Lưới Trời Nhân Tạo
Cơn mưa phùn lạnh lẽo của những tàn dư sau siêu bão số 3 vẫn rả rích quất vào khung cửa sổ kính mờ đục của căn phòng trọ nhỏ hẹp khu vực Định Công. Không khí trong phòng ẩm mốc, nồng nặc mùi nước xịt phòng giá rẻ quyện với mùi mì tôm tôm tẩm gia vị. Trên chiếc giường tre chật hẹp kê sát góc tường rêu phong, Mai Hoài Thương nằm co quắp dưới tấm chăn mỏng sờn rách.
Cơ thể cô đau nhức như vừa bị một cỗ xe nghiền nát. Vết thương sưng đỏ bên má trái – hậu quả từ cái tát nảy lửa của Tống Mỹ Lệ tại biệt thự Tây Hồ – giờ đây đã chuyển sang màu tím bầm, khóe miệng rách rỉ máu hôm qua nay đã đóng một lớp vảy khô cứng, đau buốt nhói lên mỗi khi cô khẽ mấp máy môi. Thương kéo chặt chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu xanh lá đắp ngang ngực để tìm chút hơi ấm ít ỏi. Chiếc áo khoác dính đầy bùn đất bãi sông Hồng mà bác xe ôm Sáu đã khoác cho cô đêm qua giờ đây là tấm lá chắn duy nhất che chở cho cơ thể kiệt quệ của người mẹ trốn chạy.
- Chị Thương, chị uống chút nước ấm đi. Em mới đun bằng ấm điện của phòng bên cạnh đấy.
Nguyễn Thị Hoa, cô bé giúp việc mười tám tuổi, khẽ bưng một chiếc ca nhựa màu đỏ chứa làn khói nghi ngút bước đến bên giường. Khuôn mặt Hoa vẫn còn vương nét hoảng sợ, đôi mắt to tròn lấm lét nhìn ra phía cửa phòng trọ khóa chặt bằng chiếc chốt sắt hoen rỉ. Hoa đỡ Thương ngồi dậy. Mỗi cử động nhỏ của Thương đều kéo theo một cơn co thắt âm ỉ từ vùng hông truyền thẳng xuống thắt lưng. Cô khẽ rên rỉ, một tay ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng dưới lớp áo thun rộng dính bụi bẩn. Vệt dịch ấm nóng dọa sảy thai rỉ ra dọc đùi trong đêm qua tuy đã được bà Lành xoa dịu bằng nước gừng ấm, nhưng cảm giác ê buốt, lỏng lẻo ở tử cung vẫn như một quả bom nổ chậm treo lơ lửng bên trong cơ thể cô.
Thương đón lấy ca nước bằng đôi bàn tay run rẩy, mười đầu ngón tay trầy xước rách da do cạy chốt gỗ cửa sổ phòng áp mái vẫn còn dính những vệt máu khô xen lẫn bụi xi măng đen kịt. Cô hớp một ngụm nước ấm, cố gắng nuốt xuống để xua đi vị đắng ngắt và sự tê dại đầu lưỡi của độc chất thuốc bổ Bio-Pregna vẫn còn đọng lại nơi cuống họng.
- Em gái chị... Hoài An... ở bệnh viện thế nào rồi Hoa? – Giọng Thương khản đặc, thều thào hỏi.
Hoa ái ngại cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau đầy lo lắng:
- Chị Thương, lúc sáng em lén chạy qua cổng Bệnh viện Bạch Mai. Khu vực Khoa Tim mạch canh phòng ghê lắm. Em thấy có hai người đàn ông mặc áo khoác kaki, đội mũ lưỡi trai cứ đứng lảng vảng trước phòng hồi sức tích cực của bé An. Chắc chắn là thám tử tư của ông Duy thuê để rình chị xuất hiện. Bác sĩ Nam thì vẫn đang ở trong phòng mổ, em không cách nào tiếp cận được để hỏi tình hình ca mổ của bé An cả.
Trái tim Thương thắt lại. Sự tàn nhẫn của Trịnh Khắc Duy không có giới hạn. Hắn biết Hoài An là điểm yếu chí mạng của cô, biết cô thà chết chứ không để em gái mất đi cơ hội sống. Hắn đã giăng sẵn một thiên la địa võng tại bệnh viện, biến nơi cứu người thành chiếc bẫy rập lạnh lùng chờ cô tự chui đầu vào lưới.
*Rè... rè...*
Chiếc tivi màu JVC 14 inch cũ kỹ đặt trên chiếc bàn gỗ mục nát ở góc phòng – vật dụng duy nhất có giá trị của căn phòng trọ – đột ngột phát ra những tiếng rè rè chói tai. Hoa vội vàng cầm chiếc điều khiển từ xa bấm tăng âm lượng. Trên màn hình cong nhòe nhoẹt sóng, bản tin thời sự trưa của đài truyền hình địa phương đang phát sóng.
- ...Tiếp theo là thông tin truy nã khẩn cấp từ Cơ quan Cảnh sát điều tra quận Tây Hồ. – Giọng phát thanh viên vang lên đều đều, lạnh lùng. – Cơ quan điều tra đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh truy nã dán nhãn đỏ đối với đối tượng Mai Hoài Thương, hai mươi sáu tuổi, quê quán Nghệ An, cựu công nhân may mặc. Đối tượng Thương bị cáo buộc hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản với số tiền lên đến năm trăm triệu đồng của Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh. Trước đó, đối tượng đã nhận tiền đặt cọc để thực hiện một hợp đồng dân sự nhưng ngay sau khi nhận tiền đã bỏ trốn khỏi nơi cư trú... Hoạt động của đối tượng cực kỳ tinh vi, có dấu hiệu cấu kết với các băng nhóm tội phạm đường phố...
Hình ảnh chân dung của Thương – tấm ảnh thẻ mộc mạc chụp từ thời cô còn làm công nhân may ở Nghệ An – hiện rõ mồn một trên màn hình tivi. Dưới chân tấm ảnh là dòng chữ đỏ chóe: "ĐỐI TƯỢNG TRUY NÃ ĐẶC BIỆT NGUY HIỂM".
Thương bàng hoàng đến mức chiếc ca nhựa trên tay rơi rớt xuống sàn tre, nước ấm đổ lênh láng dội vào chân giường. Toàn thân cô đông cứng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào khuôn mặt của chính mình trên tivi.
- Lừa đảo... Chiếm đoạt tài sản sao? – Thương nghẹn ngào, giọng lạc đi trong sự uất ức tột cùng. – Năm trăm triệu đó... là tiền Duy chuyển thẳng cho bệnh viện để mổ tim cho Hoài An cơ mà! Tôi chưa từng chạm vào một cọng tóc của số tiền đó! Sao họ lại có thể đổi trắng thay đen như thế?
- Chị Thương, bình tĩnh! Đừng kích động, ảnh hưởng đến đứa bé! – Hoa hốt hoảng quỳ xuống, dùng giẻ lau vội vã lau bãi nước dưới sàn.
Nhưng lưới trời nhân tạo không dừng lại ở chiếc tivi cũ kỹ kia. Hoa run rẩy rút chiếc điện thoại thông minh giá rẻ của mình ra, mở ứng dụng mạng xã hội. Chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ, không gian mạng đã biến thành một bãi chiến trường đẫm máu mà Thương là con mồi bị phanh thây.
Trang tin điện tử "Góc Nhìn Trẻ" – một kênh truyền thông lá cải có hàng triệu lượt theo dõi dưới sự điều hành của Tổng biên tập Lê Văn Đạt – đã treo một bài viết ghim đầu trang với dòng tít đỏ lòm như máu: "SỰ THẬT KINH HOÀNG VỀ KẺ MANG THAI HỘ TRÁO TRỞ: ÔM 500 TRIỆU TIỀN ĐẶC CỌC MỔ TIM CỦA EM GÁI RỒI BỎ TRỐN".
Bên dưới bài viết là hàng loạt hình ảnh được cắt ghép tinh vi từ camera an ninh của phòng khám Hoàn Mỹ và biệt thự Tây Hồ. Bức ảnh Thương đứng nhận một bọc tiền mặt tại văn phòng của Duy (thực chất là tiền Duy chuẩn bị để Tú mang đi đóng viện phí hộ cô) bị chú thích thành: "Mai Hoài Thương nhận tiền mặt đặt cọc trực tiếp từ Chủ tịch Quỹ Vạn Gia Sinh". Bài viết của Đạt dùng những từ ngữ sắc bén, đầy tính định hướng dư luận, biến Thương thành một kẻ vô ơn bạc nghĩa, lợi dụng tình thương của nhà hảo tâm hiếm muộn để tống tiền, rồi dựng chuyện bị bạo hành để trốn chạy cùng đứa con trong bụng nhằm bán cho đường dây khác với giá cao hơn.
Thương giật lấy chiếc điện thoại từ tay Hoa, đôi mắt cô lướt nhanh qua hàng ngàn lượt bình luận phẫn nộ phía dưới bài viết:
*"Loại đàn bà gì thế này? Người ta bỏ tiền cứu mạng em gái nó, vậy mà nó ôm tiền trốn đi. Vô đạo đức tột cùng!"*
*"Nhìn mặt mũi hiền lành mà tâm địa rắn độc. Phải bắt giam loại này, tước quyền làm mẹ của nó! Đứa trẻ sinh ra bởi loại mẹ này chỉ có hỏng cả đời!"*
*"Quỹ Vạn Gia Sinh làm từ thiện bao năm nay uy tín thế mà bị con ranh này lừa. Đúng là làm ơn mắc oán!"*
Những dòng chữ lạnh lùng, độc địa của những người xa lạ chưa từng gặp cô một lần như những nhát dao vô hình đâm nát lòng tự trọng của Thương. Cô thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Sự thật đã bị bóp méo hoàn toàn bởi đồng tiền và quyền lực truyền thông của Duy. Hắn không cần dùng bạo lực để bắt cô ngay lập tức, hắn chỉ cần dùng ngòi bút bẩn của Đạt để tước đoạt đi danh dự, nhân phẩm và biến cô thành một kẻ thù của xã hội.
Chưa dừng lại ở đó, Hoa tiếp tục vuốt màn hình hiển thị một buổi livestream đang thu hút hơn năm mươi ngàn người xem trực tiếp. Trên màn hình điện thoại, Long Ka – một gã giang hồ mạng có tiếng với cái đầu nhuộm vàng chỏm giữa, cổ đeo sợi xích vàng to bản – đang gào thét trước ống kính, tay cầm chiếc gậy livestream gõ rầm rầm xuống bàn:
- Anh em ơi! Chia sẻ mạnh cái livestream này cho tôi! Kèo thơm đầu tuần đây! Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh vừa treo thưởng nóng một trăm triệu đồng cho bất kỳ ai cung cấp thông tin chính xác hoặc bắt giữ được con ranh Mai Hoài Thương này giao cho công an! Một trăm triệu đấy anh em ạ! Con ranh này lừa đảo tiền mổ tim của em gái nó rồi trốn chạy dọc khu vực Hà Nội. Anh em xe ôm, shipper, đầu gấu bến bãi đâu rồi? Ra đường săn người thôi! Thấy con ranh này mặc áo Grab, dáng người gầy gầy, bụng bầu bốn tháng ở đâu là xích cổ nó lại cho tôi! Một trăm triệu trao tay, không cần nói nhiều!
Tiếng cười hô hố của Long Ka và những bình luận hưởng ứng nhảy lên liên tục trên màn hình như một bầy sói đói đang hú gọi nhau săn mồi. Thương cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan nhanh ra các chi khiến cô run rẩy không kiểm soát nổi.
Một trăm triệu đồng. Đối với những người lao động nghèo, những kẻ lang thang, shipper ngoài kia, số tiền đó là cả một gia tài. Giờ đây, mỗi mét đường Hà Nội, mỗi con ngõ hẻm dốc Định Công đều đã biến thành cạm bẫy. Bất kỳ ai nhìn thấy cô cũng có thể vì một trăm triệu kia mà bán đứng cô. Cô đã bị cô lập hoàn toàn, bị tước đi quyền được sống như một con người.
- Ư... khục...
Một cơn đau nhói dữ dội đột ngột bùng phát từ vùng bụng dưới của Thương. Cơn đau co thắt mạnh mẽ đến mức khiến cô gập đôi người lại, hai tay bấm chặt vào thành giường tre rạn nứt. Khuôn mặt cô vã mồ hôi hột, môi dưới bị cắn đến rỉ máu để ngăn tiếng hét đau đớn. Nhịp tim trong ngực cô đập dồn dập, kéo theo sự co bóp liên tục của tử cung. Bé Đất trong bụng như đang hoảng sợ trước sự hoảng loạn của người mẹ, liên tục đạp khẽ vào thành bụng như một sự cầu cứu yếu ớt.
- Chị Thương! Chị sao thế này? Đừng xem nữa! – Hoa hốt hoảng giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay Thương, lập tức bấm nút nguồn tắt máy, rồi tháo rời viên pin cơ học ra ngoài để triệt tiêu hoàn toàn sóng vô tuyến.
Căn phòng trọ rơi vào một sự im lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng mưa phùn rả rích đập vào mái tôn dột nát ngoài kia. Hoa ôm chặt lấy bả vai run rẩy của Thương, khóc nghẹn ngào:
- Em xin lỗi... Em không nên cho chị xem những thứ đó. Chị ơi, cố chịu đựng vì đứa bé! Chị đã hứa với bé Đất là sẽ bảo vệ nó mà!
Nước mắt Thương tuôn rơi lã chã, thấm đẫm vạt áo Grab cũ sờn. Cô áp trán vào đầu gối, tiếng khóc nghẹn ngào khản đặc vang lên trong căn phòng tối tăm:
- Tại sao... tại sao họ lại ác độc với mẹ con tôi thế này? Tôi chỉ muốn cứu em gái, muốn bảo vệ con tôi... Tôi có cướp đoạt của ai cái gì đâu...
- Em biết, em biết chị oan ức mà. – Hoa vỗ về lưng Thương. – Nhưng mạng xã hội lúc này là cái bẫy định vị khổng lồ của lão Duy. Chỉ cần chị đăng nhập tài khoản cá nhân để đính chính, hay gọi điện thoại thông thường, bọn hacker Cyber của Duy sẽ quét sóng BTS khoanh vùng vị trí khu trọ này ngay lập tức. Chúng ta phải im lặng tuyệt đối. Sức mạnh của đồng tiền bẩn lúc này quá lớn, chúng ta không thể đối đầu trực diện được.
Thương nén cơn đau bụng dưới đang dịu dần nhờ sự tĩnh tâm cơ học. Cô nhận ra lời Hoa nói là hoàn toàn chính xác. Giữa lúc cả thế giới đang quay lưng lại với cô, sự im lặng ẩn danh chính là lá chắn bảo mệnh duy nhất để giữ mạng cho bé Đất. Cô phải gan lì chịu đựng, phải sống sót qua đêm nay trước khi tìm cách liên lạc với Luật sư Vy bằng chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát giấu dưới nệm giường tre.
*CỘP... CỘP... CỘP...*
Tiếng gõ cửa dồn dập, thô bạo đột ngột vang lên từ phía cửa chính căn phòng trọ, phá tan bầu không khí im lìm của xóm trọ nghèo.
Thương giật nảy mình, tim cô suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô và Hoa đứng hình, nín thở nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ mục nát đang rung lên bần bật dưới sức gõ của người bên ngoài.
- Hoa ơi! Có trong phòng không? Mở cửa ra bà bảo bảo bảo! – Giọng nói chua ngoa, khàn khàn của bà chủ trọ Định Công vang lên đầy khó chịu.
Hoa liếc nhìn Thương, ra hiệu cho cô nhanh chóng nằm xuống giường, kéo chiếc chăn bông cũ phủ kín người để che đi bóng dáng bụng bầu và chiếc áo Grab cũ sờn. Hoa hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi bước đến mở hé cửa phòng trọ.
- Cháu chào bà chủ ạ. Có chuyện gì thế bà? – Hoa giả vờ ngáp ngủ, giọng run rẩy nhẹ.
Bà chủ trọ Định Công – một người đàn bà trung niên mập mạp, tay cầm cuốn sổ đăng ký tạm trú dính đầy nước mưa – không thèm nhìn Hoa, mắt bà ta cố tình ngó nghiêng vào khoảng tối bên trong căn phòng chật hẹp:
- Công an phường vừa xuống kiểm tra hành chính đột xuất toàn bộ khu trọ Định Công này đấy! Lão Thắng đại úy chỉ đạo gắt gao lắm, bảo đang truy quét một con ranh mang bầu trộm cắp tiền trốn nã. Bà thấy phòng mày dạo này có vẻ lùm xùm, có người lạ ra vào đúng không? Khai thật đi, không bà đuổi thẳng cổ cả lũ ra đường bây giờ!
Thương nằm dưới tấm chăn mỏng, hai tay cô siết chặt lấy chiếc kéo y tế mạ niken giấu dưới nệm giường tre. Mười đầu ngón tay trầy xước rách da của cô bấu chặt vào thớ gỗ giường rạn nứt để ngăn cơ thể run rẩy vì sợ hãi. Nếu bà chủ trọ xông vào lật chăn, cô sẽ bị bắt ngay lập tức.
Hoa khéo léo bước ra ngoài hành lang, khép hờ cửa phòng lại để che khuất tầm nhìn của bà chủ trọ. Cô nở một nụ cười giả tạo, giọng đon đả:
- Ôi bà ơi, làm gì có ai đâu ạ! Cháu chỉ có một mình ở đây thôi. Mấy hôm nay bão bùng, cháu tranh thủ nhận thêm đồ giặt là của khách về phòng làm thêm kiếm chút tiền đóng tiền nhà tháng tới cho bà đấy ạ. Bà xem, đống quần áo bẩn cháu chất đống góc phòng kia kìa, dột nát ẩm mốc quá nên cháu phải khóa cửa dọn dẹp.
Bà chủ trọ liếc nhìn đống quần áo cũ dơ bẩn Hoa cố tình bày ra sát khe cửa, khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ:
- Thôi được rồi! Không có người lạ là tốt. Nhớ đóng tiền nhà đúng hạn cho bà đấy, bão bùng thế này bà cũng kẹt tiền lắm. Liệu hồn mà khai báo khống là bà báo công an xích cổ cả lũ đấy!
Nói rồi, bà chủ trọ lạch cạch ghi chép vào cuốn sổ đăng ký tạm trú rồi quay lưng bỏ đi xuống cầu thang gỗ. Hoa thở hắt ra một hơi dài đầy nhẹ nhõm, cô khóa chặt chốt cửa sắt lại rồi bước nhanh về phía giường tre, đỡ Thương dậy.
- Chị Thương, tạm thời an toàn rồi. Nhưng khu trọ này không thể ở lâu được nữa. Công an phường sẽ còn quay lại kiểm tra gắt gao hơn dọc khu vực Định Công này. – Hoa lo lắng thì thầm.
Thương ngồi dậy, ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ dột nát, nơi những giọt nước mưa phùn lạnh lẽo vẫn đang rơi rớt dọc theo mái tôn rỉ sét. Nỗi đau đớn thể xác đã tạm thời dịu đi, nhưng một quyết định liều lĩnh, một kế hoạch điên cuồng bắt đầu hình thành trong tâm trí cô.
Cô nhớ đến em gái Hoài An đang nằm thoi thóp trên giường bệnh Khoa Tim mạch Bệnh viện Bạch Mai. Cô không thể trốn chạy lên biên giới Lạng Sơn mà bỏ lại em gái mình trong tay Duy. Cô phải đột nhập vào bệnh viện, phải gặp em gái lần cuối và tìm cách bảo vệ an toàn cho Hoài An bằng mọi giá, dù có phải đối mặt với mạng lưới thám tử tư canh gác nghiêm ngặt của Duy.
Đêm tối buông xuống khu trọ nghèo Định Công nhanh chóng, mang theo cái lạnh buốt xương của những ngày hậu bão. Thương ngồi lặng lẽ trong bóng tối, tay cô khẽ chạm vào chiếc kéo y tế mạ niken lạnh toát – thứ vũ khí thô sơ duy nhất bảo vệ sinh mệnh của cô và đứa trẻ chưa chào đời.
*CỘP... CỘP... CỘP...*
Sự tĩnh lặng của đêm tối đột ngột bị phá vỡ.
Từ phía cầu thang gỗ rách nát dẫn lên tầng hai khu trọ nghèo, Thương nghe thấy tiếng bước chân lạ dồn dập, nặng nề đang tiến lên mỗi lúc một gần. Tiếng bước chân không phải của bà chủ trọ mập mạp, cũng không phải bước chân nhẹ nhàng của Hoa. Đó là tiếng đế giày da gõ mạnh xuống mặt sàn gỗ ẩm ướt, dứt khoát và lạnh lùng như tiếng bước chân của tử thần đang siết chặt vòng vây trong đêm tối tĩnh mịch.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!