Nhạc nềnMystery_Detective

Liên Minh Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa Thủ Đức vào lúc tám giờ tối trút xuống như một khối nước đen đặc, quật phầm phập vào những tán cây sakê rậm rạp bao quanh ngôi nhà hai tầng cổ kính của Phan Đăng. Tiếng sấm rền rĩ từ phía sông Sài Gòn dội về, rung lên bần bật trên những ô cửa kính bám đầy hơi nước.


Bên trong phòng khách, bầu không khí ngột ngạt và lạnh lẽo đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng nước mưa rỉ rả chảy qua các khe nứt ngoài hiên. Trên chiếc bàn gỗ gụ cũ kỹ, một chiếc máy khuếch tán tinh dầu đang phun ra những làn khói mỏng mang mùi bạc hà nồng hắc, hoạt động như một lá chắn khứu giác thường trực để Phan Đăng chống lại bất kỳ dư lượng Alcaloid gây ảo giác nào còn sót lại trong hệ hô hấp sau những buổi trị liệu với Tô Lâm.


Phan Đăng ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành da, gương mặt mệt mỏi hằn sâu dưới ánh sáng vàng mờ tối. Chiếc kính gọng vàng mỏng khẽ trễ xuống mũi. Bả vai trái của ông co thắt lại đau đớn sau cú ngã va đập tại cảng Cát Lái, và lòng bàn tay trái – nơi có vết rách sâu do cạnh sắc của chiếc lắc bạc ghim vào – giờ đã được quấn một lớp gạc y tế mới, nhưng vệt máu tươi vẫn rỉ ra, thấm nhẹ qua lớp vải trắng.


Đối diện ông, Trung tá Vũ Mạnh Hùng ngồi trầm ngâm, chiếc áo khoác da cũ kỹ của anh vẫn còn bám đầy bụi than và nước mưa ẩm ướt. Vệt trầy xước rỉ máu dọc thái dương bên phải của Hùng – chứng tích từ cú đâm xe cản phá chiếc xe tải của sát thủ Đỗ Mạnh Cường – đã khô lại thành một vệt sẹo đỏ bầm tàn nhẫn. Trên bàn, khẩu súng ngắn CZ-75 của anh được đặt cạnh chiếc điện thoại Nokia 1280 bảo mật, vỏ thép của khẩu súng vẫn còn bám vệt xước rỉ máu do va đập vào kính chắn gió bị vỡ vụn.


"Anh điên thật rồi, Đăng," Hùng lên tiếng, giọng trầm khàn đầy dằn vặt. Anh đẩy xấp hồ sơ bọc trong túi nylon chống nước về phía Đăng. "Tôi đã cảnh báo anh rằng dòng họ Lâm không chỉ chơi trò chơi tâm lý. Vụ đâm xe tối nay tại cảng Cát Lái là bằng chứng thực tế cho thấy Lâm Gia Thế đã ra lệnh tiêu hủy vật lý. Nếu tôi không bám theo định vị sim rác của anh, giờ này anh đã nằm dưới lòng sông Sài Gòn rồi."


Phan Đăng khẽ dùng ngón tay phải đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt ông không gợn sóng, lạnh lùng đến đáng sợ. Ông không nhìn vết thương trên tay mình, mà tập trung quan sát xấp hồ sơ cũ kỹ vừa được lấy ra khỏi túi bảo mật. Đó là "Hồ sơ vụ án mất tích mười năm trước" của con gái ông, Phan Nhã Ca. Những trang giấy đã ố vàng, bám đầy bụi thời gian và có cả những vết hằn của các quyết định đình chỉ điều tra vội vã.


"Cảm ơn anh, Hùng. Nhưng cơn đau thể xác này chính là mỏ neo thực tại tốt nhất của tôi lúc này," Đăng nói, giọng ông đều đều, mang tính phân tách cảm xúc lâm sàng cực hạn. "Tô Lâm muốn tôi tin rằng toàn bộ chứng cứ trong máy ghi âm Sony đã bị tiêu hủy vĩnh viễn sau cú ngã. Gã sẽ chủ quan. Đó là cơ hội duy nhất để chúng ta đi trước gã một bước."


Đăng mở cuốn "Sổ tay mật mã da màu đen" bằng tay phải, đặt bên cạnh sơ đồ hiện trường vụ bắt cóc Nhã Ca mười năm trước. Ông dùng bút mực đen vẽ lại các tuyến đường di chuyển của chiếc xe tải nhỏ do Đỗ Mạnh Cường điều khiển, đối chiếu trực tiếp với sơ đồ bắt cóc cũ.


"Anh nhìn vào đây," Đăng chỉ ngón tay vào điểm giao lộ trên sơ đồ cũ. "Mười năm trước, chiếc xe bắt cóc Nhã Ca xuất hiện tại ngã ba Thảo Điền rồi biến mất hoàn toàn tại khu vực ranh giới Bình Dương. Tối nay, chiếc xe tải của Cường cũng rút chạy theo hướng quốc lộ 13 về phía Bình Dương. Đây không phải là sự trùng hợp địa lý. Dòng họ Lâm đã thiết lập một hành lang di chuyển khép kín suốt mười năm qua để vận chuyển các nạn nhân của họ."


Hùng nheo mắt nhìn theo ngón tay của Đăng, cơ mặt anh siết chặt lại. "Tôi đã rà soát lại nhật ký tuần tra của Đội hình sự mười năm trước. Thượng tá Lê Văn Bằng – lúc đó là trưởng ban chuyên án – đã ký lệnh rút toàn bộ chốt chặn tại ngã ba Bình Dương chỉ đúng hai mươi phút trước khi vụ bắt cóc diễn ra. Bằng chứng này bị niêm phong trong kho hồ sơ cũ. Nếu không có danh nghĩa điều tra ngầm ngoài giờ, tôi vĩnh viễn không thể tiếp cận được nó."


"Sự tha hóa hệ thống," Đăng lẩm nhẩm, ngón tay ông gõ nhẹ lên mặt bàn theo tần số 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt cơ học đặt ở góc phòng. "Lâm Gia Thế dùng tiền bất động sản để mua chuộc Bằng nhằm dìm xuồng vụ án Nhã Ca, biến con gái tôi thành một đối tượng thử nghiệm hành vi vô danh tại Dưỡng trí viện Vạn An. Và giờ gã dùng Tô Lâm để gieo rắc ám thị chuyển di ngược, ép tôi phải tự hủy hoại bản thân."


Đúng lúc cuộc thảo luận giữa hai người đang đi vào chiều sâu của các mô thức hành vi, từ phía tiền sảnh bỗng vang lên một tiếng *xoạch* sắc lạnh. Tiếng kim loại va chạm vào ổ khóa cơ học của cửa chính.


Đăng khựng lại. Nhịp tim của ông lập tức tăng vọt lên mức 110 nhịp/phút. Chỉ có một người duy nhất ngoài ông và người giúp việc dì Út còn giữ chiếc chìa khóa đồng cũ của ngôi nhà này.


Cánh cửa gỗ lim nặng nề bị đẩy mạnh ra. Lê Quỳnh Chi bước vào phòng khách, mang theo luồng khí lạnh ẩm ướt của cơn mưa đêm. Cô mặc chiếc đầm công sở cao cấp màu xanh navy phẳng phiu, trang điểm sắc sảo nhưng gương mặt đài các ấy giờ đây đang méo mó đi vì sự giận dữ và nỗi đau đớn tột cùng. Phía sau cô, Trần Hữu Nghĩa bước vào với phong thái bệ vệ của một doanh nhân bất động sản thành đạt. Gã mặc vest hàng hiệu tối màu, tay đeo chiếc đồng hồ Rolex vàng nguyên khối lấp lánh dưới ánh đèn mờ, nụ cười xã giao giả tạo thường trực trên môi nhưng ánh mắt ti hí lại quét nhanh qua khẩu súng CZ-75 của Hùng đặt trên bàn.


"Phan Đăng! Anh đang làm cái trò điên khùng gì thế này?" Quỳnh Chi thét lên, giọng cô run rẩy dữ dội. Ánh mắt cô khóa chặt vào đống hồ sơ vụ án mất tích cũ bám đầy bụi và những bức ảnh của Nhã Ca đang trải phẳng trên bàn. "Mười năm rồi! Con đã chết rồi! Tại sao anh vẫn lôi những thứ thối rữa này ra để tự hành hạ mình và hành hạ tôi?"


Đăng đứng dậy, bả vai trái đau nhói khiến ông khẽ nhíu mày. Ông cố gắng áp dụng "Quy tắc Tự kiểm định Lâm sàng (Supervision)", tự hít thở sâu theo nhịp 4-7-8 để kiềm chế cơn hoảng loạn đang nhen nhóm trong lồng ngực.


"Quỳnh Chi, em tự ý vào nhà tôi mà không gõ cửa," Đăng nói, giọng ông lạnh lùng, cố giữ khoảng cách chuyên môn nghiêm ngặt. "Và đây là hồ sơ điều tra hợp pháp của cơ quan công an."


"Hợp pháp?" Chi cười cay đắng, cô tiến lại gần bàn, ngón tay sơn móng đỏ chỉ thẳng vào vệt máu trên trán của Trung tá Hùng và lớp băng gạc rỉ máu trên tay Đăng. "Một cảnh sát bị đình chỉ công tác ngầm và một bác sĩ tâm lý đang bị hoang tưởng nặng nề tự dàn dựng một vụ tai nạn giao thông ở cảng Cát Lái để đổ tội cho người khác? Anh nhìn lại mình đi Đăng! Anh mặc áo vest chỉn chu nhưng tay thì đầy máu, đầu óc thì chứa đầy những thuyết âm mưu điên loạn về dòng họ Lâm!"


Trần Hữu Nghĩa bước lên một bước, gã khẽ gõ nhẹ chiếc bật lửa Dupont mạ vàng khắc logo Tập đoàn Vạn An xuống mặt bàn gỗ, tạo ra tiếng *cộc cộc* khô khốc đầy tính khiêu khích.


"Anh Đăng à, tôi nghĩ Chi nói đúng đấy," Nghĩa lên tiếng, giọng điệu ngọt nhạt nhưng ẩn chứa sự đe dọa kinh tế sắc lẹm. Gã rút từ trong cặp táp da cá sấu ra một xấp tài liệu dày, đặt đè lên trên sơ đồ hiện trường vụ bắt cóc của Nhã Ca. "Phòng khám Tâm An của anh đang đứng trước nguy cơ bị niêm phong vì các khoản nợ ngân hàng liên kết. Tập đoàn Vạn An đã đồng ý mua lại toàn bộ mặt bằng Thảo Điền của anh với giá hời để cứu vãn danh tiếng cho anh. Đây là hợp đồng chuyển nhượng. Anh ký đi, rồi cùng Chi sang Pháp định cư. Đừng để cái bóng của quá khứ hủy hoại nốt phần đời còn lại."


Đăng nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng chuyển nhượng. Bản năng lâm sàng của ông lập tức nhận diện được mối liên kết lợi ích độc hại: Trần Hữu Nghĩa chính là công cụ kinh tế được Lâm Gia Thế sử dụng để tước đoạt căn cứ hoạt động duy nhất của ông – phòng khám Tâm An.


"Nghĩa, tôi không bán phòng khám," Đăng trả lời, ánh mắt ông khóa chặt vào vi biểu cảm ở khóe miệng gã – một cái nhếch mép rất nhẹ biểu thị sự tự mãn ngầm (duping delight) của kẻ tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng. "Và mối quan hệ kinh tế giữa ông và Vạn An không đủ tư cách để can thiệp vào tài sản của tôi."


Quỳnh Chi bất ngờ tiến tới, cô giật phắt những bức ảnh cũ của Nhã Ca trên bàn, nước mắt cô trào ra, nhòe đi lớp phấn trang điểm sắc sảo. Nỗi đau mất con mười năm trước bị kích hoạt mạnh mẽ, biến thành một cơn giận dữ cuồng loạn hướng thẳng vào Đăng.


"Anh vẫn ích kỷ như vậy, Đăng!" Chi gào lên, giọng cô lạc đi. "Mười năm trước, anh mải mê nghiên cứu các phác đồ hành vi, anh dùng chính những bức vẽ của con gái để làm báo cáo khoa học, bỏ mặc con một mình ở công viên để gã sát nhân bắt đi! Đó là lý do tôi ly hôn anh! Anh không phải là một người cha, anh là một kẻ máu lạnh dùng nỗi đau của con để thăng tiến học thuật! Và giờ anh lại muốn kéo cả tôi và gia đình mới của tôi vào cơn hoang tưởng điên loạn của anh sao?"


Lời cáo buộc của Chi như một mũi dao găm cắm thẳng vào vùng sang chấn sâu sắc nhất trong tiềm thức của Phan Đăng. Mặc cảm tội lỗi gia đình trỗi dậy dữ dội. Nhịp tim của ông tăng vọt lên mức 130 nhịp/phút, lồng ngực co thắt lại như thiếu oxy, mồ hôi lạnh vã ra trên trán sau gọng kính vàng. Ông suýt nữa đã rơi vào trạng thái hoảng loạn hoài nghi bản thân, tự hỏi liệu những tiếng khóc trong băng ghi âm có thực sự là ảo giác do đại não suy nhược của ông tự dựng lên vì quá nhớ con.


Trong khoảnh khắc ranh giới nhận thức sắp sụp đổ, Đăng giấu tay trái dưới vạt áo vest, ấn mạnh móng tay vào vết thương rách da ở lòng bàn tay. Cơn đau vật lý nhói lên tức thời, hoạt động như một mỏ neo thực tại tối cao, bẻ gãy chuỗi liên tưởng hoang tưởng và trả lại sự tỉnh táo lạnh lùng cho ông trong vòng ba giây.


"Quỳnh Chi, bình tĩnh lại," Đăng nói, giọng ông thấp xuống nhưng mang một uy lực lâm sàng khiến Chi khựng lại trong giây lát. "Tôi đã phân tích phổ âm gốc của cuộn băng. Có tiếng còi tàu hỏa tần số 120Hz của ga Bình Dương ẩn dưới tiếng khóc. Nhã Ca chưa chết. Con đang bị giam giữ tại Dưỡng trí viện Vạn An dưới một danh tính giả."


"Im đi! Anh lại bắt đầu hoang tưởng rồi!" Chi hét lên, cô ném mạnh xấp ảnh xuống sàn nhà. Cô rút từ trong túi xách ra một xấp tài liệu y khoa có đóng dấu đỏ của bệnh viện liên kết, ném thẳng xuống bàn trước mặt Đăng.


Đó là bản chẩn đoán lâm sàng có chữ ký tươi của bác sĩ Trương Quốc Khánh – đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Đăng trong Hội đồng y khoa.


Quỳnh Chi ném xấp tài liệu y khoa của bác sĩ Khánh xuống bàn: 'Anh nhìn đi Đăng! Anh đang điên giống hệt như mười năm trước! Ký đi để tự cứu lấy mình!'


Đăng nhìn vào tờ chẩn đoán. Dưới dòng chữ tên ông là kết luận lâm sàng được viết bằng thuật ngữ chuyên ngành chuẩn xác: *"Bệnh nhân Phan Đăng có biểu hiện rối loạn lo âu hoang tưởng hệ thống mức độ nặng, xuất hiện các cơn ảo giác khứu giác và hoang tưởng suy đoán liên quan đến người thân đã mất. Khuyến nghị cưỡng chế cách ly điều trị y tế để đảm bảo an toàn."*


Nghĩa cúi xuống, ghé sát tai Đăng, thì thầm với nụ cười tàn nhẫn: "Khánh đã gửi bản chẩn đoán này lên Hội đồng Y khoa rồi, anh Đăng ạ. Nếu anh không ký hợp đồng chuyển nhượng phòng khám và tự nguyện rút lui, tuần sau Hội đồng sẽ chính thức tước giấy phép hành nghề của anh, và Chi sẽ ký giấy xác nhận với tư cách người thân để đưa anh vào dưỡng trí viện của chúng tôi. Lúc đó, anh sẽ thực sự được 'gặp' con gái mình trong phòng biệt giam đấy."


Trung tá Vũ Mạnh Hùng đứng bật dậy. Thân hình cao lớn, phong trần của vị cảnh sát hình sự đổ bóng xuống mặt bàn. Anh không rút súng, nhưng bàn tay to bản bóp chặt lấy bả vai của Trần Hữu Nghĩa, lực bóp mạnh đến mức khiến gương mặt béo tốt của gã doanh nhân biến dạng đi vì đau đớn.


"Nghĩa, ông nên nhớ đây là nhà riêng của bác sĩ Đăng," Hùng nói, giọng anh trầm thấp nhưng mang đầy tính đe dọa vật lý của một điều tra viên trọng án. "Và tôi vẫn là một cảnh sát hình sự. Mọi hành vi ép buộc ký kết hợp đồng dưới sự đe dọa cưỡng chế y tế đều đủ cấu thành tội danh cưỡng đoạt tài sản theo Bộ luật Hình sự. Bước ra khỏi đây trước khi tôi còng tay ông vì tội xâm nhập cư trú bất hợp pháp."


Nghĩa run rẩy, gã lùi lại một bước, vội vã chỉnh lại cổ áo vest nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo giả tạo. Gã nhìn Chi, ra hiệu rút lui.


Quỳnh Chi nhìn Đăng bằng ánh mắt tràn ngập sự thất vọng, đau đớn và cả sự ghê tởm. Cô quay lưng bước nhanh ra cửa màn mưa, không thèm ngoái đầu lại. Nghĩa vội vã nhặt bản hợp đồng chuyển nhượng trên bàn rồi lầm lũi bước theo sau, cánh cửa gỗ lim đóng sầm lại, để lại tiếng nước mưa gõ xối xả ngoài hiên.


Phan Đăng ngồi sụp xuống ghế bành da. Vết thương ở lòng bàn tay trái rỉ máu thấm đỏ cả lớp gạc trắng. Trí óc ông kiệt quệ hoàn toàn sau cuộc va chạm tâm lý dữ dội với vợ cũ. Ông đưa tay lên tháo chiếc kính gọng vàng, nhắm mắt lại để ngăn chặn những giọt nước mắt bất lực trào ra. Mặc cảm tội lỗi mười năm trước lại một lần nữa bủa vây lấy ông như một lớp sương mù dày đặc.


"Đăng, anh ổn chứ?" Hùng bước lại gần, đặt bàn tay thô ráp lên vai Đăng.


"Khánh đã can thiệp sâu vào gia đình tôi," Đăng khẽ mở mắt, ánh mắt ông lóe lên một tia sáng sắc bén lạnh lùng dù cơ thể đang run rẩy vì kiệt sức. "Hồ sơ chẩn đoán giả này là bước chuẩn bị để gã tước đoạt giấy phép hành nghề của tôi tại Hội đồng Y khoa vào tuần tới. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, Hùng. Khánh sẽ dùng quyền lực hành chính để cưỡng chế tôi nhập viện. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến pháp lý và y tế toàn diện trong bóng tối."


Đăng nhặt những bức ảnh cũ của Nhã Ca bị rơi dưới sàn nhà lên, vuốt phẳng phiu rồi đặt vào trong cuốn sổ tay mật mã da đen. Ông chạm nhẹ vào chiếc lắc tay bạc giấu trong kẽ áo vest – mỏ neo thực tại duy nhất còn sót lại của ông trước cơn bão sắp tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!