Nhạc nềnMystery_Detective

Chất Độc Trong Trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng thứ Năm, Thảo Điền đón Phan Đăng bằng một bầu không khí vô trùng tĩnh lặng của phòng khám tư nhân Tâm An. Ánh nắng sớm lọc qua những tấm rèm lụa màu xám tro, rải những vệt sáng nhạt nhòa lên sàn gỗ sồi bóng loáng. Đăng đứng bên cửa sổ sát đất của phòng làm việc riêng, tay phải cầm tách cà phê đen không đường nóng hổi, khói nghi ngút bốc lên nhạt nhòa sau gọng kính vàng mỏng. Tay trái của ông vẫn được quấn một lớp gạc y tế trắng muốt, che giấu vết rách sâu do cạnh sắc của chiếc lắc bạc Nhã Ca ghim vào đêm qua tại Thủ Đức. Cơn đau âm ỉ từ lòng bàn tay truyền lên thùy trán, đều đặn và nhức nhối như một chiếc đồng hồ báo thức cơ học, nhưng chính cơn đau ấy lại giữ cho tâm trí ông một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tàn nhẫn.


Đêm qua, sau cuộc tranh cãi nảy lửa với vợ cũ Lê Quỳnh Chi và tên doanh nhân Trần Hữu Nghĩa, Đăng đã không ngủ. Bản chẩn đoán lâm sàng giả của bác sĩ Trương Quốc Khánh đóng dấu đỏ vẫn nằm im lìm trên bàn làm việc của ông như một lời tuyên chiến hành chính. Khánh muốn dồn ông vào đường cùng, muốn biến ông thành một kẻ điên loạn hoang tưởng trước mắt Hội đồng Y khoa để hợp thức hóa việc tước giấy phép hành nghề lâm sàng. Nhưng Đăng biết, cuộc tấn công này không chỉ diễn ra trên mặt trận giấy tờ pháp lý. Nó đã len lỏi vào tận trong thói quen sinh hoạt hàng ngày của ông, ngay tại thánh đường y khoa Tâm An này.


Khoảng hai tuần trở lại đây, Đăng phát hiện một đáp ứng sinh lý bất thường của cơ thể. Cứ vào khoảng ba giờ chiều mỗi ngày, sau khi uống tách trà hoa cúc ấm do cậu thực tập sinh Lâm Minh Quân chuẩn bị, nhịp tim của ông lại đột ngột tăng vọt lên mức chín mươi nhịp một phút. Đi kèm với đó là một cơn ảo giác khứu giác nhẹ: mùi hương mimosa ngọt lịm, nồng hắc bỗng dưng lấp đầy khoang mũi, kéo theo tiếng khóc mỏng manh, đứt quãng của con gái Nhã Ca vang vọng từ những bức tường cách âm của Phòng trị liệu số 4.


Ban đầu, với tư cách một chuyên gia tâm lý lâm sàng chịu áp lực mất ngủ kéo dài, Đăng đã tự chẩn đoán mình bị suy nhược vỏ não thùy trán do sang chấn quá khứ. Nhưng quy tắc tự kiểm định lâm sàng nghiêm ngặt không cho phép ông bỏ qua những sai lệch dù là nhỏ nhất của hệ thần kinh tự chủ. Một bác sĩ tâm lý không bao giờ được phép nhầm lẫn giữa một phản ứng tâm lý tự thân và một sự can thiệp hóa học từ bên ngoài.


Chiều hôm qua, trước khi rời phòng khám để đến cảng Cát Lái, Đăng đã âm thầm dùng một ống nghiệm vô trùng thu giữ toàn bộ phần bã trà hoa cúc còn sót lại trong tách sứ. Ông niêm phong mẫu vật và gửi lén cho chú họ của mình, dược sĩ lâm sàng Phan Thái Bình, thông qua một tài xế taxi công nghệ đáng tin cậy.


Tiếng chuông điện thoại Nokia 1280 bảo mật đặt trên bàn làm việc bỗng rung lên bần bật, cắt đứt dòng suy nghĩ của Đăng. Ông đặt tách cà phê xuống, nhanh chóng nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói trầm và cẩn trọng của chú Bình.


"Đăng đó phải không? Chú đã chạy sắc ký lớp mỏng và phân tích độc chất học mẫu bã trà cháu gửi rồi."


Đăng siết chặt điện thoại bằng tay phải, giọng ông vẫn giữ sự bình tĩnh lâm sàng: "Kết quả thế nào thưa chú Bình?"


"Có dư lượng Haloperidol, Đăng ạ," giọng chú Bình thấp xuống, đầy lo ngại. "Liều lượng cực kỳ thấp, chỉ khoảng 0.5 miligam mỗi tách. Đây là một hoạt chất an thần hướng thần cực mạnh. Nếu dùng một liều cao, cháu sẽ bị đờ đẫn và ngủ lịm ngay lập tức. Nhưng kẻ này rất tinh vi, hắn dùng phương pháp tích lũy liều lượng thấp (micro-dosing) hàng ngày. Ở mức độ này, thuốc không gây buồn ngủ rõ rệt nhưng sẽ âm thầm ức chế các thụ thể Dopamine D2 ở thùy trán trước, gây ra chứng mất trí nhớ ngắn hạn, làm suy giảm khả năng phán đoán logic và đặc biệt là khiến cháu cực kỳ nhạy cảm với các ám thị hoang tưởng từ bên ngoài. Mùi mimosa cháu ngửi thấy chính là một công tắc kích hoạt sang chấn (trauma trigger) được ghim vào tiềm thức cháu khi thùy trán đang bị hóa chất làm suy yếu."


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Phan Đăng. Haloperidol. Kẻ thù không muốn giết chết ông ngay lập tức; chúng muốn biến ông thành một kẻ loạn thần thực sự trước mắt công chúng, một bệnh nhân hoang tưởng tự hủy hoại bản thân đúng như bản chẩn đoán giả của Khánh đã viết. Và kẻ trực tiếp ra tay đầu độc ông hàng ngày không ai khác chính là Lâm Minh Quân – cậu học trò ngoan ngoãn, rụt rè mà ông đã tận tình chỉ dạy suốt nửa năm qua.


"Cháu hiểu rồi. Cảm ơn chú Bình. Chú hãy tiêu hủy toàn bộ dữ liệu phân tích vật lý trên máy tính phòng lab, chỉ giữ lại bản in giấy bảo mật cho cháu."


Đăng cúp máy. Ánh mắt ông sau gọng kính vàng lạnh đi. Sự phản bội của Lâm Minh Quân không làm ông bất ngờ, nhưng nó để lại một vết rạn nứt sâu sắc trong lòng tự trọng nghề nghiệp của một người thầy. Quân là cháu họ của tài phiệt Lâm Gia Thế, được cài cắm vào Tâm An không chỉ để học hỏi kinh nghiệm, mà là để làm suy yếu ông từ bên trong lõi phòng thủ nhận thức.


Đăng bước ra khỏi phòng làm việc, đi dọc hành lang vô trùng hướng về phía Phòng trị liệu số 4. Ông ra hiệu cho Phạm Quốc Bảo, trưởng bộ phận an ninh của phòng khám, bước vào. Bảo là một cựu binh gầy gò, vạm vỡ, người luôn mang theo vết sẹo dài trên cánh tay và một sự cảnh giác cao độ của kẻ từng đi qua chiến tranh. Đăng đã chữa khỏi hội chứng PTSD cho Bảo miễn phí, và từ đó, người cựu binh này đã thề sẽ bảo vệ an ninh vật lý cho Đăng bằng cả mạng sống.


"Bảo, khóa chặt cửa Phòng số 4 lại. Tắt toàn bộ hệ thống điện của phòng trị liệu," Đăng ra lệnh, giọng ông trầm xuống đầy uy lực.


Bảo không hỏi một câu nào, anh nhanh chóng chốt khóa hai chiều của cánh cửa bọc nỉ cách âm, rồi rút từ trong túi quần ra một chiếc Máy dò sóng vô tuyến RF cầm tay sần sùi. Đây là thiết bị dò quét tần số vô tuyến chuyên dụng mà Bảo tự trang bị để bảo vệ không gian trị liệu của phòng khám.


"Bác sĩ Đăng, có nghi vấn gì sao?" Bảo bật công tắc nguồn của máy dò, ánh mắt anh quét nhanh qua các góc phòng.


"Có kẻ đã thâm nhập vào ranh giới bảo mật của tôi. Hãy rà quét toàn bộ các thiết bị phát sóng không dây," Đăng đứng tựa lưng vào mép chiếc ghế bành da màu nâu, tay phải ông đút vào túi quần, ngón tay vô thức chạm vào chuỗi tràng hạt gỗ sưa của mẹ để giữ nhịp thở ổn định.


Bảo di chuyển máy dò RF dọc theo các khe hở của hệ thống thông gió, dưới gầm bàn trà, rồi dừng lại trước bức tranh tĩnh vật vẽ một bình hoa mimosa vàng treo trên bức tường đối diện ghế bành của bác sĩ. Chiếc máy dò đột ngột phát ra tiếng rè rè sắc lạnh, dải đèn LED trên thân máy nhảy vọt lên mức màu đỏ cảnh báo cao nhất.


"Tần số phát sóng 2.4 GHz, định dạng truyền dữ liệu video thời gian thực," Bảo thì thầm, gương mặt anh siết chặt lại. Anh dùng ngón tay tháo nhẹ khung tranh gỗ ra khỏi móc treo.


Phía sau bức tranh, ẩn sâu trong một hốc tường nhỏ được khoét tinh vi, là một thấu kính camera siêu nhỏ phát sóng vô tuyến và một microphone định hướng chất lượng cao. Thiết bị này được đấu nối trực tiếp vào nguồn điện của chiếc đèn tường trang trí phía sau.


"Một camera giấu kín," Bảo nghiến răng, tay anh run nhẹ vì giận dữ. "Kẻ nào đó đã theo dõi và ghi âm toàn bộ các buổi trị liệu lâm sàng của bác sĩ với Tô Lâm từ xa. Toàn bộ bí mật y khoa của bệnh nhân VIP đều đã bị rò rỉ."


"Không chỉ có camera," Đăng bước lại gần, ánh mắt ông khóa chặt vào vị trí đặt thấu kính. Nó được đặt ở góc độ hoàn hảo để ghi lại mọi vi biểu cảm trên cơ mặt của ông khi đối mặt với Tô Lâm, đồng thời thu lại giọng nói của ông để phục vụ cho việc bóc tách dải tần số giọng nói. "Kẻ cài đặt thiết bị này phải là người có quyền ra vào phòng trị liệu tự do sau giờ làm việc mà không bị nghi ngờ."


Đúng lúc đó, y tá trưởng Mai Thị Xuân xuất hiện ngoài cửa phòng trị liệu. Gương mặt nghiêm nghị của người phụ nữ bốn mươi lăm tuổi lộ rõ vẻ căng thẳng. Bà cầm trên tay chùm chìa khóa vạn năng bằng thép sáng loáng.


"Bác sĩ Đăng, tôi đã kiểm tra lịch ký nhận ca trực tuần trước. Lâm Minh Quân là người duy nhất đăng ký ở lại phòng khám muộn để dọn dẹp tủ thuốc bảo mật," Xuân nói, giọng bà nhỏ nhưng dứt khoát.


"Xuân, dùng chìa khóa vạn năng mở tủ tài liệu cá nhân của Quân ở phòng thay đồ thực tập sinh," Đăng ra lệnh. "Bảo, thu hồi chiếc camera này nhưng không được ngắt nguồn điện ngay lập tức. Hãy để cho kẻ đứng sau tin rằng hệ thống vẫn đang hoạt động bình thường."


Ba người di chuyển nhanh chóng trong im lặng dọc hành lang vô trùng hướng về phía khu vực dành cho nhân sự phụ thuộc. Mai Thị Xuân tra chiếc chìa khóa vạn năng vào ổ khóa cơ học của chiếc tủ sắt số 3 mang tên Lâm Minh Quân. Tiếng *cạch* khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.


Bên trong tủ đồ của Quân xếp gọn gàng vài cuốn sách giáo trình tâm lý học lâm sàng và một chiếc áo blouse trắng phẳng phiu. Đăng dùng tay phải lật mở từng cuốn sách. Ở hộc tủ phía dưới, giấu sau một hộp khăn giấy y tế, là một chiếc bút ghi âm kỹ thuật số ngụy trang màu đen bóng có cổng kết nối USB.


Đăng nhấc chiếc bút lên, xoay nhẹ đầu bút để tháo rời phần thân. Bên trong khe cắm thẻ nhớ là một thẻ MicroSD dung lượng lớn. Ông cắm chiếc bút vào máy tính trạm ngoại tuyến không kết nối internet đặt trong phòng thay đồ.


Màn hình máy tính hiển thị hàng chục tệp âm thanh được đặt tên theo ngày tháng trị liệu của Đăng, cùng với các hình ảnh chụp quét độ phân giải cao từng trang của cuốn "Sổ tay mật mã da màu đen" mà Đăng dùng để ghi chép các phân tích hành vi của Tô Lâm. Quân đã âm thầm chụp lại toàn bộ hệ mật mã ký tự tự chế của Đăng trong những lúc ông bị cơn ảo giác khứu giác làm suy kiệt trí tuệ.


"Nội gián đã hoàn thành nhiệm vụ của hắn," Đăng nói, khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.


"Bác sĩ Đăng, tại sao thầy lại cười?" Thùy Linh bước vào phòng thay đồ, cô trợ lý trẻ ôm cuốn sổ ghi chép lâm sàng trước ngực, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy chiếc bút ghi âm gián điệp trên bàn máy tính. "Toàn bộ hệ mật mã điều trị của thầy đã bị rò rỉ cho Tô Lâm! Gã sẽ biết trước mọi câu hỏi bẫy lâm sàng của thầy ở buổi trị liệu tới!"


"Cậu nghĩ hệ mật mã của tôi dễ sao chép đến thế sao, Linh?" Đăng xoay người lại, ánh mắt ông sau gọng kính vàng lấp lóe một sự nhạy bén cực hạn của một chuyên gia tâm lý học hành vi hàng đầu. "Cuốn sổ tay da đen mà Quân chụp lại thực chất là một mồi nhử thông tin (information bait). Tôi đã anticipate được sự hiện diện của nội gián từ tuần trước. Toàn bộ các ký hiệu viết tắt, các phác đồ điều trị và các điểm yếu tâm lý của bản thân tôi ghi trong cuốn sổ đó đều đã được tôi chỉnh sửa, ngụy tạo theo một logic sai lệch. Tô Lâm sẽ dùng những thông tin giả này để xây dựng đòn phản công của gã. Gã sẽ tự phụ rằng mình đã nắm thóp được tôi, và chính sự tự phụ ái kỷ đó sẽ là sơ hở chí mạng kéo gã vào bẫy tự sát ngược của tôi tại Phòng số 4."


Thùy Linh nhìn người thầy của mình, sự kính phục xen lẫn một chút lo sợ dâng lên trong mắt cô. Đăng không chỉ là một bác sĩ cứu người; khi cần thiết, ông sẵn sàng sử dụng chính những kỹ thuật thao túng tâm lý cực đoan nhất của kẻ thù để thiết lập một ván cờ sinh tử ngoài vòng pháp luật.


Tiếng bước chân rụt rè, vội vã từ phía hành lang sảnh chờ cắt ngang bầu không khí căng thẳng của phòng thay đồ. Lâm Minh Quân bước vào, tay cầm một tập hồ sơ bệnh án cũ, gương mặt thư sinh của gã tái mét đi khi nhìn thấy Đăng, Xuân, Bảo và Linh đang đứng vây quanh chiếc tủ đồ mở toang của mình.


Quân khựng lại ngay ngưỡng cửa, chiếc kính cận gọng mỏng trên mũi gã khẽ trượt xuống vì mồ hôi trán tuôn ra liên tục. Gã lập tức nhận ra chiếc bút ghi âm kỹ thuật số ngụy trang đang được đặt trên bàn máy tính của Đăng.


"Bác... bác sĩ Đăng... tôi... tôi chỉ vào lấy tài liệu học tập..." Quân lắp bắp, hai tay gã run rẩy dữ dội, tập hồ sơ bệnh án trên tay gã suýt rơi xuống sàn gỗ.


Bảo vệ Phạm Quốc Bảo bước lên một bước, thân hình cao lớn của người cựu binh đổ bóng xuống che khuất lối thoát duy nhất của Quân. Cánh tay có vết sẹo dài của Bảo siết chặt lại đầy đe dọa.


Đăng thong thả bước lại gần Quân, bước chân ông nhẹ nhàng nhưng áp lực tinh thần tỏa ra từ phong thái của ông khiến bầu không khí trong phòng như đông cứng lại. Ông đứng dừng lại ở khoảng cách tiêu chuẩn 1.5 mét trước mặt người học trò phản bội, tay phải ông khẽ nâng gọng kính vàng lên, ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng quét qua chuyển động co thắt cực nhỏ của cơ chân mày trái của Quân trong tích tắc 1/25 giây – một biểu cảm của sự hoảng sợ tột độ và cảm giác tội lỗi bị lột trần.


Đăng nhìn Lâm Minh Quân đang run rẩy thu dọn tài liệu: "Cậu nghĩ hệ mật mã của tôi dễ sao chép đến thế sao, Quân?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!