Cơn Bão Truyền Thông
Tiếng còi xe cứu thương rít lên chói tai ngoài cổng phòng khám Tâm An, xé toạc bầu không khí ẩm ướt của buổi chiều Thảo Điền. Âm thanh ấy kéo theo những vệt sáng xanh đỏ quét liên tục qua lớp kính cường lực cách âm của Phòng trị liệu số 4, rọi thẳng vào hiện trường hỗn loạn bên trong.
Phan Đăng vẫn bị hai gã hộ lý lạ mặt đè chặt xuống sàn gỗ sồi. Vạt áo vest ghi-lê màu xám tro của ông đẫm máu của Tô Lâm – những vệt máu đỏ tươi, nóng hổi vẫn chưa kịp đông lại, bốc lên mùi sắt tanh nồng trộn lẫn với hương bạc hà lạnh ngắt từ máy khuếch tán. Dưới gầm bàn, chiếc máy ghi âm cơ học Sony TCM-200DV đã nằm gọn trong túi áo khoác măng-tô của ông, nhưng cơ thể ông thì rã rời. Lòng bàn tay trái quấn gạc nhói lên từng cơn đau buốt khi ông siết chặt nắm tay, dùng cơn đau vật lý làm mỏ neo để giữ cho đại não không sụp đổ trước cơn khủng hoảng.
"Tránh ra! Tất cả tránh ra!"
Tiếng quát tháo của lực lượng an ninh và các nhân viên y tế Vạn An vang lên dồn dập. Tô Lâm được đặt nhanh lên cáng cứu thương. Gương mặt gã trắng bệch vì mất máu, nhưng ngay khi chiếc cáng được nhấc lên, gã khẽ nghiêng đầu về phía Đăng. Qua khe hở của những bóng người đang vây quanh, Đăng nhìn thấy khóe môi Tô Lâm khẽ nhếch lên một nụ cười trân trối, một biểu cảm thỏa mãn đầy ác độc của kẻ ái kỷ vừa hoàn thành tác phẩm gài bẫy hoàn hảo nhất đời mình. Gã đã hiến tế chính máu thịt của mình để đổi lấy sự hủy diệt của Phan Đăng.
Y tá trưởng Mai Thị Xuân bị đẩy ngã ở góc phòng, đầu gối trầy xước nhẹ, gương mặt bà tái nhợt vì giận dữ và hoảng loạn: "Bác sĩ Đăng không hề bạo hành! Chính bệnh nhân tự rạch tay! Các người không được vu khống!"
Nhưng tiếng hét của bà nhanh chóng bị dập tắt bởi sự xuất hiện của lực lượng cảnh sát khu vực và đoàn thanh tra Sở Y tế do bác sĩ Trương Quốc Khánh ngầm điều phối. Khánh bước vào phòng với chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, đeo kính gọng đen thời trang. Gã nhìn vũng máu trên sàn, nhìn vạt áo đẫm máu của Đăng, rồi khẽ thở dài một tiếng đầy giả tạo:
"Anh Đăng... sao anh lại để mọi chuyện đi đến nông nỗi này? Tôi đã cảnh báo anh về việc để cảm xúc cá nhân can thiệp vào lâm sàng rồi mà."
Đăng không trả lời. Ông im lặng chịu đựng việc bị cảnh sát áp giải ra khỏi phòng trị liệu để lấy lời khai sơ bộ ngay tại văn phòng hành chính của Tâm An. Ông biết, bất kỳ lời giải thích nào lúc này cũng vô dụng khi hiện trường đã bị đối thủ kiểm soát và bóp méo hoàn toàn. Vũ khí duy nhất của ông là cuộn băng ghi âm đang nằm im lặng trong túi áo khoác.
***
Tám giờ tối cùng ngày.
Cơn bão thực sự bùng nổ không phải từ phòng thẩm vấn của cảnh sát, mà từ không gian mạng. Công ty Truyền thông Vạn Mỹ dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Lâm Mỹ Lệ – em gái Tô Lâm – đã phát động một chiến dịch ám sát nhân cách quy mô lớn nhắm vào Phan Đăng.
Trên chiếc máy tính bảng đặt trong phòng tạm giữ hành chính tại phòng khám, Đăng lặng lẽ nhìn những dòng tít đỏ rực xuất hiện dồn dập trên các trang tin điện tử giật gân. Phóng viên bẩn Hoàng Kiều, kẻ được Vạn An nuôi dưỡng bằng những phong bì khổng lồ, đã xuất bản loạt bài viết đầu tiên với tiêu đề: *“Sự thật kinh hoàng sau phòng khám nghìn đô Thảo Điền: Chuyên gia tâm lý hàng đầu lạm dụng tình dục bệnh nhân và hành hung người bệnh tự sát.”*
Bài viết đính kèm một đoạn video cắt ghép tinh vi. Đó là hình ảnh Trịnh Kim Anh – bệnh nhân giả do Tô Lâm thuê – đang ngồi khóc lóc thảm thiết trước ống kính truyền thông rác. Gương mặt cô ta bị làm mờ một nửa, nhưng giọng nói run rẩy đầy thuyết phục thì vang lên rõ mồn một:
*"Bác sĩ Đăng đã dùng liệu pháp thôi miên để đưa tôi vào trạng thái mất nhận thức... Sau đó, ông ta bắt đầu chạm vào người tôi... Khi tôi tỉnh lại và phản kháng, ông ta đe dọa sẽ công khai hồ sơ bệnh án của tôi để biến tôi thành một kẻ điên trước mắt gia đình..."*
Ngay phía dưới đoạn video của Kim Anh là những hình ảnh cắt chụp từ camera phòng chờ Tâm An, ghi lại cảnh Tô Lâm hớt hải chạy vào phòng trị liệu số 4 trong trạng thái hoảng loạn, và tiếp theo là đoạn ghi âm cắt ghép giọng nói của Đăng trong buổi trị liệu hôm nay: *"Cậu chỉ là một kẻ thất bại vô danh... Cậu đã thua ngay từ giây phút bước chân vào đây..."*
Sự cắt ghép hoàn hảo đến mức biến những câu chất vấn lâm sàng của Đăng thành những lời đe dọa, nhục mạ thô bạo, dồn ép một bệnh nhân trầm cảm đến bước đường tự sát.
Dư luận xã hội bùng nổ như một thùng thuốc súng bị châm ngòi. Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ, hàng vạn lượt bình luận phẫn nộ, nguyền rủa chĩa thẳng vào Phan Đăng. Người ta gọi ông là "quỷ râu xanh đội lốt bác sĩ", "kẻ sát nhân mặc áo blouse". Số điện thoại hotline của Tâm An bị khủng bố liên tục bằng những cuộc gọi chửi bới, đe dọa lấy mạng.
Đăng nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ quả quýt cơ học Patek Philippe trong túi áo vest trong. Tiếng tích tắc 1Hz ấy là thứ duy nhất giữ cho nhịp tim của ông không vượt quá giới hạn chịu đựng. Ông cảm nhận được sự tàn nhẫn của bạo lực mạng – một thứ công cụ vô hình nhưng có khả năng xóa sổ một con người khỏi xã hội chỉ trong vài giờ.
Cửa phòng mở ra. Kế toán trưởng Nguyễn Thị Lan bước vào với gương mặt cắt không còn giọt máu. Bà run rẩy đưa cho Đăng một bản in sao kê tài khoản ngân hàng cá nhân của ông:
"Bác sĩ Đăng... Có chuyện lớn rồi. Lúc sáu giờ tối nay, tài khoản cá nhân của anh vừa nhận được một khoản tiền gửi nặc danh khổng lồ. Hai tỷ đồng. Nội dung chuyển khoản chỉ vỏn vẹn ba chữ: 'Chi phí bảo mật'."
Đăng mở mắt, ánh mắt ông lạnh ngắt nhìn con số chín chữ số trên tờ giấy. Khoản tiền gửi nặc danh 2 tỷ đồng.
"Khánh đã ra tay," Đăng khẽ nói, giọng ông bình thản đến đáng sợ. "Đây là bằng chứng giả để vu khống tôi nhận hối lộ từ các bệnh nhân VIP nhằm che giấu bệnh án của họ. Họ muốn hợp thức hóa việc niêm phong phòng khám và thu hồi giấy phép của tôi vào ngày mai."
"Chúng ta phải làm sao đây anh?" Lan khóc nghẹn. "Mọi người bên ngoài đang ném sơn đỏ và chất bẩn vào biển hiệu phòng khám. Nhân viên tiếp tân đều đã xin nghỉ việc vì sợ bị trả thù."
"Hãy bảo toàn các tài liệu kế toán, Lan," Đăng dứt khoát. "Phong tỏa ngay tài khoản đó và gửi báo cáo giải trình khẩn cấp cho ngân hàng và cơ quan điều tra. Tuyệt đối không chạm vào một đồng nào trong số tiền đó."
***
Sáng thứ Sáu, chín giờ.
Áp lực bủa vây phòng khám Tâm An đã đạt đến đỉnh điểm. Đám đông phóng viên và những người hiếu kỳ tụ tập kín cả con đường rợp bóng cây ở Thảo Điền. Những tiếng la hét, đòi công lý cho Tô Lâm và Trịnh Kim Anh vang vọng qua lớp kính cách âm.
Lúc này, một chiếc xe Mercedes màu đen sang trọng đỗ xịch trước cổng. Lê Quỳnh Chi bước xuống xe cùng chồng mới – Trần Hữu Nghĩa. Nhưng người dẫn đường cho họ đi qua lối cửa sau của phòng khám lại là bác sĩ Trương Quốc Khánh.
Khánh dẫn Quỳnh Chi vào văn phòng làm việc của Đăng. Gương mặt Chi hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt sưng húp vì khóc và thiếu ngủ. Nỗi đau mất con gái Nhã Ca mười năm trước vốn là một vết thương chưa bao giờ lành, và giờ đây, cuộc khủng hoảng truyền thông của chồng cũ đã một lần nữa khơi dậy cơn ác mộng kinh hoàng đó trong lòng cô.
"Đăng à..." Chi nhìn Đăng, giọng cô run rẩy, đầy sự thất vọng và dằn vặt. "Anh nhìn lại mình đi. Áo quần dính đầy máu, phòng khám thì bị bôi bẩn. Anh đang điên giống hệt như mười năm trước! Anh có biết người ta đang nói gì về anh trên mạng không?"
Đăng đứng dậy, ông nhìn vợ cũ với ánh mắt sâu thẳm, thấu cảm nhưng giữ khoảng cách nghiêm ngặt: "Chi, em bị họ lừa rồi. Tô Lâm tự rạch tay để bẫy anh. Anh có bản ghi âm chứng minh điều đó."
"Bản ghi âm?" Khánh bước lên một bước, cắt ngang lời Đăng bằng một giọng điệu đầy tiếc nuối giả tạo. Gã nhìn Quỳnh Chi rồi quay sang Đăng, thực hiện thủ đoạn Gaslighting Y khoa (Medical Gaslighting) một cách tinh vi: "Anh Đăng, anh lại bắt đầu xuất hiện triệu chứng hoang tưởng hệ thống rồi. Anh tin rằng tất cả mọi người đều đang lập mưu hại anh, tin rằng đứa trẻ trong đoạn băng ghi âm của Tô Lâm là Nhã Ca còn sống. Bản ghi âm anh nói... thực chất chỉ là những mảnh âm thanh cắt ghép do đại não của anh tự ngụy tạo trong cơn loạn thần vì quá tải sang chấn."
Khánh quay sang Quỳnh Chi, hạ thấp giọng đầy đồng cảm: "Chị Chi, trạng thái của anh Đăng hiện tại cực kỳ nguy hiểm. Chứng mất ngủ kéo dài kết hợp với việc lạm dụng hoạt chất Haloperidol – chúng tôi tìm thấy lọ thuốc vô nhãn trong phòng anh ấy – đã phá hủy khả năng phân biệt thực tại của anh ấy. Việc anh ấy kích động Tô Lâm tự sát và có hành vi bạo lực tại phòng số 4 là minh chứng lâm sàng rõ ràng nhất."
"Không... không thể nào," Chi ôm đầu, nước mắt giàn giụa. "Đăng là một bác sĩ giỏi... anh ấy không thể..."
"Chị Chi, nếu chị không ký vào giấy xác nhận bất ổn tâm thần nặng này để đưa anh ấy đi điều trị bắt buộc," Khánh đưa ra tờ giấy chẩn đoán lâm sàng giả đã được soạn thảo sẵn, giọng gã trở nên nghiêm trọng, "cơ quan điều tra hình sự sẽ chính thức khởi tố anh Đăng tội mưu sát Tô Lâm. Với áp lực dư luận hiện tại, anh ấy chắc chắn sẽ phải nhận án tù chung thân. Gia tộc họ Lâm sẽ dùng mọi quyền lực để dìm anh ấy xuống đáy huyệt. Ký giấy này là cách duy nhất để cứu mạng anh ấy, đưa anh ấy vào một cơ sở dưỡng trí an toàn dưới danh nghĩa điều trị bệnh."
"Cứu anh ấy..." Chi lẩm bẩm, hai vai cô run lên bần bật. Nỗi sợ hãi tột cùng về việc Đăng sẽ tự hại hoặc phải chết trong tù như một kẻ tội đồ đã đè bẹp mọi khả năng tư duy logic của cô. Cô nhìn chiếc nhẫn cưới cũ của Đăng mà cô vẫn giấu trong ngăn kéo, rồi nhìn người chồng cũ đang đứng im lặng trước mặt.
"Đăng... em xin lỗi... em phải bảo vệ anh," Chi khóc nghẹn, cô cầm cây bút máy từ tay Khánh, ngón tay run rẩy đặt bút ký vào dòng chữ: *Xác nhận người thân đồng ý cưỡng chế điều trị tâm thần lâm sàng.*
Đăng lặng lẽ quan sát từng chuyển động của vợ cũ. Ông không lao vào giật cây bút, không gào thét giải thích. Bằng năng lực phân tách cảm xúc lâm sàng, ông hiểu rằng sự dằn vặt và tình yêu thương lệch lạc của Chi đã bị Khánh lợi dụng triệt để. Nếu ông phản kháng bạo lực lúc này, ông sẽ chỉ càng chứng minh cho chẩn đoán "loạn thần nguy hiểm" của Khánh là đúng.
*Họ muốn đưa tôi vào viện dưỡng trí Vạn An để tiêu hủy chứng cứ,* Đăng thầm nghĩ, tay ông khẽ chạm vào chiếc lắc bạc của Nhã Ca trong túi áo vest. *Được thôi. Đó chính là nơi Nhã Ca đang bị giam giữ. Tôi sẽ dùng chính cái bẫy của các người để thâm nhập vào hang cọp.*
Khánh đắc thắng thu lại tờ giấy có chữ ký tươi của Quỳnh Chi. Gã khẽ chỉnh lại gọng kính, bước đến sát bên Đăng. Nụ cười giả tạo trên gương mặt gã biến mất, thay thế bằng một ánh mắt lạnh lùng, đầy sự đố kỵ và khinh miệt của kẻ chiến thắng.
Gã giơ tờ giấy lên trước mặt Đăng, khẽ mỉm cười nói:
"Đăng à, anh nên nghỉ ngơi ở một nơi biệt lập thì hơn."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!