Nhạc nềnMystery_Detective

Bẫy Tự Sát Ở Phòng Số 4

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt Patek Philippe đặt trên mặt bàn gỗ sồi vang lên đều đặn, gõ nhịp một giây một lần vào bầu không khí vô trùng, ngột ngạt của Phòng trị liệu số 4. Phan Đăng ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành da màu nâu quen thuộc, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng. Lòng bàn tay trái của ông, nơi vết rách sâu do cạnh sắc của chiếc lắc bạc Nha Ca ghim vào đêm trước, nhói lên từng cơn đau buốt qua lớp gạc y tế mỏng. Ông không dùng thuốc giảm đau. Đối với một bác sĩ tâm lý lâm sàng đang phải đối đầu với một kẻ thao túng cấp độ cực hạn, nỗi đau thể xác là thứ duy nhất giữ cho vỏ não thùy trán trước của ông không bị chìm vào sương mù của những ảo giác khứu giác.


Trong phòng, máy khuếch tán tinh dầu vẫn đang phun ra những làn sương mỏng mang mùi bạc hà cay nồng. Đó là biện pháp phòng ngự khẩn cấp mà Đăng thiết lập sau khi phát hiện ra Lâm Minh Quân – cậu thực tập sinh phản bội – đã âm thầm pha Haloperidol vào trà hoa cúc của ông suốt hai tuần qua để gây suy giảm nhận thức. Hương bạc hà mạnh mẽ lấp đầy khoang mũi, át đi mọi dấu vết vô hình của mùi hoa mimosa – thứ công tắc kích hoạt sang chấn mà kẻ thù đã ghim vào tiềm thức ông.


Đúng ba giờ chiều, cánh cửa bọc nỉ cách âm dày nặng của Phòng số 4 mở ra.


Tô Lâm bước vào. Gã mặc một chiếc sơ mi lụa trắng cao cấp cài kín cổ, tay áo dài được cài măng-sét bạc tinh xảo, che phủ hoàn toàn cổ tay trái – nơi Đăng biết rất rõ đang ẩn giấu một vết sẹo lồi hình chữ V ngược sâu hoắm. Gã bước đi thong thả, gương mặt thư sinh nở một nụ cười nhã nhặn, thánh thiện đến mức phi thực tế. Gã khẽ gật đầu chào Đăng rồi tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trị liệu đối diện, giữ đúng khoảng cách chuyên môn 1.5 mét.


"Chào bác sĩ Đăng," Tô Lâm lên tiếng, giọng nói trầm ấm, thư thái như thể gã chỉ là một doanh nhân trẻ đến tìm kiếm sự thư giãn sau một ngày làm việc căng thẳng. "Hôm nay căn phòng này có mùi lạ quá. Hương bạc hà... Nó quá mạnh mẽ và có phần bạo lực đối với một không gian trị liệu tâm lý lâm sàng, anh không nghĩ thế sao?"


Đăng khẽ đẩy gọng kính vàng mỏng trên sống mũi, ánh mắt ông sắc lẹm khóa chặt vào từng chuyển động cơ mặt của gã. Ông không để lộ bất kỳ phản ứng sinh lý vô thức nào. Bằng việc kích hoạt năng lực thấu cảm phân tách, Đăng chủ động cô lập cảm xúc cá nhân, đưa tâm trí mình về trạng thái một cỗ máy phân tích số liệu thuần túy.


"Hương bạc hà giúp làm sạch không khí, Tô Lâm," Đăng trả lời, giọng ông đều đều, lạnh lùng như một mặt hồ đóng băng. "Nó giúp loại bỏ những tạp chất độc hại bám trong các góc khuất mà người ta cố tình để lại. Cậu dạo này thế nào? Giấc mơ về đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối vẫn tiếp diễn chứ?"


Tô Lâm khẽ tựa lưng vào ghế, hai tay gã đặt lên thành vịnh. Đăng lập tức tập trung quan sát. Thông qua Hệ thống mã hóa hành động cơ mặt (FACS), Đăng ghi nhận một sự căng thẳng cực nhỏ ở vùng cơ vòng mắt (orbicularis oculi) và cơ nâng góc miệng (zygomaticus major) của Tô Lâm. Gã đang cười, nhưng đó là một nụ cười xã giao được lập trình sẵn để che giấu một trạng thái hưng phấn ngầm.


"Giấc mơ đó đã thay đổi rồi, bác sĩ," Tô Lâm nghiêng đầu, ánh mắt gã lấp lánh một sự tự phụ lạnh lẽo. "Tôi mơ thấy mình tìm được cuốn sổ tay ghi chép bí mật của người cha. Trong đó viết bằng một thứ mật mã rất đẹp, rất phức tạp. Tôi đã dành cả đêm để giải mã nó, và anh biết không? Tôi nhận ra người cha thực chất rất yếu đuối. Ông ta sợ hãi bóng tối, sợ hãi những tiếng khóc mười năm trước, và ông ta đang dùng thuốc an thần liều cao để trốn tránh thực tại. Khi một người chữa lành bị điên, thì những bệnh nhân của ông ta nên đi đâu, thưa bác sĩ?"


Đăng hiểu ngay lập tức. Tô Lâm đang sử dụng kỹ thuật Thao túng Ái kỷ Ác tính (Malignant Narcissism). Gã đang ám chỉ cuốn sổ tay mật mã da đen mà gã tin rằng Lâm Minh Quân đã chụp ảnh lại thành công trước khi bị sa thải. Gã tin chắc rằng Đăng đang bị ngấm thuốc Haloperidol, bị suy giảm trí nhớ ngắn hạn và đang rơi vào bẫy hoang tưởng do gã giăng sẵn.


Nhưng Tô Lâm không biết rằng, cuốn sổ tay đó là một mồi nhử thông tin giả được Đăng chủ động để lộ. Hệ mật mã đó đã bị Đăng thay đổi cấu trúc hoàn toàn để dẫn dắt Tô Lâm vào một phán đoán sai lệch về năng lực nhận thức của ông.


Đăng khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt, lạnh lùng xuất hiện trên gương mặt ông. Ông cúi xuống, nhấc chiếc đồng hồ quả quýt cơ học lên, bấm nút mở nắp. Tiếng *tích tắc* đều đặn của con lắc cơ học vang lên giữa hai người.


"Cậu rất tự tin vào khả năng giải mã của mình, Tô Lâm," Đăng nói, giọng ông trầm xuống, mang theo một lực lượng áp đảo tinh thần cực lớn. "Nhưng trong tâm lý học lâm sàng, sự tự phụ ái kỷ (narcissistic grandiosity) luôn là một bức màn che mắt hoàn hảo nhất. Cậu tin rằng cậu đang kiểm soát ván cờ này. Cậu tin rằng cậu đã dùng Lâm Minh Quân để đầu độc thùy trán của tôi bằng Haloperidol liều lượng thấp hàng ngày. Cậu tin rằng tôi đang ngửi thấy mùi mimosa giả tạo và nghe thấy tiếng khóc hoang tưởng của Nhã Ca."


Nụ cười trên gương mặt Tô Lâm đột ngột đông cứng lại. Đồng tử gã co thắt nhẹ trong vòng 0.1 giây – một phản ứng vô thức của sự ngạc nhiên cực độ khi kế hoạch hoàn hảo của mình bị lột trần.


"Anh... anh đang nói gì thế, bác sĩ?" Tô Lâm cố giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng tông giọng của gã đã cao hơn 2Hz so với bình thường. Cơ chân mày của gã khẽ giật nhẹ.


"Tôi đang nói về sự bất toàn của cậu, Tô Lâm," Đăng đứng dậy, ông thong thả đi vòng qua bàn làm việc, bước đến sát ranh giới 1.5 mét trước mặt gã. Tay trái quấn gạc của ông buông thõng, tay phải ông cầm chiếc đồng hồ quả quýt, để tiếng tích tắc cơ học đập thẳng vào tai Tô Lâm. "Cậu nghĩ cậu là một thiên tài thao túng nhận thức? Không. Cậu chỉ là một kẻ tội nghiệp mang rối loạn nhân cách ái kỷ ác tính. Cậu thèm khát sự thừa nhận, thèm khát quyền lực kiểm soát vì cậu chưa bao giờ thực sự có được nó. Cổ tay trái của cậu... vết sẹo hình chữ V ngược đó. Đó là dấu vết của một cuộc trừng phạt hành vi tàn nhẫn từ người cha tối cao của cậu, Lâm Gia Thế, đúng không?"


Tô Lâm lập tức siết chặt hai tay thành nắm đấm. Cơ thể gã run rẩy nhẹ dưới lớp sơ mi lụa trắng. Vết sẹo chữ V trên cổ tay trái chính là điểm yếu chí mạng, là nguồn cơn của sự sụp đổ nhân cách ái kỷ của gã. Việc Đăng gọi tên trực tiếp vết sẹo và mối quan hệ bạo hành với Lâm Gia Thế đã đánh thẳng vào vùng tổn thương sâu thẳm nhất của gã.


"Câm miệng lại," Tô Lâm rít qua kẽ răng, ánh mắt thánh thiện thường ngày biến mất, thay thế bằng một sự tàn nhẫn, lạnh lẽo tột cùng của một kẻ sát nhân bị lột trần mặt nạ.


"Cậu bắt chước sự tàn nhẫn của cha mình để che giấu sự bất lực của bản thân," Đăng tiếp tục tấn công dồn dập bằng kỹ thuật Kích hoạt Khủng hoảng Ái kỷ (Narcissistic Mortification). Giọng ông sắc lẹm như một lưỡi dao mổ lâm sàng, bóc tách từng lớp phòng vệ của gã. "Cậu bắt cóc Nhã Ca mười năm trước không phải vì cậu thông minh, mà vì cậu được bảo trợ bởi dòng tiền bẩn và quyền lực chính trị của Tập đoàn Vạn An. Không có cha cậu dọn dẹp bãi chiến trường, không có những Thượng tá công an biến chất như Lê Văn Bằng che đậy, cậu chỉ là một kẻ thất bại vô danh. Cuốn sổ tay mật mã cậu lấy được từ Quân... nó là giả. Tôi đã gài bẫy cậu, Tô Lâm. Cậu đã thua ngay từ giây phút cậu bước chân vào phòng trị liệu này."


Sự tự phụ ái kỷ của Tô Lâm hoàn toàn sụp đổ. Khi một kẻ ái kỷ ác tính đối mặt với sự nhục nhã trí tuệ tột cùng trước đối thủ mà hắn coi thường, đại não của hắn sẽ rơi vào trạng thái mất kiểm soát hành vi cực hạn. Gã không thể chấp nhận việc mình bị gài bẫy, không thể chấp nhận việc Đăng thông minh hơn gã.


Gương mặt Tô Lâm vặn vẹo, hơi thở gã trở nên dồn dập, hổn hển. Gã trừng mắt nhìn Đăng, cơ thể run lên bần bật vì giận dữ. Nhưng gã là một sát thủ IQ cao, một kẻ thao túng đã được huấn luyện để sinh tồn trong bóng tối. Gã biết, nếu gã dùng bạo lực tấn công Đăng lúc này, gã sẽ bị bảo vệ Phạm Quốc Bảo khống chế ngay lập tức và bị ghi hình làm bằng chứng hình sự.


Gã chọn một thủ đoạn tàn nhẫn và cực đoan hơn gấp trăm lần.


"Anh nghĩ... anh đã thắng sao, Đăng?" Tô Lâm bỗng nở một nụ cười điên dại, méo mó.


Gã cúi xuống cực nhanh, giả vờ như bị ngã quỵ vì hoảng loạn. Tay phải gã thọc vào đế giày da phía dưới, rút ra một mảnh thủy tinh mỏng, sắc lẹm được mài sắc như dao lam, giấu sẵn trong lớp lót giày từ trước.


Trước khi Đăng kịp thực hiện bất kỳ phản xạ phòng ngự nào, Tô Lâm đã giật mạnh tay áo sơ mi lụa trắng bên trái lên, để lộ vết sẹo chữ V ngược. Gã dùng mảnh thủy tinh tự rạch một đường sâu hoắm, dứt khoát dọc theo cổ tay trái, cắt đứt động mạch quay ngay trên vết sẹo cũ.


Máu nóng đỏ rực phun ra thành tia, bắn tung tóe lên chiếc ghế bành da màu nâu, lên sàn gỗ sồi vô trùng, và nhuộm đỏ cả vạt áo vest ghi-lê màu xám tro của Phan Đăng.


"Tô Lâm! Dừng lại!" Đăng gầm lên, bản năng của một bác sĩ trị liệu buộc ông phải lao vào khống chế tay của gã để ngăn chặn sự mất máu cấp tính.


Nhưng Tô Lâm điên cuồng chống trả. Gã dùng lực đẩy mạnh Đăng ngã nhào ra sàn gỗ, cố tình dùng bàn tay đầy máu của mình cào cấu mạnh vào cánh tay và áo của Đăng, tạo ra những vết trầy xước và vết máu bôi quệt loang lổ. Gã muốn biến hiện trường thành một cuộc xô xát bạo lực thực thể.


"Cứu tôi với! Bác sĩ Đăng muốn giết tôi! Ông ta bị điên rồi!" Tô Lâm hét lớn, giọng gã khàn đặc, cố tình tạo ra những tiếng động va đập lớn để lọt vào hệ thống microphone giấu kín mà gã biết vẫn đang hoạt động ngầm bên ngoài.


Tô Lâm ngã gục xuống vũng máu đang loang nhanh trên sàn gỗ, gương mặt gã nhợt nhạt đi trong tích tắc do mất máu cấp tính, nhưng đôi mắt gã vẫn trừng trối nhìn Đăng. Gã mỉm cười, một nụ cười trân trối, đầy sự thỏa mãn ác độc của một kẻ đã hoàn thành cái bẫy hoàn hảo.


Tiếng hét lớn của Tô Lâm vang vọng qua cánh cửa cách âm. Y tá trưởng Mai Thị Xuân ở bên ngoài nghe thấy tiếng động va đập dữ dội, lập tức dùng chìa khóa vạn năng mở cửa xông vào phòng. Trên tay bà cầm theo hộp sơ cứu khẩn cấp.


"Bác sĩ Đăng! Có chuyện gì thế này!" Xuân bàng hoàng hét lên khi nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt: Tô Lâm nằm trong vũng máu, Đăng bị dính đầy máu trên người, mặt bàn gỗ sồi bị xô lệch.


"Xuân! Ga-rô cổ tay trái của gã ngay lập tức! Gã tự rạch động mạch!" Đăng hét lên, ông cố gắng giữ chặt cánh tay đang phun máu của Tô Lâm.


Nhưng ngay khi Xuân vừa quỳ xuống định mở hộp sơ cứu, cánh cửa Phòng số 4 lại bị tông mạnh ra một lần nữa. Ba gã hộ lý lạ mặt, dáng người cao lớn, mặc đồng phục của bệnh viện liên kết – những kẻ do đối thủ Trương Quốc Khánh và dòng họ Lâm ngầm cài cắm vào phòng khám từ trước – đột ngột xông vào.


"Tránh ra! Bác sĩ Phan Đăng đã bạo hành bệnh nhân! Chúng tôi phải bảo vệ hiện trường!" Gã hộ lý trưởng thô bạo đẩy mạnh y tá Xuân ngã nhào ra đất, cản trở hoàn toàn quy trình cấp cứu y tế của bà. Hai gã còn lại lao vào đè chặt Phan Đăng xuống sàn, cố tình khóa tay ông ra sau để tạo tư thế của một kẻ thủ ác bị khống chế.


"Thả tôi ra! Gã đang bị mất máu cấp! Các người đang giết gã đó!" Đăng giãy giụa điên cuồng, nhưng lực cánh tay của hai gã hộ lý quá mạnh.


Trong sự hỗn loạn cực hạn đó, Đăng chợt nhận ra chiếc máy ghi âm cơ học Sony TCM-200DV đặt dưới gầm bàn làm việc vẫn đang chạy thầm lặng. Đó là thiết bị ghi âm ngoại tuyến duy nhất không kết nối mạng mà ông đã chủ động bật trước khi buổi trị liệu bắt đầu. Cuộn băng cassette từ tính bên trong chính là Bản ghi âm buổi điều trị số 4 – chứng cứ ngoại phạm duy nhất chứng minh ông không hề bạo hành hay kích động Tô Lâm tự sát, mà chính gã đã tự hại để gài bẫy ông.


Đăng dùng hết sức lực còn lại của chân phải, đạp mạnh vào chân bàn làm việc. Chiếc bàn gỗ sồi khẽ dịch chuyển, làm rơi chiếc máy ghi âm cơ học xuống sát vị trí tay phải của ông đang bị đè dưới sàn. Bằng một động tác cực kỳ khéo léo và nhanh nhạy, Đăng dùng các ngón tay phải luồn vào dưới gầm bàn, khẽ bấm nút dừng và nhét chiếc máy ghi âm nhỏ gọn vào trong túi áo khoác măng-tô tối màu của mình trước khi gã hộ lý kịp nhận ra.


Tiếng còi xe cứu thương gầm rú ngoài cổng phòng khám Tâm An tại Thảo Điền.


Tô Lâm nằm trên vũng máu loang lổ, hơi thở gã yếu dần, nhưng ánh mắt gã vẫn khóa chặt vào Phan Đăng đang bị khống chế trên sàn. Gã mỉm cười trân trối nhìn Đăng: "Bác sĩ... ai mới là kẻ điên ở đây?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!