Nhạc nềnMystery_Detective

Mật Mã Trong Thùng Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ dãy đèn huỳnh quang trên trần phòng sinh hoạt chung của Phân khu B4 tỏa xuống, phản chiếu trên những mảng tường bê tông sơn màu trắng sữa nhạt nhòa. Không gian ngột ngạt, đặc quánh mùi chlorine sát trùng hòa lẫn với mùi mồ hôi tù túng của hơn ba mươi bệnh nhân tâm thần đang vất vưởng qua lại. Tiếng lầm bầm vô nghĩa, tiếng cười khẩy đứt quãng và tiếng bước chân kéo lê trên sàn gạch vinyl tạo nên một thứ tạp âm hỗn loạn, đè nặng lên màng nhĩ của Phan Đăng.


Đăng ngồi ở góc chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi dài, khoác trên mình bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng nhăn nhúm. Đôi kính gọng vàng quen thuộc đã bị tịch thu từ lúc nhập viện, khiến tầm nhìn của ông đối với những vật thể ở xa trở nên nhạt nhòa, chỉ còn lại những mảng sáng tối nhập nhèm. Tuy nhiên, sự thiếu hụt thị giác ấy lại vô tình kích hoạt các giác quan còn lại của một chuyên gia lâm sàng đạt đến độ nhạy bén cực hạn.


Bàn tay trái của Đăng quấn một lớp băng gạc trắng dày, che giấu chiếc lắc tay bạc khắc tên 'Nhã Ca' bên dưới. Mỗi khi đầu ngón tay ông khẽ cử động, cạnh sắc của chiếc lắc bạc lại tì mạnh vào vết rách sâu trong lòng bàn tay – chứng tích từ vụ tai nạn dàn dựng ở cảng Cát Lái. Cơn đau nhói buốt dội thẳng lên vỏ não thùy trán trước như một mũi kim thép, lập tức quét sạch sự mệt mỏi sinh lý do dư lượng Haloperidol còn sót lại trong máu, giữ cho vùng nhận thức cốt lõi của ông tỉnh táo tuyệt đối.


*Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.*


Đăng cúi đầu, vờ như đang chăm chú nhìn mẩu bánh mì khô khốc đặt trên khay nhựa. Nhưng thực chất, mắt ông đang quét qua khoảng không gian phía trên. Từ ban công tầng hai của khu sinh hoạt chung, bác sĩ Trương Quốc Khánh đang đứng tựa lan can, tay cầm kẹp hồ sơ bệnh án, ánh mắt sắc lạnh và đầy đố kỵ quét xuống đám đông bệnh nhân bên dưới. Khánh đang tìm kiếm một sơ hở, một phản xạ bình thường quá mức để chứng minh Phan Đăng chỉ đang giả điên hòng trốn tránh sự trừng phạt hành chính.


Cùng lúc đó, tại trung tâm Sài Gòn, bên trong phòng làm việc nồng nặc mùi thuốc lá và gỗ mục của Đội Cảnh sát hình sự Quận 1.


"Giao súng và thẻ ngành lại đây, Hùng. Cậu bị đình chỉ công tác vô thời hạn."


Thượng tá Lê Văn Bằng – Trưởng phòng Cảnh sát điều tra – ném mạnh tập quyết định có dấu đỏ xuống mặt bàn gỗ mahogany phẳng phiu. Gương mặt gã bóng dầu, ánh mắt ti hí lẩn tránh cái nhìn trực diện của cấp dưới. Trên tay Bằng, chiếc nhẫn vàng nguyên khối lấp lánh dưới ánh đèn tuýp, phản chiếu sự tha hóa của một kẻ đã bán mình cho dòng tiền bẩn của Tập đoàn Vạn An.


Trung tá Vũ Mạnh Hùng đứng thẳng người trước bàn làm việc, chiếc áo khoác da cũ vẫn còn bám vệt bụi than từ vụ nổ ở nhà kho Cát Lái. Vệt trầy xước dọc thái dương phải của anh đã khô lại, tạo thành một vệt sẹo đỏ bầm tàn nhẫn. Anh nhìn chằm chằm vào gã cấp trên biến chất, hai tay siết chặt thành nắm đấm.


"Thủ trưởng, chuyên án Nhã Ca đang đi đến những manh mối cốt lõi nhất. Tô Lâm và Vạn An có liên quan trực tiếp đến vụ mất tích của đứa trẻ mười năm trước, và cả vụ tai nạn của Giáo sư Huy. Tại sao lại đình chỉ tôi vào lúc này?" Giọng Hùng trầm thấp nhưng chứa đựng một nội lực giận dữ khổng lồ.


"Cậu đi quá giới hạn rồi, Hùng!" Bằng đập bàn quát lớn, cố dùng quyền lực hành chính để che đậy sự hèn nhát bên trong. "Cậu tự ý dẫn người vào khu vực cảng Cát Lái, gây ra vụ nổ xe tải, rồi lại bao che cho một gã bác sĩ tâm thần đang bị truy nã vì tội lạm dụng tình dục bệnh nhân. Tập đoàn Vạn An đã gửi đơn khiếu nại chính thức lên Ban giám đốc. Tôi không thể bảo vệ cậu được nữa. Giao vũ khí và thẻ ngành ngay lập tức!"


Hùng nhìn khẩu súng ngắn CZ-75 đặt trên bàn – người bạn đồng hành cùng anh qua hàng chục chuyên án trọng án. Vỏ thép của khẩu súng vẫn còn bết vệt máu khô của gã sát thủ Đỗ Mạnh Cường từ đêm phục kích. Anh biết, một khi buông bỏ khẩu súng này, anh sẽ mất đi lá chắn pháp lý chính thống cuối cùng. Nhưng anh cũng hiểu rõ, nếu anh thỏa hiệp lúc này, linh hồn của đứa trẻ Nhã Ca và sự hy sinh của cố Giáo sư Huy sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới dòng tiền bẩn của dòng họ Lâm.


Không một tiếng động, Hùng đặt thẻ ngành cảnh sát lên trên xấp quyết định đình chỉ. Anh tháo bao súng, đặt khẩu CZ-75 xuống cạnh chiếc thẻ.


"Tôi giao nộp thiết bị ngành, Thượng tá," Hùng nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Nhưng vụ án này, tôi sẽ điều tra đến cùng. Dù có phải đứng ngoài vòng pháp luật."


Bằng nhếch mép cười nhạt, vẫy tay ra hiệu cho Hùng bước ra ngoài. Gã tin rằng một con hổ bị tước đi nanh vuốt sẽ không còn là mối đe dọa. Nhưng gã đã lầm. Sự kiên định của Hùng không đến từ chiếc thẻ ngành, mà đến từ món nợ lương tâm mười năm chưa trả.


Quay trở lại không gian ngột ngạt của phòng sinh hoạt chung dưỡng trí viện Vạn An.


Phan Đăng khẽ cử động bả vai trái vẫn còn ê ẩm. Ông chủ động làm rơi mẩu bánh mì khô xuống sàn nhà, ngay sát chân bàn ăn gỗ sồi. Ông cúi người xuống, giả vờ như đang loay hoay tìm kiếm mẩu bánh mì trong trạng thái lờ đờ của một bệnh nhân bị sốc thuốc.


Khi đầu ông cúi xuống dưới gầm bàn, khuất khỏi tầm mắt trực tiếp của các hộ lý đứng gác ở cửa, Đăng lập tức kích hoạt kỹ thuật "Phân tích Bản vẽ Hành vi Vô thức".


Bề mặt dưới của gầm bàn gỗ sồi rất nhám, bám đầy bụi bẩn và những vết kẹo cao su khô cứng. Nhưng bằng đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải, Đăng cảm nhận được những đường rãnh khắc sâu, thô ráp và sắc cạnh. Đó không phải là những vết xước ngẫu nhiên do va đập vật lý. Đó là những nét khắc có chủ ý, được tạo ra bởi một vật thể kim loại sắc nhọn – có thể là một chiếc ghim giấy hoặc một mảnh thìa inox được mài mỏng.


Ông miết nhẹ đầu ngón tay dọc theo đường rãnh. Một ký hiệu hình xoắn ốc ngược hiện lên trong nhận thức xúc giác của ông. Đường xoắn ốc bắt đầu từ tâm, cuộn tròn ngược chiều kim đồng hồ, nhưng ở vòng ngoài cùng, nét khắc đột ngột rẽ ngoặt sang bên trái một góc chín mươi độ, tạo thành một mũi tên sắc nhọn chỉ thẳng về phía chân bàn phía Tây.


*Ký hiệu hình xoắn ốc ngược của Tô Lâm.*


Ký hiệu này trùng khớp hoàn toàn với những nét vẽ vô thức mà Tô Lâm thường để lại trên các tờ giấy nháp tại phòng chờ Tâm An trước đây. Theo lý thuyết biểu tượng học lâm sàng của Carl Jung, nét xoắn ốc ngược biểu thị một trạng thái tâm trí bị cưỡng bức, một nỗ lực tìm kiếm lối thoát khỏi một không gian giam cầm nhận thức. Nhưng ở đây, nét khắc này đã được cụ thể hóa thành một sơ đồ thực địa.


Đăng tiếp tục miết ngón tay sang chân bàn bên cạnh. Có một nét khắc thứ hai: hai đường thẳng song song chạy dọc, kẹp giữa là một chuỗi các vệt gạch chéo lặp đi lặp lại mười hai lần.


*Mười hai vệt gạch chéo. Mười hai bước chân kỹ thuật. Đây là sơ đồ của đường ống thông gió dẫn xuống tầng hầm B4.*


Đăng nín thở, đầu ngón tay trỏ miết mạnh hơn để cảm nhận nét khắc cuối cùng. Một dằm gỗ sồi sắc nhọn đâm thẳng vào da thịt đầu ngón tay ông. Cơn đau nhói lên, một vệt máu nhỏ rỉ ra, nhưng Đăng không hề rụt tay lại. Ông dùng chính vệt máu đó để bôi trơn bề mặt gỗ nhám, tiếp tục dịch nghĩa nét vẽ: một ký hiệu hình tam giác cân chỉ hướng đi xuống, bên cạnh là ba dấu chấm tròn nhỏ.


*Ba dấu chấm tròn. Ba tầng khóa điện tử của phân khu bảo mật B4.*


Từ trên ban công tầng hai, Trương Quốc Khánh khẽ nheo mắt sau gọng kính đen. Gã nhận thấy tư thế cúi đầu của Phan Đăng dưới gầm bàn đã kéo dài quá ba mươi giây. Đó là một khoảng thời gian bất thường đối với một bệnh nhân đang chịu tác dụng của Haloperidol – vốn dĩ phải có phản xạ vận động cực kỳ chậm chạp và không thể duy trì một tư thế cúi gập người lâu như vậy.


Khánh đặt kẹp hồ sơ xuống lan can, bước nhanh về phía cầu thang dẫn xuống phòng sinh hoạt chung.


Đăng nhạy bén nghe thấy tiếng đế giày da của Khánh nện xuống bậc thang bê tông. Nhịp bước chân dồn dập, khoảng 120 nhịp một phút. Khánh đang nghi ngờ.


Nếu ông đứng thẳng người dậy ngay lập tức, sự tỉnh táo của ông sẽ bị bại lộ. Lớp ngụy trang bệnh nhân loạn thần phân liệt mà ông dày công xây dựng suốt hai ngày qua sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Đăng lập tức đưa ra quyết định chiến thuật. Ông không đứng dậy. Ngược lại, ông để cơ thể mình đổ sụp xuống sàn bê tông dưới gầm bàn.


Ông chủ động kích hoạt một cơn co giật khu trú (focal seizure) giả tạo ở bả vai trái và vùng cơ cổ. Cơ vai trái của ông bắt đầu giật mạnh liên tục theo chu kỳ không đều, đầu ông ngoẹo sang một bên, hai mắt trợn ngược, miệng há hốc và phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa, đứt quãng.


"Khục... oẹ... á..."


Khánh bước nhanh đến cạnh bàn ăn, gạt gã hộ lý đang ngơ ngác ra một bên. Gã cúi xuống nhìn Đăng đang nằm co giật dưới gầm bàn, vạt áo bệnh nhân dính đầy bụi bẩn.


Khánh dùng mũi giày da hếch nhẹ vào hông Đăng để kiểm tra phản xạ phòng vệ vô thức. Đăng hoàn toàn thả lỏng cơ thể, để mặc cho cú hích làm dịch chuyển người, nhưng vùng cơ vai vẫn giật liên hồi theo đúng mô thức co giật do tác dụng phụ ngoại tháp của thuốc hướng thần cực mạnh.


Khánh quan sát kỹ lưỡng chuyển động của cơ chân mày và đồng tử của Đăng. Đồng tử của Đăng hơi giãn nhẹ do thiếu oxy trong cơn co giật giả lập, gương mặt tái nhợt và mồ hôi lạnh vã ra thực tế do áp lực căng thẳng thần kinh.


"Tác dụng phụ ngoại tháp cấp tính do dư lượng Haloperidol ngấm vào thùy trán," Khánh lạnh lùng đưa ra chẩn đoán lâm sàng, sự nghi ngờ trong mắt gã dần biến mất, thay thế bằng vẻ đắc thắng khinh bỉ. Gã quay sang gã hộ lý đứng cạnh. "Đưa gã số 302 này về phòng biệt giam. Tăng liều lượng thuốc an thần lỏng vào tối nay. Tôi muốn gã phải nằm im hoàn toàn."


"Rõ, thưa bác sĩ Khánh."


Đăng để mặc cho hai gã hộ lý thô bạo xốc nách kéo lê ông dậy. Đầu ngón tay trỏ bàn tay phải của ông vẫn còn rỉ máu, vệt máu bám vào cạnh bàn gỗ sồi nhanh chóng bị gã hộ lý dùng giẻ lau sạch. Nhưng trong đầu Đăng, sơ đồ mật mã dưới gầm bàn đã được chụp quét và lưu trữ vĩnh viễn vào hệ thống trí nhớ không gian của ông.


*Xoắn ốc ngược. Rẽ trái mười hai bước chân qua giao lộ kỹ thuật của quạt thông gió. Đi xuống qua đường ống áp suất. Ba tầng khóa điện tử.*


Đó chính là con đường dẫn đến khu vực lưu trữ bệnh án cũ của Vạn An – nơi đang giam giữ danh tính thật của con gái ông, Phan Nhã Ca.


Khi Đăng bị áp tải bước qua cửa phòng sinh hoạt chung, từ phía sau lưng ông, một bàn tay thô bạo, gân guốc bất ngờ vỗ mạnh vào vai trái đang bị chấn thương của ông.


*Bốp!*


Cú vỗ mạnh đến mức Đăng suýt quỵ gối, bả vai trái đau nhói như bị xé rách. Ông ngoảnh đầu lại trong trạng thái lờ đờ giả tạo.


Gã bảo vệ biến chất Nguyễn Văn Đức đang đứng sát phía sau, gương mặt lỳ lợm không cảm xúc, đôi mắt lạnh lẽo như mắt rắn chằm chằm nhìn vào gáy Đăng. Hình xăm hình xoắn ốc nhỏ ở cổ tay gã lộ ra dưới tay áo bảo hộ.


"Số 302," Đức thì thầm, giọng trầm khàn đầy đe dọa. "Mày vừa tìm thấy cái gì dưới gầm bàn đấy?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!