Phong Bì Mimosa
Tiếng còi tàu hỏa ga Bình Dương vẫn như một nhát búa cơ học găm thẳng vào thính giác của Phan Đăng khi chiếc sedan màu đen của phòng khám Tâm An lăn bánh khỏi khu kỹ thuật Quận 10. Đêm đã về khuya, nhưng cơn mưa Sài Gòn vẫn chưa có dấu hiệu dứt, từng hạt nước nặng trĩu quất liên hồi vào kính chắn gió, nhào nặn những ánh đèn cao áp dọc đại lộ thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, đỏ lòm như máu.
Ở ghế phụ, Phan Đăng tựa đầu vào thành ghế da, hai mắt nhắm nghiền. Vết sẹo nhỏ trong lòng bàn tay trái của ông giật nhói theo từng nhịp tim. Lời khiêu khích của Tô Lâm về vụ tai nạn mất phanh mười năm trước của cha ông – cố Giáo sư Phan Đăng Huy – kết hợp với tiếng khóc rạn vỡ của Nhã Ca trong băng ghi âm vừa được giải mã dải tần 120Hz đang tạo ra một cơn bão điện sinh học thực sự trong thùy trán trước của ông.
"Bác sĩ Đăng, chúng ta về nhà riêng ở Thủ Đức hay quay lại phòng khám Thảo Điền?" Giọng Nguyễn Thùy Linh khẽ vang lên từ ghế lái, cắt đứt dòng suy nghĩ phân rã của Đăng. Cô trợ lý trẻ thỉnh thoảng lại liếc nhìn ông qua gương chiếu hậu, hai tay siết chặt vô lăng đầy lo lắng.
"Về Thủ Đức," Đăng trả lời, giọng khàn đặc, không mở mắt. "Tôi cần một không gian cô lập để kiểm chứng lại các liên kết nhận thức. Đêm nay, cả phòng khám và căn hộ an toàn đều không còn là những mỏ neo đáng tin cậy nữa."
Ngôi nhà hai tầng u ám tại Thủ Đức hiện ra giữa màn mưa như một pháo đài cô độc, bị bao vây bởi những hàng cây rậm rạp và những mảng tường phủ đầy rêu phong. Kể từ ngày Nhã Ca mất tích mười năm trước, nơi đây đã biến thành một bảo tàng của nỗi đau và sự hoài niệm. Đăng bước xuống xe, bước chân ông hơi lảo đảo do chứng suy nhược thần kinh và mất ngủ kéo dài. Ông xua tay ra hiệu cho Thùy Linh quay về nghỉ ngơi, rồi một mình mở cánh cửa gỗ lim nặng nề bước vào sảnh chính.
Không gian bên trong ngập tràn mùi gỗ ẩm và sự im lặng lạnh lẽo. Đăng không bật đèn chùm ở phòng khách, ông chỉ bật chiếc đèn bàn nhỏ màu vàng dịu trong phòng làm việc cá nhân ở tầng trệt. Cạnh đó, cánh cửa dẫn vào căn phòng khóa kín của Phan Nhã Ca vẫn đứng sừng sững như một vùng cấm tinh thần không thể xâm phạm. Đăng đứng im lặng trước cánh cửa gỗ sơn trắng đã bạc màu suốt ba phút, tay ông vô thức chạm vào chiếc lắc tay bạc khắc tên con gái đang nằm sâu trong túi áo vest.
"Bác sĩ mới về? Để con hâm lại chén canh hạt sen an thần cho bác sĩ dùng."
Giọng nói ấm áp, mang đậm âm sắc miền Tây của Nguyễn Thị Út – người giúp việc lâu năm của gia đình – vang lên từ phía nhà bếp. Bà Út bước ra, dáng người nhỏ nhắn dưới chiếc áo bà ba màu lam giản dị, gương mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự tận tụy. Bà nhìn Đăng với ánh mắt đầy xót xa, một ánh mắt đã quen thuộc với những cơn mộng du và trạng thái kiệt quệ tinh thần của ông suốt mười năm qua.
"Không cần đâu dì Út," Đăng khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười mệt mỏi. "Tôi chỉ cần một chút nước ấm. Đêm nay tôi có nhiều hồ sơ lâm sàng cần phải xử lý."
Dì Út thở dài, bước đến bên bàn làm việc đặt chiếc ly thủy tinh chứa nước ấm xuống, rồi lách cách rút từ trong túi tạp dề ra một chiếc phong bì thư màu vàng đất không dán tem, không ghi tên người gửi.
"Hồi chiều tối, lúc trời chuẩn bị đổ mưa lớn, có một người chạy xe ôm công nghệ ghé qua gửi cái này. Họ nói gửi đích danh cho bác sĩ Phan Đăng, dặn phải giao tận tay tại nhà riêng chứ không được gửi qua quầy tiếp tân phòng khám. Con thấy lạ nên cất kỹ trong tủ, định đợi bác sĩ về mới đưa."
Đăng nheo mắt lại dưới gọng kính vàng mỏng. Bản năng lâm sàng của một chuyên gia tâm lý tội phạm lập tức kích hoạt trạng thái cảnh giác cao độ. Ông đón lấy chiếc phong bì từ tay dì Út. Bề mặt giấy kraft thô ráp, không có bất kỳ dấu vết mực viết hay dấu bưu điện nào.
"Dì Út, người giao thư có biểu hiện gì đặc biệt không?"
"Dạ không, họ đội mũ bảo hiểm sụp kín mặt, đeo khẩu trang y tế xám, giao xong là rú ga chạy mất tiêu hướng ra lộ lớn. Con nhìn không rõ mặt mũi ra sao cả."
"Tôi hiểu rồi. Dì đi nghỉ sớm đi, ngoài trời lạnh lắm," Đăng nói, ánh mắt ông vẫn khóa chặt vào chiếc phong bì phẳng phiu trên tay.
Khi dì Út đã lui về phòng phía sau bếp và tiếng bước chân của bà tắt hẳn, Phan Đăng ngồi xuống chiếc ghế bành da sồi cổ điển. Ông không vội vã xé phong bì. Thay vào đó, ông đeo đôi găng tay cao su lâm sàng chuyên dụng từ hộc tủ bàn làm việc, đưa chiếc phong bì lên sát mắt dưới ánh sáng đèn bàn.
Chiếc phong bì hoàn toàn trống rỗng ở cả hai mặt, nhưng khi khẽ bóp nhẹ, ông cảm nhận được một vật thể khô ráp, mỏng manh bên trong. Đăng dùng một con dao rọc giấy y tế, rạch một đường dứt khoát dọc theo mép phong bì.
Ngay khi mép giấy vừa mở ra, một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn và có phần hắc nhẹ lập tức thoát ra không gian, xộc thẳng vào mũi ông.
Bên trong phong bì chỉ có một nhành hoa mimosa khô héo, những cánh hoa tròn nhỏ màu vàng nhạt đã chuyển sang màu nâu xám, bám đầy những hạt bụi phấn mịn như cám. Đó chính là phấn hoa Mimosa vàng – một loại thực vật biến dị gen quý hiếm, vốn chỉ được trồng thử nghiệm trong các khu nhà kính khép kín của giới siêu giàu.
"Không ổn..."
Đăng thốt lên một tiếng thầm thì lạnh ngắt. Nhưng đã quá muộn.
Quy luật sinh lý học của hệ khứu giác là không thể đảo ngược. Khác với thị giác hay thính giác phải đi qua đồi thị để lọc thông tin trước khi lên vỏ não cảm giác, các phân tử mùi hương khi đi vào khoang mũi sẽ bám trực tiếp vào các thụ thể của hành khứu giác (olfactory bulb). Từ đây, các tín hiệu điện sinh học được truyền dẫn trực tiếp, không qua trung gian, thẳng vào hệ viền (limbic system) – trung tâm điều khiển cảm xúc và ký ức của đại não, bao gồm cả hạch hạnh nhân (amygdala) và thùy thái dương.
Nhành hoa mimosa khô này không đơn thuần là một lời đe dọa vật lý. Nó đã được tẩm một hàm lượng cực cao Dung dịch Alcaloid gây ảo giác khứu giác – một độc chất hướng thần bay hơi nhanh được bào chế tinh vi tại phòng thí nghiệm của Tập đoàn Vạn An dưới sự chỉ đạo của Ngô Minh Đức.
Chỉ trong vòng năm giây sau khi hít phải các bào tử phấn hoa mang độc chất, Phan Đăng cảm thấy toàn bộ vùng thùy trán trước của mình như bị một luồng điện lạnh buốt quét qua. Đồng tử ông co thắt dữ dội, chiếc kính gọng vàng mỏng tuột khỏi sống mũi rơi xuống mặt bàn gỗ sồi nghe một tiếng "cạch" khô khốc.
Không gian xung quanh ông bắt đầu biến dạng một cách méo mó. Những bức tường sơn màu kem của phòng làm việc như giãn nở ra, uốn lượn theo những đường cong xoắn ốc kỳ dị. Ánh sáng vàng của chiếc đèn bàn đột ngột chói lòa lên như một quầng lửa mặt trời, rồi nhanh chóng sụp đổ vào một khoảng tối tăm, ngột ngạt.
Mùi mimosa ngọt lịm ban đầu giờ đây biến đổi thành một mùi hương nồng nặc, tanh nồng của bùn đất ẩm ướt sau cơn mưa mười năm trước – mùi của buổi chiều định mệnh khi Phan Nhã Ca biến mất khỏi sân chơi Thủ Đức.
*"Bố ơi... cứu con... tối quá..."*
Tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở của một đứa trẻ sáu tuổi đột ngột vang lên, dội thẳng vào màng nhĩ của Đăng. Âm thanh không phát ra từ loa máy trạm, không phát ra từ cuộn băng ghi âm của Tô Lâm, mà nó vang vọng trực tiếp từ bên trong những bức tường trống rỗng của căn phòng. Tiếng khóc ấy chân thực đến mức Đăng có thể nghe thấy cả tiếng lấy hơi run rẩy, tiếng nấc nghẹn giữa những từ ngữ đứt quãng.
"Nhã Ca?" Đăng đứng bật dậy, chiếc ghế bành da bị đẩy mạnh về phía sau, chân ghế rít lên trên sàn gỗ.
Ông lảo đảo bước về phía cánh cửa khóa kín của con gái. Tiếng khóc của đứa trẻ mỗi lúc một lớn hơn, dập dồn hơn, phát ra từ ngay phía sau khe cửa gỗ sơn trắng.
*"Bố ơi... con lạnh quá... sao bố không đến cứu con... bố ghét con phải không..."*
"Không! Nhã Ca! Bố đây! Bố đang đến với con!"
Nỗi đau khổ, mặc cảm tội lỗi sâu sắc tích tụ suốt mười năm qua bùng phát như một cơn lũ quét, cuốn trôi toàn bộ lớp phòng ngự lý trí lâm sàng mà Đăng luôn tự hào sở hữu. Ông lao đến, hai tay bám chặt vào nắm cửa sắt, ra sức vặn, lắc điên cuồng. Nhưng ổ khóa cơ học nhiều lớp vẫn trơ ra, lạnh lùng từ chối mọi nỗ lực tuyệt vọng của người cha.
Trong trạng thái hoảng loạn tột độ, Đăng áp sát mặt vào cánh cửa gỗ, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm ướt sũng chiếc áo sơ mi xám bên trong vest ghi-lê. Khứu giác của ông lúc này hoàn toàn bị tê liệt bởi mùi mimosa ngọt lịm đến nghẹt thở. Căn phòng làm việc dường như đã biến mất, thay thế bằng một khoảng không vô tận ngập tràn sương mù màu vàng nhạt và tiếng khóc gào xé lòng của đứa con gái bé bỏng.
*"Bố ơi... chúng nó đang dùng điện... đau quá... cứu con..."*
"Nhã Ca! Nhã Ca!" Đăng gào lên, giọng ông lạc đi, hai nắm tay đấm liên hồi vào cánh cửa gỗ lim dày dặn, tạo ra những tiếng "bùm bùm" trầm đục vang vọng khắp ngôi nhà u ám.
Nhưng ngay giữa đỉnh điểm của cơn hoảng loạn, khi nhịp tim của ông đã chạm ngưỡng nguy hiểm 140 nhịp/phút và đại não bắt đầu xuất hiện những cơn co giật nhẹ ở khóe mắt – biểu hiện lâm sàng của trạng thái Loạn thần Thứ phát do hóa chất hướng thần gây ra – một luồng suy nghĩ lạnh lùng, sắc bén đột ngột lóe lên trong vùng nhận thức cốt lõi chưa bị đồng hóa của ông.
*"Đợi đã..."*
Đăng khựng lại, nắm tay ông dừng lại trên không trung, cách bề mặt cửa gỗ chỉ vài milimet.
Là một chuyên gia tâm lý lâm sàng hàng đầu, người đã dành cả đời để nghiên cứu về cấu trúc vô thức và các cơ chế phòng vệ của đại não, Đăng tự ép mình phải thực hiện một cuộc tự phân tích lâm sàng (self-analysis) khẩn cấp ngay trong chính cơn điên loạn của mình.
*"Nhã Ca đang ở Bình Dương. Tiếng còi tàu 120Hz ghi nhận trong băng chứng minh cô bé không thể ở sau cánh cửa này. Đây là ảo giác khứu giác (olfactory hallucination). Thùy thái dương của mình đang bị kích thích nhân tạo bởi hoạt chất Alcaloid từ phong bì thư. Kẻ thù đang thực hiện một đòn gieo mầm ám thị khứu giác để bẻ gãy sự tỉnh táo của mình trước khi mình kịp thâm nhập Vạn An."*
Ông cố gắng kích hoạt bài tập thở sâu Biofeedback theo nhịp 4-7-8 để hạ nhịp tim và điều hòa lại sóng não. Ông hít vào bốn giây, giữ hơi bảy giây và thở ra tám giây.
Nhưng thất bại.
Nồng độ độc chất Alcaloid bám trên các thụ thể khứu giác quá cao, liên tục phóng thích các tín hiệu kích thích thần kinh trực tiếp vào hạch hạnh nhân, khiến hệ thần kinh thực vật của ông hoàn toàn bị hijacking (bắt cóc). Nhịp tim của ông không những không giảm mà còn có xu hướng tăng lên, lồng ngực co thắt dữ dội như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Tiếng khóc của Nhã Ca lại vang lên bên tai, lần này kèm theo cả hình ảnh một bóng người nhỏ bé có đôi mắt tròn sáng đang đứng lờ đờ giữa làn sương mù màu vàng nhạt.
*"Nếu không bẻ gãy cơn ảo giác này ngay lập tức, tế bào thần kinh thùy trán trước sẽ bị tổn thương thực thể vĩnh viễn dưới tác động của hóa chất. Mình sẽ thực sự trở thành một kẻ điên loạn hoang tưởng đúng như kịch bản mà bác sĩ Khánh và Tô Lâm đã thiết lập."*
Đăng hiểu rằng, trong một thế giới bị thao túng bởi các ảo ảnh hóa học và tâm lý cực đoan, nỗi đau thể xác là mỏ neo thực tại duy nhất có đủ sức mạnh để tái khởi động lại đại não.
Ông lảo đảo lùi lại phía sau, tay phải thọc sâu vào túi áo vest trong. Ngón tay ông chạm vào chiếc lắc tay bạc nhỏ khắc tên 'Nhã Ca' – kỷ vật duy nhất còn sót lại của con gái mười năm qua. Chiếc lắc tay bạc có những cạnh khắc chữ sắc nhọn, gồ ghề do nét khắc thủ công mười sáu năm trước.
Đăng rút chiếc lắc tay ra, giấu nó trong lòng bàn tay trái.
Ông nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi mimosa ngọt lịm đang bủa vây xung quanh, rồi đột ngột siết chặt bàn tay trái lại với toàn bộ sức lực của một kẻ đang cận kề cái chết.
*Phập.*
Cạnh sắc nhọn của chiếc lắc tay bạc khắc chữ 'Nhã Ca' đâm thẳng vào vết sẹo cũ ở lòng bàn tay trái của ông, rạch đứt vảy cứng và cắm sâu vào lớp da thịt non nớt bên dưới.
Một cơn đau vật lý nhói buốt, sắc lẹm và dữ dội lập tức truyền dẫn qua các sợi thần kinh hướng tâm (afferent fibers), phóng thẳng qua tủy sống, vượt qua hành tủy để dội thẳng vào vỏ não cảm giác thân thể (somatosensory cortex) với tốc độ ánh sáng.
Cơn đau thể xác cấp tính này hoạt động như một cầu chì ngắt mạch khẩn cấp. Nó tạo ra một xung điện thần kinh có biên độ cực lớn, đè bẹp và cắt đứt hoàn toàn các chuỗi liên kết synapse ảo giác yếu ớt do độc chất Alcaloid đang duy trì giữa hành khứu giác và thùy thái dương.
"Hự..."
Đăng rên rỉ một tiếng trầm đục, cơ thể ông run lên bần bật.
Nhưng ngay lập tức, thế giới ảo ảnh sụp đổ.
Làn sương mù màu vàng nhạt tan biến trong tích tắc. Tiếng khóc nghẹn ngào của Nhã Ca sau cánh cửa gỗ sơn trắng tắt phụt, trả lại cho phòng làm việc sự im lặng tịch mịch của đêm tối. Mùi hoa mimosa ngọt lịm, nồng nặc biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại.
Phan Đăng mở mắt ra. Ánh mắt ông dưới gọng kính vàng mỏng (mà ông vừa nhặt lại từ mặt bàn) đã khôi phục lại sự sắc bén, lạnh lùng và tỉnh táo cực hạn của một chuyên gia lâm sàng cấp cao.
Ông đứng im lặng giữa phòng, lồng ngực phập phồng theo nhịp thở sâu đều đặn. Nhịp tim của ông nhanh chóng hạ xuống mức an toàn 75 nhịp/phút nhờ năng lực Neo thực tại Tuyệt đối (Absolute Anchoring) vừa được kích hoạt thành công.
Đăng khẽ mở lòng bàn tay trái ra.
Chiếc lắc tay bạc nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay ông, bám đầy những vệt máu tươi đỏ rực đang rỉ ra từ vết rách sâu hoắm ở lòng bàn tay. Những giọt máu ấm nóng chảy dọc theo các ngón tay, nhỏ từng giọt xuống mặt bàn gỗ sồi, ngay cạnh nhành hoa mimosa khô héo.
Đăng nhìn vết máu rỉ ra trong lòng bàn tay, mùi mimosa biến mất, chỉ còn lại hương bạc hà lạnh ngắt từ máy khuếch tán tinh dầu đặt ở góc bàn làm việc.
Ông dùng một tờ khăn giấy y tế, cẩn thận lau sạch máu trên chiếc lắc tay bạc rồi cất nó trở lại túi áo vest trong như một bảo vật hộ mệnh. Sau đó, ông lấy một lọ tinh dầu bạc hà đậm đặc từ ngăn kéo, nhỏ vài giọt trực tiếp lên vết thương ở lòng bàn tay để sát trùng và dùng hương bạc hà mạnh mẽ trung hòa hoàn toàn các phân tử Alcaloid còn sót lại trong khoang mũi.
Cơn đau rát của tinh dầu bạc hà bám vào vết thương hở khiến Đăng khẽ nhíu mày, nhưng đầu óc ông chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế.
Ông bước đến bên bàn làm việc, dùng nhíp gắp nhành hoa mimosa khô bỏ vào một chiếc lọ thủy tinh vô trùng và đậy nắp kín lại. Ánh mắt ông khóa chặt vào những hạt phấn hoa màu vàng nhạt bám trên thành lọ.
"Tô Lâm..." Đăng lẩm bẩm, khóe môi ông khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Gã đã bắt đầu lo sợ sự tỉnh táo của tôi. Đòn tấn công khứu giác này chứng minh gã biết tôi đã tiến sát đến vị trí của Nhã Ca ở Bình Dương."
Đăng nhận ra hệ thống an ninh nhà riêng của mình đã bị xâm nhập gián tiếp thông qua người giao thư nặc danh, và phòng khám Tâm An cũng không còn là không gian an toàn tuyệt đối khi đối thủ có thể dễ dàng gửi các chất độc hướng thần đến tận tay ông. Kẻ thù đang dùng chính mùi hương để tạo ra một công tắc kích hoạt sang chấn từ xa, ông phải chủ động thay đổi mùi hương môi trường để phòng ngự trong các buổi trị liệu tiếp theo.
Ông bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mưa tầm tã ngoài vườn cây thuốc nam Thủ Đức. Bóng tối bao trùm vạn vật, nhưng sâu trong tâm trí Phan Đăng, một phác đồ đột kích và phản công lâm sàng toàn diện chống lại dòng họ Lâm đã bắt đầu được định hình rõ nét, sắc lẹm như chính cạnh sắc của chiếc lắc tay bạc đang găm vào da thịt ông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!