Nhạc nềnMystery_Detective

Phân Tích Phổ Âm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cửa bọc nỉ cách âm của phòng trị liệu số 4 khép lại với một tiếng phịch khô khốc, nhưng dư chấn từ lời nói của Tô Lâm vẫn lơ lửng trong không khí như một làn sương độc.


Phan Đăng ngồi bất động trên chiếc ghế bành da màu nâu sẫm. Cơn đau thắt ở thùy trán trước bùng lên dữ dội, giật nhói theo từng nhịp đập của thái dương. Lòng bàn tay trái của ông nhức nhối; vệt máu nhỏ rỉ ra từ vết sẹo cũ do móng tay tự cào đêm qua giờ đã khô lại, đóng thành một vảy cứng lạnh ngắt. Ông đưa tay vào túi áo vest, các ngón tay gầy guộc chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh của chiếc đồng hồ quả quýt Patek Philippe. Tiếng tích tắc 1Hz của nó vẫn đều đặn vang lên, nhưng lúc này, nó không còn đủ sức kéo ông ra khỏi vực sâu của những ký ức phân rã về vụ tai nạn mười năm trước.


"Bác sĩ Đăng... anh ổn chứ?"


Giọng nói lo lắng của Nguyễn Thùy Linh vang lên từ góc phòng. Cô trợ lý trẻ bước nhanh đến bên cạnh ông, cuốn sổ ghi chép bìa da xanh nhạt vẫn ôm chặt trước ngực như một tấm khiên bảo vệ. Gương mặt cô tái đi khi nhìn thấy sắc diện nhợt nhạt và những giọt mồ hôi lạnh đang rịn ra trên trán người thầy.


Đăng khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu theo nhịp thở lâm sàng 4-7-8 để cưỡng chế nhịp tim đang hỗn loạn quay về mức an toàn. Khi mở mắt ra, ánh mắt ông đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng, lý trí của một chuyên gia lâm sàng, dù sâu trong đồng tử vẫn còn hằn lên những tia máu đỏ.


"Tôi ổn, Linh," Đăng nói, giọng ông khàn đặc nhưng dứt khoát. "Tô Lâm vừa thực hiện một đòn chuyển di ngược cực đoan. Gã dùng cái chết của cha tôi để bẻ gãy ranh giới điều trị của tôi. Nhưng gã đã phạm một sai lầm lớn."


Ông đứng dậy, chỉnh lại gọng kính vàng mỏng trên sống mũi. "Gã biết quá chi tiết về vụ tai nạn của cha tôi mười năm trước. Điều đó chứng minh dòng họ Lâm không chỉ liên quan đến vụ mất tích của Nhã Ca, mà đã nhắm vào gia đình tôi từ rất lâu trước đó. Chúng ta không thể chờ đợi các buổi trị liệu tiếp theo để tìm sơ hở của gã nữa. Chúng ta phải chủ động hành động."


Đăng bước đến bàn làm việc, mở hộc tủ bảo mật bằng mã khóa cơ học. Bên trong là hệ thống ghi âm ngoại tuyến dự phòng của phòng trị liệu số 4 – một chiếc máy ghi âm cơ học Sony TCM-200DV cổ điển kết nối với microphone ẩn dưới gầm bàn sồi. Thiết bị này hoàn toàn độc lập, không kết nối internet, không thể bị hack từ xa bởi bất kỳ công nghệ nào của Tập đoàn Vạn An. Ông nhấn nút dừng, tháo băng cassette từ tính ra và bỏ vào túi áo măng-tô.


"Linh, thu dọn tài liệu. Chúng ta đến phòng lab của Khoa ngay bây giờ," Đăng ra lệnh.


Nửa tiếng sau, chiếc xe sedan màu đen của phòng khám lăn bánh vào màn mưa tầm tã của Sài Gòn. Những ánh đèn neon dọc tuyến đường từ Thảo Điền về Quận 10 nhòe đi qua lớp kính chắn gió bám đầy nước. Thùy Linh tập trung lái xe, hai tay cô siết chặt vô lăng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Đăng qua gương chiếu hậu. Đăng ngồi ở ghế phụ, im lặng nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định trước mặt, tay vẫn siết chặt cuộn băng cassette trong túi áo như thể đó là sợi dây sinh mệnh duy nhất kết nối ông với đứa con gái mất tích.


Phòng lab của Phan Đăng Khoa nằm sâu trong khu kỹ thuật của đài truyền hình thành phố tại Quận 10. Không gian nơi đây ngập tràn mùi ozone từ các thiết bị điện tử hoạt động liên tục và tiếng vo vo trầm mặc của hệ thống máy trạm cấu hình cao. Khác với vẻ vô trùng, ngăn nắp của phòng khám Tâm An, phòng lab của Khoa là một thế giới hỗn lộn của những sợi cáp đồng, bảng mạch bán dẫn và các màn hình hiển thị biểu đồ sóng âm đa sắc màu.


Phan Đăng Khoa – em trai ruột của Đăng, một kỹ sư âm thanh 35 tuổi với mái tóc xoăn tự nhiên bù xù và chiếc tai nghe chuyên dụng thường trực quanh cổ – đang ngồi đối diện với một bàn trộn âm thanh lớn. Bên cạnh anh là Trần Thanh Hải, một chuyên gia lọc âm độc lập với phong thái lập dị, mái tóc dài buộc nghệ sĩ và đôi găng tay mỏng luôn đeo để bảo vệ các thiết bị nhạy cảm.


"Anh Đăng, sắc mặt anh tệ quá," Khoa đứng bật dậy khi thấy anh trai bước vào, gương mặt đậm đà của anh lộ rõ vẻ lo lắng. "Linh đã gọi điện báo trước cho em. Có chuyện gì xảy ra với cuộn băng của gã Tô Lâm kia à?"


Đăng không trả lời bằng lời nói. Ông bước đến bàn làm việc, đặt cuộn băng cassette lên mặt bàn kim loại sạch sẽ. "Khoa, Hải. Tôi cần hai người thực hiện một cuộc phân tích phổ âm học lâm sàng chuyên sâu nhất có thể trên tệp ghi âm này. Tôi cần bóc tách toàn bộ các dải tần số nền ẩn dưới tiếng khóc của đứa trẻ."


Trần Thanh Hải khẽ nhíu mày, ánh mắt lập dị của anh sáng lên khi nhìn thấy cuộn băng cassette cổ điển. "Băng từ tính? Thú vị đấy. Thời đại này mà vẫn có kẻ dùng phương thức lưu trữ cơ học này để giao dịch chứng cứ. Nhưng anh Đăng, anh phải biết rằng băng từ tính rất dễ bị lẫn tạp âm môi trường và có dải tần giới hạn."


"Chính vì vậy tôi mới cần đến hai người và máy lọc phổ Soundscape," Đăng nói, giọng ông trầm xuống đầy sức nặng. "Tiếng khóc trong băng... tôi chắc chắn đó là giọng của Nhã Ca. Nhưng tôi cần bằng chứng vật lý để định vị nơi ghi âm."


Hải không nói thêm gì. Anh đón lấy cuộn băng, đeo găng tay và cẩn thận đưa nó vào đầu đọc cơ học chất lượng cao kết nối với máy trạm Soundscape – hệ thống phần cứng chuyên dụng nhập khẩu từ Đức có khả năng phân tích các dải tần số siêu trầm cực kỳ nhạy bén.


"Bắt đầu digitize," Khoa gõ nhanh các phím trên bàn điều khiển.


Màn hình máy trạm lập tức hiển thị một đường sóng âm màu xanh lá chạy dài. Tiếng khóc nghẹn ngào, nức nở của một bé gái vang lên qua hệ thống loa kiểm âm phòng thu Sennheiser dòng huyền thoại.


*"Bố ơi... cứu con... tối quá..."*


Âm thanh vừa cất lên, Phan Đăng cảm thấy ngực mình như bị một tảng đá đè nặng. Nhịp tim ông tăng vọt, cơn đau đầu co thắt thùy trán lại trỗi dậy dữ dội. Ông phải bám chặt tay vào cạnh bàn kim loại, các ngón tay siết mạnh đến mức trắng bệch để giữ cho mình không quỵ xuống. Thùy Linh khẽ bước đến bên cạnh, định đỡ lấy ông, nhưng Đăng xua tay, ra hiệu cho cô giữ im lặng. Ông đang áp dụng kỹ thuật Phân tách Cảm xúc Lâm sàng (Clinical Dissociation), tự cô lập cảm xúc cá nhân để đưa tâm trí về trạng thái một cỗ máy phân tích thuần túy.


"Nhìn vào biểu đồ phổ âm đi," Khoa chỉ tay vào màn hình hiển thị Spectrogram. Các dải màu đỏ và vàng biểu thị biên độ và tần số của âm thanh đang nhảy múa liên tục. "Tệp âm thanh này đã bị can thiệp kỹ thuật số rất tinh vi. Có một lớp nhiễu trắng nhân tạo (white noise) được chèn đè lên toàn bộ dải tần từ 500Hz đến 4000Hz. Mục đích của chúng là che giấu hoàn toàn các âm thanh môi trường xung quanh giọng nói của đứa trẻ."


"Kẻ làm việc này là một chuyên gia," Hải nhận xét, đôi mắt anh nheo lại sau cặp kính cận dày. "Chúng biết rằng nếu để lộ tạp âm nền, chúng ta có thể dùng phương pháp định danh môi trường (acoustic profiling) để tìm ra vị trí địa lý. Nhưng chúng đã quên mất một quy luật vật lý cơ bản."


"Quy luật gì?" Thùy Linh tò mò hỏi.


"Nhiễu trắng chỉ có thể che phủ hiệu quả các dải tần số trung và cao – nơi giọng nói con người hoạt động," Hải giải thích, ngón tay anh điều chỉnh một thanh trượt tần số trên máy trộn. "Nhưng đối với các dải tần số siêu trầm (low-frequency) dưới 150Hz, microphone của máy ghi âm vẫn ghi nhận được các rung động cơ học từ môi trường mà tai người bình thường không thể nghe thấy và bộ lọc nhiễu trắng thông thường sẽ bỏ qua."


"Khoa, chạy thuật toán trừ phổ (spectral subtraction) và áp dụng bộ lọc thông thấp (low-pass filter) từ 20Hz đến 100Hz," Đăng ra lệnh, giọng ông lạnh lùng như một giám định viên pháp y.


Khoa gõ lệnh. Màn hình máy tính lập tức thay đổi. Lớp nhiễu trắng dạng sương mù màu xanh biến mất, để lại một dải sóng âm màu đỏ sẫm chuyển động chậm chạp ở đáy biểu đồ. Tiếng khóc của đứa trẻ bị mờ đi, thay vào đó là một tiếng thrumming trầm mặc, đứt quãng nhưng có chu kỳ rõ ràng.


*Ùm... ùm... ùm...*


"Có âm thanh cơ học tần số thấp," Khoa thốt lên, mắt anh dán chặt vào màn hình. "Tần số dao động ổn định ở mức 120Hz. Đây không phải là tiếng sấm hay tiếng gió rít."


"Tăng âm lượng dải tần đó lên 12dB," Hải yêu cầu.


Tiếng ù trầm mặc đột ngột vang lên rõ nét qua loa kiểm âm. Đó là một tiếng rít cơ học kéo dài khoảng ba giây, theo sau là một nhịp rung đều đặn kéo dài liên tục.


*Rít... xình xịch... xình xịch...*


"Tiếng còi tàu hỏa động cơ diesel!" Khoa đứng bật dậy, chiếc tai nghe rơi xuống cổ. "Và tiếng xích cáp kéo của động cơ đầu kéo thế hệ cũ!"


"Chính xác," Hải gật đầu, gương mặt lập dị của anh lộ rõ sự phấn khích khoa học. "Đây là tiếng còi tàu hỏa đặc thù của dòng đầu máy D19E chạy bằng diesel trên tuyến đường sắt Bắc - Nam. Nhưng hãy nhìn vào biểu đồ suy hao âm thanh (decay rate) này đi. Tiếng còi tàu có một độ vang phản xạ rất đặc biệt. Nó bị dội lại hai lần với khoảng trễ 0.4 giây."


"Khoảng trễ đó có ý nghĩa gì?" Đăng bước sát vào màn hình, ánh mắt ông sắc lẹm khóa chặt vào đường cong suy hao.


"Nó chứng minh âm thanh này được ghi lại trong một không gian khép kín nằm gần một rặng chướng ngại vật tự nhiên có khả năng hấp thụ âm thanh tần số thấp, kết hợp với một bức tường bê tông lớn phản xạ âm," Hải giải thích, ngón tay anh vẽ một đường cong trên không trung. "Trong bán kính 500 mét quanh ga tàu, phải có một khu rừng rậm rạp và một cấu trúc xây dựng kiên cố dạng pháo đài."


Khoa nhanh chóng mở bản đồ vệ tinh của ngành đường sắt khu vực phía Nam trên một màn hình khác. Anh nhập các tham số: ga xe lửa hoạt động, có rặng cây rậm rạp bao quanh và một cơ sở xây dựng lớn nằm trong bán kính phản xạ âm 500 mét.


Các điểm đỏ trên bản đồ bắt đầu bị loại trừ dần. Cuối cùng, chỉ còn lại một điểm duy nhất nhấp nháy ở khu vực giáp ranh giữa Bình Dương và Sài Gòn.


"Anh Đăng..." Khoa quay sang nhìn anh trai, giọng anh run lên vì kinh ngạc. "Không gian phản xạ âm này nằm sát ga Bình Dương. Và cơ sở xây dựng duy nhất có bức tường bê tông cao bao quanh bởi rừng cao su rậm rạp ở đó chính là..."


"Dưỡng trí viện Vạn An," Đăng thốt lên, thùy trán ông giật mạnh một nhịp đau đớn. Mọi manh mối đã kết nối hoàn hảo. Con gái ông chưa chết. Cô bé đang bị giam giữ tại chính pháo đài y tế của dòng họ Lâm tại Bình Dương.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Thùy Linh đặt trên bàn đột ngột reo vang.


Đó là một số điện thoại nặc danh hiển thị mã vùng Thảo Điền, Quận 2.


Cả căn phòng lab lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc. Tiếng chuông điện thoại reo lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của phòng thu âm cách âm. Thùy Linh nhìn Đăng đầy hoang mang. Đăng gật đầu nhẹ, ra hiệu cho cô bật loa ngoài.


"Alo?" Thùy Linh lên tiếng, giọng cô cố gắng giữ sự bình tĩnh lâm sàng.


Từ đầu dây bên kia, một giọng nói nam giới được bóp méo qua thiết bị kỹ thuật số vang lên, lạnh lùng, đều đều và không mang bất kỳ sắc thái cảm xúc nào:


"Bác sĩ Đăng, Thảo Điền chiều nay mưa rất đẹp. Nhưng nếu anh tiếp tục nhìn vào những dải tần không thuộc về mình, phòng khám Tâm An sẽ bị niêm phong trước khi anh kịp tìm ra câu trả lời cho đứa con gái đã chết."


*Cạch.*


Cuộc gọi đột ngột bị ngắt.


"Hải! Định vị ngay cuộc gọi!" Khoa hét lên, ngón tay anh gõ liên tục trên bàn phím để kích hoạt phần mềm truy vết trạm phát sóng.


Trần Thanh Hải lắc đầu, gương mặt anh trầm xuống đầy bất lực. "Vô ích thôi. Cuộc gọi bị ngắt chính xác ở giây thứ 15. Chúng dùng sim rác và trạm phát sóng di động ở khu vực Thảo Điền, ngay sát phòng khám của anh. Kẻ thực hiện cuộc gọi biết rõ quy trình truy vết của cảnh sát. Đây là một lời cảnh cáo thực địa trực tiếp."


Phan Đăng siết chặt nắm tay. Vết thương ở lòng bàn tay trái lại rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, thấm qua lớp băng gạc mỏng. Ông nhận ra mạng lưới giám sát của Tập đoàn Vạn An đã thâm nhập sâu quanh khu vực phòng khám của ông. Chúng biết ông mang cuộn băng đi phân tích, và chúng sẵn sàng dùng quyền lực hành chính bẩn để tiêu hủy Tâm An nếu ông tiếp tục điều tra.


Nhưng nỗi sợ hãi không thể chạm tới người cha đã đi qua mười năm địa ngục tinh thần.


Ông nhìn thẳng vào màn hình máy trạm Soundscape, nơi đỉnh sóng âm 120Hz vẫn đang nhấp nháy như một ngọn hải đăng dẫn đường trong bóng tối.


Trần Thanh Hải chỉ tay vào đỉnh sóng âm kỳ lạ trên màn hình, giọng anh run lên nhưng kiên định:


"Tiếng còi tàu này chỉ xuất hiện ở một ga duy nhất tại Bình Dương. Con gái anh đang ở đó."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!