Ranh Giới Đỏ
Ánh sáng huỳnh quang đục ngầu từ trần phòng biệt giam 302 hắt xuống, phản chiếu một màu trắng vô trùng lên lớp băng gạc quấn chặt quanh lòng bàn tay trái của Phan Đăng. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc pha lẫn hương đàn hương xa xỉ từ cuộc viếng thăm đầy thách thức của Tô Lâm vài giờ trước vẫn còn lảng vảng trong không khí, bám vào da thịt Đăng như một lời nguyền vô hình.
Bảy ngày.
Mốc thời gian đếm ngược mà Tô Lâm để lại trước khi rời đi như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đại não Phan Đăng. Trong vòng một tuần ngắn ngủi, bộ não của Phan Nhã Ca – đứa con gái mà ông đã điên cuồng tìm kiếm suốt mười năm qua dưới danh tính giả Lâm Mỹ An – sẽ bị dòng điện cưỡng bức của liệu pháp sốc điện tại phân khu biệt lập B4 xóa sạch những ký ức cuối cùng về người cha này.
Đăng nhắm mắt lại. Dưới lớp băng gạc dày, ông khẽ siết nhẹ các ngón tay trái. Cạnh sắc nhọn của chiếc lắc tay bạc khắc tên "Nhã Ca" cùng đầu nhọn của chiếc ghim giấy chứa mật mã tần số bộ đàm an ninh tì mạnh vào vết rách da chưa lành. Một cơn đau nhói buốt, lạnh lùng và chuẩn xác dội thẳng theo tủy sống lên vỏ não thùy trán trước. Cơn đau vật lý cấp tính hoạt động như một mỏ neo thực tại tối thượng, lập tức quét sạch sự tê dại sinh lý do dư lượng Haloperidol gây ra, giữ cho vùng nhận thức cốt lõi của ông tỉnh táo tuyệt đối.
*Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.*
Ông điều hòa lại nhịp thở, sử dụng kỹ thuật Điều hòa nhịp sinh học tự thân (Biofeedback) để hạ nhịp tim đang đập dồn dập về mức sáu mươi lăm nhịp một phút. Ông không được phép hoảng loạn. Một bác sĩ tâm lý lâm sàng khi bước vào cuộc đấu trí sinh tử không được để cảm xúc dẫn dắt hành vi. Tô Lâm muốn thấy ông sụp đổ, muốn thấy ông điên loạn thực sự. Vì vậy, ông bắt buộc phải cho gã và đồng bọn thấy một vỏ bọc hoang tưởng hoàn hảo nhất.
Tiếng đế giày da nện xuống sàn gạch vinyl hành lang dội lại qua vách nỉ cách âm. Đăng lập tức thả lỏng cơ mặt, để quai hàm trễ xuống nhẹ, ánh mắt lờ đờ không tiêu cự nhìn chăm chăm vào một góc tường trống rỗng, lẩm bẩm những câu vô nghĩa về "dòng sông chảy ngược" và "thể xác đã chết".
Cánh cửa sắt phòng 302 mở ra với một tiếng "cạch" lạnh lẽo.
Bác sĩ Trương Quốc Khánh bước vào. Gã mặc chiếc áo blouse trắng tinh khôi phẳng phiu, đeo kính gọng đen thời trang, tay cầm kẹp hồ sơ bệnh án màu xanh. Đi sau gã là bảo vệ Nguyễn Văn Đức – gã cựu đặc nhiệm vạm vỡ với chiếc dùi cui điện dắt bên hông, đôi mắt ti hí luôn quét qua từng góc phòng với sự cảnh giác thường trực.
Khánh dừng lại cách Đăng một mét rưỡi. Gã nhìn biểu cảm lờ đờ, vệt nước bọt mỏng nơi khóe môi Đăng với một sự đắc thắng tột độ ẩn sau nụ cười nhã nhặn giả tạo. Sự đố kỵ bấy lâu nay đối với người đồng nghiệp xuất sắc nhất giới tâm thần học Sài Gòn giờ đây đã được khỏa lấp bằng cảm giác thượng đẳng của một kẻ nắm giữ quyền sinh sát.
"Anh Đăng," Khánh lên tiếng, giọng điệu dịu dàng đến mức ghê tởm. "Thời gian quan sát lâm thời ba ngày của anh đã kết thúc. Tôi rất tiếc khi phải thông báo rằng, các biểu hiện lâm sàng của anh không hề có dấu hiệu cải thiện. Anh liên tục hoang tưởng về một đứa trẻ đã chết mười năm trước, tự hại lòng bàn tay, và có các phản ứng ngoại tháp nặng nề do sự từ chối tiếp nhận thực tại."
Đăng không trả lời. Ông chỉ khẽ giật nhẹ khóe mắt trái, giả vờ như một bệnh nhân bị suy nhược thùy trán trước các kích thích ngôn ngữ.
Khánh lật một trang hồ sơ, đưa cây bút máy Montblanc đắt tiền ra trước mặt Đăng: "Hội đồng Y khoa đã thông qua biên bản giám định lâm thời. Để đảm bảo an toàn cho chính anh và những người xung quanh, tôi quyết định ký lệnh chính thức chuyển anh vào Khu biệt lập Dưỡng trí viện Vạn An – Phân khu B4 – dưới danh nghĩa bệnh nhân tâm thần phân liệt mãn tính nguy hiểm. Đây là biên bản đồng thuận cưỡng chế điều trị y tế. Anh cần phải ký tên vào đây."
Đây chính là cái bẫy cuối cùng của Khánh. Đăng biết rất rõ cơ chế tư duy của gã đối thủ cạnh tranh này. Nếu Đăng đột ngột lấy lại sự tỉnh táo, tranh luận logic hoặc từ chối ký bằng các lập luận pháp lý, Khánh sẽ lập tức nhận ra Đăng đang giả điên để thâm nhập. Nhưng nếu Đăng ký tên một cách quá chỉn chu, gã cũng sẽ nghi ngờ.
Đăng sử dụng kỹ năng Tạo dựng Ngoại phạm Nhận thức (Cognitive Alibi). Ông để cơ thể run lên bần bật, hai tay quơ quào trong không trung như đang cố gắng xua đuổi những ảo ảnh vô hình.
"Nhã Ca... con bé đang ở trong dòng điện..." Đăng lẩm bẩm, giọng khàn đặc và đứt quãng. "Bút... bút không có mực... mực là máu của cha tôi..."
"Ký đi Đăng. Ký để dòng sông của anh được chảy xuôi," Khánh dùng kỹ thuật Gaslighting Y khoa, nhẹ nhàng gài bẫy bằng cách lặp lại chính những từ khóa hoang tưởng của Đăng để dẫn dắt hành vi.
Đăng giật lấy cây bút từ tay Khánh bằng những ngón tay run rẩy cố ý. Ông tì mạnh ngòi bút xuống tờ giấy biên bản, để ngòi bút máy đắt tiền rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai trên mặt giấy. Ông vẽ những nét chữ nguệch ngoạc, hỗn loạn, các ký tự méo mó đè lên nhau thành một hình xoắn ốc ngược – ký hiệu của sự phân rã nhận thức mà ông đã cố tình để lộ trước đó. Chữ ký "Phan Đăng" hiện ra như nét vẽ của một đứa trẻ lên năm đang hoảng loạn.
Khánh nhìn chữ ký méo mó trên biên bản, khóe mắt gã giật nhẹ một nhịp đắc thắng. Gã giật lại cây bút, cẩn thận đóng nắp rồi quay sang bảo vệ Đức: "Hồ sơ đã hoàn tất. Bệnh nhân số 302 chính thức mất năng lực hành vi dân sự vĩnh viễn. Đức, còng tay gã lại và áp tải xuống Phân khu B4. Hãy chắc chắn rằng gã được cách ly tuyệt đối."
Nguyễn Văn Đức bước tới, thô bạo kéo hai tay Đăng ra phía sau. Tiếng còng thép khóa "rắc" một tiếng lạnh buốt cổ tay. Đăng không hề phản kháng vật lý. Ông để cơ thể lảo đảo, đầu cúi thấp, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa, nhưng sâu trong kẽ áo bệnh nhân, ngón tay ông khẽ chạm vào lớp gạc quấn lòng bàn tay trái, cảm nhận chiếc lắc bạc khắc tên Nhã Ca vẫn nằm an toàn.
*Tôi đang đến với con, Nhã Ca. Hãy giữ vững sự tỉnh táo thêm một chút nữa thôi.*
***
Trong lúc chiếc xe áp tải y tế chuẩn bị lăn bánh đưa Phan Đăng xuống tầng hầm sâu nhất của Vạn An, thì tại Căn hộ an toàn số 402 ở Quận 4, bầu không khí cũng căng thẳng không kém.
Nguyễn Thùy Linh đứng bên bàn làm việc, hai tay cô siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Trên màn hình máy tính trạm không kết nối internet, dải tần số âm thanh của cuộn băng ghi âm tiếng khóc đang hiển thị dưới dạng các đỉnh sóng màu đỏ và xanh lá cây đan xen phức tạp.
Trung tá Vũ Mạnh Hùng ngồi bên cạnh, chiếc áo khoác da cũ bám vệt nước mưa được vắt hờ trên ghế. Gương mặt phong trần của anh đăm chiêu, vệt trầy xước rỉ máu dọc thái dương phải từ vụ tai nạn dàn dựng ở cảng Cát Lái đã đóng vảy thành một vệt sẹo đỏ bầm tàn nhẫn.
"Linh, cô chắc chắn về kết quả phân tích chứ?" Hùng hỏi, giọng trầm khàn đầy áp lực.
Thùy Linh hít một hơi sâu, chỉ tay vào màn hình: "Tôi và anh Khoa đã chạy thuật toán bóc tách phổ âm học liên tục suốt sáu tiếng qua. Đây là Bản phân tích phổ âm học (Spectrogram) thô sau khi lọc bỏ 99% tạp âm tần số cao. Nhìn vào đây đi, Trung tá Hùng."
Cô bấm nút phát một đoạn âm thanh đã được làm sạch. Tiếng khóc mỏng manh, đứt quãng của một bé gái vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Nhưng lần này, ẩn sâu dưới tiếng khóc đó, có một tiếng rít trầm, đều đặn lặp lại theo chu kỳ.
"Tiếng còi tàu hỏa," Hùng nheo mắt, bản năng của một điều tra viên kỳ cựu lập tức được kích hoạt. "Tần số bao nhiêu?"
"Chính xác là dải tần siêu trầm 120Hz," Thùy Linh giải thích, giọng cô run lên vì xúc động. "Đây là tần số đặc trưng của tiếng còi tàu diesel thế hệ cũ chạy qua ga xe lửa Bình Dương. Và quan trọng nhất là Tính xác thực của tiếng khóc: phân tích dải tần sinh học giọng nói chứng minh đoạn ghi âm này được thực hiện trong vòng ba tháng gần đây. Người khóc là một cô bé khoảng mười sáu tuổi, có cấu trúc dây thanh quản trùng khớp 99,8% với các video tư liệu cũ của Phan Nhã Ca lúc sáu tuổi."
Hùng đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn: "Vậy là Nhã Ca thực sự còn sống! Con bé đang bị giam lỏng dưới danh tính giả Lâm Mỹ An ngay sát ga xe lửa Bình Dương – nơi Dưỡng trí viện Vạn An tọa lạc!"
"Đúng vậy," Thùy Linh mắt đỏ hoe. "Nhưng bác sĩ Đăng đã chủ động dấn thân vào đó. Thầy biết phân khu B4 là một pháo đài bất khả xâm phạm từ bên ngoài. Cách duy nhất để tiếp cận Nhã Ca và lấy được hồ sơ bệnh án gốc là biến bản thân thành bệnh nhân của khu biệt lập đó."
Cô trợ lý trẻ vớ lấy chiếc ba lô vải dù, định bước ra cửa: "Chúng ta phải đến đó ngay lập tức. Tôi không thể để thầy một mình đối mặt với Trương Quốc Khánh và những ca sốc điện cưỡng bức!"
"Đứng lại!" Hùng gầm lên, cánh tay gân guốc của anh chặn đứng Thùy Linh ngay trước cửa căn hộ. "Cô điên rồi sao? Thượng tá Lê Văn Bằng đã ký lệnh đình chỉ công tác của tôi và phong tỏa toàn bộ phòng khám Tâm An. Vạn An đã thiết lập một hệ thống bảo vệ vũ trang nghiêm ngặt xung quanh viện dưỡng trí. Nếu cô xuất hiện ở đó lúc này, cô sẽ lập tức bị bắt giữ vì tội xâm nhập bất hợp pháp và đánh cắp tài liệu y tế bẩn. Toàn bộ kế hoạch thâm nhập ngầm của Đăng sẽ sụp đổ vĩnh viễn!"
"Nhưng còn thầy thì sao?" Thùy Linh hét lên trong nước mắt, sự dằn vặt đạo đức và nỗi sợ hãi cho người thầy đang vắt kiệt sức lực tinh thần của cô. "Thầy đang tự hủy hoại bộ não của mình bằng cách để họ tiêm thuốc an thần!"
"Đăng đã tự chuẩn bị cho cuộc chiến này từ mười năm trước," Hùng siết chặt vai Thùy Linh, ánh mắt anh sắc bén và kiên định như đá tảng. "Ông ấy mang theo chiếc lắc tay bạc làm mỏ neo thực tại. Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ là giữ vững căn hộ an toàn này, bảo toàn tệp phân tích phổ âm gốc và chuẩn bị sẵn sàng phương tiện đào thoát từ bên ngoài. Khi Đăng tìm thấy phòng giam của Nhã Ca và gửi tín hiệu, đó mới là lúc chúng ta đột kích hình sự."
Hùng quay lại nhìn tấm bản đồ Bình Dương được dán đầy những vệt mực đỏ trên tường. Anh biết, cuộc chiến này không còn là một vụ án mất tích thông thường. Nó là cuộc đối đầu trực diện giữa công lý luật pháp chính thống và mạng lưới thâu tóm tài sản, tẩy não thế hệ của dòng họ Lâm tài phiệt. Mỗi bước đi tiếp theo đều phải được tính toán bằng khoa học hành vi lâm sàng, không được phép có bất kỳ một sai số nào.
***
Tại Dưỡng trí viện Vạn An, tiếng còi xe cứu thương áp tải đã ngừng rú.
Phan Đăng bị hai bảo vệ Đức và một hộ lý biến chất áp giải dọc theo hành lang tối tăm của tầng hầm Phân khu B4. Nơi đây biệt lập hoàn toàn với khu nghỉ dưỡng cao cấp phía trên. Không khí ngột ngạt, ẩm mốc, nồng nặc mùi thuốc tẩy clo và một mùi hương ngọt lịm, hắc hắc thoang thoảng phát ra từ hệ thống thông gió – mùi phấn hoa Mimosa vàng chứa alcaloid gây ảo giác khứu giác.
Đăng bước đi lảo đảo, hai tay bị còng chặt phía sau lưng. Đầu ngón tay trỏ phải của ông khẽ miết vào vết xước rỉ máu cũ dưới gầm bàn gỗ sồi mà ông đã tự gây ra từ buổi sinh hoạt chung trước đó để giữ tỉnh táo. Cơn đau nhói buốt giúp ông nhận diện ngay lập tức sự hiện diện của chất độc khứu giác trong không khí.
*Họ đang bắt đầu phát tán khí độc.* Đăng thầm nghĩ. *Khánh muốn đại não của tôi rơi vào trạng thái hoang tưởng Cotard thực sự trước khi tiến hành ca sốc điện đầu tiên.*
Ông chủ động thực hiện kỹ thuật phân tách cảm xúc lâm sàng, tự cô lập vùng ký ức cốt lõi về Nhã Ca vào một góc sâu thẳm trong đại não và khóa lại bằng mỏ neo chiếc lắc tay bạc. Ông để cho cơ thể mình phản ứng tự nhiên với chất độc: nhịp thở trở nên nông và nhanh, mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà, miệng lẩm bẩm những câu kinh Phật vô nghĩa mà Sư thầy Thích Thanh Từ đã dạy để ổn định sóng não tự thân.
Bảo vệ Đức đẩy Đăng dừng lại trước một cánh cửa thép dày có ô kính nhỏ cường lực. Trên cửa gắn biển số kim loại rỉ sét: "Phòng 302 - Phân khu Biệt lập B4".
Khánh bước tới, dùng thẻ từ quét qua khe khóa điện tử. Ba tiếng "tít" cơ học vang lên liên tiếp, theo sau là tiếng xích sắt khóa cơ học được tháo mở từ bên ngoài. Cánh cửa thép nặng nề mở ra, để lộ một không gian tối tăm, ngột ngạt, không hề có cửa sổ, chỉ có một tấm đệm cao su đặc đặt sát góc tường và một chiếc camera giám sát 24/7 đang nhấp nháy đèn đỏ trên góc trần.
"Vào đi, số 302," Đức thô bạo đẩy mạnh vai Đăng vào trong phòng.
Đăng lảo đảo ngã quỵ xuống tấm đệm cao su lạnh ngắt. Cú ngã khiến bả vai trái bị chấn thương nhẹ của ông đau nhói, vết rách lòng bàn tay trái rỉ máu tươi thấm đỏ một vệt qua lớp gạc quấn chiếc lắc bạc. Ông không hề kêu lên, chỉ nằm im lờ đờ, mắt nhìn trân trối vào góc tường tối.
Khánh đứng ở cửa, khoanh tay nhìn Đăng với vẻ tiếc nuối giả tạo: "Anh Đăng, đây sẽ là ngôi nhà mới của anh. Tuần sau, khi ca sốc điện cuối cùng của Lâm Mỹ An hoàn tất, tôi sẽ đích thân thực hiện ca sốc điện cho anh. Hai cha con anh sẽ được đoàn tụ trong một thế giới không còn ký ức, không còn nỗi đau hoang tưởng. Hãy tận hưởng sự im lặng này đi."
Gã quay sang Đức: "Khóa cửa lại. Bật hệ thống thông gió mức hai."
Cánh cửa thép đóng sầm lại, tiếng xích sắt khóa cơ học được siết chặt bên ngoài. Ánh sáng duy nhất trong phòng lúc này là vệt sáng đỏ lòm, lạnh lẽo từ chiếc camera giám sát đang quét qua quét lại trên trần nhà.
Trong bóng tối ngột ngạt của căn phòng biệt giam, Phan Đăng từ từ ngồi dậy. Ông không còn vẻ lờ đờ, hoang tưởng của một bệnh nhân loạn thần. Ánh mắt ông dưới bóng tối sâu thẳm đột ngột lấy lại sự sắc bén, lạnh lùng và kiên định cực hạn của một chuyên gia tâm lý lâm sàng hàng đầu.
Ông luồn bàn tay phải vào kẽ áo bệnh nhân sọc xanh trắng, chạm nhẹ vào chiếc lắc tay bạc khắc tên Nhã Ca đang tì sát vào vết thương rỉ máu ở lòng bàn tay trái. Cảm giác mát lạnh của kim loại bạc và cơn đau nhói buốt từ vết thương hoạt động như một mỏ neo thực tại tuyệt đối, đập tan mọi ám thị khứu giác đang cố gắng thâm nhập vào tiềm thức ông.
*Nhã Ca. Cha đã vào được phân khu B4.*
Đăng áp tai vào bức tường bê tông lạnh ngắt ngăn cách giữa phòng ông và phòng bên cạnh. Sâu trong đường ống thông gió, ông nghe thấy tiếng rè rè rất khẽ của tần số bộ đàm an ninh 433.125 MHz từ chiếc ghim giấy đã giải mã, phối hợp cùng tiếng xình xịch đều đặn của động cơ diesel từ ga xe lửa Bình Dương ngoài xa vọng lại.
Thời gian đếm ngược bảy ngày đã chính thức bắt đầu. Ông phải bẻ gãy lịch trình tuần tra của Đức, tìm kiếm hồ sơ bệnh án giả Lâm Mỹ An và giải cứu con gái trước khi dòng điện cưỡng bức của Khánh xóa sạch bản ngã của cô bé.
Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài đột ngột rùng mình. Tiếng động cơ của chiếc thang máy thủy lực khổng lồ dẫn xuống tầng hầm sâu nhất của Phân khu B4 bắt đầu hoạt động, phát ra những tiếng rít cơ học lạnh buốt xương tủy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!