Bóng Đen Ga Tàu
Cái lạnh buốt của đêm mưa phùn Hà Nội luồn qua những tấm tôn rỉ sét của khu vực bốc xếp hàng hóa, mang theo mùi than đá nồng nặc và mùi dầu mỡ rỉ ra từ những bánh xe thép. Mai Hoài Thương đứng nép sát vào bóng tối sau lưng Thầy Nguyễn Minh Triết, hơi thở cô nghẹn lại nơi cuống họng đắng ngắt. Khóe miệng rách nứt đóng vảy khẽ giật mạnh, rỉ ra một chút vị mặn chát của máu khi cô vô thức cắn chặt môi để ngăn tiếng ho khan đang chực trào lên từ lồng ngực đầy khói bụi.
Dưới lớp áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá dính bết bùn đất, bụng bầu bốn tháng của cô khẽ co thắt nhẹ. Bé Đất như cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của mẹ, liên tục đạp khẽ vào thành bụng như một lời cảnh báo sinh học đầy lo âu. Thương siết chặt quai chiếc ba lô sũng nước trước ngực, nơi có phong bì năm triệu đồng tiền hưu trí cứu mạng của Thầy Triết và con búp bê vải giấu chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát đã tháo pin.
Cách đó không đầy hai mươi mét, luồng ánh sáng trắng nhạt của bóng đèn neon ga tàu hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của sát thủ Lâm Sẹo. Vết sẹo dài lồi lõm chạy dọc từ mang tai xuống cổ gã co rút lại tàn nhẫn khi gã chậm rãi quay người lại. Ánh mắt sắc lẹm như chim ưng của gã bắt đầu quét qua khu vực hàng quán tối tăm. Gã không vội vã, bước chân dứt khoát và thầm lặng của một cựu đặc công dạn dày sương gió khiến những hạt sỏi nhỏ dưới gầm giày không phát ra một tiếng động.
- Thương, em nghe thầy nói đây. – Thầy Triết ghé sát tai cô, giọng thầy rất nhỏ nhưng vô cùng kiên định, át đi tiếng loa phát thanh rè rè của nhà ga. – Thầy sẽ đi trước làm lá chắn che camera an ninh và hướng di chuyển của gã. Em phải dùng chiếc mũ bảo hiểm kéo sụp kính xuống, cúi đầu lách qua các hàng ghế chờ hướng về phía lối đi nội bộ của nhân viên đường sắt. Tuyệt đối không được nhìn lại phía sau.
Thương run rẩy gật đầu. Cô biết mình đang ở ranh giới sinh tử. Nếu bị Lâm Sẹo bắt lại, đứa trẻ trong bụng cô—giọt máu mang một trăm phần trăm huyết thống của cô vốn bị vợ chồng Trịnh Khắc Duy và Tống Mỹ Lệ tìm cách tước đoạt—sẽ bị bán sang biên giới với giá hai tỷ đồng, và bản thân cô sẽ chịu chung số phận bi thảm như sản phụ Đào xấu số.
Thầy Triết khẽ ho một tiếng dài để ổn định hơi thở của căn bệnh phổi mãn tính, rồi đĩnh đạc bước ra khỏi bóng tối của bức tường tôn. Dáng người thầy gầy gò, khoác chiếc áo sơ mi sờn cổ rộng thùng thình nhưng lưng thầy thẳng tắp như một ngọn cây già trước bão. Thầy cố tình di chuyển theo đường chéo, chắn giữa tầm nhìn của Lâm Sẹo và bóng dáng gầy guộc khoác áo Grab của Thương.
Thương kéo sụp kính chắn gió của chiếc mũ bảo hiểm sờn rách, cúi gằm mặt xuống đất. Cô áp dụng phương pháp cắt đuôi đô thị mà bác xe ôm Sáu đã chỉ dạy: di chuyển chậm rãi, hòa mình vào dòng người lao động nghèo đang gồng gánh hành lý muộn. Mỗi bước đi của cô đều kéo theo cơn đau co thắt âm ỉ từ hông truyền xuống thắt lưng, nhưng cô cắn răng chịu đựng phi thường, bước đi dứt khoát không một chút vội vã để tránh gây chú ý.
Cô lách qua một sạp báo cũ nát ven sảnh chờ. Trên sạp báo, một tờ tin tức lá cải của Lê Văn Đạt nổi bật với dòng tít đỏ chóe bôi nhọ cô là kẻ lừa đảo chiếm đoạt tài sản năm trăm triệu đồng tiền đặt cọc của Quỹ Vạn Gia Sinh. Lòng uất ức dâng lên nghẹn ứ, nhưng Thương buộc phải gạt bỏ cảm xúc. Cô cúi đầu, giả vờ cầm một tờ báo lớn lên che khuất khuôn mặt bầm tím của mình.
Ngay lúc đó, Lâm Sẹo lướt qua sạp báo. Khoảng cách giữa gã và Thương chỉ chưa đầy một sải tay. Thương có thể ngửi thấy mùi da cũ nồng nặc từ chiếc áo khoác gió đen của gã và tiếng xột xoạt nhẹ nhàng của thớ vải dã chiến. Tim Thương đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mồ hôi lạnh vã ra đẫm vạt áo thun dính bùn. Gã sát thủ dừng bước, ánh mắt gã quét dọc các hàng ghế chờ, lướt qua vành mũ bảo hiểm của cô nhưng không dừng lại lâu vì chiếc áo Grab sờn rách đã ngụy trang hoàn hảo cho cô thành một shipper nghèo đang mệt mỏi chờ khách.
Thương lách nhanh qua sạp báo, hướng về phía quầy bán vé tàu khách chính thức. Cô định dùng một phần số tiền của thầy Triết để mua một tấm vé tàu khách lên Lạng Sơn. Nhưng khi tiến gần đến quầy, qua khe hở của tờ báo che mặt, cô bàng hoàng phát hiện ra hai nhân viên an ninh ga đang cầm tấm ảnh truy nã dán nhãn đỏ của cô đối chiếu với từng chứng minh thư của hành khách. Lệnh truy nã khống của Đại úy cảnh sát bẩn Nguyễn Văn Thắng đã phong tỏa mọi ngả đường chính ngạch. Thất bại này buộc Thương phải từ bỏ ý định đi tàu khách, cô chỉ còn một con đường duy nhất theo chỉ dẫn của cậu út Hùng: lách vào khu vực bốc xếp toa tàu hàng phía sau ga.
Tuy nhiên, bước đi run rẩy của cô do cơn đau co thắt bụng bầu đã vô tình lọt vào tầm mắt cảnh giác của Lâm Sẹo. Gã sát thủ đột ngột quay đầu lại, đôi mắt híp sắc lạnh khóa chặt vào bóng dáng gầy gò khoác áo Grab đang di chuyển về phía cửa nội bộ. Gã nhận ra dáng đi khom lưng che bụng của một phụ nữ mang thai. Lâm Sẹo lẳng lặng rút bàn tay phải ra khỏi túi áo, ngón tay gã đã đặt sát vào bao dao găm giấu trong tay áo.
Phát hiện nguy hiểm cận kề, Thầy Triết từ phía đối diện lập tức đưa ra quyết định dũng cảm. Thầy xách chiếc túi thuốc bắc nhỏ và vài cuốn sách cũ, rảo bước đi ngược chiều hướng thẳng về phía Lâm Sẹo.
*Rầm!*
Thầy Triết cố tình va chạm cực mạnh vào bả vai của Lâm Sẹo. Cú va chạm khiến gã sát thủ đặc công bị khựng lại nửa bước. Chiếc túi thuốc bắc của thầy Triết rơi tung tóe ra sàn ga, những mảnh quế chi, cam thảo và vài cuốn sách văn học cũ nát văng khắp lối đi. Thầy Triết giả vờ ngã nhào ra đất, ho khù khụ dồn dập của người bệnh phổi, hai tay thầy cố tình ôm chặt lấy một bên chân của Lâm Sẹo để giả vờ bám víu gượng dậy.
- Ôi dào... tôi xin lỗi... mắt mũi tôi già cả lòa kèm quá... cậu có sao không... – Thầy Triết thều thào, giọng ho khan run rẩy dồn dập, cố tình tạo ra một vụ hỗn loạn nhỏ thu hút sự chú ý của đám đông xung quanh.
Lâm Sẹo bị chặn lại đột ngột. Khuôn mặt gã đanh lại đầy sát khí, gã điên tiết định giật chân ra nhưng Thầy Triết dùng hết sức tàn của một nhà giáo già ôm chặt lấy ống quần gã, trì hoãn gã được ba mươi giây vàng ngọc. Đám đông hành khách tò mò bắt đầu đứng vây quanh xem, cản trở tầm nhìn dã chiến của gã sát thủ.
Tận dụng ba mươi giây hy sinh vô giá của thầy, Thương nén cơn đau bụng bầu dữ dội, lách nhanh qua cánh cửa gỗ hé mở dành riêng cho nhân viên bốc xếp đường sắt. Cô băng qua dãy hành lang tối tăm đầy bụi than, thoát ra khu vực đường ray bốc xếp toa hàng phía sau ga Hà Nội.
Ở sảnh chờ, Lâm Sẹo nhận ra mình bị lừa bởi mưu mẹo của người thầy già. Gã không chút nương tay, thô bạo dùng báng súng ngắn giấu trong túi áo đánh mạnh vào bả vai Thầy Triết khiến thầy ngã nhào ra sàn ga rỉ máu, rồi lạnh lùng đẩy đám đông ra lao theo hướng Thương vừa biến mất.
Nhưng ngay khi gã sát thủ vừa lách qua cửa kiểm soát nội bộ, gã bất ngờ dừng lại. Dưới ánh đèn lờ mờ của lối ra đường ray, một cô gái khác cũng khoác chiếc áo đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá, có dáng người mảnh khảnh và chiều cao giống hệt Thương đang đứng quay lưng lại phía gã...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!