Đột Nhập Bạch Mai
Tiếng chốt sắt hoen rỉ trên cánh cửa gỗ mục nát của căn phòng trọ Định Công rung lên bần bật dưới sức ép từ bên ngoài. Âm thanh khô khốc ấy dội thẳng vào màng nhĩ của Mai Hoài Thương như tiếng nổ của một quả bom hẹn giờ. Trong khoảng tối chật hẹp của căn phòng bốc mùi ẩm mốc, Thương nín thở, hai tay siết chặt lấy bụng bầu bốn tháng dưới lớp áo thun rộng dính đầy bụi bẩn. Má trái cô vẫn còn sưng bầm tím, nhói lên đau đớn theo từng nhịp tim đập dồn dập, khóe miệng rách hôm qua đã đóng vảy khô nay lại nứt ra, rỉ chút dịch vị mặn chát.
- Hoa! Có người lạ! – Thương thì thào, giọng khản đặc vì run rẩy.
Nguyễn Thị Hoa nhanh như cắt lao về phía cửa, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mảnh khảnh của cô bé mười tám tuổi tì chặt vào cánh cửa gỗ đang rung lắc. Tiếng đế giày da nện xuống nền hành lang xi măng bên ngoài vang lên dứt khoát, nặng nề.
- Ai đấy? Đêm hôm thế này còn gõ cửa cái gì? – Hoa hét lớn, cố tình tạo ra giọng điệu gắt gỏng của một đứa con gái bản địa để che giấu nỗi hoảng loạn đang cào xé lồng ngực.
- Mở cửa kiểm tra tạm trú! Nhanh lên không tao phá cửa! – Một giọng nói lạ, thô lỗ và đầy mùi rượu từ bên ngoài dội vào. Qua khe cửa nứt nẻ, ánh sáng từ màn hình điện thoại của kẻ đứng ngoài hắt vào, hiển thị mập mờ tấm ảnh truy nã dán nhãn đỏ của Thương.
Hắn là một gã tay sai săn tiền thưởng của Long Ka, hoặc là một gã hàng xóm tham lam đã nhận diện được khuôn mặt Thương từ buổi livestream bẩn chiều nay. Một trăm triệu đồng tiền thưởng của Trịnh Khắc Duy đã biến mọi ngóc ngách của khu trọ Định Công thành đầm lầy đầy cá sấu.
- Chị Thương, đi lối cửa sổ! Mau lên! – Hoa quay đầu lại, thì thầm bằng giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết. Cô bé dùng hết sức bình sinh đẩy chiếc tủ gỗ ép cũ kỹ, chèn chặt vào cánh cửa để kéo dài thời gian.
Thương không kịp do dự. Cơn co thắt âm ỉ từ vùng hông dưới lại trỗi dậy, kéo theo vệt dịch ấm nóng dọa sảy thai rỉ ra dọc đùi trong từ đêm qua khiến chân cô lỏng lẻo, run rẩy. Cô cắn chặt môi đến bật máu, nén tiếng rên rỉ, lết người về phía khung cửa sổ gỗ nhỏ hẹp dẫn ra mái tôn thấp của nhà bếp dãy trọ bên cạnh. Cô vớ lấy chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá – tấm lá chắn ngụy trang duy nhất của mình – rồi mạo hiểm trèo ra ngoài.
Cơn mưa phùn lạnh lẽo hậu bão số 3 quất thẳng vào mặt Thương, buốt buốt như hàng ngàn cây kim châm vào vết sưng bầm trên má trái. Cô trượt dài trên mái tôn trơn trượt, tiếng kim loại rên rỉ dưới chân cô bị tiếng gió rít dồn dập ngoài trời Hà Nội nuốt chửng. Thương ôm chặt lấy bụng, nhảy xuống bãi cỏ ngập bùn đất phía dưới. Gót chân cô nhói lên một cơn đau buốt, nhưng cô không dừng lại. Cô cắm đầu chạy vào bóng tối của những con ngõ hẹp chằng chịt, bỏ lại sau lưng tiếng la hét thất thanh của Hoa và tiếng đổ vỡ của cánh cửa trọ bị đập phá.
Trong đầu Thương lúc này chỉ có một mệnh lệnh duy nhất: Phải đến Bệnh viện Bạch Mai. Em gái cô, Hoài An, đang nằm trong phòng hồi sức tích cực sau ca đại phẫu ghép tim. Cô phải gặp em, phải nhìn thấy em an toàn trước khi lưới trời nhân tạo của Duy siết chặt lấy cô.
***
Nửa tiếng sau, Thương đứng nép mình dưới bóng tối của rặng bằng lăng rụng lá sát cổng sau Bệnh viện Bạch Mai trên đường Phương Mai. Cơn mưa phùn đã thấm đẫm chiếc áo khoác Grab, khiến toàn thân cô run lên bần bật vì nhiễm lạnh. Cơ thể cô sốt nhẹ, đầu óc lờ đờ do dư vị đắng ngắt và sự tê dại đầu lưỡi của độc chất Bio-Pregna vẫn chưa tan hết. Mỗi nhịp thở của cô đều khò khè, lồng ngực đau nhức vì hít phải hơi lạnh dầm dề.
- Chị Thương! Ở đây!
Một tiếng gọi nhỏ phát ra từ góc tối cạnh khu vực lưu trữ rác thải y tế của Khoa Tim mạch. Một bóng người gầy gò mặc đồng phục lao công màu xanh bạc màu đang vẫy tay khẩn thiết. Đó là Vũ Thị Tươi, nữ lao công tốt bụng mà Hoa đã liên lạc trước đó. Tươi bước nhanh tới, ái ngại nhìn gương mặt bầm tím, hốc hác và đôi môi nứt nẻ của Thương.
- Khổ thân con bé, sao nông nỗi này... Vào đây mau, thám tử của lão Duy đang lảng vảng ngoài sảnh chính đông lắm! – Tươi kéo Thương vào góc khuất sau những chiếc thùng rác lớn bốc mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc.
Tươi nhanh chóng rút từ trong chiếc xe đẩy dọn vệ sinh ra một bộ đồng phục lao công dự phòng màu xanh sờn và một chiếc khẩu trang y tế dày bốn lớp.
- Đây là kỹ thuật hóa trang lao công duy nhất giúp con lọt qua mắt bọn bảo vệ và thám tử. – Tươi vừa giúp Thương mặc chiếc áo bảo hộ rộng thùng thình vừa dặn dò bằng giọng khẩn thiết. – Con phải giấu kín mái tóc vào trong chiếc mũ lưới này. Đeo khẩu trang sát lên tận mắt để che đi vết bầm trên má. Khi đẩy xe rác, tuyệt đối không được nhìn dáo dác. Mắt luôn cúi gằm xuống đất, đi đều bước, dứt khoát nhưng không vội vã. Nếu có ai hỏi, cứ chỉ vào họng và ho khục khặc vài tiếng giả vờ bị viêm họng cấp. Con hiểu chưa?
Thương gật đầu, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng xuống cằm. Cô đeo chiếc "Thẻ nhân viên vệ sinh Bạch Mai" mượn tạm từ Tươi lên ngực áo. Chiếc thẻ nhựa cũ kỹ có dán ảnh của một người phụ nữ khác, nhưng trong ánh sáng lờ mờ của hành lang bệnh viện và dưới lớp khẩu trang dày, đây chính là tấm bùa hộ mệnh tối quan trọng.
- Con cầm lấy chiếc xe đẩy rác này. – Tươi đẩy chiếc xe nhựa màu xám cỡ lớn chứa đầy những túi rác thải y tế màu vàng về phía Thương. – Đẩy nó đi thẳng qua lối hành lang kỹ thuật phía sau. Đừng đi thang máy trung tâm, thám tử tư của Duy đang gác ở đó. Hãy dùng thang vận chuyển rác ở cuối hành lang để lên tầng ba. Mẹ con con phải thật kiên cường!
Thương đặt hai bàn tay trầy xước, dính máu khô của mình lên tay vịn kim loại của chiếc xe đẩy. Sức nặng của chiếc xe chứa đầy rác thải y tế rỉ nước khiến khớp vai cô đau nhói. Mùi hôi thối nồng nặc của bông băng dính máu, mùi chlorine sát trùng nồng nặc lập tức xộc vào mũi, kích hoạt cơn nôn nghén dữ dội từ dạ dày Thương. Cô lợm giọng, cổ họng co thắt liên tục. Thương phải cắn chặt răng, nuốt khan dòng dịch vị chua chát xuống cuống họng, cố sức kìm nén tiếng nôn mửa để không gây chú ý.
"Bé Đất... ngoan nào con... giữ chặt lấy mẹ..." – Thương thầm thì trong tiềm thức, bàn tay khẽ tì nhẹ vào bụng bầu dưới lớp áo bảo hộ rộng thùng thình để tìm kiếm sự kết nối sinh học thiêng liêng.
Cô bắt đầu đẩy chiếc xe đi vào lối cửa ngách của Khoa Tim mạch. Tiếng bánh xe cao su lăn rầm rầm trên nền gạch men trắng bóng vang lên đều đặn, lạnh lùng. Hành lang kỹ thuật tối tăm, chỉ có ánh sáng vàng nhạt từ những bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ phát ra tiếng vo ve khó chịu.
Thương đi được khoảng năm mươi mét thì đến ngã rẽ dẫn ra sảnh chính. Theo đúng quy trình hóa trang, cô cúi gằm mặt, mắt dán chặt vào những vệt nước lau sàn chưa khô trên nền gạch.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng bước chân dứt khoát của một người đàn ông mặc áo khoác kaki tối màu, đội mũ lưỡi trai sụp gáy vang lên từ phía sảnh chính hướng thẳng về phía cô.
Thương giật thót tim. Qua vành mũ lưới lao công, cô liếc thấy bóng dáng quen thuộc của Vũ Đình Cường – gã thám tử tư sừng sỏ được Duy thuê để săn lùng cô. Cường đang cầm chiếc điện thoại, mắt quét liên tục qua từng khuôn mặt người qua lại ở sảnh chờ.
Một cơn hoảng sợ tột độ dâng lên, khiến chân Thương run rẩy suýt khuỵu xuống. Nếu cô tiếp tục đi thẳng, cô sẽ chạm mặt hắn ngay tại giao lộ hành lang. Thương lập tức đưa ra quyết định chiến thuật: Cô xoay nhẹ tay lái, đẩy chiếc xe rác lớn nép sát vào một hốc tường tối dành cho tủ điện chữa cháy, giả vờ cúi người nhặt một chiếc túi rác rơi vãi dưới đất để che khuất hoàn toàn bóng dáng bụng bầu bốn tháng.
Cường bước qua ngã rẽ, tiếng đế giày da của hắn nện xuống sàn gạch chỉ cách vai Thương chưa đầy hai mét. Luồng gió lạnh từ chiếc áo khoác kaki của hắn lướt qua, mang theo mùi thuốc lá thơm đắt tiền quen thuộc của giới thượng lưu Tây Hồ. Thương nín thở hoàn toàn, mười đầu ngón tay bấu chặt vào thành xe rác đến mức các khớp xương trắng bệch.
Gã thám tử dừng lại vài giây, mắt liếc nhìn chiếc xe đẩy rác bốc mùi hôi thối đầy ghê tởm, rồi khịt mũi một tiếng đầy khó chịu trước khi rảo bước đi tiếp về phía thang máy trung tâm.
Thương thở hắt ra một hơi run rẩy sau lớp khẩu trang. Cô đã vượt qua được tai mắt đầu tiên của Duy trong gang tấc nhờ lớp ngụy trang lao công chân thực. Cô không dám chần chừ, lập tức đẩy xe rác rẽ vào lối hành lang dẫn đến thang máy vận chuyển rác ở cuối dãy.
***
*Tíng.*
Cửa thang máy vận chuyển rác mở ra ở tầng ba – khu vực hồi sức tích cực của Khoa Tim mạch. Không khí ở đây yên tĩnh một cách đáng sợ, chỉ có tiếng kêu tít tít đều đặn từ các máy đo nhịp tim dội ra từ các phòng bệnh khép kín.
Thương đẩy chiếc xe rác ra ngoài hành lang. Nhưng ngay lập tức, một chướng ngại vật vật lý xuất hiện chặn đứng đường đi của cô.
Một gã bảo vệ bệnh viện cao lớn, mặc sắc phục xanh đậm đang đứng gác ngay trước cửa kính ngăn cách khu vực hành lang chung và khu vực hồi sức đặc biệt. Trên hông gã lăm lăm chiếc dùi cui điện.
- Này! Lao công kia! – Gã bảo vệ chặn xe rác lại, giọng nói hách dịch vang lên trong không gian yên tĩnh. – Giờ này là giờ bác sĩ đi buồng bệnh hồi sức, ai cho đẩy xe rác lên đây? Quét thẻ từ nội bộ xem nào!
Thương cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Nhịp tim cô tăng nhanh lên đến mức cực hạn, lồng ngực phập phồng nghẹt thở dưới lớp áo bảo hộ dày. Cô không thể nói, vì giọng Nghệ An của cô sẽ tố cáo danh tính cô ngay lập tức.
Cô nhớ lại lời dặn của chị Tươi. Thương cúi gằm mặt xuống, đưa bàn tay run rẩy lên chỉ vào cổ họng mình, rồi phát ra những tiếng ho khục khặc khản đặc sau lớp khẩu trang dày bốn lớp. Cô giả vờ như bị viêm họng nặng không thể cất lời.
- Thẻ đâu? Quét nhanh lên không tôi gọi điện cho tổ trưởng vệ sinh bây giờ! – Gã bảo vệ sốt ruột quát, tay đã đặt vào bộ đàm bên hông.
Cái giá phải trả nếu bị phát hiện lúc này là sự tự do của cô và tính mạng của đứa trẻ chưa chào đời. Thương cắn chặt môi trong mask, nén cơn đau nhói ở vùng bụng dưới do căng thẳng tột độ. Cô run rẩy đưa chiếc "Thẻ nhân viên vệ sinh Bạch Mai" mượn tạm của chị Tươi ra trước đầu đọc thẻ từ của cửa kính.
*Tít. Cạch.*
Đèn tín hiệu trên đầu đọc chuyển sang màu xanh lục. Cánh cửa kính tự động trượt mở ra.
Gã bảo vệ liếc nhìn tấm thẻ nhựa dán ảnh chị Tươi, rồi nhìn vệt bầm tím lộ ra sát vành tai Thương dưới lớp mũ lưới. Nhưng đúng lúc hắn định cúi xuống nhìn kỹ khuôn mặt cô, mùi hôi thối nồng nặc từ túi rác thải y tế rỉ nước trên xe đẩy xộc thẳng vào mặt hắn.
Hắn nhăn mặt, đưa tay bịt mũi đầy ghê tởm:
- Thôi đi đi! Lau dọn nhanh lên rồi xéo xuống, khai quá không chịu nổi! Đúng là lũ lao công rách việc!
Thương cúi đầu, dùng hết sức lực tàn tạ của đôi bàn tay trầy xước đẩy mạnh chiếc xe rác lọt qua cánh cửa kính trong gang tấc. Cửa kính khép lại sau lưng cô, ngăn cách hoàn toàn sự nghi ngờ của gã bảo vệ bên ngoài.
Cô đã thâm nhập thành công vào khu vực hành lang Khoa Tim mạch.
Thương lách chiếc xe rác vào một hốc tối cạnh phòng chứa đồ giặt là, rồi thầm lặng bước đi dọc theo dãy hành lang sterile sặc mùi cồn sát trùng. Mỗi bước đi của cô nhẹ như một chiếc bóng, chiếc áo khoác Grab cũ giấu dưới lớp đồng phục lao công cọ xát vào da thịt tạo ra những tiếng sột soạt khẽ khàng.
Cô đi qua từng phòng bệnh hồi sức đặc biệt, mắt dán chặt vào những tấm biển mica khắc chữ số phòng.
Phòng 301...
Phòng 302...
Thương dừng chân trước cánh cửa kính lớn của phòng hồi sức tích cực số 302. Ánh sáng xanh nhạt từ những chiếc máy monitor đo nhịp tim hắt ra qua lớp kính mờ, tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo, tịch mịch.
Thương bước đến sát cửa kính, hai bàn tay gầy guộc run rẩy áp chặt vào bề mặt thủy tinh lạnh toát.
Qua lớp kính trong suốt ở giữa cửa, Mai Hoài Thương bàng hoàng nhìn thấy em gái mình – Mai Hoài An – đang nằm hôn mê sâu trên chiếc giường bệnh màu trắng tinh khôi. Cô bé mười bốn tuổi gầy gò đến tội nghiệp, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt, đôi môi thâm tím do thiếu oxy trước đó giờ đây được bao bọc bởi chiếc mặt nạ thở máy cỡ lớn. Xung quanh cơ thể nhỏ bé của An là chằng chịt những sợi dây truyền dịch, ống dẫn lưu dính máu rỉ ra từ lồng ngực sau ca đại phẫu ghép tim cứu mạng. Tiếng máy thở rên rỉ đều đặn, cơ học nâng lên hạ xuống lồng ngực gầy guộc của cô bé.
Nước mắt Thương tuôn rơi lã chã, thấm đẫm chiếc khẩu trang y tế dày bốn lớp, mang theo tất cả nỗi đau đớn, uất ức và tình mẫu tử, tình chị em thiêng liêng dồn nén suốt những ngày trốn chạy giông bão qua.
Em gái cô đã được cứu sống nhờ ca mổ tim từ khoản tiền cọc năm trăm triệu đồng – chiếc xiềng xích pháp lý đã biến cô thành một tội phạm bị truy nã đỏ toàn quốc. Nhưng khi nhìn thấy nhịp tim của Hoài An đập đều đặn trên màn hình monitor xanh lục, Thương biết mình không hề hối hận. Cô sẵn sàng gánh chịu mọi bi kịch, mọi sự sỉ nhục của xã hội để đổi lấy sự sống cho em gái và đứa con ruột thịt trong bụng.
Thương khẽ áp trán vào lớp kính lạnh buốt, môi cô mấp máy thành lời câm lặng sau lớp khẩu trang dính lệ:
- An ơi... Chị Thương đây... Em phải sống... sống thay phần của bố mẹ... Chị sẽ bảo vệ con... chị phải đi xa một thời gian... em ngoan nhé...
Đúng lúc Thương đang nghẹn ngào chìm trong khoảnh khắc biệt ly câm lặng, một bóng đen cao lớn bất ngờ đổ sụp xuống từ phía cuối hành lang kính của phòng hồi sức, phản chiếu rõ mồn một trên bề mặt thủy tinh lạnh toát ngay sát cạnh khuôn mặt cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!