Nghĩa Tình Người Thầy
Mùi nước thải hôi thối, nồng nặc mùi cặn bẩn và hóa chất tẩy rửa bám chặt lấy từng thớ vải của chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá. Mai Hoài Thương lết những bước chân rệu rã ra khỏi miệng cống thoát nước ngầm khu tập thể Chùa Láng. Cơn mưa phùn lạnh lẽo của đêm Hà Nội dội thẳng vào khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của cô, gột rửa bớt lớp bùn đất đen ngòm đang bết dính trên da thịt, nhưng không thể làm dịu đi cơn đau nhức buốt nhói bên má trái—nơi vết sẹo sưng đỏ do cú tát tàn bạo của Tống Mỹ Lệ vẫn còn hằn nguyên dấu vết. Khóe miệng cô rách nứt, đóng vảy khô, mỗi lần thở dốc lại rỉ ra vị mặn chát của máu và nước mưa.
Thương quỳ sụp xuống bệ cỏ tranh sũng nước sát mép hồ, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng dưới lớp áo thun rộng dính đầy bùn đất. Tử cung cô lại co thắt nhẹ, một luồng dịch ấm nóng rỉ ra dọc đùi trong khiến tim cô thắt lại vì sợ hãi.
"Bé Đất... ngoan nào con... mẹ xin con..."—Thương thầm thì trong kẽ răng, hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra, hòa lẫn vào nước mưa lạnh ngắt. Bản năng làm mẹ cuồng bạo thúc giục cô phải đứng dậy. Cô không được phép gục ngã ở đây. Đằng sau lưng cô, ngoài đầu ngõ Chùa Láng, tiếng còi xe tuần tra của Đại úy cảnh sát bẩn Nguyễn Văn Thắng vẫn rú vang dập dồn, luồng ánh sáng trắng từ đèn pha ô tô của tài xế Trần Văn Bằng quét dọc bờ đê như những xúc tu của một con quái vật đang điên cuồng truy lùng con mồi.
Thương cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức lực tàn tạ còn lại đứng dậy. Cô kéo sụp chiếc mũ bảo hiểm sờn rách xuống che khuất nửa khuôn mặt bầm tím, lầm lũi đi bộ men theo những con ngõ nhỏ chằng chịt, tối tăm hướng về phía đường Trường Chinh. Cô không dám bắt xe ôm công nghệ vì sợ camera định vị, cũng không dám dùng điện thoại. Chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát đã được cô tháo pin cơ học, nhét sâu vào ruột bông của con búp bê vải dính chỉ thô của Hoài An—kỷ vật duy nhất cô mang theo từ quê nhà Nghệ An, hiện đang nằm im lìm dưới đáy chiếc ba lô sũng nước.
Sau gần một tiếng đồng hồ đi bộ kiệt sức dưới mưa, tránh né từng chiếc xe máy rọi đèn ngược chiều, Thương cũng tiếp cận được khu vực Ga Hà Nội trên đường Lê Duẩn.
Nhà ga trung tâm đêm muộn hiện ra dưới màn mưa bong bóng phập phồng, mờ ảo và lạnh lẽo. Mùi than đá nồng nặc hòa cùng mùi dầu mỡ từ các toa tàu rỉ sét bốc lên ngột ngạt. Tiếng còi tàu hú vang dội, kéo dài từng hồi thê lương vào khoảng không u tối, xen lẫn tiếng xình xịch của những bánh xe thép nghiến trên đường ray sắt. Sảnh chờ ga đông đúc, nhốn nháo những dòng người ngược xuôi gồng gánh hành lý, tiếng loa phát thanh rè rè thông báo các chuyến tàu muộn hướng về phía Bắc.
Thương lách mình vào một góc tối khuất sau cây cột bê tông lớn cạnh lối vào sảnh chờ. Cô khom chiếc lưng gầy guộc, cố tình kéo khóa chiếc áo khoác Grab kín cổ để che đi bụng bầu đã bắt đầu nhô rõ. Cô muốn mua một tấm vé tàu khách lên Lạng Sơn để tìm đến b b bãi phế liệu của Chị Ba Mập theo lời dặn của Luật sư Vy, nhưng khi liếc nhìn về phía quầy bán vé, tim cô lập tức rơi rụng.
Ngay cạnh bảng giờ tàu chạy, hai nhân viên an ninh ga đang cầm một xấp giấy tờ đối chiếu với chứng minh thư của từng hành khách. Trên đỉnh xấp giấy là một tờ lệnh truy nã dán nhãn đỏ chót có in hình khuôn mặt mộc mạc của cô. Trịnh Khắc Duy đã dùng quyền lực bẩn của Thẩm phán Phạm Cao Sơn để bít kín mọi đường sống của cô tại Hà Nội. Mua vé tàu khách đồng nghĩa với việc tự chui đầu vào rọ.
Thương tuyệt vọng thối lui vào bóng tối của quán nước chè chén xập xệ ven ga, toàn thân run rẩy vì lạnh và đói. Cô gục đầu xuống gối, ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, cảm giác cô độc và bất lực bao trùm lấy tâm trí.
- Thương? Có phải... có phải em đó không, Thương?
Một giọng nói già nua, run run nhưng đầy quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau lưng.
Thương giật bắn người, bản năng trốn chạy khiến cô định đứng phắt dậy bỏ chạy, nhưng một bàn tay gầy guộc, khô ráp đã nhẹ nhàng giữ lấy bả vai cô. Thương ngước mắt lên qua vành mũ bảo hiểm. Dưới ánh đèn dầu tù mù của quán nước vỉa hè, hiện ra khuôn mặt khắc khổ, nhăn nheo nhưng vô cùng hiền hậu của một ông lão ngoài sáu mươi tuổi. Ông mặc chiếc áo sơ mi sờn cổ màu xám nhạt, mái tóc hoa râm chải gọn gàng, tay xách một túi thuốc bắc nhỏ.
- Thầy... Thầy Triết? – Giọng Thương nghẹn ngào, hai mắt cô mở to vì kinh ngạc.
Đó chính là Thầy Nguyễn Minh Triết, người thầy giáo dạy Văn cấp ba cũ của cô tại trường huyện Nghệ An—nhà giáo ưu tú đã về hưu nổi tiếng chính trực, người đã từng dìu dắt cô qua những năm tháng học trò nghèo khó. Thầy Triết đang ở Hà Nội để điều trị căn bệnh phổi mãn tính.
Thầy Triết nheo mắt nhìn kỹ cô học trò giỏi năm xưa dưới lớp áo khoác Grab sũng nước bùn. Khi nhìn thấy vết bầm tím sưng đỏ sát vành tai và khóe miệng rách nứt của Thương, đôi mắt thầy thắt lại vì đau xót và phẫn nộ. Thầy kéo Thương vào một góc tối khuất sau bức tường tôn rách nát cạnh khu vực bốc xếp toa hàng, giọng run lên vì xúc động:
- Thương... Trời đất ơi, sao em lại ra nông nỗi này? Em gái em, con bé Hoài An thế nào rồi? Sao em lại mặc áo Grab, người đầy bùn đất thế này? Có chuyện gì đã xảy ra với em ở đất Hà Nội này vậy?
Nhìn thấy người thầy đáng kính giữa lúc bước đường cùng, mọi rào cản phòng ngự trong lòng Thương hoàn toàn sụp đổ. Cô gục đầu vào vai thầy, khóc nghẹn ngào không thành tiếng. Những giọt nước mắt uất ức, đớn đau tích tụ suốt những ngày bị giam cầm trong biệt thự Tây Hồ tuôn rơi lã chã, thấm đẫm vai áo sờn cũ của người thầy già.
- Thầy ơi... em bị người ta lừa... Người ta vu khống em trộm cắp... người ta đang truy nã em khắp nơi... – Thương thều thào trong tiếng nấc, hai tay cô vô thức siết chặt lấy bụng bầu.
Thầy Triết bàng hoàng. Thầy dìu Thương ngồi xuống một chiếc hòm gỗ cũ, đỡ lấy đôi bàn tay lạnh ngắt, trầy xước rách da của cô. Ánh mắt thầy lướt xuống bụng bầu bốn tháng đang lộ rõ sau lớp áo thun rộng dính nước mưa. Là một nhà giáo cả đời trọng đạo lý, thầy lập tức hiểu ra bi kịch ngầm ẩn đằng sau sự xuất hiện của đứa trẻ vô tội này.
- Đứa bé... đứa bé trong bụng em... có phải là lý do khiến em phải trốn chạy không? – Thầy Triết hỏi, giọng trầm xuống đầy xót xa.
Thương nghẹn ngào gật đầu, cô không dám giấu thầy giáo cũ:
- Dạ... Đứa bé này mang dòng máu của em, thầy ơi. Nhưng bọn họ... bọn họ thuê em mang thai hộ rồi lén tráo trứng của em... Giờ họ muốn bắt em để bán đứa bé sang biên giới với giá hai tỷ đồng. Em thà chết chứ quyết không giao con cho bọn buôn người!
Nghe đến đó, khuôn mặt khắc khổ của Thầy Triết chợt đanh lại, đôi mắt hoa râm bừng lên ngọn lửa giận dữ khảng khái của một trí thức Nghệ An chính trực. Thầy siết chặt tay Thương, giọng nói run lên nhưng vô cùng đanh thép:
- Khốn nạn! Lũ quỷ đội lốt người! Chúng cậy tiền cậy thế để chà đạp lên nhân phẩm và tình mẫu tử của người nghèo sao?
Thầy nhìn thẳng vào mắt Thương, giọng nói trở nên nghiêm khắc nhưng tràn đầy tình thương yêu:
- Thương, em nghe thầy nói đây. Cha em, anh Mai Khắc Chính, năm xưa là một thợ mỏ khảng khái, thà chịu đói chịu khổ dưới hầm sâu chứ chưa bao giờ ngửa tay xin bố thí của ai một đồng phi nghĩa. Dòng họ Mai ở Nghệ An mình nghèo nhưng không hèn, rách cho thơm, sạch cho rách! Em trốn chạy để bảo vệ giọt máu của mình là em đang làm đúng đạo lý làm người, đúng với khí phách của cha mẹ em dưới suối vàng. Người thầy này tự hào vì em không khuất phục trước đồng tiền dơ bẩn của chúng!
Nói rồi, Thầy Triết run rẩy đưa tay vào túi áo sơ mi sờn cũ, rút ra một chiếc phong bì thư dán kín bằng băng keo đục. Thầy đặt chiếc phong bì vào lòng bàn tay trầy xước của Thương, ép chặt mười đầu ngón tay cô lại:
- Đây là năm triệu đồng tiền tiết kiệm hưu trí và tiền thuốc men của thầy trong đợt ra Hà Nội này. Em hãy cầm lấy làm lộ phí dọc đường trốn chạy lên Lạng Sơn để sinh con. Đừng từ chối!
Thương bàng hoàng nhìn chiếc phong bì cũ kỹ dính mồ hôi của thầy. Năm triệu đồng—đối với một nhà giáo nghèo hưu trí đang mang trọng bệnh, đó là cả một gia tài cứu mạng, là tiền thuốc men giữ lại hơi thở của thầy. Lòng tự trọng dòng họ Mai và sự kính trọng người thầy trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng cô. Cô khóc nấc lên, cố đẩy chiếc phong bì trả lại cho thầy:
- Không! Thầy ơi, em không thể nhận! Đây là tiền thuốc của thầy... Thầy đang bị bệnh phổi nặng, không có tiền thuốc thầy sẽ nguy kịch mất! Em tự lo được... em sẽ đi bộ, em sẽ trốn vé tàu... em xin thầy cất đi!
Thầy Triết lập tức đanh mặt lại, giọng thầy nghiêm khắc tột độ, một sự nghiêm khắc của người cha, người thầy không cho phép học trò tự ti cam chịu:
- Mai Hoài Thương! Em không nhận là coi khinh người thầy này! Em định đi bộ lên biên giới khi đang mang thai bốn tháng sao? Em định để đứa trẻ chết đói, chết khát dọc đường trốn chạy vì lòng tự ái vô lý của em sao? Tiền này không phải thầy cho em, mà là thầy cho đứa nhỏ trong bụng em—cho thế hệ tương lai vô tội của dòng họ Mai! Con người ta có thể mất tất cả, chịu khổ cực trăm bề, nhưng tuyệt đối không được để con mình phải chết oan ức vì sự thiếu thốn! Nhận lấy cho thầy, rồi đi tìm con đường sống!
Lời dạy khảng khái, nghiêm khắc của Thầy Triết như một luồng điện mạnh mẽ bẻ gãy sự tự ti, cam chịu trong lòng Thương. Cô quỳ sụp dưới chân thầy, ôm chặt lấy chiếc phong bì chứa năm triệu đồng vào lòng, khóc nghẹn ngào trong sự biết ơn vô hạn.
- Em cảm ơn thầy... Em xin hứa với thầy... dù có phải chết, em cũng sẽ giữ bằng được danh dự của dòng họ Mai và nuôi dạy đứa trẻ này thành người chính trực như thầy dạy bảo...
Thầy Triết đỡ Thương đứng dậy, khẽ phủi những hạt mưa phùn bám trên áo khoác Grab của cô. Thầy chỉ tay về phía khu vực bốc xếp toa hàng tối tăm phía sau ga:
- Hãy nghe thầy chỉ dẫn đây. Em không thể mua vé tàu khách thông thường vì an ninh đã bị phong tỏa. Cậu út Hùng của em thông thuộc các đường mòn, hãy tìm cách lên toa tàu hàng số chín chở xi măng chuẩn bị chuyển bánh lên hướng Bắc Lạng Sơn đêm nay. Đó là con đường duy nhất giúp em lọt qua các chốt chặn...
Đột ngột, giọng Thầy Triết khựng lại giữa chừng. Đôi mắt hoa râm của thầy đông cứng, dán chặt vào khoảng sảnh chờ ga sáng rực ánh đèn điện phía đối diện.
Từ trong màn mưa phùn, một gã đàn ông dáng người gầy cao, mặc chiếc áo khoác gió màu đen sụp mũ che khuất nửa khuôn mặt bước vào sảnh chờ. Dưới ánh đèn điện, khuôn mặt gã lộ ra một vết sẹo dài, lồi lõm chạy dọc từ mang tai xuống tận cổ—vết sẹo co rút tàn nhẫn của sát thủ chuyên nghiệp Lâm Sẹo.
Gã sát thủ lạnh lùng rút từ trong túi áo ra một tấm ảnh chân dung của Thương dán nhãn đỏ truy nã, giơ thẳng trước mặt nhân viên soát vé ga tàu để dò hỏi thông tin. Ngón tay gã lơ đãng đặt sát vào bao dao găm giấu kín trong tay áo.
Thầy Triết khẽ rùng mình, thầy nhanh chóng đứng chắn trước mặt Thương, che khuất bóng dáng gầy gò khoác áo Grab của cô vào góc tối của bức tường tôn rách nát, giọng thầy thì thầm đầy căng thẳng:
- Thương... Cúi đầu xuống, kéo sụp mũ bảo hiểm lại! Sát thủ của chúng đã đến ga tàu rồi!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!