Bản Di Chúc Hành Vi
Cơn mưa nhiệt đới sầm sập trút xuống mái tôn của Phân khu biệt lập B4 thuộc Dưỡng trí viện Vạn An, tạo nên một thứ âm thanh rầm rập, đơn điệu như tiếng động cơ của một cỗ máy khổng lồ đang nghiền nát thời gian. Bên trong phòng biệt giam 302, bóng tối đặc quánh chỉ bị xé rách bởi dải ánh sáng huỳnh quang nhợt nhạt hắt qua ô cửa kính nhỏ trên cánh cửa thép khóa xích.
Phan Đăng ngồi bất động trên chiếc giường sắt đóng chặt vào sàn bê tông. Lồng ngực ông phập phồng theo từng nhịp thở sâu lâm sàng – phương pháp duy nhất giúp ông cô lập lượng độc chất Alcaloid khứu giác còn sót lại trong các phế nang. Lòng bàn tay trái của ông nhói buốt dữ dội. Lớp băng gạc trắng quấn quanh tay đã thấm đẫm một vệt máu tươi mới, đỏ sẫm và ẩm ướt. Cơn đau thể xác ấy không làm ông gục ngã; ngược lại, nó là một mỏ neo thực tại tàn nhẫn nhưng tối thượng, giữ cho thùy trán trước của ông không bị nhấn chìm vào cơn hoang tưởng khứu giác về mùi hoa mimosa và tiếng khóc mười năm trước của con gái Nhã Ca.
Đồng hồ sinh học trong đầu Đăng báo hiệu lúc này là sáu giờ mười lăm phút chiều. Đây là thời điểm giao ca của đội ngũ hộ lý và cũng là lúc bác sĩ trực ca tiến hành kiểm tra tủ thuốc hành chính. Đăng biết, cơ hội duy nhất của ông để tiếp cận phòng làm việc của bác sĩ trực chỉ xuất hiện trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi này. Nhưng để thoát khỏi căn phòng 302 đang bị khóa xích bên ngoài, ông cần một lực tác động từ hành lang.
Đột ngột, một tiếng động lớn vang lên từ khu vực sinh hoạt chung phía cuối hành lang. Tiếng khay inox rơi loảng xoảng xuống sàn gạch vinyl, theo sau là tiếng thở dốc nghẹn ngào và giọng nói run rẩy nhưng vang vọng của học giả Lâm Văn Đạt:
"Dòng sông... dòng sông đang chảy ngược! Bản ngã của chúng ta... tất cả đã bị tẩy trắng dưới dòng nước lũ! Bác sĩ... cứu tôi... tim tôi..."
Tiếng la hét của cụ Đạt lập tức kích hoạt hệ thống cảnh báo tại hành lang. Tiếng bước chân dồn dập của hai gã hộ lý trực đêm rầm rập chạy qua cửa phòng 302. Ngay sau đó là tiếng cửa phòng làm việc mở toang, và giọng nói đầy lo lắng của gã bác sĩ trực ca Minh vang lên:
"Mang máy đo điện tâm đồ ra đây mau! Bệnh nhân số 305 đang lên cơn nhồi máu cơ tim cấp!"
Đăng áp tai vào cánh cửa thép lạnh ngắt, khóe môi ông khẽ nhếch lên một vệt lạnh lùng. Kế hoạch nghi binh của cụ Đạt đã bắt đầu. Người học giả già u sầu triết học ấy đã chấp nhận đánh đổi bằng việc bị đưa vào phòng biệt giam kỷ luật để tạo ra cho Đăng khoảng trống thời gian vô giá này.
Nhờ sự hỗn loạn bên ngoài, gã hộ lý khi chạy đi đã quên không chốt chặt chốt khóa phụ của phòng 302 sau lượt phát khay ăn tối. Đăng dùng đầu ngón tay trỏ phải – vốn dĩ bị xước rỉ máu từ gầm bàn gỗ sồi chiều nay và đã được quấn gạc tạm thời – khẽ lách qua khe cửa hở, dùng lực nhẹ nhàng đẩy chốt khóa lỏng lẻo ra ngoài. Tiếng *cạch* rất khẽ bị tiếng mưa sầm sập ngoài kia nuốt chửng.
Đăng lách người ra khỏi phòng 302. Hành lang B4 lúc này trống không, ánh đèn huỳnh quang chập chờn chiếu xuống những mảng tường sơn trắng vô trùng lạnh lẽo. Ông di chuyển không tiếng động, áp dụng kỹ năng *Vẽ Bản đồ Không gian Nhận thức (Spatial Mapping)* để né tránh các góc quét của camera giám sát AI mà ông đã tính toán từ trước. Chỉ mất bốn mươi giây, Đăng đã đứng trước cánh cửa gỗ công nghiệp sơn màu xanh nhạt của phòng làm việc bác sĩ trực.
Cửa không khóa hoàn toàn do bác sĩ Minh vội vã chạy đi cấp cứu cho cụ Đạt. Đăng đẩy nhẹ cửa, lách mình vào trong và khép hờ cánh cửa lại để tránh tiếng gió rít.
Phòng làm việc tối om, chỉ có ánh sáng xanh lét phát ra từ màn hình máy tính trạm đang ở chế độ chờ. Mùi cồn sát trùng và mùi giấy hồ sơ ẩm mốc xộc thẳng vào mũi Đăng. Ông không bật đèn. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ màn hình máy tính, Đăng tiến thẳng đến chiếc tủ sắt lưu trữ hồ sơ bệnh án VIP đặt ở góc phòng.
Khóa tủ sắt là loại khóa cơ học ba mã số thế hệ cũ. Đăng áp sát tai vào lớp vỏ thép nguội ngắt, dùng ngón tay trỏ phải nhạy cảm xoay nhẹ núm xoay kim loại. Tiếng lò xo cơ học nảy lên rất khẽ bên trong ổ khóa. Bằng kinh nghiệm lâm sàng và sự nhạy cảm thính giác được rèn luyện, Đăng nhanh chóng giải mã được ba con số: *24 - 06 - 91*. Tiếng *cạch* khô khốc vang lên, cánh cửa tủ sắt từ từ hé mở.
Bên trong ngăn tủ thứ hai, nằm khuất sau những tập hồ sơ bệnh án thông thường, là một tập tài liệu bọc trong bìa da màu đen không có nhãn tên. Đăng rút tập tài liệu ra, đặt lên bàn làm việc dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình máy tính. Khi lật trang bìa, dòng chữ in bằng mực đỏ trên giấy ngà lập tức đập vào mắt ông: *"Dự án Chuyển di - Bản Di Chúc Hành Vi"*.
Đăng kích hoạt năng lực *Thấu cảm Phân tách (Dissociative Empathy)*. Ông chủ động chia tách tâm trí mình làm hai phần độc lập: một phần thấu cảm sâu sắc với nỗi đau của các nạn nhân để hiểu thấu động cơ của kẻ thao túng, phần còn lại hoạt động như một cỗ máy phân tích logic thuần túy để ghi nhớ cấu trúc mật mã của tài liệu.
Trang đầu tiên của "Bản di chúc hành vi" phơi bày một cơ chế thao túng nhận thức gia tộc tàn nhẫn đến rùng mình của dòng họ Lâm. Đây không phải là một văn bản thừa kế tài sản thông thường, mà là một cuốn cẩm nang lập trình tâm lý thế hệ. Tài liệu ghi rõ: để bảo toàn quyền lực và sự thịnh vượng tuyệt đối của gia tộc Vạn An, những kẻ thừa kế được lựa chọn (như Tô Lâm) phải trải qua một quy trình "phân rã nhân cách" chủ động ngay từ thuở nhỏ.
Quy trình này bắt đầu bằng việc người cha – tộc trưởng Lâm Gia Thế – chủ động gieo rắc những sang chấn thể xác và tinh thần cực đoan lên đứa trẻ, ép buộc nó phải chịu đựng sự cô lập nhận thức trong bóng tối cho đến khi cơ chế tự vệ của đại não tự phân mảnh. Vết sẹo lồi hình chữ V ngược trên cổ tay trái của Tô Lâm chính là dấu ấn thực thể của cuộc trừng phạt hành vi đầu tiên, một mỏ neo đau đớn được dùng để bẻ gãy lòng thấu cảm tự nhiên của gã, biến gã thành một kẻ rối loạn nhân cách ái kỷ ác tính (malignant narcissist) hoàn hảo – một công cụ lạnh lùng, tàn nhẫn chỉ biết phục vụ lợi ích của dòng họ.
Đăng lật nhanh sang trang tiếp theo, các ngón tay ông run lên bần bật. Trang này chi tiết hóa phương pháp thâu tóm tài sản của các bệnh nhân VIP. Họ sử dụng hoạt chất Alcaloid gây ảo giác khứu giác phát tán qua hệ thống thông gió kết hợp với liệu pháp gợi ý ám thị tiềm thức để gieo rắc chứng hoang tưởng Cotard (tin rằng mình đã chết) vào đầu nạn nhân. Khi nạn nhân hoàn toàn mất đi nhận thức về thực tại, họ sẽ bị ép buộc ký vào "Bản di chúc hành vi" để chuyển nhượng toàn bộ cổ phần và bất động sản cho các công ty vỏ bọc của Vạn An.
Dưới danh sách các nạn nhân bị thâu tóm mười năm trước, Đăng bàng hoàng nhìn thấy cái tên: *Phan Đăng Huy – Cựu Giáo sư Y khoa*. Bên cạnh tên của cha ông là một vệt chữ ký run rẩy, méo mó, cùng dòng ghi chú lạnh lùng của bác sĩ điều trị lúc bấy giờ: *"Đã hoàn tất chuyển di hành vi. Phòng khám Tâm An chính thức được nhượng quyền kiểm soát."*
Nỗi đau đớn và hận thù bùng phát như một cơn sóng thần trong lồng ngực Đăng. Hóa ra cái chết của cha ông mười năm trước không phải là một vụ tai nạn giao thông đơn thuần do mất phanh. Cha ông đã phát hiện ra bí mật bẩn thỉu này của Vạn An, và ông đã bị họ cô lập nhận thức, bị đầu độc cho đến khi phải ký vào bản di chúc hành vi này trước khi bị thủ tiêu vật lý.
Cơn đau đầu co thắt thùy trán ập đến dữ dội, tầm nhìn của Đăng nhòe đi dưới làn sương mù ảo giác màu đỏ. Ông cảm nhận được mùi hoa mimosa ngọt lịm đang cố len lỏi vào khoang mũi.
*Không! Chưa phải lúc này!* Đăng siết chặt nắm tay trái, ép cạnh sắc của chiếc lắc bạc ghim sâu vào vết rách da trong lòng bàn tay. Cơn đau nhói buốt tức thời dội thẳng lên hành tủy, dập tắt luồng xung điện hoang tưởng, trả lại cho ông sự tỉnh táo lạnh lùng để tiếp tục ghi nhớ từng dòng mật mã.
***
Cùng lúc đó, cách Dưỡng trí viện Vạn An hơn bốn mươi cây số về phía Nam, dưới cơn mưa tầm tã của Sài Gòn.
Trong một con hẻm nhỏ, tối tăm và lầy lội sát bờ kênh Thanh Đa thuộc quận Bình Thạnh, Nguyễn Thùy Linh đang chạy bán sống bán chết. Đôi giày cao gót công sở của cô đã bị gãy từ lâu, buộc cô phải chạy chân trần trên nền bê tông nhám buốt lạnh. Hai tay cô ôm chặt lấy chiếc túi xách bằng da sờn góc trước ngực – nơi chứa đựng cuốn sổ ghi chép lâm sàng phụ bản và các dữ liệu giao dịch bất động sản mờ ám của Trần Hữu Nghĩa liên kết với Vạn An mà cô vừa thu thập được từ phòng khám Tâm An bị niêm phong.
Phía sau cô, tiếng bước chân nện sầm sập trên vũng nước mưa đang xích lại gần. Ánh đèn pin cường độ cao quét loang loáng qua những bức tường gạch rêu phong ẩm ướt.
"Cô Nguyễn, đứng lại! Cô không thoát được đâu!"
Giọng nói trầm, lạnh lùng và đầy uy lực của Giám đốc an ninh Lâm Gia Hùng vang lên từ phía sau. Hùng mặc một chiếc áo măng-tô đen chống nước, gương mặt vuông chữ điền của gã không một chút biểu cảm dưới làn mưa lạnh. Trên tay gã là một thiết bị định vị GPS cầm tay, màn hình hiển thị một chấm đỏ đang nhấp nháy trùng khớp với vị trí của Linh.
Linh rẽ đại vào một lối rẽ hẹp, nhưng ngay lập tức khựng lại trong sự tuyệt vọng tột độ. Trước mặt cô là một bức tường gạch cao ba mét của một khu nhà kho bỏ hoang. Ngõ cụt.
Linh quay người lại, lưng áp chặt vào bức tường gạch ướt sũng, hơi thở đứt quãng, gấp gáp. Nước mưa hòa lẫn với mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt tái mét của cô trợ lý trẻ. Chiếc kính gọng tròn của cô đã bị nhòe mờ bởi nước mưa, khiến cô chỉ nhìn thấy bóng đen cao lớn của Lâm Gia Hùng đang từ từ tiến lại gần từ đầu hẻm, theo sau là hai gã bảo vệ lực lưỡng của Đại Ưng.
"Giao nộp tập tài liệu ra đây," Hùng lạnh lùng nói, gã không rút súng, nhưng phong thái của một cựu sĩ quan đặc nhiệm tạo ra một áp lực vô hình bóp nghẹt bầu không khí. "Cô chỉ là một trợ lý lâm sàng nhỏ bé. Đừng để mình phải kết thúc cuộc đời trong một phòng biệt giam giống như ông chủ Phan Đăng của cô."
"Không... các người là lũ tội phạm..." Linh khóc nghẹn, hai tay siết chặt chiếc túi xách hơn như muốn dùng nó làm lá chắn bảo vệ chút công lý cuối cùng của người thầy.
Một gã bảo vệ của Đại Ưng tiến lên, đưa bàn tay thô bạo định giật lấy chiếc túi xách từ tay Linh.
Đột ngột, từ trong bóng tối của một khe hẹp giữa hai vách nhà đối diện, một bóng người cao lớn vọt ra như một tia chớp đen.
Đó là Phạm Quốc Bảo.
Người cựu binh năm mươi tuổi mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh đậm sũng nước mưa. Đôi mắt gã sắc lẹm, hoàn toàn biến mất vẻ lờ đờ, ngơ ngác của một bệnh nhân PTSD thường ngày. Bảo không hề lên tiếng cảnh báo. Gã sử dụng chiếc đèn pin tuần tra vỏ thép nặng nề trong tay phải, bất ngờ bật chế độ nháy strobe cường độ cao thẳng vào mắt gã bảo vệ đang tiến đến gần Linh.
Ánh sáng nhấp nháy cực mạnh làm gã bảo vệ lóa mắt, mất phương hướng trong tích tắc. Bảo bước lên một bước dài, dùng lòng bàn tay trái đẩy mạnh vào cằm gã bảo vệ theo thế đánh cận chiến quân đội, đồng thời nện gót giày nặng nề vào khớp gối của đối phương.
*Rắc!*
Tiếng khớp xương kêu lên khô khốc. Gã bảo vệ rú lên một tiếng đau đớn, đổ sụp xuống vũng nước mưa lầy lội.
Gã bảo vệ thứ hai lập tức rút một chiếc dùi cui điện từ thắt lưng ra, nút bấm kích hoạt tiếng điện rít lên xè xè xanh lét. Gã lao vào định đâm dùi cui vào sườn Bảo.
Bảo phản xạ cực nhanh. Gã không lùi mà chủ động áp sát, dùng cẳng tay trái gạt phăng hướng đâm của dùi cui điện, đồng thời dùng cùi chỏ phải nện một cú sấm sét vào xương quai hàm của đối phương. Lực va đập mạnh đến mức gã bảo vệ thứ hai bay lệch sang một bên, đầu đập mạnh vào bức tường gạch rồi ngất xỉu lâm sàng tại chỗ. Chiếc dùi cui điện rơi vô hại xuống vũng nước, tắt lịm.
Lâm Gia Hùng khựng lại, ánh mắt gã co thắt lại khi nhận diện được các thế đánh cận chiến quân đội chính quy vô cùng tàn bạo và hiệu quả của Bảo. Gã thò tay vào trong vạt áo măng-tô đen, định rút khẩu súng ngắn quân dụng CZ-75 ra.
Nhưng Bảo đã đi trước một bước. Gã nắm chặt lấy cổ tay Thùy Linh, kéo cô chạy băng qua khe hẹp giữa hai vách nhà mà gã đã trinh sát kỹ lưỡng từ trước. Đó là một lối đi siêu nhỏ, chỉ rộng chưa đầy năm mươi centimet, bị che phủ bởi những tấm tôn cũ rỉ sét – địa hình mà chiếc xe bán tải hay thân hình vạm vỡ của Hùng không thể truy đuổi nhanh chóng.
"Đi mau! Tôi dọn đường phía sau!" Bảo gầm lên, giọng nói trầm ấm và đầy uy lực của người chỉ huy trận địa năm xưa dội vào tai Linh, kéo cô thoát khỏi cơn hoảng loạn.
***
Quay trở lại phòng làm việc của bác sĩ trực tại Phân khu B4, Vạn An Bình Dương.
Phan Đăng đã đọc và ghi nhớ được khoảng tám mươi phần trăm nội dung của "Bản di chúc hành vi". Trí nhớ không gian tuyệt đối của ông đang hoạt động hết công suất, chụp quét từng dòng chữ ký, từng điều khoản thâu tóm tài sản của dòng họ Lâm để lưu trữ vào vùng nhận thức an toàn trong đầu.
Ông biết mình cần phải cảnh báo Thùy Linh về quy mô đen tối của bản di chúc này. Đăng tiến lại gần bàn làm việc, nhấc ống nghe của chiếc điện thoại bàn màu xám lên. Ông nhanh chóng quay số điện thoại bảo mật của Linh.
Nhưng từ trong ống nghe, không có tiếng chuông reo thông thường. Chỉ có một giọng nói synthesized lạnh lùng, vô cảm của hệ thống tổng đài nội bộ Vạn An vang lên lặp đi lặp lại:
*"Yêu cầu nhập mã bảo mật hệ thống. Đường truyền hướng ngoại đã bị cô lập do tình trạng khẩn cấp."*
Đăng nghiến răng, dằn mạnh ống nghe xuống máy. Đường dây liên lạc ra ngoài đã bị tổng đài Vạn An mã hóa khóa chiều gọi ra ngay khi hệ thống cảnh báo của cụ Đạt kích hoạt. Ông hoàn toàn bị cô lập vật lý và thông tin bên trong pháo đài này.
Đột ngột, tiếng ồn ào và tiếng la hét ngoài hành lang tắt lịm.
Cơn kịch phát của cụ Đạt đã bị khống chế bằng một liều thuốc an thần tiêm tĩnh mạch mạnh. Sự yên lặng chết chóc lập tức bao trùm lấy Phân khu B4.
Từ phía cuối hành lang dẫn về phòng làm việc, tiếng bước chân đế cao su dồn dập, nặng nề của bác sĩ trực ca Minh vang lên, mỗi lúc một gần hơn. Tiếng bước chân đều đặn, vội vã dội vào lòng ngực Đăng như tiếng gõ của chiếc búa phán quyết.
*Năm mét. Bốn mét. Ba mét.*
Đăng nhìn tập tài liệu "Bản di chúc hành vi" vẫn đang mở toang trên bàn làm việc dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình máy tính. Ngăn tủ sắt lưu trữ hồ sơ vẫn đang hé mở, ổ khóa cơ học chưa được xoay về vị trí khóa ban đầu.
Ông không có đủ thời gian để nhét tập tài liệu dày cộm này vào lại đúng vị trí, đóng cửa tủ sắt và xoay núm khóa cơ học ba vòng để xóa dấu vết mà không gây ra tiếng động lớn.
Tiếng bước chân đã dừng lại ngay trước cửa phòng làm việc.
Tiếng lách cách của chùm chìa khóa kim loại vang lên khô khốc. Chiếc chìa khóa của bác sĩ Minh đang được tra vào ổ khóa cửa phòng.
Tay nắm cửa bằng inox bắt đầu xoay xuống từ từ. Đăng đứng bất động bên cạnh chiếc tủ sắt mở toang, tập tài liệu mật vẫn đang nằm trên bàn, ánh mắt ông khóa chặt vào khe cửa đang từ từ hé mở dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo ngoài hành lang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!