Nhạc nềnRecollection

Lời Biệt Ly Câm Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đen phản chiếu trên tấm kính ngày một lớn dần, bàn tay gã thám tử từ từ đặt lên bả vai gầy guộc của cô lao công...


Trong không gian ngột ngạt của Khoa Tim mạch - Bệnh viện Bạch Mai, tiếng tít tít cơ học từ chiếc máy trợ thở của Mai Hoài An dội qua lớp cửa kính phòng hồi sức 302, đều đặn và lạnh lùng như một chiếc đồng hồ đếm ngược sinh mệnh. Mùi sát trùng chlorine nồng nặc bốc lên từ chiếc xe đẩy rác y tế bên cạnh xộc thẳng vào mũi Mai Hoài Thương, kích thích cơn nôn nghén dữ dội đang chực chờ bùng nổ trong dạ dày cô. Nhưng lúc này, toàn bộ hệ thần kinh của Thương đã hoàn toàn đông cứng. Trên bề mặt thủy tinh lạnh toát phản chiếu gương mặt hốc hác đeo khẩu trang kín mít của cô, bóng đen của Vũ Đình Cường đang áp sát ngay sau lưng, chỉ cách chưa đầy một sải tay.


Thương nín thở. Vết bầm tím bên má trái dưới lớp mũ lưới bảo hộ nhói lên từng cơn đau buốt, và khóe miệng rách đóng vảy nứt ra, rỉ chút dịch vị mặn chát. Dưới lớp đồng phục lao công màu xanh sờn, cô khẽ tì tay vào bụng bầu bốn tháng đang co thắt nhẹ—dư âm của vệt dịch ấm nóng dọa sảy thai từ đêm mưa bão hôm qua vẫn chưa hoàn toàn dứt hẳn. Bé Đất trong bụng cô như cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của mẹ, khẽ cựa quậy một nhịp yếu ớt. Cô phải sống. Đứa trẻ này phải sống.


- Này, cô kia! Đứng dịch ra cho bác sĩ đi buồng! – Giọng nói trầm thấp, đầy tính cảnh giác của Vũ Đình Cường vang lên ngay sát vành tai Thương.


Thương không quay đầu lại. Trí óc cô hoạt động với tốc độ cực hạn. Cô nhớ lại lời dặn của chị Vũ Thị Tươi: "Tuyệt đối không được nhìn dáo dác. Mắt luôn cúi gằm xuống đất, đi đều bước, dứt khoát nhưng không vội vã." Cô lập tức hạ thấp vai, khom chiếc lưng gầy guộc xuống, giả vờ như một lao công đang cúi người lau chùi vệt nước bẩn dưới chân cửa kính. Cô khẽ ho khục khặc vài tiếng khàn đặc sau lớp khẩu trang dày bốn lớp, đưa bàn tay run rẩy dính đầy vệt sẹo trầy xước chỉ vào cổ họng mình để ra hiệu bị viêm họng cấp không thể nói chuyện.


Cường nheo mắt nhìn dáng vẻ khắc khổ của người lao công trước mặt. Gã thám tử tư sừng sỏ vốn là kẻ đa nghi. Ánh mắt gã quét từ chiếc mũ lưới trùm kín tóc, trượt xuống vệt bầm tím lộ ra sát vành tai mà gã bảo vệ cổng dưới vừa vô tình nhắc đến qua bộ đàm, rồi dừng lại ở gót giày của cô. Dưới gấu quần bảo hộ rộng thùng thình màu xanh sờn, lộ ra gót của một đôi giày thể thao cũ nát, dính bùn đất khô xám xịt – đôi giày không hề ăn nhập với bộ đồng phục lao công bệnh viện.


Đó là gót giày thể thao cũ của Thương, đôi giày cô đã đi suốt đêm chạy trốn khỏi căn biệt thự Tây Hồ.


Đồng tử của Vũ Đình Cường co rụt lại. Gã lập tức nhận ra sơ hở chí mạng này.


- Đứng lại! Tháo khẩu trang ra! – Cường hét lớn, đồng thời đưa bàn tay hộ pháp chộp thẳng vào bả vai Thương.


Bản năng sinh tồn của một người mẹ bị dồn vào đường cùng bùng phát. Thương không màng đến cơn đau nhói ở vùng bụng dưới, cô nghiêng người tránh cú chụp của gã thám tử, dùng hết sức lực đẩy mạnh chiếc xe đẩy rác y tế về phía trước. Chiếc xe nhựa cỡ lớn chứa đầy túi rác nặng nề lao sầm vào chân Cường, khiến gã loạng choạng mất đà.


- Bảo vệ! Chốt chặn hành lang tầng ba! Đối tượng truy nã xuất hiện ở phòng 302! – Cường gào lên vào chiếc bộ đàm găm trên vai áo khoác kaki, giọng nói xé toạc sự tĩnh lặng của khu hồi sức tích cực.


Thương cắm đầu chạy. Tiếng đế giày da của Cường nện xuống sàn gạch men vang lên dồn dập ngay phía sau. Cơn co thắt tử cung dữ dội ập đến, kéo theo cảm giác ẩm ướt, nóng hổi rỉ ra nơi đùi trong khiến chân cô lỏng lẻo, run rẩy. Cô cắn chặt môi đến bật máu để ngăn tiếng hét đau đớn.


Cô định rẽ vào sảnh thang máy chính, nhưng từ xa đã thấy bóng hai gã bảo vệ bệnh viện mang dùi cui điện đang hớt hải chạy lên từ phía cầu thang bộ. Đường lui bị chặn đứng. Phía trước là Cường đang áp sát. Trong khoảnh khắc bế tắc, Thương nhìn thấy cánh cửa phòng vệ sinh nữ ở góc hành lang. Cô liều mạng đẩy cửa lao vào, chốt chặt khóa bên trong.


*Rầm! Rầm!*


- Mở cửa ra! Cô không thoát được đâu! – Tiếng Cường đập cửa rầm rầm bên ngoài, theo sau là tiếng gã ra lệnh cho bảo vệ: – Lục soát từng phòng vệ sinh cho tôi! Nó đang mang bầu, không nhảy cửa sổ được đâu! Khóa chặt mọi lối ra vào!


Đứng trong không gian hẹp của phòng vệ sinh sặc mùi nước tẩy rửa, Thương thở dốc, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu. Cô biết Cường nói đúng. Cửa sổ phòng vệ sinh tầng ba rất cao và có lưới sắt bảo vệ, cô không thể trèo ra ngoài như ở khu trọ Định Công. Nếu ở lại đây, gã bảo vệ chỉ cần dùng chìa khóa vạn năng mở cửa là cô sẽ bị bắt sống, đứa con trong bụng sẽ rơi vào tay Trịnh Khắc Duy.


Cô phải ra ngoài. Nhưng bằng cách nào?


Thương nhìn xuống chiếc kéo y tế mạ niken đang giấu trong cạp quần thun lót. Ngón tay cô siết chặt lấy chuôi kéo lạnh ngắt. Cô không thể dùng bạo lực chống lại ba gã đàn ông khỏe mạnh. Cô phải dùng mưu mẹo. Thương lén hé cửa phòng vệ sinh, nhìn qua khe hở hành lang. Cường và hai gã bảo vệ đang tiến hành lục soát từ phòng vệ sinh nam đối diện.


Đúng lúc này, Vũ Thị Tươi xuất hiện từ phòng chứa đồ giặt là cuối hành lang. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn và bóng dáng Thương đang kẹt trong phòng vệ sinh, chị Tươi không một giây do dự. Chị hiểu rằng nếu Thương bị bắt, ca mổ tim của Hoài An cũng sẽ bị Duy khống chế, và cuộc đời của cô gái tội nghiệp này sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.


Chị Tươi lấy hết bình sinh, đẩy chiếc xe chở đồ giặt là bằng sắt nặng nề, chất cao ngất nghểu những bao tải ga trải giường bẩn và hóa chất tẩy rửa mạnh, lao thẳng ra giữa hành lang.


*Rầm! Xoảng!*


Chị Tươi cố tình vấp chân vào thành xe, khiến toàn bộ chiếc xe đẩy đổ nhào ngay trước lối đi của Vũ Đình Cường. Hàng chục bao tải đồ bẩn đổ ập xuống, các chai lọ chứa dung dịch chlorine sát trùng và nước tẩy rửa công nghiệp vỡ tan tành, tràn ngập ra sàn gạch men trơn trượt, bốc lên mùi hóa chất nồng nặc, cay xè mắt.


- Ối giời ơi! Trượt chân rồi! Cán bộ ơi cứu tôi với! – Chị Tươi ngã nhào ra đất, gào khóc thảm thiết, cố tình ôm chặt lấy chân gã bảo vệ đi đầu để cản đường.


- Mẹ kiếp! Tránh ra! – Cường bị đống bao tải đồ bẩn chặn đứng, gã cố lách qua nhưng nền nhà đầy nước tẩy rửa trơn trượt khiến gã mất đà, ngã oạch một cú đau đớn xuống sàn gạch, chiếc điện thoại văng xa.


- Chạy đi Thương! Mau lên! – Chị Tươi hét lớn bằng giọng khản đặc, bất chấp việc gã bảo vệ đang hung hãn dùng dùi cui điện đe dọa.


Tận dụng khoảng thời gian hỗn loạn 30 giây quý giá ấy, Thương đẩy cửa phòng vệ sinh lao ra ngoài. Cô chạy lướt qua đống đổ nát, không dám nhìn lại chị Tươi. Nước mắt cô trào ra, nóng hổi dưới lớp khẩu trang. Chị Tươi sẽ bị sa thải, thậm chí bị công an bẩn Thắng khép tội đồng lõa che giấu tội phạm truy nã. Cái giá tích lũy cho sự tự do của cô đang được trả bằng máu và nước mắt của những người nghèo khổ tốt bụng.


Khi chạy qua phòng hồi sức 302, Thương đột ngột khựng lại một nhịp cực ngắn. Qua lớp kính mờ, cô nhìn thấy bóng dáng gầy gò của em gái Hoài An đang nằm im lìm giữa những sợi dây truyền dịch, tiếng máy thở vẫn rên rỉ đều đặn.


"An ơi... chị phải đi rồi... em phải sống tốt..."


Một lời biệt ly câm lặng nghẹn ngào gửi qua lớp kính lạnh buốt. Thương dứt tay ra, đẩy mạnh cánh cửa ngách thoát hiểm dành cho nhân viên y tế ngay cạnh phòng chứa đồ, dẫn thẳng xuống khu vực nhà bếp tầng hầm.


Cầu thang bộ tối tăm và dốc đứng. Thương phải vịn chặt vào lan can sắt rỉ sét, từng bước đi xuống mà cảm giác như tử cung đang bị xé rách. Cơn đau dọa sảy thai trỗi dậy dữ dội, vệt dịch ấm nóng rỉ ra nhiều hơn dọc đùi khiến chiếc quần bảo hộ dính bết vào da thịt. Nhưng tiếng bước chân rượt đuổi của Cường đã vang lên ở đầu cầu thang phía trên.


- Nó đi lối cầu thang hiểm! Xuống chặn cổng sau nhà bếp ngay! – Tiếng Cường gào thét dội lại từ vách tường bê tông.


Thương lao vào khu vực nhà bếp tầng hầm của bệnh viện. Không gian ở đây nóng bức, mù mịt hơi nước từ những nồi cháo lớn và sặc sùi mùi burnt grease, mùi thức ăn công nghiệp. Hàng chục đầu bếp và nhân viên tiếp tế đang bận rộn đi lại, tiếng dao thớt leng keng ồn ào.


Thương nhanh nhẹn lách qua những dãy bàn inox dài. Cô đưa tay giật phăng chiếc mũ lưới lao công và chiếc áo bảo hộ màu xanh sờn vứt vào chiếc giỏ đựng đồ giặt bẩn bên cạnh, lộ ra chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá giấu bên trong. Cô kéo khóa áo kín cổ, đội chiếc mũ bảo hiểm Grab cũ treo bên hông lên đầu, che khuất nửa khuôn mặt dính vết bầm tím.


Trong bộ dạng một tài xế shipper công nghệ đang vào lấy đồ ăn bệnh nhân, Thương thản nhiên đi lẫn vào đám đông nhân viên giao hàng đang đứng chờ ở cửa sau nhà bếp hướng ra đường Phương Mai.


Khi Vũ Đình Cường và hai gã bảo vệ lao xuống nhà bếp, chúng chỉ thấy một đống hỗn loạn của những người mặc đồng phục xanh lá, đỏ, vàng đi lại tấp nập. Gã thám tử điên cuồng giật khẩu trang của vài lao công nhưng hoàn toàn mất dấu vết của Thương.


Thương bước chân ra khỏi cổng sau bệnh viện Bạch Mai. Cơn mưa phùn lạnh lẽo của đêm Hà Nội quất thẳng vào mặt cô, gột rửa đi vệt bùn đất và nước mắt trên má. Cô an toàn thoát khỏi bệnh viện, nhưng lồng ngực cô thắt lại đau đớn khi biết mình đã mất đi cơ hội cuối cùng để được ôm lấy em gái Hoài An.


Cô đứng cô độc giữa dòng người ngược xuôi trên phố Phương Mai, tay ôm chặt bụng bầu đang co thắt nhẹ, nước mắt hòa lẫn nước mưa tuôn rơi lã chã. Cô biết, Hà Nội không còn là nơi dung thân của mẹ con cô nữa. Lưới trời của Duy đã giăng kín mọi ngả đường. Cô phải lập tức rời khỏi thành phố này, trốn lên biên giới Lạng Sơn theo lộ trình của Cậu út Hùng để bảo toàn sinh mạng cho đứa con chưa chào đời.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!