Nhạc nềnMystery_Detective

Giao Lộ Nhận Thức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng huỳnh quang mắt ếch trên trần phòng biệt giam 302 không bao giờ tắt. Nó duy trì một thứ ánh sáng trắng đục, vô trùng và lạnh lẽo, quét qua bốn bức tường bê tông sơn bọc nỉ cách âm màu xám nhạt. Trong không gian khép kín này, thời gian không được đo bằng ngày hay đêm, mà bằng tiếng rít cơ học đều đặn của hệ thống quạt thông gió âm trần cứ mỗi mười lăm phút lại rùng mình một lần.


Phan Đăng ngồi xếp bằng trên tấm đệm cao su đặc đặt sát góc tường. Ông mặc bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng nhăn nhúm, hai vai co rúm lại dưới tác động của luồng khí lạnh liên tục thổi xuống từ trần nhà. Không còn chiếc kính gọng vàng mỏng, thế giới trước mắt ông nhòe đi thành những mảng sáng tối mờ ảo, nhưng các giác quan lâm sàng khác lại được đẩy lên mức nhạy bén cực hạn.


Đầu lưỡi ông vẫn còn cảm giác tê dại, dư vị đắng ngắt của viên thuốc Haloperidol mười miligam mà gã hộ lý đã cưỡng chế kiểm tra dưới lưỡi chiều qua vẫn chưa tan hết. Độc chất hướng thần đang cố gắng phong tỏa các thụ thể dopamine trong não bộ của ông, tạo ra một cơn buồn ngủ sinh lý nặng nề và những đợt co thắt nhẹ ở vùng cơ quai hàm. Đó là hội chứng loạn thần ngoại tháp giả tạo mà bác sĩ Trương Quốc Khánh muốn nhìn thấy.


Nhưng Đăng không để mình chìm vào bóng tối nhận thức.


Dưới lớp băng gạc trắng quấn chặt quanh lòng bàn tay trái, ông khẽ siết nhẹ các ngón tay. Đầu ngón tay ông chạm vào cạnh sắc nhọn của chiếc lắc tay bạc khắc tên "Nhã Ca" và chiếc ghim giấy nhỏ chứa mật mã tần số bộ đàm an ninh 433.125 MHz. Cạnh kim loại nhọn hoắt tì mạnh vào vết rách da chưa lành, gửi một luồng tín hiệu đau đớn nhói buốt chạy dọc theo tủy sống, phóng thẳng lên vỏ não thùy trán trước. Cơn đau vật lý cấp tính hoạt động như một mỏ neo thực tại tối thượng, lập tức trung hòa tác dụng ức chế thần kinh của hóa chất, giữ cho vùng nhận thức cốt lõi của ông tỉnh táo tuyệt đối.


*Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.*


Ông bắt đầu đếm nhịp thở của mình, đồng bộ hóa nó với tiếng tích tắc vô hình của chiếc đồng hồ quả quýt đã bị Khánh tịch thu. Ông cần phải duy trì trạng thái phân tách cảm xúc lâm sàng này. Ông không còn là Phan Đăng – người cha đau khổ mười năm qua đi tìm con. Lúc này, ông là một cỗ máy quan sát hành vi vô cảm.


Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài đột ngột vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.


Đăng lập tức thả lỏng cơ mặt. Ông để cho quai hàm trễ xuống nhẹ, khóe môi hơi lệch sang bên phải, vệt nước bọt mỏng vô thức chảy ra. Đôi mắt ông mất đi tiêu cự, lờ đờ nhìn trân trối vào một góc tường trống rỗng phía trước, đóng vai hoàn hảo một bệnh nhân hoang tưởng Cotard đang tin rằng thể xác mình đã chết phân hủy.


Cánh cửa sắt nặng nề mở ra. Nhưng bước vào không phải là bác sĩ Khánh hay bảo vệ Nguyễn Văn Đức với chiếc dùi cui điện thường trực.


Một mùi hương nước hoa xa xỉ, mang theo nốt hương gỗ đàn hương ấm áp nhưng pha lẫn vị kim loại lạnh ngắt, lấp đầy bầu không khí vô trùng của phòng giam. Đó là mùi hương của sự thượng đẳng, của những kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực tài chính.


Tô Lâm bước vào.


Gã mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xám tro may đo cao cấp, cổ áo mở hờ hai nút để lộ phần xương quai xanh thanh mảnh. Mái tóc gã cắt tỉa thời trang, gương mặt thư sinh mang một nụ cười nhã nhặn, thánh thiện đến mức phi thực tế. Đôi tay gã đeo đôi găng tay da dê màu đen mỏng, ôm sát lấy các ngón tay thon dài. Gã đi thong thả, đế giày da đắt tiền nện xuống sàn gạch vinyl không hề phát ra tiếng động thô bạo của một kẻ truy binh, mà là nhịp điệu ung dung của một nhà tài trợ lớn đang đi tham quan cơ sở y tế do gia tộc mình sở hữu.


Tô Lâm dừng lại ở khoảng cách chính xác một mét rưỡi đối diện với Phan Đăng. Gã không ngồi xuống chiếc ghế thép duy nhất trong phòng, mà chỉ đứng tựa lưng vào mép cửa nỉ cách âm, hai tay khoanh trước ngực, nghiêng đầu quan sát Đăng như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật bị lỗi mà gã đã mất công nhào nặn.


"Chào bác sĩ Đăng," Tô Lâm lên tiếng. Giọng nói của gã trầm ấm, có tần số dao động hoàn hảo để tạo cảm giác tin cậy vô thức, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tàn nhẫn cực hạn của một kẻ rối loạn nhân cách ái kỷ ác tính (Malignant Narcissism). "Đã ba ngày rồi kể từ khi anh được chuyển đến phòng 302 này. Anh thấy phác đồ điều trị cưỡng chế của bác sĩ Khánh thế nào? Có vẻ như những dải sóng ảo giác trong đầu anh đã ngừng hoạt động rồi, đúng không?"


Phan Đăng không trả lời. Ông không hề chớp mắt, đồng tử vẫn giữ nguyên trạng thái giãn rộng giả lập dưới ánh đèn huỳnh quang. Ông nghe thấy nhịp tim của mình bắt đầu tăng vọt lên mức tám mươi lăm nhịp một phút do phản xạ tự vệ sinh lý khi đối mặt với kẻ thù trực diện.


*Kiểm soát lâm sàng. Phân tách ngay lập tức.*


Đăng tự ra lệnh cho đại não. Ông tập trung toàn bộ sự chú ý vào cơn đau nhói ở lòng bàn tay trái. Ông tự tưởng tượng ra một bức tường kính dày ngăn đôi phòng giam: một bên là gã sát nhân ái kỷ đang thao túng ngôn từ, một bên là bác sĩ Phan Đăng đang ngồi quan sát biểu cảm cơ mặt của gã để tìm kiếm sơ hở. Nhịp tim của ông từ từ giảm xuống, ổn định ở mức bảy mươi nhịp một phút.


"Tôi đã đọc hồ sơ bệnh án mới của anh," Tô Lâm tiếp tục nói, giọng điệu gợi mở đầy ẩn ý. Gã bước lại gần thêm nửa bước, phá vỡ Quy tắc Ranh giới Chuyên môn một cách chủ động. "Bác sĩ Khánh kết luận anh bị loạn thần ngoại tháp mãn tính, mất hoàn toàn năng lực định hướng không gian và thời gian. Thật đáng tiếc cho một thiên tài tâm thần học của Sài Gòn. Nhưng anh biết không, tôi lại thấy kết quả này rất công bằng. Khi một người cố gắng bới móc những bí mật của dòng họ Lâm, bộ não của họ bắt buộc phải tự phân rã để tự bảo vệ."


Tô Lâm khẽ nhếch môi, nụ cười của gã rộng thêm một milimét ở khóe miệng trái – biểu hiện đặc trưng của sự thỏa mãn ngầm (duping delight) khi tin rằng mình đã kiểm soát hoàn toàn đối phương. Gã tháo chiếc găng tay da dê bên trái ra, để lộ cổ tay trắng trẻo. Đăng liếc nhìn bằng tầm nhìn ngoại vi mờ ảo, ông phát hiện vết sẹo lồi hình chữ V ngược sâu hoắm trên cổ tay gã – dấu vết của sự bạo hành hành vi từ người cha tài phiệt Lâm Gia Thế – đang đỏ ửng lên dưới ánh đèn huỳnh quang.


"Anh có nhớ buổi trị liệu đầu tiên tại phòng số 4 không, Đăng?" Tô Lâm hỏi, gã cúi xuống sát hơn, luồng hơi thở ấm áp bám mùi đàn hương phả thẳng vào mặt Đăng. "Anh đã cố gắng đọc vị tôi bằng cái gọi là Hệ thống mã hóa hành động cơ mặt. Anh nghĩ anh thông minh hơn tôi vì anh có bằng tiến sĩ ở Pháp. Nhưng anh đã quên mất một quy tắc cốt lõi của trò chơi chuyển di ngược: kẻ nào có nhiều nỗi đau hơn, kẻ đó sẽ làm chủ cuộc chơi. Anh mang mặc cảm tội lỗi về cái chết của cha và sự mất tích của con gái mười năm qua. Nỗi đau đó là một lỗ hổng nhận thức khổng lồ. Tôi chỉ cần thả vào đó một vài hạt mầm hoang tưởng, một chút mùi hương mimosa, và anh đã tự mình bước vào chiếc bẫy cưỡng chế nhập viện này."


Đăng vẫn giữ cơ thể bất động như một bức tượng đá sọc xanh trắng. Nhưng sâu trong vô thức, những lời nói của Tô Lâm đang cào xé vào vết thương lòng lớn nhất của ông. Hình ảnh Nhã Ca lúc 6 tuổi với đôi mắt tròn sáng, chiếc lắc tay bạc nhỏ kêu lách cách khi cô bé chạy trốn trong màn mưa mười năm trước hiện lên sống động.


*Đừng để bị đồng hóa.* Đăng tự nhắc nhở. Ông siết mạnh ngón tay trỏ phải dính máu vào vết thương lòng bàn tay trái. Cơn đau nhói buốt dội lên cắt đứt chuỗi liên tưởng tự do. Ông chủ động há miệng, để một vệt nước bọt chảy dài xuống cằm, mắt nhìn trân trối vào khoảng không vô định phía sau vai Tô Lâm, miệng lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc, vô hồn:


"Dòng sông... dòng sông đang chảy ngược... Tôi không có con gái... Con gái tôi là một dải tần số rỗng... Nó đã chết trong máy sốc điện của bố tôi... Tôi cũng đã chết rồi..."


Tô Lâm nhìn vệt nước bọt trên cằm Đăng, ánh mắt gã lóe lên một tia khinh bỉ tột độ xen lẫn sự thỏa mãn ái kỷ. Gã đưa ngón tay trỏ đeo găng da bên phải lên, thô bạo nâng cằm Đăng lên cao để ánh đèn huỳnh quang chiếu thẳng vào mắt ông.


Gã quét nhanh ánh mắt sắc lạnh qua cơ chân mày, mí mắt và khóe mắt của Đăng để tìm kiếm bất kỳ phản xạ co thắt không tự chủ nào – dấu vết của sự giả vờ (Tạo dựng Ngoại phạm Nhận thức).


Đăng giữ vững cơ mặt hoàn toàn bất động. Đồng tử ông không hề co thắt trước ánh đèn chiếu trực diện, ánh mắt ông vẫn trống rỗng, vô hồn như một cái xác không hồn thực sự. Sự rèn luyện lâm sàng cực hạn và khả năng tự phân tách cảm xúc đã biến gương mặt ông thành một tấm gương phẳng lặng, không để lộ bất kỳ một vi biểu cảm nào lọt vào mắt gã sát nhân ái kỷ.


Sau năm giây căng thẳng tột độ, Tô Lâm buông cằm Đăng ra. Gã rút một chiếc khăn lụa trắng từ túi áo, cẩn thận lau ngón tay găng da như thể vừa chạm vào một vật thể bẩn thỉu, rồi ném chiếc khăn xuống sàn nhà giam.


"Anh thực sự đã biến thành một đống rác rưởi nhận thức rồi, Đăng," Tô Lâm thở dài đầy tiếc nuối giả tạo. Gã đút hai tay vào túi quần lụa, quay lưng đi một vòng quanh phòng giam hẹp. "Tôi đã hy vọng anh sẽ kháng cự lâu hơn một chút. Một đối thủ IQ cao như anh mà lại sụp đổ nhanh chóng thế này dưới tay bác sĩ Khánh thì thật là nhàm chán. Nhưng không sao, ván cờ này đã kết thúc sớm hơn dự kiến. Tập đoàn Vạn An chuẩn bị tiếp quản toàn bộ hệ thống hồ sơ bệnh án VIP tại phòng khám Tâm An của anh. Danh tiếng chính trực của bố anh sẽ bị xóa sạch, thế chỗ vào đó là các phác đồ điều trị hóa dược bẩn của chúng tôi."


Tô Lâm dừng bước ngay trước tấm đệm cao su của Đăng. Gã cúi người xuống, gương mặt gã chỉ cách tai Đăng chưa đầy năm xentimét. Giọng gã thì thầm, nhỏ nhẹ và êm ái như một lời ru độc hại, nhưng từng từ từng chữ lại mang một sức nặng hủy diệt nhận thức cực hạn:


"Anh biết danh tính giả Lâm Mỹ An chứ? Con bé đang ở ngay phòng biệt giam bên cạnh anh đấy, cách anh chỉ một bức tường bê tông này thôi. Nó vẫn còn giữ chiếc lắc tay bạc khắc tên Nhã Ca mười năm trước. Nhưng anh biết không, tuần sau Nhã Ca sẽ trải qua ca sốc điện cuối cùng để quên hẳn anh, bố yêu quý ạ."


Tô Lâm dừng lại, lắng nghe phản ứng sinh lý của Đăng. Gã muốn nghe thấy một tiếng thở dốc, một tiếng nấc nghẹn ngào, hay một nhịp tim đập loạn xạ dưới lồng ngực bệnh nhân.


Nhưng Phan Đăng vẫn ngồi im lìm như một tảng đá dưới đáy sông sâu. Gương mặt ông không hề có một vệt gợn sóng, ánh mắt ông vẫn trân trối nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Chỉ có sâu trong lòng bàn tay trái quấn gạc, móng tay ông đã đâm sâu vào da thịt đến mức máu tươi rỉ ra, thấm đỏ một vệt nhỏ qua lớp vải trắng dày, hòa cùng vệt máu khô cũ.


*Tuần sau. Ca sốc điện cuối cùng. Xóa ký ức vĩnh viễn.*


Mốc thời gian khẩn cấp đã được kích hoạt. Ông chỉ còn đúng một tuần trước khi con gái ông biến thành một tờ giấy trắng nhận thức vĩnh viễn dưới dòng điện cưỡng bức của dòng họ Lâm. Ông không còn đường lui. Kế hoạch đào thoát khỏi địa ngục B4 này bắt buộc phải diễn ra ngay lập tức.


Tô Lâm đứng thẳng người dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi lụa trắng phẳng phiu. Gã nở nụ cười thánh thiện cuối cùng, quay lưng bước ra phía cửa sắt.


"Vĩnh biệt, bác sĩ Phan Đăng," Tô Lâm nói khẽ khi bước qua ngưỡng cửa. "Hãy tận hưởng những ngày cuối cùng của một cái xác không hồn trong căn phòng này."


Cánh cửa sắt nặng nề khép lại, tiếng xích khóa va vào nhau loảng xoảng, trả lại không gian yên lặng chết chóc cho phòng biệt giam 302.


Phan Đăng từ từ nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt trái, lăn qua gò má gầy gò rồi hòa vào vệt nước bọt nơi khóe môi. Ông mở bàn tay trái quấn gạc ra, nhìn vệt máu tươi đang loang rộng trên lớp vải trắng.


Thời gian bắt đầu đếm ngược.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!