Nhạc nềnMystery_Detective

Vết Sẹo Chữ V

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa Thảo Điền rào rạt tạt vào lớp kính cường lực hai lớp của phòng trị liệu số 4, nhưng tuyệt nhiên không một âm thanh nào lọt được vào bên trong. Không gian vô trùng bọc nỉ xám tro chỉ còn lại tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ quả quýt Patek Philippe đặt trên bàn gỗ sồi. Tần số 1Hz của nó như một lưỡi dao mỏng, đều đặn cứa vào bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng.


Bác sĩ Phan Đăng ngồi trên chiếc ghế bành da màu nâu sẫm, hai tay đan chặt vào nhau đặt trước bụng. Đôi mắt ông thâm quầng sâu hoắm sau một đêm dài thức trắng. Suốt mười hai tiếng qua, tiếng khóc nghẹn ngào của Phan Nhã Ca cứ lặp đi lặp lại trong đại não ông, bóp nghẹt mọi nỗ lực ngủ yên bằng những đợt sóng hoảng loạn. Ông biết mình đang rơi vào trạng thái suy nhược thần kinh cấp tính, nhưng lý trí lạnh lùng của một chuyên gia lâm sàng buộc ông phải giữ vững tư thế thẳng lưng chỉn chu. Chiếc áo vest ghi-lê màu xám tro phẳng phiu và gọng kính vàng mỏng là lớp giáp phòng ngự cuối cùng bảo vệ danh dự của ông trước kẻ thù.


Nguyễn Thùy Linh ngồi lặng lẽ ở góc phòng, tay ôm cuốn sổ ghi chép bìa da xanh nhạt. Ánh mắt cô trợ lý trẻ không giấu nổi sự lo lắng tột độ khi quan sát những sợi mai bạc sớm của Đăng và vệt máu khô nhỏ xíu ở lòng bàn tay ông – dấu vết của việc ông tự bóp chặt nắm tay để giữ tỉnh táo từ đêm qua. Cô không biết nội dung thực sự của đoạn băng ghi âm cơ học mà Tô Lâm mang đến hôm trước, nhưng bản năng lâm sàng cảnh báo cô rằng người thầy của mình đang bước đi trên một ranh giới cực kỳ nguy hiểm.


Đúng ba giờ chiều, cánh cửa bọc nỉ cách âm mở ra.


Tô Lâm bước vào, mang theo luồng khí ẩm ướt của cơn mưa Sài Gòn. Gã mặc một chiếc áo sơ mi lụa trắng cài kín cổ, quần tây tối màu may đo phẳng phiu. Mái tóc gã chải chuốt gọn gàng, gương mặt thư sinh nở một nụ cười nhã nhặn, thánh thiện đến mức phi thực tế. Gã chủ động bước đến chiếc ghế bành đối diện, giữ đúng khoảng cách chuyên môn 1.5 mét với Phan Đăng.


"Chào bác sĩ Đăng," Tô Lâm lên tiếng, giọng trầm ấm và ổn định hoàn hảo. "Hôm nay trông anh có vẻ thiếu ngủ. Liệu một người điều trị đang suy nhược có thể giúp một bệnh nhân trầm cảm tìm lại sự bình yên?"


Đăng khẽ đẩy gọng kính vàng, ánh mắt ông sắc lẹm khóa chặt vào gương mặt gã. Ông không để lộ bất kỳ phản ứng sinh lý vô thức nào. Bằng việc kích hoạt năng lực Thấu cảm Phân tách (Dissociative Empathy), Đăng chủ động phân tách tâm trí mình làm hai phần: một phần thấu cảm sâu sắc với bóng tối nội tâm của Tô Lâm để dò tìm manh mối, phần còn lại đứng ngoài quan sát logic như một cỗ máy.


"Một bác sĩ giỏi không cần phải có một cuộc đời hoàn hảo để chữa trị cho bệnh nhân, anh Tô Lâm," Đăng nói, giọng ông đều đặn và ấm áp tiêu chuẩn. "Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu bằng Liệu pháp Phân tâm học Cổ điển. Tôi muốn anh thực hiện phương pháp liên tưởng tự do. Hãy nói ra bất kỳ từ nào xuất hiện đầu tiên trong đầu anh, không cần suy nghĩ, không cần lọc bỏ."


Tô Lâm ngả người ra sau ghế bành, hai tay đặt trên đùi. Gã khẽ nhắm mắt, vẻ mặt thư thái như một đứa trẻ chuẩn bị đi vào giấc ngủ. "Tôi sẵn sàng, bác sĩ."


"Màu sắc," Đăng đưa ra từ khóa đầu tiên.


"Trắng," Tô Lâm đáp ngay lập tức, không một nhịp trễ.


"Bóng tối."


"Yên tĩnh."


"Gia đình."


Ngay khi từ khóa "gia đình" vừa phát ra từ khuôn miệng Phan Đăng, một dị biến cực nhỏ xuất hiện.


Tô Lâm không trả lời ngay. Nhịp thở của gã khựng lại trong vòng 0.2 giây. Dù gã vẫn nhắm mắt và giữ gương mặt bất động, nhưng ngón tay trỏ bên trái của gã khẽ giật nhẹ một nhịp vô thức. Đó là một phản ứng phòng vệ sinh lý học không thể che giấu.


Đăng lập tức tập trung toàn bộ thính giác và thị giác vào vùng tay trái của đối phương. Ông áp dụng Hệ thống mã hóa hành động cơ mặt (FACS) kết hợp kỹ thuật Đọc vị Vi biểu cảm Thủy trán.


"Anh nghĩ đến điều gì khi nghe từ 'gia đình'?" Đăng hỏi dồn, giọng ông hạ thấp đầy gợi mở.


"Sự kiểm soát," Tô Lâm mở mắt ra, nụ cười nhã nhặn biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lẽo vô hồn. Gã khẽ cử động cánh tay để điều chỉnh lại tư thế ngồi.


Chính trong khoảnh khắc gã dịch chuyển cánh tay lướt qua mặt bàn gỗ sồi, lớp sơ mi lụa trắng ở cổ tay trái của gã khẽ co lên một khoảng ngắn.


Dưới ánh đèn vàng xiên khoai của phòng số 4, Phan Đăng bắt gặp một vệt màu đỏ sẫm ẩn hiện dưới làn da trắng trẻo của Tô Lâm. Đó là một vết sẹo lồi lớn, kéo dài khoảng ba centimet, có hình dáng hai đường thẳng cắt nhau tạo thành một chữ "V" ngược sâu hoắm, sắc nét như một dấu ấn bị nung nóng áp thẳng vào da thịt.


Vết sẹo hình chữ V trên cổ tay Tô Lâm.


Đăng khẽ nheo mắt sau tròng kính gọng vàng. Bằng kinh nghiệm y khoa lâm sàng phong phú, ông nhận diện ngay cấu trúc của vết sẹo: đây không phải là vết thương do tai nạn thông thường hay vết rạch tự sát. Vết sẹo có rìa da xơ hóa dày, chứng tỏ nó được tạo ra bởi một lực tác động bạo lực lặp đi lặp lại bằng một vật kim loại góc cạnh, cố tình khắc sâu vào da thịt trong trạng thái nạn nhân bị khống chế hoàn toàn. Nó giống như một hình phạt.


"Một vết sẹo rất đặc biệt trên cổ tay anh, Tô Lâm," Đăng nói, giọng ông chuyển sang tông lạnh lùng, trực diện tấn công vào điểm yếu vật lý vừa phát hiện. "Hình chữ 'V'. Nó không giống một tai nạn. Nó giống một dấu bản quyền."


Tô Lâm khựng lại.


Trong vòng đúng 0.1 giây, Phan Đăng ghi nhận một chuỗi biến đổi vi biểu cảm cực hạn trên gương mặt gã sát nhân qua FACS: Cơ hạ chân mày co thắt mạnh kéo hai đầu chân mày sát vào nhau (AU4 - biểu thị sự giận dữ tột độ), khóe môi gã giật nhẹ về phía sau (AU20 - phản ứng sợ hãi vô thức), và đồng tử gã co rút lại như mắt một con thú săn mồi bị dồn vào góc tối. Lòng tự phụ ái kỷ hoàn hảo của gã đang bị rạn nứt nghiêm trọng trước sự phơi bày của vết thương thể xác.


Nhưng Tô Lâm là một kẻ thao túng IQ cao. Gã nhanh chóng sử dụng kỹ thuật tự thôi miên để kiểm soát nhịp tim, ép các cơ mặt giãn ra và kéo tay áo sơ mi xuống che khuất vết sẹo trong một chuyển động mượt mà.


"Ai trong chúng ta cũng có những dấu vết của quá khứ, bác sĩ," Tô Lâm cười nhạt, giọng gã vẫn trầm ấm nhưng đã mang theo một tần số rung nhẹ của sự kích động ngầm. "Đó chỉ là một trò chơi thuở nhỏ bồng bột."


"Một trò chơi mà người ra luật là cha anh, đúng không?" Đăng tấn công dồn dập, không cho đối phương khoảng thở để tái lập hệ thống phòng ngự. Ông sử dụng thông tin về vết sẹo để kích hoạt một cuộc Khủng hoảng Ái kỷ (Narcissistic Mortification) bẩm sinh trong cấu trúc nhân cách của Tô Lâm. "Một người cha tài phiệt luôn đòi hỏi sự hoàn hảo tuyệt đối từ con trai mình. Lâm Gia Thế. Ông ta không chấp nhận một bức tượng có tì vết. Và khi đứa trẻ phạm sai lầm, ông ta sẽ dùng bạo lực hành vi để khắc lên da thịt nó những mật mã của sự phục tùng. Chữ 'V' đó... có phải là viết tắt của 'Vạn An'? Anh chỉ là một sản phẩm lỗi bị đóng dấu thương hiệu, Tô Lâm."


Không khí trong phòng trị liệu số 4 đột ngột hạ xuống như đóng băng. Thùy Linh ngừng hẳn việc ghi chép, cô nín thở nhìn người thầy của mình đang dùng những ngôn từ sắc bén như dao mổ để lột trần nội tâm của gã sát nhân.


Gương mặt Tô Lâm trắng bợt đi. Các cơ quanh miệng gã co thắt mạnh (AU15 - cơ hạ khóe môi hoạt động cực hạn), biểu thị một sự nhục nhã và giận dữ sâu sắc khi lòng tự tôn thượng đẳng bị kéo tuột xuống vũng bùn bạo hành gia đình. Gã siết chặt hai nắm tay trên đùi, các khớp xương kêu lên những tiếng rắc nhẹ cơ học.


Đăng biết mình đã đi đúng hướng. Vết sẹo chữ V chính là lỗ hổng chí mạng trong lớp giáp nhận thức của Tô Lâm. Gã sợ hãi và căm ghét quyền lực của người cha đứng sau Tập đoàn Vạn An.


Nhưng, sự im lặng tột cùng của Tô Lâm chỉ kéo dài trong năm nhịp thở của chiếc đồng hồ quả quýt.


Gã sát nhân từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt gã không còn sự hoảng loạn nữa, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ đến gai người. Gã khẽ nhếch mép cười, một nụ cười lệch nhân dạng đầy méo mó.


"Anh rất giỏi, bác sĩ Phan Đăng," Tô Lâm nói, giọng gã trầm xuống một tông lạnh ngắt, vang vọng trong căn phòng cách âm. "Anh dùng khoa học hành vi để bóc tách tôi. Nhưng anh quên mất một điều... khi anh nhìn vào vực sâu, vực sâu cũng đang đọc vị anh."


Tô Lâm đưa tay lên, chậm rãi gõ ngón tay trỏ xuống mặt bàn gỗ sồi theo đúng nhịp tích tắc 1Hz của chiếc đồng hồ quả quýt Patek Philippe.


"Anh nói về những người cha luôn muốn để lại dấu vết hoàn hảo," Tô Lâm nghiêng đầu, ánh mắt gã khóa chặt vào đôi mắt thâm quầng của Đăng. "Vậy còn cha của anh thì sao? Cố Giáo sư Phan Đăng Huy. Một bộ óc vĩ đại của ngành y khoa lâm sàng. Một người đàn ông chính trực đến mức cực đoan..."


Phan Đăng cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng.


"Thật tiếc khi chiếc xe hơi của ông ấy lao xuống vực sâu mười năm trước," Tô Lâm thì thầm, giọng gã mang một dải tần số đầy ám thị, trùng khớp hoàn toàn với tạp âm nền của đoạn băng ghi âm tiếng khóc. "Vào đúng cái ngày mà con gái anh biến mất. Anh có bao giờ tự hỏi... tại sao vụ tai nạn đó lại xảy ra vào đúng thời điểm đó không? Tại sao một chuyên gia gây mê lão luyện như Giáo sư Huy lại để chiếc xe mất phanh trên một đoạn đường bằng phẳng?"


*Bịch. Bịch. Bịch.*


Nhịp tim của Phan Đăng đột ngột tăng vọt lên mức nguy hiểm. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt Patek Philippe trên bàn đột nhiên trở nên hỗn loạn, không còn vai trò làm mỏ neo thực tại nữa. Một cơn đau đầu co thắt dữ dội, buốt nhói như kim châm từ thùy trán trước lan nhanh ra toàn bộ đại não ông. Ký ức về vụ tai nạn đẫm máu của cha mười năm trước – hiện trường chiếc xe bẹp rúm dưới khe sâu và thi thể không còn nguyên vẹn của ông Huy – ập về như một cơn ác mộng sống động.


Đăng đưa tay lên đỡ trán, hơi thở ông trở nên dồn dập, đứt quãng. Ông cố gắng sử dụng các bài tập thở Biofeedback để tự điều hòa nhịp tim nhưng thất bại hoàn toàn trước đòn tấn công tiềm thức quá hiểm độc của kẻ thù.


"Bác sĩ Đăng!" Thùy Linh đứng bật dậy, chiếc bút máy rơi xuống sàn tạo ra một tiếng động chói tai.


Tô Lâm không dừng lại. Gã chậm rãi đứng dậy, đứng thẳng người trên chiều cao một mét tám của mình, từ trên cao nhìn xuống sự suy sụp thần kinh của Phan Đăng bằng một sự khinh miệt lạnh lùng.


Gã chậm rãi kéo chiếc tay áo sơ mi lụa trắng xuống, cài lại chiếc cúc mạ bạc ở cổ tay một cách chỉn chu, che khuất hoàn toàn vệt sẹo đỏ sẫm hình chữ V ngược vào bóng tối của lớp vải lụa.


Tô Lâm ghé sát lại gần Phan Đăng, nụ cười thánh thiện nhã nhặn quay trở lại trên gương mặt thư sinh của gã. Gã khẽ thì thầm câu nói cuối cùng trước khi quay lưng bước ra phía cửa bọc nỉ cách âm:


"Cha của chúng ta đều thích để lại những dấu vết không thể xóa nhòa, đúng không bác sĩ?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!