Chạy Trốn Khỏi Tây Hồ
Cơn bão số 3 càn quét qua bầu trời Hà Nội với sức gió giật liên hồi, biến mặt nước Hồ Tây phẳng lặng ngày thường thành một lòng chảo khổng lồ đầy sóng dữ. Nước mưa xối xả quất thẳng vào bệ cỏ tranh tối tăm sát mép hồ, nơi Mai Hoài Thương đang nằm gục lịm. Toàn thân cô run rẩy bần bật dưới cái lạnh buốt xương của đêm bão. Mùi hôi thối nồng nặc của nước thải cống ngầm bám đầy trên thớ áo thun rộng sũng nước, quyện cùng vị máu tanh nồng rỉ ra từ khóe miệng bị rách và vết sưng đỏ trên gò má hốc hác – dấu tích tàn bạo từ những cái tát của Tống Mỹ Lệ.
Thương co quắp người lại trên nền đất nhão nhoét. Hai tay cô ôm chặt lấy bụng bầu bốn tháng đang co thắt dữ dội. Đột ngột, một luồng dịch ấm nóng rỉ ra dọc đùi trong, thấm qua lớp quần thun mỏng. Thương giật nẩy mình, một nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim cô.
"Bé Đất... không được... con ơi..." – Thương thầm thì trong kẽ răng, nước mắt nóng hổi hòa lẫn vào nước mưa lạnh ngắt trên mặt. Cô biết cơ thể mình đang ở giới hạn cực hạn. Chấn động từ cú nhảy từ cửa sổ phòng áp mái và hành trình chui qua đường cống ngầm đầy hóa chất độc hại đã kích hoạt cơn động thai dọa sảy dữ dội. Dòng dịch ấm nóng ấy chính là lời cảnh báo sinh học tàn nhẫn nhất.
*Ánh đèn pha ô tô quét qua màn mưa.*
Từ phía con đường đê cách đó không đầy năm mươi mét, luồng ánh sáng trắng sắc lạnh của chiếc xe ô tô bảy chỗ kính đen do tài xế Trần Văn Bằng cầm lái bắt đầu rọi quét dọc theo mép nước. Tiếng động cơ gầm rú trầm thấp của chiếc xe tuần tra lướt qua màn đêm như tiếng gầm của một con thú săn mồi đang siết chặt vòng vây. Thương nín thở, dùng chút sức lực tàn tạ còn lại lết sâu vào bụi cỏ tranh rậm rạp, dìm cơ thể dính đầy bùn đất xuống sát mặt đất để ngụy trang. Chiếc điện thoại Nokia cục gạch cũ nát đã được tháo pin cơ học vẫn nằm im lìm sát vào da thịt cô dưới cạp quần lót, lạnh ngắt như một mảnh sắt vụn.
Ánh đèn pha rọi sát qua bụi cỏ tranh nơi cô đang nằm, chỉ cách vài gang tay, rồi lướt đi hướng về phía bến thuyền. Thương thở hắt ra, đầu óc cô bắt đầu lờ đờ, cơn sốt lạnh do nhiễm trùng nước bẩn dâng lên khiến mi mắt cô nặng trĩu. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, cô tưởng như mình sắp đầu hàng.
*Pạch... pạch... pạch...*
Tiếng động cơ xe máy Wave cũ nổ giòn giã đột ngột vang lên từ phía dốc Yên Phụ, phá tan tiếng gió bão gầm rú. Một luồng ánh sáng vàng đục từ chiếc đèn pha xe máy cũ rọi thẳng vào bụi cỏ tranh. Chiếc xe dừng lại sát mép đê, bóng một người đàn ông mặc chiếc áo khoác gió bạc nhạc, đội mũ bảo hiểm sờn màu bước xuống. Đó là bác xe ôm Nguyễn Văn Sáu.
Ông Sáu nheo mắt nhìn quanh dưới làn mưa xối xả, định tìm lối tránh bão về ngõ Quỳnh thì bất ngờ phát hiện một bóng người gầy gò, dính đầy bùn đất đen kịt đang nằm co quắp dưới bệ cỏ.
- Trời đất ơi! Ai nằm đây thế này? – Ông Sáu kêu lên, giọng khàn đặc vì sương gió biên thùy.
Ông vội vã lao xuống bệ dốc trơn trượt, không màng đến mùi hôi thối nồng nặc phát ra từ người Thương. Khi lật nhẹ bả vai run rẩy của cô lên, nhìn thấy khuôn mặt sưng húp dính máu và bàn tay ôm chặt bụng bầu lộ rõ dưới lớp áo ướt sũng, ông Sáu rùng mình:
- Con gái... con nhà ai mà nông nỗi này? Có bầu thế này mà dầm mưa bão thì chết cả mẹ lẫn con!
Thương hé mở đôi mắt đỏ ngầu, nhìn thấy khuôn mặt khắc khổ, phúc hậu của người đàn ông trung niên trước mặt. Bản năng cảnh giác khiến cô co người lại, tay phải lén chạm vào chiếc kéo y tế mạ niken giấu dưới cạp quần. Nhưng ông Sáu đã nhanh tay đỡ lấy cô, giọng ông đầy khẩn khoản và xót thương:
- Đừng sợ! Bác là xe ôm ở dốc Yên Phụ. Bác không phải người xấu đâu. Để bác đưa con đi tìm chỗ tránh bão, bụng dạ thế này là nguy hiểm lắm!
Sự ấm áp, chân thành trong giọng nói của người lao động nghèo đã đánh gục hoàn toàn lá chắn phòng thủ cuối cùng của Thương. Cô buông lỏng tay, thều thào trong hơi thở đứt quãng:
- Cứu... cứu con em... đừng để họ... bắt con em...
- Được rồi, bác đưa con đi ngay! – Ông Sáu nhanh chóng lôi từ trong giỏ xe máy ra chiếc áo khoác đồng phục Grab cũ sờn màu, kéo khóa kín cổ rồi khoác lên người Thương để vừa giữ ấm, vừa che đi bụng bầu và những vết bùn đất dơ bẩn. Ông đội chiếc mũ bảo hiểm sờn cũ lên đầu cô, kéo kính chắn gió xuống che khuất nửa khuôn mặt hốc hác dính máu.
Ông Sáu dùng hết sức lực dìu Thương ngồi lên yên sau chiếc xe Wave Alpha cũ. Chiếc xe máy gầm lên một tiếng dưới bàn tay ga điêu luyện của ông Sáu, lách qua vũng bùn lầy, lao vút đi trong màn mưa bão hướng về phía khu ổ chuột ngõ Quỳnh dốc Yên Phụ.
Chiếc xe Wave cũ chạy lắt léo qua những con phố cổ tối tăm, tránh hoàn toàn các trục đường lớn nơi xe tuần tra của Bằng đang ráo riết rọi đèn. Thương ngồi phía sau, hai tay bám chặt vào hông áo khoác gió của ông Sáu. Mỗi cú xóc nẩy trên mặt đường nhựa bong tróc đều khiến vùng bụng dưới của cô đau nhói như có ngàn cây kim đâm vào. Cô cắn chặt răng, áp mặt vào lưng ông Sáu, dùng khả năng chịu đau cực hạn để giữ cho mình không ngất đi. Mùi dầu máy, mùi khói xe sực nức của chiếc xe Wave cũ bỗng chốc trở thành mùi hương của sự sống, cứu rỗi cô khỏi mùi hóa chất độc hại của đường cống ngầm biệt thự Tây Hồ.
Khi chiếc xe rẽ vào đầu ngõ Quỳnh dốc Yên Phụ, mưa bão vẫn giật liên hồi. Quán nước chè nhỏ dưới gốc cây đa cổ thụ của bà Lành đã dọn dẹp trống trơn từ chiều để tránh bão, nhưng bà vẫn đang ngồi tựa lưng vào vách tường gạch cũ, quạt bếp than củi sưởi ấm. Nhìn thấy chiếc xe của ông Sáu chở theo một cô gái mặc áo Grab dính đầy bùn đất rẽ vào, bà Lành vội đứng bật dậy:
- Ông Sáu đấy à? Bão bùng thế này còn chở khách đi đâu thế?
- Bà Lành ơi! Cứu người đã! – Ông Sáu phanh gấp xe, vội vã đỡ Thương xuống. – Con bé này gục ngoài bờ hồ, dầm mưa bão, người ngợm dính đầy nước bẩn, lại đang có bầu dọa sảy nữa!
Bà Lành nheo mắt nhìn qua kính chắn gió mũ bảo hiểm, khi nhận ra khuôn mặt mộc mạc, xanh xao dưới lớp bùn đất chính là Thương – cô gái nghèo hiếu thảo từng trọ ở ngõ Quỳnh trước khi biến mất đột ngột, bà Lành thốt lên kinh hoàng:
- Thương! Là cái Thương đấy à? Trời đất ơi, sao con ra nông nỗi này?
Bà Lành không hỏi thêm một câu nào, lập tức kích hoạt "Quy tắc bảo bọc bãi sông Hồng" – luật tục ngầm của những người lao động nghèo bãi bồi sông Hồng. Bà đẩy chiếc hòm tôn cũ kỹ dưới gầm giường nhà mình ra, dọn dẹp đống chăn màn cũ, rồi cùng ông Sáu đỡ Thương nằm vào trong góc khuất nhất của gian nhà trọ chật hẹp rộng chưa đầy mười mét vuông. Bà nhanh chóng sắc một bát nước gừng ấm nóng, giã nát một nhánh gừng tươi đắp vào lòng bàn chân lạnh ngắt của Thương để giữ ấm.
- Uống đi con, uống nước gừng ấm cho ấm người, giữ lấy cái thai! – Bà Lành đỡ đầu Thương lên, đổ từng thìa nước gừng cay nồng vào khuôn mặt rách miệng rỉ máu của cô.
Vị cay nồng của gừng sưởi ấm cuống họng Thương, tạm thời át đi vị đắng ngắt và sự tê dại đầu lưỡi của thuốc bổ Bio-Pregna còn đọng lại. Bụng bầu của cô khẽ dịu đi sau cơn co thắt dữ dội, dòng dịch ấm nóng dọc đùi cũng ngừng rỉ.
Nhưng sự bình yên của xóm nghèo chỉ kéo dài được chưa đầy mười lăm phút.
*RÚ... RÚ... RÚ...*
Tiếng ống xả xe máy độ gầm rú điếc tai đột ngột vang lên từ đầu ngõ Quỳnh. Hai chiếc xe Wave chiến của đám giang hồ đòi nợ thuê bặm trợn dưới trướng Bình Đen lao thẳng vào trong ngõ, ánh đèn xe rọi sáng rực các vách tường rêu phong. Hai gã thanh niên xăm trổ đầy mình, tay cầm gậy ba khúc bằng thép, mắt đảo liên tục quét qua các căn nhà trọ nghèo.
- Tìm kỹ vào! Thằng Uẩn bảo con ranh mang bầu vừa trốn thoát ra hướng dốc Yên Phụ! Đứa nào tìm thấy được thưởng nóng mười triệu! – Tiếng gã cầm đầu gầm lên giữa tiếng mưa bão.
Bà Lành giật mình, vội vã tắt bếp than củi, ném tấm chăn bông cũ lên chiếc hòm tôn che giấu Thương hoàn toàn trong bóng tối. Ông Sáu đứng bật dậy, khuôn mặt khắc khổ hiện lên vẻ kiên nghị của người tài xế nghèo dạn dày sương gió. Ông nháy mắt với bà Lành, rồi lẳng lặng bước ra ngoài cửa, lên chiếc xe Wave Alpha cũ của mình.
- Ông Sáu, đưa con bé đi lối cửa sau ra bến bãi! Tôi chặn tụi nó ở đây! – Bà Lành thì thầm, đôi bàn tay thô ráp siết chặt chiếc đòn gánh tre rạn nứt.
Thương nằm trong bóng tối của chiếc hòm tôn, tai cô áp chặt vào vách tôn lạnh ngắt. Cơn đau bụng bầu vẫn âm ỉ, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng khiến cô nín thở tuyệt đối. Cô nghe tiếng bước chân bặm trợn của đám giang hồ đang tiến sát về phía quán nước của bà Lành.
- Bà già! Có thấy con mụ mang bầu nào dính bùn đất chạy qua đây không? – Tiếng tên giang hồ xăm trổ quát lớn, tiếng gậy sắt gõ cồm cộp vào mặt bàn gỗ rách nát.
- Bão bùng thế này có ma nào qua đây! Các chú đi chỗ khác cho tôi dọn hàng! – Giọng bà Lành đanh thép vang lên, không một chút run rẩy.
- Nói láo! Chiếc xe máy Grab ngoài kia dính đầy bùn đất mới, yên xe vẫn còn ướt sũng kia kìa! Khám nhà cho tao! – Tên giang hồ quát lớn, gạt phăng bà Lành ra định xông vào phòng trọ.
Đúng lúc ấy, ông Sáu nổ máy chiếc xe Wave Alpha cũ gầm rú ga vang dội đầu ngõ. Ông khoác chiếc áo Grab cũ, cố tình để lộ bóng dáng gầy gò của một người ngồi phía sau đang trùm kín mũ bảo hiểm – thực chất là một cuộn chăn bông cũ được ông thắt vội bằng dây thun thồ hàng.
- Chạy đi đâu! Nó kia rồi! Đuổi theo! – Đám giang hồ Bình Đen lập tức bị đánh lạc hướng, chúng rú ga xe máy điên cuồng lao theo chiếc xe của ông Sáu đang phóng vút ra hướng đê sông Hồng.
Nhưng một tên tay sai xảo quyệt hơn ở lại, hắn nghi ngờ nhìn vào gian phòng tối của bà Lành. Hắn giơ gậy sắt định đẩy cánh cửa gỗ mục nát ra để kiểm tra chiếc hòm tôn.
*Bộp!*
Bà Lành không do dự, vung chiếc đòn gánh tre đập mạnh vào tay hắn, khiến chiếc gậy sắt rơi loảng xoảng xuống đất. Bà hét lớn, đánh động cho cả xóm trọ nghèo bãi sông Hồng:
- Cướp! Có cướp bản làng ơi! Dân ngõ Quỳnh đâu ra cứu tôi với!
Quy tắc bảo bọc bãi sông Hồng lập tức được kích hoạt. Chỉ trong vòng mười giây, hàng chục người lao động nghèo, những người cửu vạn, bà bán hàng rong, những gã thợ hồ rách rưới đang trú bão trong ngõ Quỳnh đồng loạt ập ra. Họ cầm theo gậy gộc, xẻng sắt, xô chậu, thậm chí đẩy cả những chiếc xe ba gác phế liệu rỉ sét ra chặn đứng lối đi chằng chit rộng chưa đầy một mét của ngõ Quỳnh.
- Đứa nào dám động vào bà Lành! Bước qua xác tụi tao trước! – Tiếng gào thét phẫn nộ của đám người nghèo vang dội xé toạc màn mưa. Họ dàn trận giả, la hét cản đường, tạo nên một bức tường người vững chắc bao bọc lấy gian phòng trọ của Thương.
Tên giang hồ xăm trổ thấy thế trận đám đông quá hung hãn, hắn hoảng sợ lùi lại, nhưng trước khi rút lui, hắn điên cuồng vung gậy sắt đập nát toàn bộ tủ kính nước chè và bàn ghế của bà Lành để dằn mặt. Tiếng thủy tinh vỡ vụn loảng xoảng vang lên đau đớn giữa màn mưa bão (cost paid).
Trong lúc đám đông hỗn loạn đang cản đường tên giang hồ ở đầu ngõ, bà Lành nhanh chóng mở nắp hòm tôn, đỡ Thương dậy và đưa cô lách qua lối cửa sau hẹp dẫn ra bến bãi sông Hồng – nơi ông Sáu đã vòng xe máy quay lại đón cô sau khi cắt đuôi thành công hai chiếc xe máy bám đuôi bằng kỹ năng lách hẻm tốc độ cao tuyệt đỉnh dọc các con ngách nhỏ phố cổ.
- Lên xe đi con! Đi ngay trước khi tụi nó kéo thêm đồng bọn tới! – Ông Sáu hét lớn giữa tiếng mưa bão gầm rú.
Thương ôm chặt bụng bầu nhảy lên yên xe Wave cũ. Chiếc xe máy lao vút đi trên con đường đê Yên Phụ tối tăm, bùn đất bắn tung tóe dưới bánh xe lăn tròn. Thương ngoảnh đầu nhìn lại, nước mắt cô trào ra khi nhìn thấy bóng dáng bà Lành gầy gò đứng bên quán nước đổ nát của mình dưới cơn mưa tầm tã, tay vẫn cầm chặt chiếc đòn gánh tre bảo vệ cô đến cùng. Sự ấm áp, đùm bọc thầm lặng của những người lao động nghèo khổ dưới đáy xã hội đã dựng lên một lá chắn nghĩa hiệp vững chắc nhất, đập tan mọi sự truy quét tàn bạo của giới tài phiệt.
Ông Sáu chở Thương lách qua các chốt chặn ngầm của giang hồ, đưa cô đến ẩn nấp tạm thời tại một trạm trọ an toàn của người quen cũ nằm sâu trong khu vực Định Công – chuẩn bị cho kế hoạch kết nối với Hoa ở tập sau. Thương nằm trên chiếc giường tre chật hẹp của trạm trọ, cơ thể cô vẫn run rẩy vì sốt lạnh, nhưng Bé Đất trong bụng đã ổn định nhịp đạp nhẹ nhàng như một lời cảm ơn sự sống.
***
Tại căn biệt thự Tây Hồ sang trọng, ánh đèn vàng xa hoa đã được khôi phục sau khi hệ thống máy phát điện dự phòng hoạt động ổn định. Trịnh Khắc Duy đứng bên cửa sổ sát đất của phòng làm việc tầng hai, khuôn mặt lịch lãm ngày thường giờ đây méo mó, co giật vì cuồng nộ tột độ.
*XOẢNG!!!*
Duy vung tay gạt phăng chiếc ly pha lê đựng rượu ngoại đắt tiền xuống sàn nhà, vỡ vụn thành trăm mảnh trước mặt trưởng nhóm an ninh Lê Công Uẩn và tài xế Trần Văn Bằng đang quỳ gối cúi đầu sợ hãi.
- Một lũ vô dụng! Hàng chục đứa vệ sĩ, chó nghiệp vụ, xe ô tô tuần tra... mà để một con ranh mang bầu bốn tháng chạy thoát ngay dưới mũi tụi mày sao? – Duy gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. – Thằng Bình Đen báo cáo thế nào?
- Báo... báo cáo Chủ tịch, thằng Bình Đen nói con ranh được đám xe ôm và dân nghèo ở ngõ Quỳnh bao bọc, chúng dàn trận chặn đường nên đàn em của nó bị mất dấu vết ngoài đê sông Hồng... – Uẩn run rẩy trả lời, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc vết sẹo trên đầu trọc.
- Dân nghèo? Đám rác rưởi đó mà dám chống lại tao sao? – Duy cười gằn, ánh mắt gã lóe lên tia sáng thâm hiểm tột cùng. – Con ranh đó mang trong bụng đứa trẻ trị giá hai tỷ đồng của mụ Mã Nghị. Trứng của Mỹ Lệ đã hỏng, đứa trẻ đó mang gen của chính con Thương. Nếu nó trốn thoát và phanh phui vụ tráo trứng lậu của phòng Hoàn Mỹ, toàn bộ Quỹ Vạn Gia Sinh của tao sẽ sụp đổ!
Duy không do dự thêm một giây nào. Gã lôi chiếc điện thoại thông minh bảo mật ra, bấm một số gọi khẩn cấp. Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối, giọng nói trầm thấp của Đại úy cảnh sát điều tra quận Nguyễn Văn Thắng vang lên:
- Tôi nghe đây, anh Duy. Có chuyện gì gấp vậy?
- Thắng! Con ranh Mai Hoài Thương đã trốn thoát khỏi biệt thự. – Duy nói, giọng gã lạnh lùng như băng đá. – Cậu lập tức kích hoạt lệnh truy nã khẩn cấp toàn quốc đối với nó tội trộm cắp tài sản. Hãy dùng khoản tiền cọc 500 triệu đồng tao chuyển mổ tim cho em gái nó tại Bạch Mai để làm chứng từ vu khống nó lừa đảo chiếm đoạt tài sản rồi bỏ trốn.
- Trộm cắp 500 triệu? Nhưng anh Duy, hồ sơ chuyển khoản đó là tiền tài trợ từ thiện từ tài khoản cá nhân của anh... – Thắng do dự ở đầu dây bên kia.
- Tao đã cho luật sư Nhân làm giả giấy cam kết nhận nợ cá nhân của nó rồi! – Duy gầm lên, cắt đứt lời Thắng. – Tao không cần biết cậu dùng thủ đoạn gì! Hãy biến nó thành một tội phạm trốn nã nguy hiểm toàn quốc ngay trong đêm nay! Phải bít mọi ngả đường trốn chạy của nó trước khi nó kịp liên lạc với Luật sư Vy! Cậu hiểu chưa?
- Rõ... rõ thưa anh Duy. Tôi sẽ phê duyệt lệnh truy nã dán nhãn đỏ khẩn cấp ngay lập tức! – Thắng vội vã cam kết.
Duy cúp máy, ném chiếc điện thoại xuống bàn làm việc. Gã nhìn ra màn mưa bão cuồng nộ ngoài Hồ Tây, nụ cười tàn độc nở trên môi. Lưới trời nhân tạo bằng quyền lực bẩn và tiền bạc đã được giăng ra, biến người mẹ nghèo khổ bảo vệ con thành kẻ lừa đảo bị cả xã hội săn đuổi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!