Nhạc nềnRecollection

Đòn Tâm Lý Hiểm Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn lạnh lẽo của đêm muộn Hà Nội bám đầy trên vành chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ của Mai Hoài Thương, từng giọt nước buốt giá len lỏi qua lớp vải sờn của chiếc áo khoác đồng phục Grab màu xanh lá, thấm vào da thịt khiến cô run lên bần bật. Thương đứng nép mình sâu vào một góc tối khuất sau bốt điện đầu phố Phương Mai, hai tay ôm chặt lấy bụng dưới. Cơn co thắt tử cung dồn dập từ đêm qua vẫn âm ỉ, kéo theo vệt dịch ấm nóng dọa sảy thai tiếp tục rỉ ra dọc đùi trong, dính bết vào lớp quần thun mỏng. Nỗi đau thể xác hành hạ cô, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng trong tâm trí mới là thứ đang bóp nghẹt hơi thở của người mẹ nghèo.


Một bên má trái của Thương vẫn còn sưng húp, bầm tím sau cú tát tàn bạo của Tống Mỹ Lệ tại phòng áp mái biệt thự Tây Hồ. Khóe miệng rách nứt rỉ máu đã đóng vảy khô, nay gặp nước mưa lại mềm ra, nhói đau buốt giá mỗi khi cô thở dốc. Dưới lớp áo khoác rộng, bàn tay gầy guộc của cô run rẩy siết chặt lấy chuôi chiếc kéo y tế mạ niken giấu trong cạp quần thun lót. Đó là vũ khí tự vệ duy nhất cô còn giữ lại sau cuộc đào thoát nghẹt thở khỏi thám tử Vũ Đình Cường tại khoa hồi sức tích cực Bệnh viện Bạch Mai.


Cách đó không xa, ánh đèn neon trắng dã của cổng bệnh viện nhạt nhòa trong làn sương mù và mưa phùn. Thương nhìn chằm chằm vào tòa nhà Khoa Tim mạch, nơi em gái cô, Mai Hoài An, mười bốn tuổi, đang nằm hôn mê sau ca đại phẫu ghép tim. Quả tim tương thích ấy được mua bằng chính giao ước máu—bản hợp đồng mang thai hộ thương mại trị giá năm trăm triệu đồng tiền đặt cọc mà Trịnh Khắc Duy đã chuyển thẳng vào tài khoản viện phí của An. Nhưng giờ đây, khi cô trốn chạy để bảo vệ đứa trẻ trong bụng—đứa trẻ mang một trăm phần trăm huyết thống của cô do vụ tráo trứng lậu của Viện trưởng Nguyễn Minh Phương—Duy đã nổi điên. Hắn không chỉ xua thám tử, giang hồ mạng truy quét cô, mà còn chuẩn bị tung ra đòn trừng phạt tàn độc nhất.


***


Cùng lúc đó, tại phòng làm việc của Trưởng khoa Tim mạch Bệnh viện Bạch Mai, bầu không khí ngột ngạt bao trùm dưới ánh đèn tuýp mờ tối. Tiếng mưa đập vào cửa kính nghe rào rào lạnh lẽo.


Bác sĩ Nguyễn Hoài Nam, một người đàn ông trung niên đĩnh đạc với mái tóc hoa râm, đang chăm chú xem xét Hồ sơ bệnh án tim của Hoài An. Đột ngột, cánh cửa gỗ phòng làm việc bị đẩy mạnh. Đỗ Minh Tú, trợ lý đắc lực của Trịnh Khắc Duy, bước vào. Tú mặc một bộ vest công sở cắt may lịch lãm, đeo kính gọng vàng sáng loáng, phong thái thong dong nhưng ánh mắt toát lên sự lạnh lùng xảo quyệt. Trên tay gã là chiếc cặp táp da đắt tiền.


Không một lời chào hỏi, Tú bước đến trước bàn làm việc, mở khóa cặp táp và rút ra một tờ văn bản dập dấu đỏ chót của Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh. Gã đặt nhẹ tờ giấy lên trên tập hồ sơ bệnh án của Hoài An, đẩy về phía bác sĩ Nam.


- Bác sĩ Nam, đây là thông báo chính thức từ Quỹ Vạn Gia Sinh. – Giọng Tú trầm thấp, rành rọt từng chữ. – Chúng tôi quyết định áp dụng Quy trình phong tỏa tài trợ y tế đối với bệnh nhân Mai Hoài An. Kể từ mười hai giờ đêm nay, toàn bộ khoản tiền tạm ứng năm trăm triệu đồng cho ca mổ tim và chi phí hậu phẫu đặc biệt sẽ bị rút về hoàn toàn.


Bác sĩ Nam khựng lại. Ông đặt chiếc kính lão xuống bàn, cầm tờ thông báo lên đọc lướt qua. Đôi lông mày rậm của ông nhíu chặt lại, sắc mặt chuyển từ kinh ngạc sang phẫn nộ tột cùng. Ông đập mạnh tay xuống bàn, đứng phắt dậy:


- Các người điên rồi sao? Ca đại phẫu ghép tim của Mai Hoài An vừa mới hoàn thành được vài tiếng! Bệnh nhân vẫn còn đang hôn mê sâu, phải thở máy và phụ thuộc hoàn toàn vào các thiết bị hỗ trợ tuần hoàn ngoài cơ thể tại phòng hồi sức tích cực! Rút tiền tài trợ lúc này, bắt bệnh viện dừng điều trị hậu phẫu đặc biệt khác nào gián tiếp giết chết một đứa trẻ mười bốn tuổi?


Đỗ Minh Tú không hề nao núng trước cơn giận dữ của vị trưởng khoa danh tiếng. Gã khẽ đẩy gọng kính, nở một nụ cười nhạt vô cảm:


- Bác sĩ Nam, luật y tế có thể nhân đạo, nhưng luật tài chính thì không. Số tiền năm trăm triệu đó là nguồn tài trợ có điều kiện của Quỹ Vạn Gia Sinh dành cho người nhà của nhân viên hợp đồng. Nay, Mai Hoài Thương—chị gái của bệnh nhân—đã phạm tội trộm cắp tài sản đặc biệt nguy hiểm của quỹ và đang bị truy nã toàn quốc. Chúng tôi không có nghĩa vụ phải tiếp tục nuôi dưỡng em gái của một kẻ tội phạm bỏ trốn.


Tú cúi người xuống, chống hai tay lên mặt bàn gỗ, áp sát khuôn mặt lạnh lùng về phía bác sĩ Nam:


- Tôi cảnh báo ông, nếu bệnh viện Bạch Mai tự ý sử dụng nguồn tiền tạm ứng cũ của chúng tôi để tiếp tục điều trị cho ca này, Quỹ Vạn Gia Sinh sẽ lập tức khởi kiện bệnh viện về hành vi chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp. Ban giám đốc bệnh viện chắc chắn sẽ không muốn gánh chịu một vụ bê bối pháp lý và truyền thông lớn như vậy đâu. Ông là trưởng khoa, ông thừa hiểu áp lực từ ban giám đốc đối với các khoản nợ xấu y tế lớn thế nào.


- Câm miệng! – Bác sĩ Nam quát lớn, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. – Đây là bệnh viện, không phải chợ đen để các người mang mạng sống của con người ra ngã giá và tống tiền! Tôi là bác sĩ phẫu thuật chính cho ca mổ này, y đức của tôi không cho phép tôi bỏ mặc bệnh nhân trên giường bệnh chỉ vì một tờ giấy lộn vô nhân đạo của các người!


Tú khẽ thở dài, vẻ mặt tỏ ra tiếc nuối giả tạo. Gã mở chiếc cặp táp, để lộ những xấp tiền mặt polyme mệnh giá năm mươi nghìn đồng mới cứng dính vệt đai thun bên trong. Gã khẽ gõ ngón tay lên nắp cặp táp:


- Bác sĩ Nam, chúng tôi biết ông là người chính trực. Nhưng chính trực không trả được tiền máy thở, không mua được thuốc chống thải ghép đắt đỏ hàng ngày cho con bé kia. Chỉ cần ông hợp tác... cung cấp cho chúng tôi thông tin về vị trí ẩn náu của Mai Hoài Thương, hoặc báo ngay cho chúng tôi khi cô ta quay lại bệnh viện. Khoản tiền năm trăm triệu sẽ lập tức được kích hoạt lại, thậm chí ông còn nhận được một khoản 'tài trợ nghiên cứu y khoa' riêng tư trị giá một trăm triệu đồng từ Chủ tịch Duy.


Ánh mắt bác sĩ Nam sắc lạnh như lưỡi dao mổ. Ông nhìn chằm chằm vào Đỗ Minh Tú, sự khinh bỉ hiện rõ trong từng nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ:


- Cậu nghĩ đồng tiền bẩn thỉu của Trịnh Khắc Duy có thể mua đứt lương tâm của một người thầy thuốc sao? Biến ngay ra khỏi phòng làm việc của tôi trước khi tôi gọi bảo vệ áp giải cậu lên đồn công an vì hành vi đe dọa và mua chuộc nhân viên y tế!


Khuôn mặt Tú lập tức đanh lại, nụ cười giả tạo biến mất, thay vào đó là vẻ thâm độc tàn nhẫn:


- Được thôi, bác sĩ Nam. Ông chọn giữ thể diện cho y đức, vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần giải trình trước ban giám đốc và Hội đồng kỷ luật bệnh viện khi ca mổ này trở thành khoản nợ xấu không thể chi trả. Chúng tôi sẽ nhờ Thẩm phán Phạm Cao Sơn bên tòa án quận can thiệp pháp lý, niêm phong toàn bộ hồ sơ bệnh án tim của Hoài An để phục vụ điều tra vụ án trộm cắp của Thương. Để xem ông bảo vệ con bé đó được bao lâu dưới áp lực của pháp luật.


Tú giật mạnh chiếc cặp táp, quay lưng bước ra khỏi phòng, tiếng giày da nện xuống hành lang dội lại đầy đe dọa.


***


Đứng một mình trong phòng làm việc, bác sĩ Nam hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Ông nhìn tờ thông báo dừng tài trợ lạnh lùng trên bàn, rồi nhìn sang Hồ sơ bệnh án tim của Hoài An. Ông biết, Tú không hề nói suông. Liên minh bẩn giữa Duy và Thẩm phán Sơn có quyền lực cực lớn ở cấp địa phương, họ có thể dễ dàng dùng các thủ tục tư pháp lách luật để đóng băng ca điều trị, đẩy ông vào thế bị kỷ luật nặng, thậm chí tước giấy phép hành nghề.


Nhưng hình ảnh Mai Hoài Thương—cô gái nghèo với gương mặt bầm tím, mười đầu ngón tay trầy xước rỉ máu nhưng ánh mắt bướng bỉnh, quỳ lạy ông cứu em gái trước khi trốn chạy—lại hiện lên trong tâm trí ông. Ông cũng nhớ đến nhịp đập yếu ớt của quả tim mới ghép đang cố gắng sinh tồn trong lồng ngực non nớt của Hoài An.


- Không thể thỏa hiệp với cái ác. – Bác sĩ Nam lẩm nhẩm quyết định.


Ông cầm điện thoại nội bộ lên, bấm số gọi trực tiếp cho phòng Hành chính và Ban Giám đốc bệnh viện Bạch Mai. Giọng ông đĩnh đạc, đanh thép đưa ra quyết định chiến thuật tối cao:


- Tôi là Trưởng khoa Tim mạch Nguyễn Hoài Nam. Tôi yêu cầu kích hoạt ngay lập tức Quy trình tiếp nhận bệnh nhân diện Cấp cứu khẩn cấp đặc biệt quốc gia đối với bệnh nhân Mai Hoài An tại phòng hồi sức 302. Toàn bộ chi phí hậu phẫu từ mười hai giờ đêm nay sẽ được chuyển sang quỹ bảo trợ nhân đạo khẩn cấp của Bộ Y tế phối hợp với bệnh viện. Mọi hồ sơ bệnh án gốc của bệnh nhân sẽ được đưa vào chế độ Bảo mật tuyệt đối dưới quyền quản lý trực tiếp của tôi. Không một ai, kể cả tòa án cấp quận, được phép tiếp cận hay niêm phong hồ sơ khi chưa có sự phê duyệt bằng văn bản của Viện kiểm sát nhân dân tối cao.


Đòn khóa tài chính tàn độc của Trịnh Khắc Duy đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi quyết định dũng cảm và y đức chính trực của bác sĩ Nam. Hoài An đã được cứu mạng tạm thời, ca hậu phẫu vẫn tiếp tục được thực hiện dưới sự bảo vệ thầm lặng của hệ thống y tế chính nghĩa.


***


Trong lúc đó, ngoài cổng bệnh viện Phương Mai, Mai Hoài Thương đang quỵ xuống bên cạnh một trạm chờ xe buýt vắng vẻ. Cơn sốt nhẹ do dầm mưa lạnh bắt đầu hành hạ cơ thể cô, khiến đầu óc cô lờ đờ, choáng váng. Cơn co thắt bụng bầu bốn tháng dồn dập hơn, vệt dịch ấm nóng dọa sảy thai vẫn âm ỉ rỉ ra khiến cô kiệt sức hoàn toàn. Cô không có tiền, không có chỗ trú ẩn, Hà Nội đã biến thành một cái bẫy khổng lồ.


Nỗi lo sợ về việc Duy sẽ cắt tài trợ mổ tim của em gái khiến Thương phát điên. Cô không thể chịu đựng sự câm lặng này nữa. Cô bắt buộc phải biết Hoài An còn sống hay đã chết.


Với đôi bàn tay run rẩy dính đầy bùn đất, Thương lách người vào góc tối của trạm chờ, mở chiếc ba lô cũ nát. Cô luồn tay vào bên trong con búp bê vải của Hoài An—món đồ chơi dính chỉ thô vụng về khâu vá. Cô lách ngón tay qua đường chỉ khâu rách, rút ra chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát và chiếc sim rác không chính chủ đã được tháo pin cơ học từ trước để tránh bị hacker Hùng Cyber định vị sóng BTS dọc đường.


Thương lắp pin vào máy. Màn hình đơn sắc của chiếc điện thoại cũ chớp nháy ánh sáng xanh yếu ớt giữa màn đêm mưa phùn. Cô biết, hành động bật nguồn điện thoại lúc này là cực kỳ mạo hiểm, có thể kích hoạt hệ thống truy quét tần số của Hùng Cyber chỉ trong vòng vài phút. Nhưng tình mẫu tử và tình chị em ruột thịt đã vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi bạo lực.


Cô vừa định bấm số gọi vào số máy của phòng hồi sức Bạch Mai, thì đột ngột, chiếc điện thoại Nokia trên tay cô rung lên bần bật.


Một cuộc gọi từ số máy lạ hoàn toàn.


Tim Thương nảy lên một nhịp kinh hoàng. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán hòa cùng nước mưa buốt giá. Liệu có phải là người của Duy? Hay thám tử Cường đã định vị được cô?


Thương định bấm nút tắt nguồn để tháo pin khẩn cấp, nhưng bản năng mách bảo cô có điều gì đó không bình thường. Đôi môi cô run rẩy, ngón tay cái dính vệt sẹo trầy xước từ từ ấn nút nhận cuộc gọi. Cô áp chiếc điện thoại lạnh ngắt lên tai, nín thở, chiếc kéo y tế mạ niken trong cạp quần tì chặt vào da thịt như một điểm tựa phòng thủ cuối cùng.


Đầu dây bên kia im lặng trong vòng hai giây. Giữa tiếng rè rè của sóng yếu vùng biên và tiếng mưa phùn rơi lộp bộp trên mái tôn trạm chờ, một giọng nữ trầm ấm, sắc sảo và lạnh lùng đến gai người vang lên rành rọt:


- Mai Hoài Thương phải không? Đừng cúp máy. Tôi là Luật sư Bùi Khánh Vy từ Văn phòng trợ giúp pháp lý phụ nữ nghèo Chùa Láng. Tôi đã nhận được lá thư tay viết bằng bút chì của em do cô bé Hoa gửi đến...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!