Nhạc nềnMystery_Detective

Phơi Nhiễm Khứu Giác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh mắt lạnh lùng của bảo vệ Đức như xoáy sâu vào vết xước rỉ máu ở đầu ngón tay trỏ phải của Phan Đăng, chuẩn bị cho một cuộc lục soát thân thể cưỡng bức. Trong không gian chật hẹp của cửa ra vào phòng sinh hoạt chung Phân khu B4, bầu không khí đông đặc lại như một khối thạch xám. Hai gã hộ lý lực lưỡng vẫn đang giữ chặt lấy hai bên nách của Đăng, những ngón tay thô bạo của họ bấu sâu vào lớp vải sọc xanh trắng của bộ quần áo bệnh nhân nhăn nhúm. Đăng cảm nhận rõ rệt từng luồng áp lực vật lý đang siết chặt lấy cơ thể mình, bả vai trái chấn thương từ vụ tai nạn ở cảng Cát Lái lại bắt đầu biểu tình bằng những cơn đau nhói buốt chạy dọc theo dây thần kinh.


"Số 302," giọng gã bảo vệ Đức trầm khàn, đục ngầu như tiếng nước chảy dưới cống ngầm. Gã tiến lên một bước, khoảng cách gần đến mức Đăng ngửi thấy cả mùi khói thuốc lá rẻ tiền và mùi da ẩm ướt phát ra từ chiếc áo khoác bảo vệ của gã. "Mày vừa tìm thấy cái gì dưới gầm bàn đấy? Đưa hai tay ra đây."


Đăng cảm nhận được nhịp tim của mình đang tăng vọt lên mức chín mươi lăm nhịp một phút. Dưới lớp băng gạc trắng dày quấn quanh lòng bàn tay trái, chiếc lắc tay bạc khắc tên Nhã Ca – mỏ neo thực tại tối thượng của ông – đang tì sát vào vết rách da chưa lành. Nếu Đức tiến hành lục soát thân thể một cách triệt để, gã chắc chắn sẽ bắt ông tháo lớp băng gạc này ra. Một khi chiếc lắc bạc bị tịch thu, Đăng sẽ hoàn toàn mất đi vũ khí phòng ngự nhận thức cuối cùng trước những đòn tấn công bằng hóa chất của Trương Quốc Khánh.


Ông phải hành động ngay lập tức. Nhưng không phải bằng bạo lực. Đối đầu vật lý với một cựu đặc nhiệm vạm vỡ như Đức trong một pháo đài khép kín thế này là một quyết định tự sát.


Đăng kích hoạt tức thời chiến thuật "Tạo dựng Ngoại phạm Nhận thức". Ông để cho quai hàm của mình trễ xuống, hai mắt trợn ngược lên nửa chừng, để lộ lòng trắng dã dượi. Một dòng nước bọt sinh lý từ khoang miệng tê dại do dư lượng Haloperidol từ buổi chiều bắt đầu rỉ ra nơi khóe môi. Ông không nhìn vào mắt Đức, mà hướng ánh mắt lờ đờ, trống rỗng vào vệt máu nhỏ đang rỉ ra từ đầu ngón tay trỏ phải của chính mình.


"Máu... Nhã Ca... con ở dưới đất đúng không?" Đăng lẩm bẩm, giọng nói méo mó, run rẩy theo chu kỳ co giật giả lập của hội chứng ngoại tháp.


Ông đột ngột khụy gối xuống, kéo theo cả trọng lượng cơ thể của hai gã hộ lý đang giữ nách mình. Trước sự ngỡ ngàng của Đức, Đăng dùng đầu ngón tay trỏ phải dính máu quẹt mạnh xuống sàn gạch vinyl đầy bụi bẩn, cố gắng bôi vệt máu đó thành một hình tròn méo mó xung quanh một mẩu bánh mì khô khốc rơi vãi dưới đất. Ông vừa gào rít lên những tiếng khóc nghẹn ngào, vừa cố rướn người tới, thò lưỡi ra định liếm mẩu bánh mì dính bụi kia.


"Tránh ra! Thằng điên này lại lên cơn ăn bẩn rồi!" Gã hộ lý bên phải buông tay ra trong sự ghê tởm tột độ.


Đức lùi lại một bước, gương mặt lỳ lợm của gã co rúm lại vì sự kinh tởm. Gã nhìn vệt nước bọt dính bụi trên sàn và ngón tay rỉ máu của Đăng đang cào cấu điên cuồng vào lớp gạch vinyl. Đối với một nhân viên an ninh thực địa như Đức, hành vi tự hại và mất vệ sinh cực đoan này là bằng chứng rõ ràng nhất của một bộ não đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi các hoạt chất hướng thần liều cao. Sự nghi ngờ về một âm mưu giải mật mã dưới gầm bàn ăn lập tức bị thay thế bởi sự khinh bỉ dành cho một kẻ loạn thần thứ phát.


"Thôi đi, đưa gã về phòng 302 ngay," Đức hất hàm, tay vỗ mạnh vào bao dùi cui điện bên hông để xua tan sự ghê tởm. "Rửa sạch cái tay bẩn thỉu của gã đi. Đừng để gã bôi máu ra khắp hành lang."


Hai gã hộ lý thô bạo lôi xốc Đăng đứng dậy. Đăng để mặc cho cơ thể mình lảo đảo như một con búp bê vải không xương, hai chân kéo lê trên sàn gạch lạnh lẽo khi họ áp tải ông dọc theo hành lang Phân khu B4. Đi ngang qua dãy phòng biệt giam, Đăng khẽ liếc mắt qua những ô cửa kính nhỏ bám đầy bụi. Ở góc hành lang tối, gã bệnh nhân cũ bị Tô Lâm thao túng vẫn đang ngồi bó gối, những vết cào rỉ máu hình xoắn ốc ngược trên cánh tay gã như những con rết đỏ bò lổm ngổm dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Đăng ghi nhớ sâu sắc hình ảnh đó. Đó chính là tương lai của ông nếu ông thất bại trong việc giữ vững ranh giới tỉnh táo.


*Cầm cự. Chỉ cần về đến phòng 302.* Đăng tự niệm chú trong đầu, nhịp thở sâu lâm sàng được ông âm thầm thực hiện để hạ nhịp tim đang hỗn loạn.


Cánh cửa thép dày nặng của phòng biệt giam 302 mở ra rồi đóng sập lại bằng một tiếng *xoảng* cơ học khô khốc. Tiếng xích sắt khóa ngoài vang lên lách cách, cô lập Phan Đăng hoàn toàn với thế giới bên ngoài.


Không gian phòng 302 ngột ngạt, tối tăm và nồng nặc mùi ẩm mốc của những mảng tường sơn trắng vô trùng đã bong tróc. Đăng đứng im lặng giữa phòng trong ba mươi giây để đảm bảo tai mắt của hộ lý ngoài hành lang đã rời đi. Ngay khi tiếng bước chân của họ nhạt dần, sự lờ đờ trên gương mặt ông biến mất hoàn toàn. Ánh mắt ông lấy lại sự sắc bén lạnh lùng của một chuyên gia tâm lý lâm sàng.


Đăng bước nhanh đến chiếc bồn rửa mặt bằng sứ hoen rỉ ở góc phòng. Ông mở vòi nước nhỏ giọt, vục nước lạnh rửa sạch vệt máu và bụi bẩn trên ngón tay trỏ phải. Vết xước do dằm gỗ sồi dưới gầm bàn ăn khá sâu, thịt đỏ hở ra rỉ máu liên tục. Ông dùng răng xé nhẹ một mẩu gạc từ lòng bàn tay trái, quấn chặt lấy ngón tay trỏ phải để cầm máu.


Tiếp theo, Đăng cúi đầu sát vào bồn sứ, thọc hai ngón tay vào sâu trong cổ họng để kích hoạt phản xạ nôn mửa. Ông co thắt dạ dày, nôn ra một lượng dịch vị lỏng kèm theo vài mẩu bánh mì chưa kịp tiêu hóa. Ông súc miệng kỹ lưỡng bằng nước lạnh nhiều lần để tống khứ hoàn toàn lượng bột mịn của viên Haloperidol 10mg mà ông đã buộc phải ngậm dưới lưỡi lúc chiều. Chất dịch đắng ngắt trôi tuột xuống lỗ thoát nước hoen ố.


Đăng đứng thẳng người, nhìn bóng mình mờ ảo phản chiếu trên tấm gương inox chống vỡ gắn trên tường. Không có kính cận, gương mặt ông hiện lên nhạt nhòa, nhưng hai quầng thâm sâu hoắm quanh mắt và những sợi tóc mai bạc sớm là minh chứng cho sự kiệt quệ thể xác đang cận kề.


*Khánh sẽ không dừng lại ở Haloperidol.* Đăng suy nghĩ, ngón tay ông vô thức chạm vào chiếc lắc tay bạc giấu dưới lớp gạc lòng bàn tay trái. *Gã đang đố kỵ và hoảng sợ trước sự tỉnh táo của tôi. Gã sẽ dùng những biện pháp cực đoan hơn để tẩy trắng nhận thức của tôi trước khi phiên điều trần diễn ra.*


Đúng lúc đó, một tiếng *rít* cơ học rất khẽ vang lên từ phía trần nhà.


Đăng ngẩng đầu lên. Hệ thống quạt thông gió công nghiệp lắp âm trần – vốn dĩ chỉ hoạt động theo chu kỳ hai tiếng một lần để tiết kiệm điện – đột ngột khởi động vào lúc năm giờ rưỡi chiều. Tiếng cánh quạt quay đều phát ra một thứ âm tần trầm đục, nhưng điều khiến Đăng lập tức cảnh giác không phải là âm thanh, mà là sự thay đổi của luồng không khí.


Một làn gió mỏng, mang theo hơi ẩm lạnh ngắt bắt đầu được thổi xuống từ lưới sắt thông gió. Đi kèm với luồng gió là một mùi hương ngọt lịm, nồng hắc và vô cùng đặc trưng.


Mùi hoa mimosa vàng.


Đồng tử của Đăng co thắt lại cực hạn. Dưới ánh sáng mờ tối của phòng giam, ông nhìn thấy một làn khói mỏng không màu, chỉ có thể nhận diện qua sự dao động nhẹ của ánh sáng đèn hành lang hắt qua ô cửa kính.


*Dung dịch Alcaloid gây ảo giác khứu giác.*


Đăng lập tức nhận diện được hoạt chất độc hại này. Đây chính là chất độc bay hơi được bào chế bất hợp pháp tại phòng thí nghiệm của Trần Minh Tuấn dưới sự chỉ đạo của Khánh. Khi hít phải, các phân tử Alcaloid sẽ bám chặt vào các thụ thể khứu giác ở niêm mạc mũi, đi thẳng qua hành khứu giác vào thùy thái dương và hệ viền (limbic system) của đại não mà không cần qua màng ngăn máu não. Nó sẽ kích hoạt trực tiếp các vùng ký ức sang chấn, tạo ra những cơn hoang tưởng khứu giác cực đoan và bẻ gãy khả năng phán đoán logic.


"Khánh... mày muốn ép tao phát điên thực sự sao?" Đăng lẩm bẩm, răng ông nghiến chặt vào nhau.


Ông lập tức nín thở, dùng vạt áo bệnh nhân bịt chặt lấy mũi và miệng. Ông lùi lại sát góc phòng, cố gắng tìm kiếm một khoảng không gian có nồng độ khí độc thấp hơn. Nhưng phòng biệt giam 302 là một không gian khép kín hoàn toàn, không có cửa sổ mở ra ngoài trời. Hệ thống thông gió liên tục bơm khí độc xuống, tạo ra một áp suất dương nhẹ trong phòng, ép các phân tử Alcaloid len lỏi vào từng kẽ tường, từng góc khuất.


Sau hai phút nín thở, lồng ngực của Đăng bắt đầu co thắt dữ dội do thiếu oxy. Phổi ông nóng rát như bị lửa đốt, cơ thể đòi hỏi một lượng dưỡng khí khẩn cấp. Bộ não của ông đưa ra tín hiệu sinh tồn bắt buộc. Đăng không thể nín thở thêm được nữa. Ông buộc phải buông vạt áo ra, hít một hơi thật sâu.


Luồng khí lạnh mang mùi mimosa ngọt lịm tràn ngập vào khoang mũi, xộc thẳng lên đại não.


*Oong...*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tai Đăng. Tầm nhìn nhạt nhòa của ông đột ngột bị phân rã thành những mảng màu sắc hỗn loạn. Những bức tường bê tông sơn trắng sữa của phòng biệt giam bắt đầu biến dạng, uốn lượn như những làn sóng nước. Ánh đèn hành lang hắt qua ô cửa kính chuyển sang màu đỏ lòm của máu.


Mùi mimosa vàng trở nên nồng nặc đến mức nghẹt thở, lấp đầy từng phế nang, lấn át mọi mùi vị của thực tại. Và rồi, từ trong hệ thống ống thông gió kim loại, một thứ âm thanh xuất hiện.


*Tiếng khóc.*


Đó là tiếng khóc mỏng manh, đứt quãng và nghẹn ngào của một đứa trẻ sáu tuổi. Tiếng khóc quen thuộc đến mức đã ám ảnh Đăng trong suốt mười năm qua, xuất hiện trong từng giấc mơ, từng cơn ác mộng rách nát của ông.


"Bố ơi... cứu con... trong này tối quá... Bố ơi..."


Đăng loạng choạng bước lùi lại, lưng đập mạnh vào bức tường bê tông lạnh ngắt. Hai tay ông ôm chặt lấy đầu, những ngón tay bấu sâu vào da đầu như muốn giật phăng những dây thần kinh đang bị kích thích quá mức.


"Không... đây là ảo giác... Nhã Ca không có ở đây..." Đăng gầm lên, giọng ông khàn đặc, nhưng tiếng khóc của đứa trẻ càng lúc càng lớn hơn, vang vọng từ bốn bức tường sơn trắng.


Ở góc phòng biệt giam, ngay dưới ánh sáng đỏ lòm giả tạo, bóng tối bắt đầu tụ lại thành hình dáng của một bé gái sáu tuổi. Đứa trẻ mặc chiếc váy hoa màu hồng đã sờn cũ, mái tóc buộc hai bên lệch vai, đôi mắt tròn sáng ngập tràn nước mắt nhìn thẳng vào Đăng. Trên cổ tay nhỏ nhắn của đứa trẻ, chiếc lắc tay bạc nhỏ khắc tên "Nhã Ca" lấp lánh dưới ánh sáng đỏ.


"Bố ơi... tại sao bố lại bỏ con ở đây? Con lạnh quá... Bố chỉ mải mê nghiên cứu thôi... Bố không cần con nữa đúng không?"


Ảo ảnh của Nhã Ca tiến lại gần Đăng, từng bước chân của cô bé để lại những vệt máu tươi trên sàn gạch vinyl. Gương mặt đứa trẻ bắt đầu phân rã, da thịt bong tróc để lộ những mảng xương trắng và dòng máu đen chảy ròng ròng từ khóe mắt.


Mặc cảm tội lỗi sâu sắc – vết thương lòng lớn nhất của Phan Đăng – bùng phát như một cơn núi lửa phun trào. Vỏ não thùy trán trước của ông, nơi chịu trách nhiệm kiểm soát lý trí và phân biệt thực tại, đang bị các hoạt chất Alcaloid làm tê liệt hoàn toàn. Hệ viền của ông bị kích thích cực hạn, đẩy ông rơi vào trạng thái hoảng loạn sinh lý cấp tính. Nhịp tim của Đăng tăng vọt lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


Ông quỵ gối xuống sàn, hai tay vươn ra hướng về phía ảo ảnh của con gái.


"Nhã Ca... bố xin lỗi... là lỗi của bố... bố sẽ cứu con..." Đăng khóc nghẹn, lý trí của ông đang trôi tuột vào vực thẳm của sự điên loạn thực sự. Ông chuẩn bị lao đầu vào bức tường bê tông trước mặt để ôm lấy đứa con gái ảo ảnh.


*Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.*


Tiếng tích tắc vô hình của chiếc đồng hồ quả quýt của người cha quá cố đột ngột vang lên trong tiềm thức của Đăng như một lời cảnh báo cuối cùng từ cõi chết.


*Tỉnh lại đi, Đăng! Nếu con điên thật, ai sẽ cứu Nhã Ca thực sự đang bị giam cầm ngoài kia?*


Lời dạy của cố Giáo sư Khải về giới hạn đạo đức và sự tự phân tích vô thức hàng ngày đột ngột dội về. Đăng nhận ra mình đang đứng sát ranh giới của sự sụp đổ nhận thức vĩnh viễn. Ông không thể dùng thuốc giải độc vào lúc này. Không có tinh dầu bạc hà của Lê Minh Triết, không có đồng minh hỗ trợ. Ông chỉ có một mình trong phòng biệt giam tối tăm.


Ông phải dùng đến biện pháp tự vệ cực đoan nhất: "Kỹ thuật Neo nhận thức Vật lý" thông qua "Neo nỗi đau thể xác (Pain Anchoring)".


Đăng luồn bàn tay phải vào dưới lớp băng gạc dày quấn quanh lòng bàn tay trái. Ngón tay ông chạm vào cạnh sắc nhọn của chiếc lắc tay bạc khắc tên Nhã Ca đang tì sát vào vết rách da chưa lành.


Ông không do dự. Đăng dùng lực của cả bàn tay phải, bấu chặt móng tay vào vết thương rách sâu ở lòng bàn tay trái, đồng thời ấn mạnh cạnh sắc của chiếc lắc bạc sâu vào da thịt, cắt đứt lớp da non vừa mới hình thành.


*Phập!*


Một cơn đau nhói buốt, trắng xóa và cực đoan dội thẳng từ lòng bàn tay trái, chạy dọc theo tủy sống lên đến tận hành tủy và vỏ não thùy trán trước của Đăng.


Cơn đau vật lý mạnh mẽ đến mức nó tạo ra một luồng xung điện thần kinh khổng lồ, áp đảo hoàn toàn các tín hiệu ảo giác khứu giác đang phong tỏa thùy thái dương. Nó giống như một tia sét rạch ngang bầu trời đêm tối tăm của đại não Đăng, bẻ gãy chuỗi synapse ảo giác trong tích tắc.


Một vệt máu đỏ tươi trào ra từ dưới lớp băng gạc, thấm đẫm vạt áo bệnh nhân của ông. Nhưng đi kèm với máu là sự tỉnh táo quay trở lại.


Mùi mimosa vàng nồng hắc lập tức bị đẩy lùi bởi cảm giác đau đớn thực thể lạnh ngắt. Ảo ảnh Nhã Ca phân rã thành những hạt bụi sáng màu đỏ rồi biến mất hoàn toàn vào hư không. Những bức tường bê tông ngừng uốn lượn, trở lại trạng thái phẳng lặng, lạnh lẽo của thực tại.


Đăng thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng. Ánh mắt ông lấy lại sự sắc bén lạnh lùng cực hạn trong vòng năm giây ngắn ngủi của cửa sổ tỉnh táo do cơn đau mang lại.


*Tôi đã bẻ gãy được ám thị khứu giác,* Đăng suy nghĩ nhanh, hàm răng nghiến chặt để chịu đựng cơn đau nhức nhối ở lòng bàn tay. *Nhưng Khánh đang quan sát tôi qua camera giám sát ở góc trần. Nếu gã thấy tôi lấy lại tỉnh táo quá nhanh sau khi phơi nhiễm khí độc, gã sẽ nhận ra tôi giả điên và tăng liều lượng hóa chất lên mức hủy hoại não bộ vĩnh viễn.*


Ông phải tiếp tục diễn. Nhưng lần này, là một vở diễn loạn thần có kiểm soát nhận thức.


Đăng lập tức để cơ thể mình đổ sụp xuống sàn nhà. Ông bắt đầu gào thét hoảng loạn, hai tay cào cấu điên cuồng vào không khí xung quanh như thể đang cố xua đuổi một bầy quỷ dữ vô hình. Ông lăn lộn trên sàn gạch vinyl dính đầy bụi bẩn, miệng liên tục lẩm bẩm những câu vô nghĩa về Nhã Ca và cái chết của cha.


"Tránh ra... đừng chạm vào con tôi... máu... tất cả đều là máu... khục..."


Đăng chủ động đập mạnh bả vai trái chấn thương xuống sàn để tạo ra những tiếng động va đập thực tế, đồng thời để cho cơ mặt mình co giật liên tục theo đúng mô thức của một cơn loạn thần thứ phát do bị ngộ độc hóa chất khứu giác.


Trong phòng giám sát an ninh của Phân khu B4.


Bác sĩ Trương Quốc Khánh đang đứng khoanh tay trước hệ thống màn hình giám sát CRT cổ điển. Bên cạnh gã, nghiên cứu viên Trần Minh Tuấn vẫn đeo găng tay cao su, ngón tay gã đặt trên van điều khiển của hệ thống phát tán khí độc.


Trên màn hình đen trắng nhiễu hạt, hình ảnh Phan Đăng đang lăn lộn điên cuồng trên sàn phòng giam 302 hiện lên rõ nét. Tiếng gào thét khàn đặc và tiếng cào cấu tường của Đăng vang vọng qua hệ thống loa giám sát.


Khánh quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động co giật của Đăng trên màn hình. Gã nhìn thấy vệt máu đỏ tươi thấm qua lớp băng gạc lòng bàn tay trái của Đăng khi ông cào vào tường, và gương mặt tái nhợt, đầy mồ hôi của đối thủ cũ.


Một nụ cười đắc thắng, kiêu ngạo ái kỷ từ từ nở ra trên gương mặt chỉn chu của Khánh. Gã khẽ đẩy gọng kính đen thời trang, ánh mắt tràn ngập sự thỏa mãn tột độ của một kẻ đã hạ bệ được bức tượng đài y khoa lớn nhất thành phố.


"Hắn điên thật rồi," Khánh mỉm cười đắc thắng, giọng điệu lạnh lùng và đầy khinh bỉ vang lên trong phòng giám sát tối tăm. Gã quay sang Tuấn. "Khóa van khí độc lại. Đừng để gã chết ngạt trước khi tôi tiến hành ca lâm sàng trực tiếp vào ngày mai."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!