Nhạc nềnMystery_Detective

Cuộc Gặp Trực Địa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa Sài Gòn vào chiều muộn ngày thứ tư không còn là những hạt nước xiên khoai của mùa hạ, mà đã chuyển thành một khối nước xám xịt, nặng trĩu, đổ ụp xuống từ bầu trời Thủ Đức. Tiếng bong bóng nước vỡ phầm phập trên những tán lá sakê trước hiên nhà riêng của Phan Đăng, tạo nên một thứ âm thanh dập dồn, đơn điệu như muốn dìm cả ngôi nhà cổ kính vào sự cô lập tuyệt đối.


Trong phòng làm việc tầng trệt, Phan Đăng ngồi bất động trước bàn làm việc gỗ sồi. Lòng bàn tay trái của ông đã được băng bó bằng một lớp gạc y tế trắng muốt, nhưng cảm giác nhói buốt từ vết rách sâu do cạnh sắc của chiếc lắc tay bạc găm vào đêm qua vẫn âm ỉ truyền về đại não theo từng nhịp mạch đập. Mùi tinh dầu bạc hà nồng hắc tỏa ra từ chiếc máy khuếch tán đặt ở góc bàn khẽ len lỏi vào khoang mũi, hoạt động như một rào cản khứu giác thường trực để ngăn chặn bất kỳ dư lượng Alcaloid gây ảo giác nào còn sót lại trong không khí.


Đột ngột, màn hình chiếc điện thoại di động đặt trên bàn sáng lên. Không có số người gửi, không có danh bạ lưu sẵn. Chỉ có một dòng tin nhắn ngắn ngủi hiện ra trên màn hình:


"Cảng Cát Lái, nhà kho bỏ hoang số 3. Băng gốc không tạp âm của Nhã Ca đang đợi ông. Đi một mình."


Đồng tử Phan Đăng co thắt lại sau gọng kính vàng mỏng. Băng gốc không tạp âm. Đó chính là thứ ông khao khát có được nhất vào lúc này để bóc tách dải tần số sinh học của con gái mình, vượt qua lớp nhiễu mà Tô Lâm đã cố tình cài cắm. Bản năng lâm sàng của ông cảnh báo đây là một cái bẫy lộ liễu, một lời mời gọi bước thẳng vào tử địa của kẻ đi săn. Nhưng mặc cảm tội lỗi sâu sắc mười năm qua, nỗi đau của người cha đã gián tiếp để mất con, không cho phép ông chùn bước.


"Bác sĩ Đăng! Thầy không thể đi!"


Giọng nói của Nguyễn Thùy Linh vang lên từ phía cửa phòng làm việc. Cô trợ lý trẻ bước vào, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ hốt hoảng. Cô nhìn chằm chằm vào vết băng gạc trên tay trái của Đăng, rồi nhìn xuống dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại vẫn đang sáng đèn.


"Thùy Linh, đây là cơ hội duy nhất để tôi xác nhận dải tần số của Nhã Ca," Đăng nói, giọng ông trầm và lạnh lùng, cố gắng duy trì sự kiểm soát cảm xúc tối đa trước mặt học trò.


"Nhưng đây là một cái bẫy vật lý rõ ràng!" Thùy Linh tiến lại gần, hai tay cô siết chặt cuốn sổ ghi chép lâm sàng trước ngực như một tấm lá chắn tự vệ. "Tô Lâm là một kẻ ái kỷ ác tính có IQ cao. Gã gửi phong bì chứa phấn hoa mimosa độc hại đến tận nhà riêng của thầy đêm qua, và giờ gã muốn dụ thầy đến một khu cảng hoang vắng vào đêm mưa. Thầy đang bị suy nhược thần kinh và thiếu ngủ nghiêm trọng, nếu đi một mình, thầy sẽ không thể phản xạ kịp trước các mối đe dọa bạo lực thực thể!"


Đăng đứng dậy, ông khẽ chỉnh lại chiếc áo vest ghi-lê màu xám tro phẳng phiu. Ông đưa tay trái băng bó vào túi áo vest, chạm nhẹ vào chiếc lắc tay bạc khắc tên Nhã Ca – mỏ neo thực tại duy nhất của ông.


"Tôi biết đó là bẫy, Linh," Đăng nhìn thẳng vào mắt cô trợ lý, ánh mắt ông sâu thẳm và kiên định. "Nhưng trong phân tâm học lâm sàng, cách duy nhất để giải quyết một ám thị hoang tưởng là phơi nhiễm trực tiếp với nguồn kích thích. Nếu tôi trốn chạy đêm nay, tôi sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong thế giới hoang tưởng khứu giác của Tô Lâm. Em hãy ở lại đây, canh giữ căn phòng của Nhã Ca cùng dì Út. Tuyệt đối không được rời đi."


Không đợi Thùy Linh kịp phản ứng, Đăng cầm lấy chiếc Máy ghi âm cơ học Sony TCM-200DV bỏ vào túi măng-tô tối màu, cùng chiếc Điện thoại Nokia 1280 bảo mật chỉ dùng để liên lạc với Trung tá Hùng. Ông bước nhanh ra cửa, bỏ lại sau lưng tiếng gọi đầy bất lực của cô học trò nhỏ.


***


Khu vực cảng Cát Lái lúc bảy giờ tối chìm trong một màu xám xịt của sương muối và nước mưa. Những khối container khổng lồ xếp chồng lên nhau như những bức tường thành rỉ sét, ngăn cách không gian thành những lối đi hẹp, tối tăm và ngập tràn mùi dầu diesel nồng nặc xen lẫn mùi bùn đất ẩm ướt.


Phan Đăng điều khiển chiếc sedan màu đen cũ kỹ di chuyển chậm rãi qua những ổ gà ngập nước đục ngầu. Ánh đèn pha của xe chỉ có thể xuyên qua màn mưa dày đặc khoảng vài mét trước khi bị bóng tối của khu cảng nuốt chửng.


Nhà kho bỏ hoang số 3 hiện ra ở cuối con đường đất, sát bên bờ sông Sài Gòn. Đó là một cấu trúc bằng tôn và khung thép rỉ sét, mái nhà đã bị dột nát nhiều chỗ khiến nước mưa tuôn xối xả xuống sàn xi măng bên trong. Đăng tắt máy xe, rút chìa khóa và bước xuống. Cơn gió lạnh từ sông quất thẳng vào mặt ông, mang theo vị mặn của muối và mùi mục nát của gỗ trôi sông.


Đăng bước qua cánh cửa sắt rỉ sét đã bị lệch bản lề của nhà kho. Bên trong tối đen như mực. Ông không bật đèn pin, mà đứng im lặng tại lối vào trong vòng hai mươi giây để võng mạc mắt thích nghi với bóng tối, đồng thời vận dụng kỹ năng thính giác lâm sàng để lắng nghe các tiếng động nền.


Chỉ có tiếng mưa gõ phầm phập trên mái tôn dột nát, tiếng xình xịch đều đặn của một động cơ diesel từ chiếc tàu chở hàng ngoài sông, và tiếng nước chảy róc rách qua các khe nứt dưới sàn xi măng.


Không có tiếng bước chân. Không có hơi thở con người.


Đăng bước sâu vào giữa nhà kho. Ngay trung tâm không gian trống trải, trên một chiếc bục gỗ cũ nát bám đầy rêu ẩm, một chiếc điện thoại Nokia đời cũ đang nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt của màn hình đơn sắc. Nó đang ở chế độ rung, tạo ra những tiếng rè rè khô khốc trên mặt gỗ.


Đăng tiến lại gần, ông dùng tay phải đeo găng cao su lâm sàng cầm chiếc điện thoại lên và nhấn nút nghe. Ông không nói trước, giữ nguyên nguyên tắc im lặng để đối phương bộc lộ trạng thái cảm xúc.


*"Bác sĩ Đăng, ông luôn đúng giờ một cách đáng ngưỡng mộ,"* giọng nói trầm ấm, nhã nhặn và có phần cợt nhả của Tô Lâm vang lên từ đầu dây bên kia. Âm thanh được lọc rất sạch, không có tạp âm môi trường, chứng tỏ gã đang gọi từ một phòng thu âm hoặc một không gian cách âm tiêu chuẩn.


"Tô Lâm. Cuộn băng gốc đâu?" Đăng hỏi, giọng ông lạnh lùng như băng đá, tay phải ông âm thầm nhấn nút ghi âm của chiếc Sony TCM-200DV trong túi măng-tô.


*"Ông thấy đấy, trong trị liệu tâm lý, chúng ta luôn phải trả một cái giá để đổi lấy sự thật,"* Tô Lâm khẽ cười, tiếng cười của gã mang đầy sự tự phụ ái kỷ (narcissistic grandiosity). *"Ông đã dùng vết sẹo trên cổ tay tôi để kích thích phản xạ tự vệ của tôi ở buổi trị liệu trước. Vậy thì đêm nay, tôi muốn xem khả năng phản xạ vật lý của một chuyên gia tâm lý học hàng đầu sẽ ra sao khi đối mặt với thực tại không có mỏ neo."*


"Cậu muốn gì?" Đăng nheo mắt lại, bản năng sinh lý cảnh báo nhịp tim của ông đang bắt đầu tăng vọt lên mức 95 nhịp/phút.


*"Hãy nhìn ra phía cổng nhà kho đi, bác sĩ. Và chúc ông giữ vững được sự tỉnh táo."*


Cuộc gọi đột ngột ngắt kết nối.


Ngay lập tức, từ phía cổng nhà kho hoang vắng, hai luồng ánh sáng pha cực mạnh từ một chiếc xe tải nhỏ đột ngột bật sáng, xé toạc bóng tối âm u bên trong. Ánh đèn pha halogen cường độ cao rọi thẳng vào gương mặt Phan Đăng, khiến võng mạc của ông bị quá tải ánh sáng tức thời. Đăng bị chói mắt hoàn toàn, ông đưa tay trái lên che mắt, cơ thể cứng đờ do phản ứng hoảng loạn sinh lý (freeze response) – một phản xạ tự nhiên của hạch hạnh nhân khi đối mặt với mối đe dọa đột ngột vượt quá khả năng xử lý của đại não.


*Rúuuuuuuuuuu!*


Tiếng gầm rú điên cuồng của động cơ xe tải nhỏ vang lên dồn dập, dội vào các vách tôn nhà kho tạo nên những tiếng vang kinh hoàng. Chiếc xe tải không hề bật đèn tín hiệu, nó rú ga, lao thẳng về phía Phan Đăng với tốc độ cực cao trên sàn xi măng trơn trượt.


Kẻ điều khiển chiếc xe tải chính là sát thủ chuyên nghiệp Đỗ Mạnh Cường. Gã mặc bộ đồ xe ôm công nghệ ngụy trang, ánh mắt lạnh lùng chết chóc ẩn sau chiếc mũ bảo hiểm sụp kín mặt. Mục tiêu của gã rất rõ ràng: dàn dựng một vụ tai nạn giao thông hoàn hảo để thủ tiêu Phan Đăng ngay tại khu cảng bỏ hoang này.


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng giây, Phan Đăng nỗ lực bẻ gãy trạng thái cứng đờ của cơ thể. Ông xoay người, lao mạnh về phía hệ thống giàn giáo sắt rỉ sét xếp sát bức tường tôn bên phải để tìm kiếm một lối thoát hiểm kỹ thuật.


Nhưng vết thương rách da ở lòng bàn tay trái của ông bất ngờ giật nhói dữ dội khi ông bám tay vào thanh sắt rỉ sét. Cơn đau thấu xương kết hợp với bề mặt sắt trơn trượt do nước mưa rò rỉ khiến tay trái của Đăng bị trượt hoàn toàn.


*Rầm!*


Đăng ngã nhào xuống sàn xi măng ẩm ướt, chiếc Máy ghi âm Sony TCM-200DV văng khỏi túi măng-tô, trượt dài trên sàn nhà và va mạnh vào chân cột thép, vỡ nát thành nhiều mảnh nhựa đen cùng cuộn băng cassette từ tính bị đứt lìa.


Đăng nằm sát đất, đầu óc ông quay cuồng do cú ngã va đập nhẹ ở bả vai trái. Ánh đèn pha của chiếc xe tải nhỏ đã sát sạt ngay trước mắt, bánh xe tải nghiến rít trên sàn xi măng trơn trượt, chỉ còn cách cơ thể ông chưa đầy ba mét. Thần chết đã chạm sát vào gấu áo măng-tô của ông.


*Kéééééééééét! Rầm!*


Một tiếng va chạm kim loại kinh hoàng, chói tai vang lên, kèm theo tiếng kính chắn gió vỡ vụn dội khắp không gian nhà kho.


Từ góc khuất tối tăm phía sau những kiện hàng đổ nát, chiếc xe bán tải màu đen gầm cao của Trung tá Vũ Mạnh Hùng bất ngờ lao ra với tốc độ xé gió. Hùng đã sử dụng kỹ năng lái xe phản ứng nhanh của một điều tra viên kỳ cựu, đâm trực diện góc 45 độ vào sườn bên trái của chiếc xe tải nhỏ do Đỗ Mạnh Cường điều khiển.


Cú đâm cực mạnh làm lệch hoàn toàn quỹ đạo lao của chiếc xe tải sát thủ. Đầu xe tải của Cường bị hất văng sang một bên, đâm sầm vào đống thùng gỗ rỗng bên cạnh, tạo nên một cơn mưa mảnh gỗ vụn bay tung tóe khắp nhà kho.


Chiếc xe bán tải của Hùng cũng bị móp méo hoàn toàn phần đầu, túi khí an ninh bung ra trắng xóa trong cabin.


Ngay lập tức, Vũ Mạnh Hùng đạp cửa xe bước xuống. Gương mặt phong trần của vị Trung tá hình sự hằn rõ sự giận dữ tột độ, trán anh bị trầy xước nhẹ rỉ ra một vệt máu đỏ dọc theo thái dương. Tay phải anh cầm khẩu súng ngắn CZ-75 rỉ máu ở đầu nòng do va đập kính xe.


Hùng nổ súng cảnh cáo hai phát chỉ thiên thẳng lên mái tôn nhà kho.


*Đoàng! Đoàng!*


Tiếng nổ đanh thép của súng quân dụng lấn át hoàn toàn tiếng mưa rơi.


"Cảnh sát đây! Buông vô lăng xuống!" Hùng thét lớn, họng súng đen ngóm chỉ thẳng vào cabin chiếc xe tải nhỏ.


Sát thủ Đỗ Mạnh Cường, nhận diện được sự can thiệp vũ trang ngoài kế hoạch của một cảnh sát hình sự dày dạn kinh nghiệm, lập tức đưa ra quyết định rút lui chiến thuật. Gã cài số lùi, rú ga điên cuồng, điều khiển chiếc xe tải nhỏ móp méo quay đầu lao thẳng ra phía cửa cổng phụ của nhà kho dẫn ra con đường mòn dọc bờ sông, biến mất vào màn sương mù dày đặc trước khi Hùng kịp nổ súng vào lốp xe.


Hùng không đuổi theo. Anh biết việc truy đuổi một sát thủ chuyên nghiệp trong điều kiện thời tiết cực đoan và địa hình cảng phức tạp lúc này là bất khả thi và đầy rủi ro. Anh hạ súng xuống, bước nhanh về phía Phan Đăng đang nằm run rẩy bên vũng nước mưa dưới sàn.


Hùng nắm lấy vai Đăng, kéo ông đứng dậy một cách thô bạo. Sự căng thẳng và lo lắng cho tính mạng của người bạn thân khiến vị Trung tá hình sự không thể giữ nổi sự bình tĩnh thường nhật.


Trung tá Hùng bước ra khỏi chiếc xe móp méo, tay cầm súng ngắn rỉ máu, gầm lên: 'Anh điên rồi Đăng! Gã đang muốn giết anh thực sự!'

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!