành lang ga tàu ra thẳng các toa hàng đang di chuyển. Lâm Sẹo đã đuổi kịp ra bến bốc xếp.


Thương giật mình hoảng sợ. Qua khe hở của vách tôn rách nát, cô nhìn thấy bóng dáng cao gầy khoác áo gió đen của gã sát thủ đang di chuyển nhanh nhẹn giữa các đường ray. Chiếc đèn pin trên tay gã quét liên tục lên các bậc thang sắt và mui toa tàu bên cạnh. Khoảng cách giữa gã và toa tàu số 9 chỉ chưa đầy mười mét.


Thương lập tức nằm sấp người xuống sàn toa bẩn thỉu, vùi mình vào góc tối nhất của khoang chứa xi măng, áp sát cơ thể dính đầy bụi xám vào thành thép lạnh để ngụy trang. Khói than nồng nặc và bụi xi măng bay lơ lửng trong không khí ngột ngạt xộc thẳng vào cuống họng khô rát, đắng ngắt của cô. Thương cảm thấy một cơn ho dữ dội đang dâng lên từ lồng ngực. Nếu cô ho phát ra tiếng động lúc này, Lâm Sẹo sẽ phát hiện ra ngay lập tức.


Cô cắn chặt lòng bàn tay phải của mình, dùng nỗi đau thể xác ở tay để át đi phản xạ ho của cơ thể. Hàm răng cô lún sâu vào da thịt, máu tươi rỉ ra mằn mặn nơi đầu lưỡi nhưng cô không hề buông lỏng. Ánh mắt cô dán chặt vào khe vách tôn, nín thở theo dõi từng bước chân của gã sát thủ.


Luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin của Lâm Sẹo quét mạnh qua thành toa tàu số 9, dừng lại vài giây ở khu vực bậc thang sắt trơn trượt mà Thương vừa trèo lên. Lâm Sẹo di chuyển chậm rãi dọc theo đường ray, gầm giày dẫm trên đá dăm phát ra những tiếng lạo xạo đều đặn, lạnh lùng dội vào tai Thương giữa tiếng mưa rơi.


Đoàn tàu hàng tiếp tục tăng tốc, tiếng động cơ gầm rú trầm thấp vang dội khắp nhà ga. Lâm Sẹo nhận ra đoàn tàu sắp rời khỏi tầm kiểm soát. Gã chạy nhanh hơn, chiếc đèn pin rọi quét sát xuống mặt đất dọc theo mép đường ray của toa tàu số 9 để tìm kiếm dấu vết của mục tiêu bỏ trốn.


Bất chợt, luồng ánh sáng trắng của chiếc đèn pin khựng lại, khóa chặt vào một vật thể lạ nằm im lìm trên bãi đá dăm sát cạnh đường ray toa tàu hàng số 9.


Lâm Sẹo dừng bước. Gã từ từ cúi người xuống, dùng đôi bàn tay đeo găng da đen nhặt vật thể đó lên dưới màn mưa tầm tã.


Đó là chiếc mũ bảo hiểm đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá dính đầy bùn đất—thứ mà Thương đã buộc phải vứt bỏ lại cạnh đường ray vì nó quá cồng kềnh, khiến cô suýt ngã trong lúc cố gắng bám vào bậc thang sắt trơn trượt của toa tàu số 9.


Lâm Sẹo siết chặt chiếc mũ bảo hiểm trong tay, vệt sẹo dài trên cổ gã co rút lại tàn nhẫn dưới ánh sáng mờ ảo của đèn ga. Gã ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng khóa chặt vào chiếc bậc thang sắt dính vệt nước mưa loang lổ của toa tàu hàng số 9 đang chuyển bánh rời ga hướng về phía Bắc...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!