Trận Chiến Pháp Lý Đầu Tiên
“Mai Hoài Thương phải không? Đừng cúp máy. Tôi là Luật sư Bùi Khánh Vy từ Văn phòng trợ giúp pháp lý phụ phụ nữ nghèo Chùa Láng. Tôi đã nhận được lá thư tay viết bằng bút chì của em do cô bé Hoa gửi đến...”
Giọng nói trầm ấm, sắc sảo nhưng đầy uy lực của Luật sư Bùi Khánh Vy vang lên qua ống nghe của chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát, tựa như một dòng nước ấm áp dội thẳng vào tâm hồn đang đóng băng vì sợ hãi của Mai Hoài Thương. Giữa không gian tối tăm của trạm chờ xe buýt vắng vẻ trên phố Phương Mai, tiếng mưa phùn hậu bão vẫn rơi lộp bộp trên mái tôn lạnh lẽo, hòa cùng tiếng máy thở rên rỉ đều đặn vọng ra từ phía Khoa Tim mạch Bệnh viện Bạch Mai cách đó không xa.
Thương quỳ sụp dưới bệ xi măng, một tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng đang co thắt từng cơn âm ỉ, một tay run rẩy áp chặt chiếc điện thoại lên tai. Khóe miệng rách nứt rỉ máu đã đóng vảy khô của cô nhói lên đau buốt theo từng nhịp thở dốc. Cô nuốt khan, dư vị đắng ngắt và sự tê dại đầu lưỡi của viên thuốc độc Bio-Pregna dường như vẫn còn đọng lại nơi cuống họng, nhắc nhở cô về lồng giam vàng son tàn độc Tây Hồ mà cô vừa thoát khỏi.
- Luật... Luật sư Vy... cứu em... cứu con em với... – Giọng Thương khản đặc, nghẹn ngào trong nước mắt. – Chúng nó muốn cướp đứa bé... Chúng nó muốn bán con em sang biên giới với giá hai tỷ đồng...
- Tôi biết rồi, Thương. Tôi đã đọc rất kỹ lá thư của em. – Giọng Luật sư Vy bên kia đầu dây lập tức chuyển sang tông điệu trấn an nhưng vô cùng dứt khoát. – Nghe tôi nói đây. Hiện tại, Trịnh Khắc Duy đã dùng tiền mua chuộc Đại úy Nguyễn Văn Thắng bên cảnh sát điều tra quận để ban hành một lệnh truy nã khống dán nhãn đỏ chống lại em với tội danh trộm cắp năm trăm triệu đồng tiền đặt cọc. Hà Nội đang bị phong tỏa. Thám tử tư Vũ Đình Cường đang lùng sục khắp bệnh viện Bạch Mai. Em không thể ở lại đó thêm một phút nào nữa.
Thương run bắn người. Lệnh truy nã đỏ. Tội trộm cắp tài sản. Trịnh Khắc Duy đã biến cô—một người mẹ nghèo khổ tìm đường trốn chạy để bảo vệ giọt máu ruột thịt của mình—thành một kẻ tội phạm bỏ trốn trong mắt luật pháp và xã hội. Khoản tiền cọc năm trăm triệu đồng cứu mạng em gái Hoài An giờ đây đã biến thành chiếc xiềng xích pháp lý tàn độc trói buộc cô vào góc chết.
- Em phải đi đâu bây giờ, Luật sư? Em không có tiền... em cũng không thể bỏ Hoài An lại... – Thương khóc nấc lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má trái vẫn còn sưng bầm tím do cú tát của Tống Mỹ Lệ.
- Em gái em đã an toàn. Bác sĩ trưởng khoa Nguyễn Hoài Nam đã kích hoạt quy trình cấp cứu khẩn cấp đặc biệt quốc gia để bảo vệ con bé. Duy không thể chạm vào Hoài An nữa. Bây giờ, em phải tự cứu lấy bản thân và đứa trẻ trong bụng. Hãy khoác chiếc áo Grab cũ vào, cúi thấp đầu, đi bộ men theo ngõ nhỏ thoát ra đường Trường Chinh, bắt một chiếc xe ôm truyền thống đến thẳng địa chỉ số 12, ngõ 84 phố Chùa Láng. Đó là văn phòng của tôi. Cửa sau luôn mở. Tôi đang đợi em.
Cuộc gọi ngắt đột ngột. Thương lập tức tháo pin chiếc điện thoại Nokia cũ, nhét vội vào trong ruột bông của con búp bê vải dính chỉ thô của Hoài An rồi giấu sâu vào đáy ba lô. Cô biết, mạng lưới hacker của Hùng Cyber có thể quét sóng BTS định vị vị trí của cô nếu cô để nguồn điện thoại quá ba phút. Thương gượng dậy, cắn chặt răng chịu đựng cơn đau co thắt dữ dội từ bụng dưới rỉ ra dọc đùi trong. Cô kéo khóa chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá che khuất bụng bầu, đội chiếc mũ bảo hiểm sờn rách, rồi lầm lũi bước vào màn mưa phùn lạnh lẽo của đêm Hà Nội.
***
Một tiếng sau, tại Văn phòng Luật sư Khánh Vy nằm sâu trong con ngõ tối phố Chùa Láng.
Tiếng mưa gõ vào khung cửa kính cũ kỹ nghe rào rào cô độc. Căn phòng rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, chứa đầy những tủ sắt lưu trữ hồ sơ bám bụi và những chồng sách luật dày cộp, được sưởi ấm bởi ánh đèn tuýp màu vàng nhạt ấm áp. Luật sư Bùi Khánh Vy đang đứng bên bàn làm việc, tay siết chặt chiếc cặp da chứa hồ sơ vụ án Quỹ Vạn Gia Sinh. Vy mặc một bộ vest công sở tối màu thanh lịch, mái tóc cắt ngắn gọn gàng lộ ra vầng trán cao thông tuệ và đôi mắt sắc sảo, kiên nghị của một người đã dành nửa đời mình để bảo vệ những sản phụ nghèo bị bóc lột.
*Cạch.*
Cánh cửa sau của văn phòng khẽ đẩy mở. Một bóng người gầy gò, ướt sũng bùn đất và nước mưa run rẩy bước vào. Thương đứng đó, chiếc áo khoác Grab sũng nước nhỏ giọt xuống sàn đá hoa cương, vành mũ bảo hiểm che khuất nửa khuôn mặt lấm lem bùn đất và những vết thương sưng đỏ rỉ máu.
Vy lập tức bước nhanh tới, đỡ lấy bả vai gầy guộc đang run lên bần bật của Thương. Nhìn thấy khuôn mặt bầm tím và khóe miệng rách đóng vảy của cô gái trẻ, đôi lông mày của nữ luật sư nhíu chặt lại, ánh mắt toát lên sự căm phẫn tột độ trước sự tàn bạo của nhà tài phiệt họ Trịnh.
- Vào đây, Thương. Đóng cửa lại. – Vy dịu dàng dắt Thương ngồi xuống chiếc ghế sofa da sờn góc phòng, đưa cho cô một cốc nước gừng ấm và một chiếc khăn bông khô. – Em an toàn rồi. Uống chút nước ấm đi để giữ ấm cho thai nhi.
Thương đón lấy cốc nước bằng đôi bàn tay run rẩy, mười đầu ngón tay trầy xước rách da rỉ máu do cạy khóa cửa sổ phòng áp mái vẫn còn dính vệt xi măng khô. Cô uống một ngụm lớn, hơi ấm của nước gừng xua đi phần nào cái lạnh buốt xương đang tàn phá cơ thể.
Không để mất một giây phút quý giá nào, Thương run rẩy kéo khóa ba lô, rút từ sâu bên trong con búp bê vải ra một phong bì thư dính nước mưa ẩm ướt. Cô đặt nó lên bàn, đôi mắt bướng bỉnh nhìn thẳng vào Vy:
- Luật sư Vy... Đây là Bản hợp đồng gốc có dấu vân tay dính mực đỏ của Trịnh Khắc Duy. Đêm trốn chạy khỏi biệt thự, em đã mạo hiểm mạng sống lẻn vào phòng làm việc của hắn để lấy trộm bản hợp đồng này. Nó... nó có giúp em chứng minh được sự thật không?
Vy nín thở, cẩn thận dùng găng tay y tế lấy tờ giấy từ trong phong bì ra. Dưới ánh sáng vàng nhạt của đèn bàn, bản hợp đồng mang thai hộ thương mại hiện ra với đầy đủ các điều khoản tài chính phi pháp trị giá hàng tỷ đồng. Ở trang cuối cùng, sát bên chữ ký run rẩy của Thương, là một dấu vân tay cái dập mạnh bằng mực đỏ dính vệt máu khô của Duy—vết tích dập mạnh trong cơn say xỉn của gã tài phiệt.
Đôi mắt Vy sáng lên tia sáng sắc lạnh của một thợ săn đã tìm thấy con mồi chí mạng. Cô khẽ vuốt phẳng tờ giấy, giọng nói run lên vì phấn khích:
- Xuất sắc... Thương ạ, em đã lập được một kỳ tích. Đây không đơn thuần là một bản hợp đồng dân sự. Đây là chứng cứ pháp lý tối cao chứng minh hành vi giao dịch mang thai hộ vì mục đích thương mại—một hành vi bị Luật Hôn nhân và Gia đình Việt Nam nghiêm cấm tuyệt đối. Sự hiện diện của dấu vân tay máu này của Duy đập tan mọi lời chối cãi của hắn rằng đây là việc hiến trứng tự nguyện nhân đạo. Bản hợp đồng này chính là chiếc chìa khóa để chúng ta tuyên bố vô hiệu hóa mọi cáo buộc tội trộm cắp của Thắng chống lại em, đồng thời lột trần bộ mặt thật của Quỹ Vạn Gia Sinh trước pháp luật!
Nhưng niềm vui ngắn ngủi chưa kịp lan tỏa thì đột ngột, một tiếng phanh xe rít chói tai vang lên ngay đầu ngõ Chùa Láng.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đập cửa sắt rầm rầm dữ dội dội vào từ cổng chính văn phòng, kèm theo tiếng gào thét thô lỗ của nhiều đàn ông ngoài màn mưa:
- Công an quận đây! Yêu cầu mở cửa kiểm tra hành chính khẩn cấp! Chúng tôi biết Mai Hoài Thương đang trốn bên trong! Mở cửa ngay nếu không chúng tôi sẽ cưỡng chế phá khóa!
Thương giật bắn người, cốc nước gừng trên tay cô suýt rơi xuống sàn. Toàn thân cô run rẩy tột độ, nỗi sợ hãi về lồng giam áp mái khóa xích của Mỹ Lệ lập tức ập về bóp nghẹt lồng ngực. Cô nhìn Vy với ánh mắt tuyệt vọng cầu cứu:
- Luật sư Vy... Họ đến bắt em... Họ sẽ cướp con em mất...
- Bình tĩnh, Thương. Nghe tôi chỉ đạo đây. – Vy đứng phắt dậy, thần thái chuyển sang trạng thái chiến đấu vô cùng sắc bén và lạnh lùng. Cô cầm bản hợp đồng gốc nhét nhanh vào chiếc két sắt bảo mật âm tường phía sau tủ sách, khóa chặt mật mã hai lớp. – Em hãy vào ngay phòng lưu trữ hồ sơ mật phía sau cửa giả kia. Khóa chặt cửa trong. Tuyệt đối không được phát ra bất kỳ tiếng động nào, dù có chuyện gì xảy ra bên ngoài. Trận chiến này, hãy để tôi đối đầu với chúng.
Thương ôm chặt bụng bầu, nhanh chóng lách người vào căn phòng áp mái tối tăm phía sau bức tường giả. Cánh cửa gỗ ngụy trang vừa khép lại cũng là lúc Vy bước ra phía cổng chính, chỉnh lại cổ áo vest, hít một hơi thật sâu để chuẩn bị cho cuộc đối chất pháp lý sinh tử.
***
*Rầm!*
Cánh cửa sắt văn phòng vừa được Vy mở chốt đã bị một lực lượng mạnh đẩy mạnh ra. Đại úy Nguyễn Văn Thắng—người đàn ông trung niên mặc sắc phục cảnh sát xộc xệch, khuôn mặt bóng dầu và đôi mắt ti hí đầy vẻ tham lam, hung hãn—dẫn đầu ba tên cảnh sát hỗ trợ mang theo dùi cui điện xông thẳng vào phòng. Phía sau họ, bóng dáng của thám tử tư Vũ Đình Cường lấp ló dưới chiếc ô đen ngoài mưa phùn.
Thắng giơ cao một tờ lệnh truy nã dán nhãn đỏ có hình ảnh của Thương, giọng nói oang oang đầy hách dịch:
- Luật sư Vy! Chúng tôi nhận được tin báo tội phạm từ quần chúng nhân dân rằng cô đang che giấu Mai Hoài Thương—đối tượng bị truy nã đặc biệt nguy hiểm tội trộm cắp năm trăm triệu đồng tiền đặt cọc của Quỹ Vạn Gia Sinh. Yêu cầu cô tránh ra để chúng tôi tiến hành lục soát văn phòng bắt người ngay lập tức!
Thắng đòi xông thẳng vào phòng trong, nhưng Vy đã nhanh chóng bước lên một bước, dùng thân mình chắn ngang lối đi duy nhất dẫn vào khu vực tủ hồ sơ. Khuôn mặt cô không một chút sợ hãi, ngược lại còn toát lên vẻ uy nghiêm sắc sảo của một luật sư tranh tụng kỳ cựu. Cô lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Thắng:
- Đại úy Nguyễn Văn Thắng! Tôi yêu cầu ông dừng ngay hành vi xâm phạm bất hợp pháp này lại! Ông nghĩ đây là đâu mà dám dẫn quân xông vào đòi lục soát tự do? Đây là Văn phòng Luật sư hợp pháp hoạt động dưới sự bảo hộ của Luật Luật sư và Bộ luật Tố tụng Hình sự nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam!
Thắng khựng lại trước thái độ cứng rắn của Vy. Hắn nhếch mép cười bẩn thỉu, vỗ vỗ tờ lệnh truy nã vào lòng bàn tay:
- Luật sư Vy, đừng mang sách luật ra đây dọa tôi! Lệnh truy nã đỏ dán nhãn khẩn cấp của cơ quan điều tra quận đã được ban hành hợp pháp. Che giấu tội phạm trốn nã là đồng phạm tội hình sự, cô thừa hiểu điều đó đúng không? Tránh ra để chúng tôi làm nhiệm vụ, nếu không tôi sẽ còng tay cô về đồn vì tội cản trở người thi hành công vụ!
Thắng hất hàm cho hai tên lính hỗ trợ định lách qua người Vy. Nhưng Vy lập tức rút chiếc máy ghi âm chuyên dụng từ trong túi áo vest ra, bật nút ghi âm đỏ chót, giơ thẳng trước mặt Thắng:
- Ông Thắng! Chiếc máy ghi âm này đang ghi lại toàn bộ lời nói và hành vi của ông để làm bằng chứng trước tòa. Tôi yêu cầu ông xuất trình Lệnh khám xét văn phòng luật sư hợp pháp do Thủ trưởng Cơ quan điều tra ký và có sự phê chuẩn bằng văn bản của Viện kiểm sát nhân dân cấp quận theo đúng quy định tại Điều 193 Bộ luật Tố tụng Hình sự 2015!
Vy tiến lên một bước, ép Thắng phải lùi lại nửa bước. Giọng cô đĩnh đạc, đanh thép vang dội khắp căn phòng nhỏ:
- Theo Điều 40 Luật Luật sư sửa đổi năm 2012, cơ quan tiến hành tố tụng chỉ được khám xét chỗ ở, nơi làm việc của luật sư khi có căn cứ pháp lý vững chắc và phải thông báo bằng văn bản cho Ban chủ nhiệm Đoàn luật sư thành phố trước khi thực hiện. Tôi hỏi ông, lệnh khám xét của ông đâu? Văn bản thông báo cho Đoàn luật sư đâu? Ông xuất trình ra đây cho tôi xem!
Khuôn mặt Thắng bắt đầu biến sắc, vệt mồ hôi dầu rỉ ra trên trán dưới ánh đèn tuýp. Hắn lúng túng nhìn sang thám tử Cường ngoài cửa, rồi cố đấm ăn xôi giật lấy tờ lệnh truy nã chỉ vào chữ ký phía dưới:
- Đây! Lệnh truy nã đỏ có chữ ký của Thủ trưởng cơ quan điều tra quận đây! Thế này là đủ để chúng tôi bắt người trong trường hợp khẩn cấp rồi! Không cần phải rườm rà khám xét!
Vy khẽ nhếch mép cười đầy khinh bỉ. Cô giật lấy tờ lệnh truy nã từ tay Thắng, dùng ngón tay gõ mạnh vào khoảng trống dưới cùng của văn bản:
- Ông Thắng, ông định lừa một luật sư tranh tụng hai mươi năm kinh nghiệm bằng một tờ giấy lộn sai quy trình này sao? Hãy nhìn cho kỹ đi! Lệnh truy nã khẩn cấp này hoàn toàn thiếu Chữ ký phê chuẩn và con dấu đỏ của Viện kiểm sát nhân dân quận! Theo quy định của pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam hiện hành, mọi lệnh bắt giữ người trong trường hợp khẩn cấp và lệnh truy nã phát sinh từ vụ án dân sự đang tranh chấp bắt buộc phải được Viện kiểm sát cùng cấp phê chuẩn trong vòng mười hai tiếng kể từ khi ban hành mới có hiệu lực thi hành!
Vy ném trả tờ giấy vào ngực Thắng, ánh mắt cô sắc lẹm như lưỡi dao:
- Lệnh truy nã này của ông hoàn toàn vô hiệu về mặt pháp lý! Ông đã tự ý nhận tiền của Trịnh Khắc Duy để lập hồ sơ khống, ban hành lệnh bắt người trái pháp luật nhằm bít đầu mối nhân chứng sống cho vụ mang thai hộ thương mại phi pháp của hắn! Hành vi của ông đã cấu thành tội lạm quyền trong khi thi hành công vụ theo Điều 356 Bộ luật Hình sự!
- Cô... cô dám vu khống cảnh sát điều tra sao? – Thắng run lên vì giận dữ, bàn tay hắn đặt vào chiếc còng số tám bên hông, cố tình tạo ra tiếng lách cách kim loại để đe dọa bạo lực.
- Tôi không vu khống! Tôi đang dùng luật pháp để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của công dân và danh dự nghề nghiệp của tôi! – Vy bước thẳng tới sát Thắng, khoảng cách giữa hai người chưa đầy mười centimet. – Tôi cảnh báo ông, nếu ông dám tự ý bước thêm một bước vào phòng trong của văn phòng tôi mà không có lệnh khám xét hợp pháp của Viện kiểm sát, tôi sẽ lập tức gửi file ghi âm này kèm đơn tố cáo khẩn cấp lên Ban Nội chính Trung ương, Viện kiểm sát nhân dân tối cao và Thanh tra Bộ Công an về hành vi lạm quyền, xâm phạm hoạt động hành nghề luật sư và tiếp tay cho đường dây buôn người xuyên quốc gia của Trịnh Khắc Duy!
Lời đe dọa đanh thép của Vy tựa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Thắng. Hắn thừa biết, liên minh bẩn giữa hắn, Duy và Thẩm phán Phạm Cao Sơn chỉ có thể lũng đoạn quyền lực tư pháp ở cấp quận địa phương. Nếu vụ việc bị Vy đẩy lên cấp Trung ương và Viện kiểm sát tối cao thanh tra, chiếc ghế đại úy và cả mạng sống của hắn sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Thắng nhìn chiếc máy ghi âm đang nhấp nháy đèn đỏ trên tay Vy, rồi nhìn vẻ kiên định, bất khuất của nữ luật sư. Hắn biết, hôm nay hắn đã đụng phải một bức tường đá không thể lay chuyển.
Hắn hậm hực giật lại tờ lệnh truy nã, cố vớt vát chút thể diện bằng giọng nói gầm gừ đe dọa:
- Được... Luật sư Vy, cô giỏi lắm! Hôm nay tôi tạm thời rút quân vì tôn trọng thủ tục tố tụng. Nhưng tôi cảnh báo cô, Mai Hoài Thương là tội phạm truy nã đỏ. Cô che giấu cô ta trong văn phòng này tức là đang tự tay hủy hoại sự nghiệp luật sư của mình đấy! Chúng tôi sẽ giám sát chặt chẽ văn phòng này hai mươi tư trên bảy. Chỉ cần cô ta bước chân ra ngoài cửa ngõ Chùa Láng một bước, chúng tôi sẽ lập tức nổ súng khống chế bắt giữ ngay tại chỗ!
Thắng quay ngoắt người, hằn học ra lệnh cho đám lính hỗ trợ:
- Rút quân! Gọi điện cho đội thám tử tư của Cường phong tỏa toàn bộ lối ra vào ngõ 84 phố Chùa Láng! Con chuột đó không thể trốn trong cái hang này cả đời được!
Tiếng bước chân rầm rập của đám cảnh sát bẩn lùi xa dần, hòa vào tiếng động cơ xe bán tải gầm rú lao đi ngoài màn mưa phùn lạnh lẽo.
***
*Cạch.*
Cánh cửa sắt văn phòng được khóa chặt từ bên trong. Vy tựa lưng vào cửa, thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực phập phồng sau trận đấu trí pháp lý nghẹt thở. Trán cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng dưới ánh đèn vàng nhạt.
Cửa giả phòng lưu trữ khẽ đẩy mở. Thương bước ra ngoài, khuôn mặt xanh xao không còn một giọt máu, hai tay vẫn ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng đang co thắt nhẹ do căng thẳng tột độ. Cô đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối chất nảy lửa vừa rồi từ phòng trong.
- Luật sư Vy... em xin lỗi... em đã làm liên lụy đến văn phòng của cô... – Thương khóc nghẹn, giọng run rẩy.
Vy bước tới, nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của Thương, ánh mắt cô toát lên vẻ nghiêm nghị nhưng vô cùng ấm áp:
- Đừng nói lời xin lỗi, Thương. Em không làm gì sai cả. Người sai là những kẻ đã dùng tiền để chà đạp lên pháp luật và tình mẫu tử của em. Bản hợp đồng gốc dính vân tay máu của Duy đã được tôi cất giấu an toàn trong két sắt mật. Hắn sẽ không bao giờ chạm vào được vũ khí pháp lý tối cao này.
Vy nhìn ra cửa sổ kính dính đầy nước mưa bão ngoài kia, nét mặt cô chợt trầm xuống đầy lo âu. Cô quay lại nhìn Thương, giọng nói vô cùng nghiêm túc:
- Nhưng Thương ạ, trận chiến pháp lý chỉ mới bắt đầu. Thắng đã cho thám tử tư và công an bẩn phong tỏa toàn bộ lối ra vào ngõ Chùa Láng. Văn phòng của tôi không còn là nơi ẩn náu an toàn cho em nữa. Duy đang điên cuồng muốn tiêu hủy cái thai để che giấu bí mật tráo trứng lậu của phòng khám Hoàn Mỹ. Em bắt buộc phải lập tức rời khỏi Hà Nội ngay trong đêm nay.
- Rời khỏi Hà Nội? – Thương bàng hoàng. – Nhưng em biết trốn đi đâu bây giờ? Em gái em vẫn còn đang nằm viện...
- Em gái em đã có bác sĩ Nam bảo vệ dưới diện cấp cứu quốc gia, em không cần phải lo lắng nữa. – Vy nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Thương đầy tin tưởng. – Em phải trốn lên vùng biên giới Lạng Sơn theo đúng lộ trình mà Cậu út Hùng đã vạch ra từ trước. Ở đó, tôi có một đồng minh tin cậy—Chị Ba Mập (Tạ Thị Ba), chủ bãi phế liệu xóm ve chai vùng biên. Chị ấy sẽ cưu mang và bảo vệ em trước sự truy lùng của giang hồ. Tôi sẽ ở lại Hà Nội để đơn độc chiến đấu trên mặt trận truyền thông và pháp lý, chuẩn bị hồ sơ kiện tập thể chống lại Quỹ Vạn Gia Sinh.
Vy mở tủ lấy ra một chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá khác, đội chiếc mũ bảo hiểm lên đầu Thương, rồi dắt cô đi về phía lối cửa sau dẫn ra đường cống thoát nước ngầm của khu tập thể Chùa Láng:
- Đi lối này, Thương. Trốn thoát qua đường cống ngầm ra phía hồ láng để tránh camera nhận diện khuôn mặt của Hùng Cyber. Hãy đi đi, bảo vệ đứa trẻ trong bụng bằng mọi giá. Hẹn gặp lại em tại phiên tòa rực lửa ở cấp ba, khi công lý được thực thi vẹn toàn!
Thương ôm chặt búp bê vải của Hoài An vào lòng, gật đầu trong nước mắt nghẹn ngào. Cô bước vào con đường cống ngầm tối tăm, lạnh lẽo, chính thức khép lại trận chiến pháp lý đầu tiên tại Hà Nội để bước vào hành trình trốn chạy sinh tử đầy giông bão nơi biên thùy xa xôi...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!