Giao Ước Máu
Tiếng máy thở cơ học rít lên từng nhịp đều đặn, vô cảm và lạnh lẽo trong phòng hồi sức tích cực của Khoa Tim mạch, Bệnh viện Bạch Mai. Mai Hoài Thương áp trán vào tấm kính ngăn cách, đôi bàn tay gầy gò với những vết chai sần của một cựu công nhân may miết chặt lấy bờ khung nhôm lạnh ngắt. Bên trong lớp kính kia, Mai Hoài An – đứa em gái mười bốn tuổi, huyết quản duy nhất còn lại của cô trên đời này – đang nằm thoi thóp. Gương mặt con bé nhỏ xíu, xám xịt dưới ánh đèn huỳnh quang, đôi môi thâm tím vì thiếu oxy co giật nhẹ theo từng nhịp bóp của bóng thở. Trên lồng ngực gầy gò lộ rõ xương sườn của con bé, những điện cực dán chằng chịt nối với màn hình điện tâm đồ đang nhảy những đường răng cưa hỗn loạn.
Còi báo động từ máy đo nồng độ oxy trong máu SpO2 thỉnh thoảng lại rú lên một tiếng ngắn, như một nhát dao khía thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Thương. Cha cô qua đời trong hầm mỏ Nghệ An, mẹ cô gục ngã bên bàn khâu vì lao phổi, giờ đây đến lượt Hoài An cũng sắp bị tử thần cướp đi. Bác sĩ trưởng khoa Nguyễn Hoài Nam đã nói thẳng với cô vào sáng nay: 'Cơ hội ghép tim chỉ đến một lần. Quả tim hiến tặng tương thích từ một người hiến chết não đã được chuyển về bệnh viện. Nhưng nếu trong vòng sáu tiếng nữa, gia đình không nộp đủ 500 triệu đồng tiền tạm ứng và chi phí phẫu thuật, chúng tôi bắt buộc phải nhường cơ hội này cho bệnh nhân tiếp theo trong danh sách chờ. Luật y tế không thể ngoại lệ cho sự nghèo khó, cô Thương ạ.'
Năm trăm triệu đồng. Đối với một cô gái quê Nghệ An xuống Hà Nội làm thuê, lương tháng chưa đầy bảy triệu, con số đó không khác gì một ngọn núi khổng lồ đè bẹp sự sống của hai chị em. Thương đã quỳ lạy, đã cầu xin họ hàng ở quê, nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự xua đuổi lạnh lùng của bác cả Mai Khắc Tông và lời dắt mối đầy ẩn ý của mợ dâu Lê Thị Mỹ. Chính Mỹ đã đưa cô đến gặp người của Quỹ từ thiện Vạn Gia Sinh, mở ra con đường duy nhất để cô bán đi cơ thể mình nhằm đổi lấy mạng sống cho em gái.
Điện thoại trong túi áo khoác sờn vải của Thương rung lên bần bật. Màn hình hiển thị một số máy lạ. Cô run rẩy nhấn nút nghe, giọng nói khàn đặc vì mất ngủ:
- Alo...
- Cô Mai Hoài Thương đúng không? Tôi là Đỗ Minh Tú, trợ lý của Chủ tịch Trịnh Khắc Duy. Xe của chúng tôi đã đỗ ở cổng viện Bạch Mai. Chủ tịch và Luật sư Nhân đang đợi cô tại Phòng công chứng số 5 Hà Nội để hoàn tất thủ tục. Nếu cô muốn khoản tiền cọc 500 triệu đồng được chuyển thẳng vào tài khoản viện phí của em gái cô ngay trong chiều nay, xin mời cô khẩn trương lên xe. Thời gian của em gái cô không còn nhiều đâu.
Giọng nói của Tú lịch sự nhưng mang một áp lực vô hình, lạnh lùng như một mệnh lệnh không thể chối từ. Thương nhìn em gái lần cuối qua tấm kính, gạt vội giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, rồi quay lưng bước đi. Mỗi bước chân của cô trên hành lang bệnh viện nồng nặc mùi ete đều nặng trĩu như đeo đá. Cô biết, một khi bước lên chiếc xe kia, cô sẽ không còn thuộc về chính mình nữa.
***
Phòng công chứng số 5 Hà Nội nằm trên một con phố sầm uất, nhưng bên trong phòng VIP ở tầng hai lại yên tĩnh đến mức đáng sợ. Tiếng máy điều hòa chạy rì rầm hòa lẫn với tiếng lật giấy tờ sột soạt.
Trịnh Khắc Duy ngồi đĩnh đạc trên chiếc ghế da lớn. Gã đàn ông bốn mươi hai tuổi khoác trên mình bộ vest cắt may riêng màu xám tro sang trọng, mái tóc chải chuốt gọn gàng, gương mặt lịch lãm với nụ cười ấm áp thường thấy trên các mặt báo từ thiện. Nhưng đôi mắt gã – sâu hoắm và sắc lạnh như mắt chim ưng – lại hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài nhân từ đó. Ngồi bên cạnh gã là Luật sư Trần Danh Nhân, một người đàn ông trung niên bóng bẩy, tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, đang dùng chiếc bút máy đắt tiền gõ nhẹ xuống mặt bàn kính.
Thương bước vào phòng, co rụt người trong chiếc áo khoác cũ kỹ dính vài vệt bụi đường. Sự tương phản giữa vẻ xa hoa của những kẻ ngồi đó và sự rách rưới của cô hiện lên rõ rệt dưới ánh đèn chùm pha lê.
- Chào cô Thương, mời ngồi. – Trịnh Khắc Duy mỉm cười lịch thiệp, tự tay rót một ly nước ấm đẩy về phía cô. – Em gái em thế nào rồi? Ca mổ đã được chuẩn bị chưa?
- Dạ... bác sĩ nói chỉ chờ tiền tạm ứng là sẽ đưa em cháu vào phòng mổ ngay. – Thương lí nhí đáp, hai bàn tay đan chặt vào nhau dưới gầm bàn để giấu đi sự run rẩy.
- Tốt lắm. Chỉ cần thủ tục pháp lý ở đây hoàn tất, tiền sẽ lập tức được chuyển đi. – Duy gật đầu, ra hiệu cho Luật sư Nhân.
Luật sư Nhân đẩy một tập tài liệu dày cộp về phía Thương. Trên trang bìa nổi bật dòng chữ: 'HỢP ĐỒNG TỰ NGUYỆN HIẾN TẶNG TRỨNG VÀ HỖ TRỢ SINH SẢN'.
- Cô Thương, đây là toàn bộ các điều khoản. – Nhân cất giọng khàn khàn, chuyên nghiệp nhưng đầy tính toán. – Để lách qua các quy định nghiêm ngặt của Luật Hôn nhân và Gia đình Việt Nam về việc nghiêm cấm mang thai hộ vì mục đích thương mại, chúng ta bắt buộc phải ký dưới danh nghĩa hiến tặng nhân đạo. Tuy nhiên, các điều khoản ràng buộc thực tế đã được tôi soạn thảo rất kỹ ở phụ lục mật.
Thương lật mở từng trang giấy trắng tinh, mùi mực in mới xộc vào mũi khiến cô hơi choáng váng. Cô cố gắng đọc, nhưng những thuật ngữ pháp lý phức tạp như 'tự nguyện từ bỏ quyền giám hộ', 'bồi thường vô điều kiện', 'phạt vi phạm hợp đồng gấp 10 lần khoản tiền hỗ trợ nếu có hành vi đơn phương chấm dứt thai kỳ hoặc bỏ trốn' khiến đầu óc cô rối bời. Cô là một công nhân may, cả đời chỉ quen với những đường kim mũi chỉ, làm sao hiểu được những cạm bẫy ngôn từ được giăng ra bởi một luật sư sừng sỏ?
- Luật sư... cho cháu hỏi... – Thương ngập ngừng, chỉ vào một dòng chữ. – Tại sao trong này lại ghi là 'Bên B phải chịu sự giám sát y tế và sinh hoạt tuyệt đối 24/7 của Bên A tại địa điểm do Bên A chỉ định, không được tự ý tiếp xúc với người thân hoặc rời khỏi nơi cư trú mà không có sự đồng ý của Bên A'? Như vậy cháu có được vào thăm em gái cháu sau khi mổ không?
Luật sư Nhân khẽ nhíu mày, nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là vẻ lạnh lùng sắc sảo:
- Cô Mai, cô phải hiểu rằng chúng tôi đang bỏ ra một số tiền khổng lồ là 500 triệu đồng để cứu mạng em gái cô. Đổi lại, chúng tôi cần sự bảo đảm tuyệt đối cho sự an toàn của phôi thai mà cô sẽ mang trong bụng. Bất kỳ sự xúc động mạnh, sự di chuyển không an toàn hay sự can thiệp từ bên ngoài nào cũng có thể làm hỏng giao dịch này. Việc giám sát 24/7 là để bảo vệ tài sản của Chủ tịch Duy. Cô không có quyền thương lượng ở điều khoản này.
- Nhưng con bé vừa mổ xong... cháu là người thân duy nhất... – Giọng Thương nghẹn lại, nước mắt chực trào.
Trịnh Khắc Duy khẽ xua tay cắt ngang lời Luật sư Nhân. Gã cúi người về phía trước, giọng nói trở nên trầm ấm, đầy thuyết phục:
- Thương này, tôi hiểu tấm lòng của em dành cho em gái. Nhưng em hãy nghĩ xem, nếu em không có 500 triệu này, em gái em sẽ chết ngay hôm nay. Còn nếu em chấp nhận ở lại Biệt thự Tây Hồ của chúng tôi dưới sự chăm sóc của các bác sĩ sản khoa hàng đầu, em gái em sẽ được sống, được đi học trở lại. Tôi hứa, sau khi ca mổ của Hoài An thành công và sức khỏe con bé ổn định, tôi sẽ sắp xếp cho em gặp con bé qua màn hình camera định kỳ. Chúng tôi làm việc này cũng là vì muốn có một đứa con khỏe mạnh, em hiểu cho lòng người làm cha làm mẹ chứ?
Lời nói của Duy như một liều thuốc mê xoa dịu nỗi sợ hãi của Thương, nhưng bản năng tự trọng của một cô gái nghèo vẫn khiến cô do dự. Cô cảm giác mình đang ký vào một bản khế ước bán đi tự do, bán đi thân xác và có thể là cả linh hồn của mình.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại rác trên bàn của Luật sư Nhân rung lên. Nhân áp máy vào tai nghe vài giây, rồi nhìn Duy gật đầu. Duy quay sang Thương, giọng nói đột ngột đanh lại, không còn vẻ kiên nhẫn lúc trước:
- Trợ lý Tú vừa báo từ bệnh viện Bạch Mai. Quả tim hiến tặng đã được đưa vào phòng bảo quản đặc biệt. Bác sĩ Nam nói nếu trong vòng mười lăm phút nữa không có biên lai nộp tiền tạm ứng, họ sẽ buộc phải chuyển quả tim cho ca mổ tiếp theo. Cô Thương, lựa chọn là ở cô. Ký, hoặc là quay về bệnh viện chuẩn bị hậu sự cho em gái.
Lời nói của Duy như một tia sét đánh thẳng vào đỉnh đầu Thương. Đầu óc cô trống rỗng, hơi thở dồn dập. Hình ảnh gương mặt tím tái của Hoài An, tiếng máy thở rít lên vô cảm hiện về choán lấy toàn bộ tâm trí cô. Không thể chần chừ thêm nữa. Sự sống của em gái cô đang được đếm bằng từng giây.
- Cháu... cháu ký! – Thương hét lên, giọng lạc đi vì đau đớn.
Cô vồ lấy chiếc bút máy trên bàn, đôi bàn tay run rẩy đến mức không thể viết nổi nét chữ tròn trịa. Cô ký tên mình dưới dòng chữ 'Mai Hoài Thương' bằng tất cả sự tuyệt vọng của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Luật sư Nhân lạnh lùng đẩy hộp mực dấu đỏ về phía cô:
- Điểm chỉ ngón trỏ phải vào đây. Hai bản hợp đồng gốc.
Thương ấn mạnh ngón tay cái vào hộp mực màu đỏ tươi như máu, rồi ép chặt vân tay lên trang giấy trắng. Vết mực đỏ loang ra, dính chặt vào thớ giấy, nhìn không khác gì một vết máu tươi chứng giám cho một giao ước quỷ dữ. Duy nhìn dấu vân tay đỏ chói đó, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn đầy thâm hiểm. Gã lập tức bấm điện thoại:
- Tú, chuyển khoản 500 triệu đồng trực tiếp vào tài khoản tạm ứng của Bệnh viện Bạch Mai dưới tên người nộp là Mai Hoài Thương. Chụp biên lai gửi ngay cho bác sĩ Nam để tiến hành ca mổ.
Ba phút sau, điện thoại của Thương báo tin nhắn từ số máy của bệnh viện: 'Tài khoản tạm ứng viện phí của bệnh nhân Mai Hoài An đã nhận được 500.000.000 VND. Ca mổ ghép tim đang được tiến hành.'
Thương buông thõng hai tay, ngã quỵ trên ghế. Cô khóc, những giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên gương mặt hốc hác, hòa lẫn với vết mực đỏ dính trên ngón tay chưa kịp lau sạch. Em gái cô đã được cứu. Nhưng cô biết, chuỗi ngày giông bão của cuộc đời mình giờ đây mới thực sự bắt đầu.
***
Chiếc xe ô tô bảy chỗ kính đen sang trọng của Trần Văn Bằng – tài xế riêng của Duy – lẳng lặng lăn bánh trong cơn mưa phùn xám xịt của mùa đông Hà Nội. Thương ngồi ở hàng ghế sau, mắt vô hồn nhìn những ánh đèn đường nhòe nhoẹt lướt qua ngoài cửa kính. Xe chạy dọc theo đường đê Nghi Tàm, rồi rẽ vào một con ngõ sâu sát mép nước Hồ Tây.
Trước mắt Thương hiện ra một cánh cổng sắt đúc hoa văn cổ điển cao quá đầu người, bên trên gắn chằng chịt những mảnh chai sắc nhọn và hệ thống camera hồng ngoại quét liên tục. Đây chính là Biệt thự Tây Hồ – lồng giam vàng son mà Trịnh Khắc Duy thiết lập để giam lỏng những sản phụ mang thai hộ dưới danh nghĩa 'dưỡng thai'.
Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra rồi đóng sầm lại ngay khi chiếc xe tiến vào trong sân. Tiếng xích sắt va vào nhau khô khốc khiến Thương rùng mình.
Trần Văn Bằng bước xuống mở cửa xe, cộc cằn nói:
- Xuống xe đi cô Thương. Bà chủ đang đợi ở bên trong.
Thương bước xuống xe, hơi lạnh từ Hồ Tây thổi vào khiến cô run lên bần bật. Cô đi theo Bằng vào trong căn biệt thự ba tầng xa hoa nhưng lạnh lẽo. Sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu ánh sáng vàng nhạt của những chiếc đèn tường cổ điển. Không gian im ắng đến mức cô có thể nghe rõ tiếng bước chân run rẩy của chính mình.
Tại phòng khách lớn ở tầng một, Tống Mỹ Lệ đang ngồi trên chiếc ghế sofa nhung màu đỏ rượu. Người phụ nữ ba mươi tám tuổi, vợ của Duy, xuất thân từ một gia tộc tài phiệt ngành y tế Hải Phòng, toát lên vẻ kiêu sa nhưng vô cảm. Cô ta mặc một chiếc đầm lụa đắt tiền, mái tóc búi cao quý phái, đôi mắt sắc lẹm lướt qua người Thương từ đầu đến chân với vẻ khinh miệt lộ rõ.
- Cô là Mai Hoài Thương? – Mỹ Lệ cất giọng lạnh lùng, không thèm đứng dậy.
- Dạ... cháu chào cô ạ. – Thương cúi đầu, hai tay siết chặt vạt áo khoác cũ.
- Từ hôm nay, cô sẽ sống ở căn phòng áp mái trên tầng ba. – Mỹ Lệ nói, giọng lạt lẽo như đang ra lệnh cho một gia nhân cấp thấp. – Mọi hoạt động ăn uống, sinh hoạt của cô sẽ do quản lý Tuyết giám sát. Cô phải tuyệt đối tuân thủ 'Nội quy biệt thự Tây Hồ'. Điện thoại, giấy tờ tùy thân của cô sẽ bị tịch thu để tránh các phiền phức không đáng có. Cô chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: nuôi dưỡng cái thai trong bụng cho thật tốt. Nếu cái thai có bất kỳ mệnh hệ gì do sự bất cẩn của cô, cô sẽ phải bồi thường toàn bộ số tiền mổ tim của em gái cô và đối mặt với án tù vì tội lừa đảo.
Thương bàng hoàng ngẩng đầu lên:
- Cô... cô tịch thu điện thoại của cháu? Nhưng cháu cần liên lạc để biết tình hình ca mổ của em gái cháu...
- Trợ lý Tú sẽ cập nhật tình hình định kỳ cho tôi, và tôi sẽ báo lại cho cô nếu thấy cần thiết. – Mỹ Lệ cắt ngang lời cô bằng một giọng nói không thể thương lượng. – Ở đây, cô không có quyền đòi hỏi. Hãy nhớ kỹ thân phận của mình. Cô chỉ là một cái máy đẻ thuê mà chúng tôi đã bỏ tiền ra mua đứt trong chín tháng mười ngày tới. Tuyết! Đưa cô ta lên phòng và thực hiện quy trình kiểm tra y tế đầu tiên.
Nguyễn Thị Tuyết – một người phụ nữ đứng tuổi có gương mặt lạnh lùng, tóc búi chặt phía sau – bước ra từ góc tối, ra hiệu cho Thương đi theo. Thương cắn chặt môi để không bật khóc thành tiếng. Cô lẳng lặng giao nộp chiếc điện thoại cũ nát và chứng minh thư nhân dân cho Tuyết, rồi bước theo bà ta lên những bậc cầu thang gỗ tối tăm dẫn lên tầng ba.
Căn phòng áp mái nhỏ hẹp, nóng bức dù ngoài trời đang lạnh. Cửa sổ duy nhất của căn phòng đã bị hàn thêm những thanh sắt bảo vệ dày đặc, nhìn ra khoảng không mịt mùng của Hồ Tây trong đêm mưa bão. Một chiếc giường đơn, một chiếc tủ gỗ nhỏ và một chiếc camera giám sát gắn ở góc trần nhà đang nhấp nháy ánh đèn đỏ hồng ngoại như một con mắt quỷ dữ đang dõi theo cô không rời.
***
Đêm đầu tiên tại Biệt thự Tây Hồ trôi qua trong sự ngột ngạt tột cùng. Tiếng gió bão rít qua khe cửa sổ sắt nghe như tiếng khóc than của những sinh linh vô tội. Thương nằm co ro trên chiếc giường đơn, hai tay ôm lấy cơ thể gầy gò, lòng đau đớn khi nghĩ đến em gái Hoài An đang nằm một mình trong phòng hồi sức sau ca mổ ghép tim đại phẫu.
Cửa phòng áp mái đột ngột mở ra. Tống Mỹ Lệ bước vào, theo sau là quản lý Tuyết đang bưng một chiếc khay bạc. Trên khay có một ly nước ấm và một lọ thuốc bổ dưỡng thai dán nhãn Bio-Pregna màu xanh đậm.
- Uống thuốc đi. – Mỹ Lệ ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Thương. – Đây là loại thuốc bổ nhập khẩu đặc biệt do Viện trưởng Phương của phòng khám Hoàn Mỹ kê đơn riêng. Nó giúp tăng cường nội mạc tử cung và chuẩn bị môi trường tốt nhất cho ca cấy ghép phôi sắp tới. Cô phải uống nó mỗi ngày dưới sự giám sát trực tiếp của tôi hoặc y tá Yến.
Thương nhìn viên thuốc lớn màu xám sẫm trên tay Tuyết. Viên thuốc có một bề mặt hơi nhám, tỏa ra một mùi hóa chất nồng hắc nhẹ rất khó chịu. Bản năng của một cô gái từng sống ở vùng núi Nghệ An, quen thuộc với các loại thảo dược, khẽ gióng lên một hồi chuông cảnh báo thầm lặng.
- Cô... thuốc này cháu uống sau khi ăn được không ạ? Hiện tại bụng cháu đang hơi cồn cào... – Thương ngập ngừng tìm cách trì hoãn.
- Không được. Thuốc này phải uống đúng giờ, ngay trước khi đi ngủ để hấp thụ tốt nhất. – Giọng Mỹ Lệ đột ngột đanh lại, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. – Cô định chống đối ngay đêm đầu tiên sao? Đừng quên mạng sống của em gái cô nằm trong tay ai. Uống ngay!
Áp lực từ ánh mắt lạnh lùng của Mỹ Lệ và bóng dáng hộ pháp của vệ sĩ Uẩn đang đứng ngoài hành lang ép chặt lấy Thương. Cô không còn đường lui.
Thương run rẩy cầm lấy viên thuốc màu xám sẫm từ khay bạc, đặt lên lưỡi rồi bưng ly nước ấm uống một ngụm lớn, nuốt mạnh viên thuốc xuống cổ họng.
Mỹ Lệ chăm chú nhìn vào cổ họng Thương chuyển động, rồi ra hiệu cho Tuyết:
- Kiểm tra miệng cô ta.
Tuyết bước tới, thô bạo bóp cằm Thương bắt cô mở miệng ra. Sau khi xác định viên thuốc đã được nuốt trôi hoàn toàn, Mỹ Lệ mới khẽ hừ một tiếng, quay lưng bước ra ngoài và khóa chặt cửa phòng áp mái từ bên ngoài bằng hai sợi xích sắt khô khốc.
Căn phòng lại chìm vào bóng tối tĩnh lặng của đêm bão. Thương ngồi thụp xuống giường, hai tay ôm chặt lấy cổ họng.
Chỉ vài giây sau khi viên thuốc trôi xuống dạ dày, một cảm giác tê dại kỳ lạ bắt đầu lan nhanh từ đầu lưỡi xuống cuống họng cô. Đó không phải là vị ngọt hay vị chát thông thường của thuốc bổ. Nó là một vị đắng ngắt, lạnh buốt và hóa học, khiến các đầu dây thần kinh nơi đầu lưỡi của cô hoàn toàn mất đi cảm giác. Đầu óc Thương đột ngột quay cuồng, một cơn buồn ngủ dữ dội, lờ đờ ập đến như một làn sương mù dày đặc bóp nghẹt lý trí của cô.
Thương dùng hết sức lực cuối cùng bò vào nhà vệ sinh nhỏ trong phòng, cố gắng dùng ngón tay thọc sâu vào họng để nôn viên thuốc ra. Nhưng cơ thể cô đã rã rời, các cơ bắp không còn tuân theo sự điều khiển của não bộ. Cô ngã gục xuống sàn gạch men lạnh ngắt, hai mắt nhắm nghiền trong cơn mê sảng mịt mùng.
Trong ranh giới nửa tỉnh nửa mê, bản năng mẫu tử thầm lặng và sự nhạy cảm của người chị khẽ thì thầm bên tai cô một điềm báo kinh hoàng: Viên thuốc này không phải để dưỡng thai. Nó là chiếc xiềng xích hóa học đầu tiên được tiêm vào cơ thể cô để bắt đầu một quy trình phục tùng câm lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!