Đòn Bẩy Pháp Lý
Tiếng lách cách của chùm chìa khóa kim loại tra vào ổ khựng lại một nhịp, rồi tay nắm cửa bằng inox bắt đầu xoay xuống từ từ. Ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo từ hành lang hắt qua khe cửa đang hé mở, quét một vệt dài lên mặt sàn gạch vinyl bóng loáng của văn phòng trực Phân khu B4.
Trong vòng một giây rưỡi ngắn ngủi đó, nhịp tim của Phan Đăng vọt lên mức một trăm mười nhịp một phút. Nhưng ngay lập tức, bản năng lâm sàng và kỹ năng điều hòa nhịp sinh học tự thân (Biofeedback) được kích hoạt. Ông hít một hơi sâu bằng cơ hoành, ép luồng khí lạnh xuống đáy phổi, chủ động hạ thấp nhịp tim xuống mức sáu mươi lăm nhịp một phút để triệt tiêu mọi phản xạ run rẩy của cơ thể.
Đăng không cố gắng đóng sập cánh cửa tủ sắt. Tiếng va đập của kim loại trong không gian kín lúc này sẽ là bằng chứng tự thú rõ ràng nhất. Bằng một động tác dứt khoát và không tiếng động, ông dùng cùi chỏ phải đẩy nhẹ cánh cửa tủ sắt khép hờ, đồng thời tay trái quấn băng gạc dày nhanh chóng gạt tập tài liệu bìa da đen của "Bản di chúc hành vi" xuống dưới xấp bệnh án ngoại trú của tuần trước đặt trên bàn làm việc.
Khi cánh cửa phòng mở toang, Phan Đăng đã đứng bất động bên cạnh bàn, hai mắt trợn ngược, đồng tử giãn rộng và nhìn trân trối vào màn hình máy tính trạm đang phát ra ánh sáng xanh lét. Khóe môi ông hơi trễ xuống, một vệt nước bọt mỏng chảy nhẹ nơi khóe miệng – biểu hiện điển hình của trạng thái loạn thần ngoại tháp do tác dụng phụ của Haloperidol liều cao mà Trương Quốc Khánh đã tiêm cho ông trước đó.
Bác sĩ trực ca Minh bước vào phòng, tay vẫn còn cầm chiếc ống nghe y tế bám vệt cồn sát trùng. Gã khựng lại khi nhìn thấy bóng người gầy guộc mặc bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng đang đứng như tượng đá trong góc tối.
"Số 302?" Giọng Minh cao vút lên vì kinh ngạc xen lẫn cảnh giác. Gã lập tức đặt tay lên chiếc dùi cui cao su dắt bên hông. "Sao anh lại ra được khỏi phòng giam? Ai mở cửa cho anh?"
Phan Đăng không quay đầu lại. Ông lẩm bẩm bằng một giọng khàn đặc, đứt quãng, bắt chước hoàn hảo mô thức ngôn ngữ phân rã của một bệnh nhân hoang tưởng Cotard nặng:
"Nhã Ca... con bé ở trong màn hình... Những dải sóng... chúng đang ăn thịt não của tôi... Tôi đã chết mười năm trước rồi, bác sĩ Minh... Tại sao các người vẫn bắt một cái xác phải uống trà hoa cúc?"
Minh nheo mắt, tiến lại gần một bước nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn một mét rưỡi theo đúng Quy tắc Ranh giới Chuyên môn. Gã quét ánh đèn pin khám bệnh qua gương mặt tái nhợt, đẫm mồ hôi lạnh của Đăng. Khi nhìn thấy vệt nước bọt nơi khóe môi và phản xạ giật cơ mặt không tự chủ của Đăng, sự cảnh giác của Minh dần chuyển sang vẻ ngán ngẩm của một bác sĩ trực ca đã quá quen với các cơn loạn thần ban đêm.
Minh liếc nhìn chiếc tủ sắt lưu trữ hồ sơ VIP ở góc phòng. Nhờ lớp sơn xám mờ và ánh sáng yếu của phòng trực, gã không phát hiện ra chốt khóa cơ học đã bị Đăng giải mã và xoay lệch hướng. Trên bàn làm việc, xấp bệnh án ngoại trú vẫn nằm lộn xộn đúng như hiện trạng gã bỏ lại trước khi chạy đi cấp cứu cho cụ Đạt.
"Lại một cơn mộng du kích hoạt do sốc thuốc," Minh lẩm bẩm tự giải thích, thở phào nhẹ nhõm khi nghĩ rằng bệnh nhân không có hành vi phá hoại. Gã tắt màn hình máy tính, cắt đứt nguồn ánh sáng xanh duy nhất trong phòng. "Đi thôi, số 302. Về phòng của anh. Cụ Đạt đã ổn định rồi, anh không được phép lảng vảng ở đây nữa."
Đăng để mặc cho Minh nắm lấy cánh tay phải của mình dắt đi. Khi bước qua ngưỡng cửa phòng trực, ông khẽ liếc nhìn đầu ngón tay trỏ phải đang quấn gạc của mình. Vết xước rỉ máu từ gầm bàn gỗ sồi chiều nay vẫn còn nhói buốt, nhưng nó đã hoàn thành sứ mệnh làm mỏ neo giúp ông bảo toàn tám mươi phần trăm nội dung Bản di chúc hành vi trong trí nhớ dài hạn.
Ông đã biết sự thật. Cái chết của cha ông – cố Giáo sư Phan Đăng Huy – và sự biến mất của con gái ông – Phan Nhã Ca – đều là những quân cờ nằm trong một ván cờ thâu tóm nhận thức tàn nhẫn được thiết lập bởi dòng họ Lâm. Và bây giờ, ông phải tìm cách gửi những mảnh ghép này ra ngoài.
***
Sáng thứ Bảy, mười hai tiếng sau cuộc đột nhập phòng trực của Phan Đăng.
Phòng tiếp khách số 2 của Dưỡng trí viện Vạn An tại Bình Dương được thiết kế theo đúng tiêu chuẩn vô trùng và biệt lập của giới thượng lưu. Những bức tường bê tông dày cách âm được sơn màu kem dịu mắt, nhưng không có bất kỳ góc cạnh sắc nhọn nào. Một tấm kính cường lực dày hai lớp ngăn đôi căn phòng, phía dưới là hệ thống màng loa đàm thoại hai chiều được kiểm soát và ghi âm bởi phòng an ninh trung tâm.
Ngô Đình Nam ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp ở phía bên kia tấm kính. Bộ vest đen phẳng phiu, chiếc cà vạt lụa màu xám tro và cặp tài liệu bằng da cá sấu đặt trên bàn tạo cho gã vẻ ngoài của một luật sư tập đoàn sừng sỏ, kẻ luôn biết cách biến luật pháp thành công cụ bảo vệ cho những bí mật đen tối nhất của dòng họ Lâm. Bên cạnh gã, bác sĩ Trương Quốc Khánh mặc áo blouse trắng thêu tên chỉn chu, gương mặt lộ rõ vẻ đắc thắng nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự đố kỵ thường trực.
Đối diện với họ là Luật sư Trần Thế Sơn và Giám định viên pháp y Vũ Hoàng Long.
Sơn đặt chiếc cặp táp da sờn góc xuống bàn gỗ. Gương mặt người bạn thân của Phan Đăng hằn sâu những quầng thâm do nhiều đêm không ngủ tại Văn phòng Luật sư Trần Thế Sơn ở Quận 3, nhưng đôi mắt sau gọng kính vuông vẫn sáng lên sự kiên định của một người quyết bảo vệ công lý đến cùng.
"Luật sư Nam, bác sĩ Khánh," Sơn mở đầu, giọng nói dứt khoát dội qua màng loa đàm thoại. "Tôi đại diện cho Văn phòng luật sư Trần & Cộng sự, đi cùng Giám định viên pháp y Vũ Hoàng Long thuộc Viện Giám định Pháp y Tâm thần Trung ương. Chúng tôi đến đây để tống đạt quyết định của Tòa án Nhân dân về việc yêu cầu giám định năng lực nhận thức độc lập cho bác sĩ Phan Đăng, hiện đang bị giam giữ trái phép tại cơ sở của các ông dưới danh nghĩa bệnh nhân số 302."
Sơn rút từ trong cặp ra một văn bản có đóng dấu đỏ chói của Tòa án và đẩy sát vào khe hở dưới tấm kính cường lực.
Ngô Đình Nam không chạm vào tờ giấy. Gã chỉ liếc nhìn tiêu đề văn bản bằng nửa con mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, thực dụng.
"Luật sư Sơn, tôi rất tôn trọng các nỗ lực tranh tụng của anh," Nam lên tiếng, giọng nói đều đều như máy đọc. "Nhưng có vẻ anh đã quên mất một điều khoản cốt lõi trong Luật tố tụng dân sự và Luật Sức khỏe Tâm thần hiện hành. Quyết định giám định của Tòa án chỉ có hiệu lực khi bệnh nhân ở trong trạng thái tâm lý ổn định và không có hành vi đe dọa an toàn công cộng. Bác sĩ Khánh đây, với tư cách là người điều trị trưởng hợp pháp của bệnh nhân Phan Đăng, vừa ký một biên bản cách ly y tế khẩn cấp vào lúc sáu giờ sáng nay."
Khánh lập tức đẩy một tập hồ sơ y tế có chữ ký tươi của mình qua khe kính. "Đúng vậy, luật sư Sơn. Đêm qua, bệnh nhân Phan Đăng đã lên một cơn loạn thần cấp tính dữ dội. Anh ta đã tự rạch lòng bàn tay trái, đập đầu vào tường phòng giam và có biểu hiện hoang tưởng hệ thống nặng nề, liên tục gào thét về những dải sóng ảo giác. Theo phác đồ điều trị cưỡng chế lâm sàng, chúng tôi bắt buộc phải cách ly bệnh nhân tuyệt đối trong vòng bảy mươi hai giờ để tiến hành cắt cơn bằng hóa dược. Mọi cuộc tiếp xúc với người ngoài, kể cả luật sư bảo vệ, đều bị cấm để tránh kích thích vỏ não thùy trán của bệnh nhân."
"Lệnh cách ly y tế khẩn cấp?" Sơn đập mạnh tay xuống bàn, giọng run lên vì giận dữ. "Các người đã gài bẫy anh ấy bằng các chẩn đoán giả tạo! Các người sợ cuộc giám định độc lập của bác sĩ Long vì biết rằng nhận thức của Phan Đăng hoàn toàn tỉnh táo!"
"Luật sư Sơn, xin anh giữ bình tĩnh," Ngô Đình Nam ngắt lời, giọng nói vẫn lạnh lùng không một gợn sóng. "Chúng tôi hành động hoàn toàn dựa trên Quy tắc Bảo mật Y khoa HIPAA và luật định. Nếu anh cố tình ép buộc chúng tôi vi phạm quy trình cách ly điều trị của bác sĩ Khánh, tôi sẽ lập tức gửi đơn khiếu nại lên Đoàn Luật sư về hành vi gây rối hoạt động của cơ sở y tế và đe dọa tính mạng bệnh nhân. Danh tiếng của văn phòng anh chắc chắn sẽ không chịu nổi một vụ bê bối truyền thông như vậy đâu."
Cuộc đối đầu pháp lý rơi vào thế bế tắc căng thẳng. Khánh mỉm cười đắc thắng, tin rằng gọng kìm hành chính của gã và Nam đã khóa chặt mọi đường sống của Phan Đăng.
Đúng lúc đó, Giám định viên Vũ Hoàng Long – người nãy giờ vẫn im lặng quan sát – khẽ hắng giọng. Gã bác sĩ pháp y trung niên mặc bộ vest tối màu giản dị, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc của người đã tiếp xúc với hàng ngàn xác chết và những kẻ điên loạn thật sự. Long không bị lay động bởi những lời đe dọa của Nam hay nụ cười của Khánh.
"Luật sư Nam, bác sĩ Khánh," Long lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang một uy lực pháp lý không thể lay chuyển. "Tôi là Giám định viên trưởng do Bộ Tư pháp bổ nhiệm. Theo Điều 155 Bộ luật Tố tụng Hình sự và Quy chuẩn giám định pháp y tâm thần quốc gia, văn bản cách ly của một cơ sở tư nhân như Vạn An chỉ có giá trị tham khảo lâm sàng. Tôi có quyền tối cao đánh giá thực địa trạng thái lâm sàng của đối tượng để xác nhận xem lệnh cách ly có dấu hiệu lạm dụng hành chính nhằm tước đoạt quyền công dân hay không."
Long dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào đồng tử của Khánh. "Nếu các ông từ chối cho tôi tiếp xúc trực tiếp với Phan Đăng để xác nhận trạng thái co giật ngoại tháp, tôi sẽ lập biên bản ghi nhận hành vi 'cản trở hoạt động giám định tư pháp' ngay tại chỗ. Hình phạt cho tội danh này không chỉ là kỷ luật hành chính chuyên môn, bác sĩ Khánh ạ. Nó là một án tù hình sự vì tội che giấu tội phạm và giam giữ người trái pháp luật."
Nụ cười trên môi Khánh tắt lịm. Gã quay sang nhìn Nam, trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Khánh biết Long là một kẻ chính trực không thể mua chuộc bằng tiền của Tập đoàn Vạn An, và danh tiếng của Long trong giới pháp y tâm thần là tuyệt đối.
Ngô Đình Nam khẽ nheo mắt. Gã nhanh chóng phân tích cán cân lợi ích trong đầu. Việc đối đầu trực diện với Giám định viên tư pháp trung ương vào lúc này sẽ kích hoạt một cuộc thanh tra toàn diện từ Bộ Y tế vào phân khu B4 – điều mà Lâm Gia Thế tuyệt đối không muốn xảy ra trước khi Bản di chúc hành vi được hợp thức hóa.
"Bác sĩ Long, chúng tôi luôn tôn trọng luật pháp," Nam thỏa hiệp bằng một giọng khôn ngoan. "Chúng tôi sẽ cho phép các ông nhìn thấy Phan Đăng để xác nhận trạng thái thể xác của anh ta. Nhưng để đảm bảo an toàn cho bác sĩ Khánh và quy trình cách ly, cuộc gặp chỉ diễn ra trong vòng đúng ba phút. Không có phỏng vấn chuyên sâu, không có máy ghi âm hay ghi hình. Và cuộc gặp phải được giám sát trực tiếp bởi đội phó an ninh của chúng tôi."
Sơn liếc nhìn Long, nhận được cái gật đầu kín đáo từ người giám định viên lão luyện.
"Được," Sơn đồng ý. "Ba phút. Hãy đưa anh ấy ra đây."
***
Mười phút sau, cánh cửa sắt dày của phòng tiếp khách số 2 mở ra.
Phan Đăng bước vào dưới sự áp tải thô bạo của Đội phó an ninh Nguyễn Văn Đức. Gương mặt Đăng tái nhợt, râu quai nón lún phún mọc không cạo, đôi mắt thâm quầng sâu hoắm không còn đeo chiếc kính gọng vàng quen thuộc. Ông mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, bước đi lảo đảo, hai vai co rúm lại như một người đang chịu đựng cơn lạnh buốt của hệ thống thông gió.
Bàn tay trái của Đăng được quấn một lớp băng gạc trắng dày dính những vệt máu khô sẫm. Đức đẩy mạnh vai Đăng, ép ông ngồi xuống chiếc ghế thép đối diện với Sơn và Long qua tấm kính cường lực.
Khi nhìn thấy Sơn, một tia sáng rất nhỏ lóe lên trong đồng tử của Đăng, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi lớp ngụy trang hoang tưởng (Tạo dựng Ngoại phạm Nhận thức). Ông gục đầu xuống bàn, hai vai run rẩy, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa về "tiếng còi tàu hỏa mười năm trước" và "mùi hoa mimosa đang cháy".
Đức đứng ngay phía sau Đăng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt cảnh giác quét qua từng cử động nhỏ của Sơn và Long. Chiếc bộ đàm an ninh găm bên hông gã thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rè rè của tần số nội bộ.
Sơn áp sát mặt vào màng loa đàm thoại, giọng nói nghẹn ngào nhưng cố giữ sự bình tĩnh chuyên nghiệp: "Anh Đăng... anh có nghe thấy tôi nói không? Tôi là Sơn đây. Bạn thân của anh từ thời đại học đây."
Đăng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ nhìn Sơn qua tấm kính. Bằng kỹ thuật FACS (Hệ thống mã hóa hành động cơ mặt), Đăng nhận diện được sự căng thẳng vi mô ở vùng cơ chân mày của Sơn. Sơn đang cố truyền tải một thông điệp khẩn cấp.
Sơn rút từ trong cặp ra một tập hồ sơ pháp lý dày và đẩy sát vào khe hở dưới tấm kính cường lực. "Bác sĩ Đăng, đây là văn bản từ chối điều trị cưỡng chế bằng hóa dược của Vạn An. Anh cần phải đặt bút ký vào dòng cuối cùng này để tôi có cơ sở pháp lý khởi kiện bác sĩ Khánh ra tòa án hành chính."
Khánh đứng bên cạnh Nam, nhếch mép cười nhạt: "Luật sư Sơn, anh đang phí công vô ích. Một bệnh nhân loạn thần cấp tính không có năng lực hành vi dân sự để ký bất kỳ văn bản pháp lý nào."
"Tôi yêu cầu thân chủ của tôi được thử ký tên," Sơn dứt khoát nói. Anh quay sang bảo vệ Đức: "Anh Đức, làm ơn chuyển tập hồ sơ này và chiếc bút máy cho bác sĩ Đăng."
Đức liếc nhìn Nam nhận được cái gật đầu đồng ý. Gã thô bạo giật tập hồ sơ từ tay Sơn, đặt mạnh xuống trước mặt Đăng cùng một chiếc bút máy Montblanc vỏ thép lạnh ngắt.
Đăng nhìn tập hồ sơ pháp lý đặt trước mặt. Dưới ánh sáng huỳnh quang, ông phát hiện ra một chi tiết bất thường: kẹp ở trang cuối cùng của tập hồ sơ, ngay sát dòng chữ ký tên bị từ chối, là một chiếc ghim giấy nhỏ bằng thép không rỉ.
Chiếc ghim giấy ấy rất nhỏ, nhưng trên bề mặt kim loại phẳng của nó có những vết khắc siêu vi, sắc nét và có chu kỳ – chứng tích của việc dùng mũi dao găm khắc mật mã thủ công.
Đăng đưa bàn tay trái quấn băng gạc dày ra, giả vờ run rẩy cầm lấy chiếc bút máy. Khi ngón tay ông chạm vào trang giấy, Sơn khéo léo dùng đầu ngón tay trỏ gõ nhẹ hai nhịp lên mặt bàn gỗ – tín hiệu Morse lâm sàng mà hai người từng sử dụng thời đại học để truyền tin mật.
*Nhịp một. Nhịp hai.*
Đăng hiểu ngay lập tức. Ông dùng lòng bàn tay trái đè lên trang giấy để che khuất tầm nhìn của Đức và Khánh, đồng thời đầu ngón tay trỏ phải nhạy cảm khéo léo miết nhẹ qua chiếc ghim giấy nhỏ, lách nó ra khỏi gáy hồ sơ và giấu gọn vào trong lòng bàn tay trái đang quấn gạc của mình.
Cạnh sắc của chiếc ghim giấy thép tì mạnh vào vết rách da chưa lành trong lòng bàn tay Đăng. Cơn đau nhói buốt dội thẳng lên vỏ não thùy trán trước như một mũi kim nóng, tức thời dập tắt cơn buồn ngủ sinh lý do dư lượng Haloperidol gây ra, trả lại cho ông sự tỉnh táo lạnh lùng và sắc bén của một chuyên gia trị liệu đỉnh phong.
Đăng dùng tay phải cầm bút, vẽ những nét nguệch ngoạc, méo mó không thành hình lên dòng ký tên, đóng vai hoàn hảo một kẻ mất khả năng kiểm soát vận động tinh.
"Hết giờ!" Đức gầm lên, thô bạo giật lại tập hồ sơ và chiếc bút máy từ tay Đăng. Gã không hề phát hiện ra chiếc ghim giấy nhỏ đã biến mất.
Khánh nhìn nét vẽ nguệch ngoạc trên giấy, cười lớn: "Anh nhìn thấy rồi chứ, luật sư Sơn? Nhận thức của anh ta đã bị hủy hoại hoàn toàn rồi. Cuộc gặp kết thúc tại đây."
Sơn không đáp lời Khánh. Anh thu lại tập hồ sơ, nhìn thẳng vào mắt Đăng lần cuối qua tấm kính cường lực: "Anh Đăng, hãy giữ gìn sức khỏe. Tôi và bác sĩ Long sẽ quay lại cùng quyết định cưỡng chế của Tòa án tối cao."
Đăng gục đầu xuống, để mặc cho Đức kéo đứng dậy và áp tải ra khỏi phòng tiếp khách. Nhưng dưới lớp băng gạc dày của bàn tay trái, những ngón tay ông đang siết chặt lấy chiếc ghim giấy nhỏ bằng thép, cảm nhận từng vết khắc cơ học lồi lõm trên da thịt.
***
Nửa tiếng sau, bên trong căn phòng biệt giam 302 tối tăm và ngột ngạt.
Tiếng xích sắt khóa cửa ngoài vang lên khô khốc, trả lại sự yên lặng chết chóc cho không gian vô trùng. Phan Đăng ngồi tựa lưng vào bức tường bê tông lạnh ngắt. Ông đưa bàn tay trái lên, dùng răng cẩn thận gỡ từng lớp băng gạc trắng dày ra để tránh tạo ra tiếng động lớn thu hút sự chú ý của camera giám sát AI gắn trên góc trần.
Khi lớp gạc cuối cùng được tháo bỏ, chiếc lắc tay bạc khắc tên "Nhã Ca" hiện ra, bám vệt máu khô sẫm. Và nằm ngay bên cạnh nó là chiếc ghim giấy nhỏ bằng thép rỉ máu.
Đăng đưa chiếc ghim giấy sát vào ô ánh sáng huỳnh quang mờ nhạt hắt qua khe cửa hở. Ông nheo mắt, sử dụng khả năng quan sát vi biểu cảm và phân tích hình học lâm sàng để giải mã các vết khắc siêu nhỏ trên thân ghim.
Đó là một chuỗi các ký tự số được khắc bằng đầu mũi dao găm cực kỳ sắc bén:
*4 - 3 - 3 - 1 - 2 - 5*
Đồng tử của Đăng co thắt lại trong bóng tối. Bộ não thiên tài của ông lập tức liên kết các con số này với dữ liệu kỹ thuật âm thanh mà em trai Phan Đăng Khoa từng chia sẻ.
*433.125 Megahertz.*
Đây không phải là một mã số tài khoản hay mật mã tủ sắt. Đây là tần số sóng vô tuyến tầm ngắn UHF.
Đó chính là tần số liên lạc nội bộ của hệ thống bộ đàm an ninh Motorola mà bảo vệ Nguyễn Văn Đức và lực lượng tuần tra của Vạn An đang sử dụng hàng ngày để điều phối hoạt động canh gác quanh Phân khu B4.
Sơn đã khéo léo dùng mạng lưới điều tra viên tư nhân bên ngoài để trích xuất dải tần số này và truyền vào tận phòng biệt giam cho ông. Với chiếc ghim giấy khắc mật mã này, Đăng đã nắm giữ chiếc chìa khóa thính giác đầu tiên để thâm nhập vào hệ thống phòng ngự vật lý của kẻ thù.
Hy vọng giải cứu Nhã Ca nhen nhóm trở lại trong bóng tối lạnh lẽo của địa ngục Vạn An.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!