Tiếng Còi Tàu Lúc Nửa Đêm
Ánh sáng trắng chói lòa từ chiếc đèn pin y tế bằng inox quét sát qua khóe môi rỉ nước bọt của Phan Đăng, rọi thẳng vào khoang miệng đang tê dại của ông. Gã hộ lý vạm vỡ siết chặt quai hàm Đăng bằng những ngón tay thô bạo, lực ép mạnh đến mức Đăng cảm nhận được khớp thái dương hàm của mình kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc.
"Mở miệng rộng ra! Mau lên!" Gã hộ lý gầm ghè, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá rẻ tiền phả thẳng vào mặt Đăng.
Bên dưới lưỡi Đăng, viên thuốc Haloperidol 10mg màu xanh nhạt đã hòa tan mất một phần ba. Chất dịch hóa chất đắng ngắt, chát chúa và mang vị kim loại đang loang ra, làm tê liệt các đầu dây thần kinh cảm giác trong khoang miệng. Đăng biết mình chỉ có tối đa vài giây trước khi ánh đèn pin rọi trúng bạt thuốc màu xanh đang dính chặt vào kẽ răng hàm dưới bên trái. Chỉ cần gã hộ lý phát hiện ra, ông sẽ bị cưỡng chế nuốt thực tế, và lượng độc chất hướng thần cực mạnh đó sẽ phong tỏa toàn bộ các thụ thể dopaminergic D2 ở thùy trán trước, biến ông thành một kẻ lờ đờ, mất hoàn toàn khả năng tư duy logic.
Đăng không thể dùng bạo lực vật lý để kháng cự. Trong không gian khép kín của hành lang Phân khu B4 này, bất kỳ phản ứng tự vệ bạo lực nào cũng sẽ kích hoạt còi báo động và hợp thức hóa phác đồ trói cáng cưỡng chế của bác sĩ Trương Quốc Khánh.
Ông chọn cách kích hoạt một phản xạ sinh lý tự nhiên.
Khi đầu ngón tay của gã hộ lý thọc sâu vào khóe môi để banh rộng quai hàm, Đăng chủ động thả lỏng cơ màn hầu, đồng thời co thắt mạnh cơ hoành và cơ bụng để tạo ra một phản xạ nôn mửa (gag reflex) dữ dội.
"Oẹ... khục..."
Một luồng nước dịch vị dạ dày chua loét, trộn lẫn với nước bọt và bạt thuốc màu xanh nhạt bị hòa tan, phun mạnh ra ngoài. Luồng dịch bẩn bắn thẳng vào lòng bàn tay đang cầm đèn pin và tay áo bảo hộ của gã hộ lý.
"Mẹ kiếp! Thằng điên này!"
Gã hộ lý hét lên một tiếng đầy ghê tởm, lập tức rụt tay lại. Gã buông lỏng quai hàm Đăng, vội vã lùi lại phía sau, không ngừng vẩy vẩy bàn tay dính đầy dịch vị chua loét. Chiếc đèn pin y tế rơi xoảng xuống sàn hành lang bê tông, ánh sáng trắng quét ngang qua những mảng tường sơn trắng sữa nhạt nhòa.
Đăng lảo đảo khuỵu gối xuống sàn, giả vờ như đang ho sặc sụa, hai vai run lên bần bật. Ông tận dụng cú cúi đầu này để dùng mu bàn tay quệt nhanh đi những vệt thuốc màu xanh còn bám trên khóe môi, rồi ho khạc mạnh để tống khứ toàn bộ phần cốt thuốc còn lại trong miệng xuống sàn hành lang tối.
"Thằng chó hoang tưởng bẩn thỉu!" Gã hộ lý chửi rủa, đá mạnh vào chân giường sắt cạnh đó để xả giận. Gã không buồn kiểm tra miệng Đăng nữa, chỉ muốn tống khứ gã bệnh nhân phiền phức này vào phòng giam để đi rửa tay. Gã túm lấy cổ áo bệnh nhân nhăn nhúm của Đăng, thô bạo lôi xềnh xệch ông dọc hành lang. "Biến về phòng mày đi! Đêm nay đừng hòng tao cho một giọt nước nào nữa!"
Cánh cửa thép nặng nề của phòng biệt giam 302 mở ra rồi sập lại với một tiếng *xoảng* cơ học lạnh lùng. Tiếng xích sắt khóa ngoài lách cách khép lại vòng giam cầm vật lý.
Phòng biệt giam 302 chìm trong bóng tối ngột ngạt.
Đăng loạng choạng lao về phía chiếc bồn rửa bằng sứ hoen ố ở góc phòng. Ông vặn vòi nước, dòng nước lạnh ngắt chảy ra yếu ớt. Đăng ngậm nước, súc miệng liên tục, không ngừng dùng ngón tay cạo sạch những dư lượng hóa chất Haloperidol còn bám trong kẽ răng. Vị đắng của thuốc vẫn bám dai dẳng, và đầu lưỡi ông đã hoàn toàn mất đi cảm giác, tê dại như bị chích điện. Cơn buồn ngủ sinh lý – hậu quả của lượng hóa chất đã kịp thẩm thấu qua hệ mao mạch dưới lưỡi – bắt đầu tấn công dồn dập vào đại não. Mí mắt ông nặng trĩu, và một màn sương mù mệt mỏi bắt đầu bao phủ lấy thùy trán trước.
*Không được ngủ. Nếu ngủ lúc này, lượng thuốc đã ngấm sẽ phong tỏa nhận thức của mình vĩnh viễn.*
Đăng ngồi sụp xuống cạnh giường gỗ cũ. Ông luồn bàn tay trái dưới vạt áo bệnh nhân sọc xanh trắng, tháo nhẹ lớp gạc quấn quanh lòng bàn tay. Vết rách sâu từ vụ tai nạn ở cảng Cát Lái vẫn chưa khép miệng, vệt máu tươi khẽ rỉ ra dưới áp lực. Đăng nhặt chiếc lắc tay bạc khắc tên 'Nhã Ca' giấu sâu trong gạc, ấn mạnh cạnh sắc của miếng bạc vào thẳng miệng vết thương hở.
Cơn đau buốt nhói như một luồng điện chạy dọc tủy sống, phóng thẳng lên vỏ não. Đồng tử Đăng co thắt lại, màn sương mù hóa chất bị bẻ gãy ngay lập tức bởi phản xạ đau đớn cấp tính. Ông thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, nhưng ánh mắt trong bóng tối đã khôi phục lại sự sắc bén lạnh lùng của một chuyên gia lâm sàng.
Ông quấn lại lớp gạc, giấu chiếc lắc bạc thật kỹ, rồi nằm im lặng trên chiếc nệm mỏng, bắt đầu chờ đợi.
Thời gian trong dưỡng trí viện Vạn An trôi đi theo những nhịp thở nặng nề của những kẻ điên ở các phòng bên cạnh. Đăng nhắm mắt, nhưng tai ông không ngừng đo đạc các tần số âm thanh của môi trường xung quanh. Cứ mỗi mười hai phút, hệ thống quạt thông gió công nghiệp lắp âm trần lại rít lên một chu kỳ cơ học tần số 150Hz.
Đột ngột, vào lúc hai giờ sáng, một âm thanh khác xuất hiện.
Đó là một tiếng rít kim loại trầm, nặng và kéo dài, xé toạc không gian tĩnh lặng của rừng cao su âm u bao quanh viện dưỡng trí. Tiếng còi tàu hỏa.
Đăng mở mắt thẳng trong bóng tối. Tai ông giật nhẹ. Tần số của tiếng còi tàu này cực thấp, dao động đều đặn ở mức 120Hz – một dải tần số siêu trầm đặc trưng của những đoàn tàu chở hàng diesel hạng nặng chạy qua các ga ngoại ô.
*Trùng khớp hoàn toàn.*
Ký ức của Đăng ngay lập tức liên kết với "Tệp phân tích phổ âm học (Spectrogram)" mà em trai Phan Đăng Khoa và chuyên gia Trần Thanh Hải đã thực hiện tại phòng lab Sài Gòn trước khi ông bị bắt. Bản phân tích phổ âm của cuộn băng ghi âm tiếng khóc của Nhã Ca chứa một dải tạp âm nền siêu trầm lặp lại chu kỳ đúng 15 phút một lần ở tần số 120Hz.
Tiếng còi tàu hỏa tần số 120Hz thực địa này chính là bằng chứng thực thể không thể chối cãi. Nhã Ca đang ở rất gần ông. Cô bé đang bị giam giữ tại chính "Khu biệt lập Dưỡng trí viện Vạn An" này, ngay bên dưới chân ông.
Đăng cần xác định khoảng cách địa lý chính xác từ phòng giam của mình đến tuyến đường sắt để vẽ lại sơ đồ thoát hiểm sau này. Ông bắt đầu áp dụng kỹ thuật "Vẽ Bản đồ Không gian Nhận thức (Spatial Mapping)".
Ông nhẩm đếm nhịp giây từ khoảnh khắc ánh sáng đèn ga hắt nhẹ qua khe cửa sổ sắt cho đến khi tiếng còi tàu truyền đến tai ông.
*Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp. Ba phẩy năm giây.*
Với tốc độ truyền âm trong không khí ẩm ướt đêm mưa là 340 mét trên giây, khoảng cách từ phòng giam 302 đến ga tàu hỏa Bình Dương chính xác là 1.190 mét. Khoảng 1.2 km về phía Tây Bắc.
Tuy nhiên, để định vị được lối vào khu biệt lập B4 phía dưới, ông cần nghe được tiếng rung động cơ học của hệ thống thang máy bảo mật. Lối vào đó chỉ có thể được xác định bằng cách áp tai vào bức tường chịu lực của tòa nhà.
Đăng nhẹ nhàng bò xuống giường. Sàn bê tông lạnh ngắt chạm vào da thịt ông.
Trong góc phòng biệt giam, một chiếc camera giám sát hồng ngoại đang quét liên tục theo góc chín mươi độ. Đăng nằm im sát đất, quan sát chuyển động xoay cơ học của ống kính.
*Quét sang trái... dừng hai giây... quét sang phải... dừng hai giây.*
Tận dụng khoảng thời gian hai giây dừng của camera khi ống kính hướng về phía góc tủ đồ, Đăng bò nhanh qua khoảng sân trống dưới sàn, né tránh hoàn toàn tia hồng ngoại quét góc phòng. Ông áp sát người vào bức tường bê tông nhám phía sau chiếc tủ gỗ cũ – điểm mù duy nhất của camera.
Ông áp tai và thái dương phải sát vào bề mặt bê tông lạnh lẽo, nín thở để triệt tiêu tiếng ồn sinh lý của cơ thể.
Tiếng ồn của quạt thông gió công nghiệp công suất cao từ trần nhà dội xuống tạo ra một dải tần số nhiễu liên tục, cố gắng bóp nghẹt mọi âm thanh siêu trầm khác. Đăng phải dùng kỹ thuật phân tách thính giác lâm sàng, cô lập dải tần 150Hz của quạt gió ra khỏi nhận thức để tập trung vào các rung động cơ học truyền qua kết cấu tường.
*Rầm... rầm... rầm...*
Bức tường bê tông khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ. Đó là tiếng xích cáp kéo của thang máy tải trọng nặng.
Đăng bấm móng tay vào lòng bàn tay để giữ sự tập trung cao độ, bắt đầu đếm thời gian di chuyển của xích cáp.
*Một giây... mười giây... ba mươi giây... bốn mươi lăm giây.*
Tiếng xích cáp dừng lại hẳn sau đúng bốn mươi lăm giây. Với tốc độ trung bình của thang máy tải hàng y tế tiêu chuẩn là 0.5 mét trên giây, thang máy này đã di chuyển xuống độ sâu khoảng 22.5 mét dưới lòng đất.
Độ sâu này hoàn toàn vượt ra ngoài cấu trúc móng của tòa nhà chính, xác nhận sự tồn tại của một phân khu ngầm khổng lồ bên dưới rừng cao su – Khu biệt lập B4.
Bỗng nhiên, từ phía hành lang bên ngoài phòng giam, tiếng bước chân dồn dập cắt ngang sự im lặng của đêm tối. Tiếng đế giày da nện xuống sàn bê tông đi kèm với tiếng la hét phẫn nộ của một người đàn ông.
Đăng áp sát mắt vào khe cửa sắt nhỏ của phòng 302 để quan sát.
Qua khe hẹp, dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy của hành lang, ông nhìn thấy gã bảo vệ biến chất Nguyễn Văn Đức đang cùng hai hộ lý vạm vỡ áp tải một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ lụa đắt tiền nhưng đã bị xé rách vai. Đó là một bệnh nhân VIP – một tài phiệt bị dán nhãn điên loạn để thâu tóm tài sản.
"Thả tôi ra! Các người không có quyền giam giữ tôi! Tôi sẽ kiện Tập đoàn Vạn An!" Người đàn ông gào thét, cố gắng vùng vẫy khỏi gọng kìm của bảo vệ.
Nguyễn Văn Đức không nói một lời. Gương mặt lỳ lợm của gã không hề có một chút biểu cảm nhân tính. Gã rút chiếc dùi cui điện công suất cao ở thắt lưng, gí thẳng vào mạn sườn người đàn ông.
*Tạch... tạch... tạch...*
Luồng điện xanh quét qua cơ thể người đàn ông khiến ông ta co giật mạnh, tiếng hét nghẹn lại trong cổ họng trước khi lảo đảo ngã quỵ xuống sàn. Hai gã hộ lý thô bạo nhấc bổng cơ thể đã mất khả năng phản kháng của nạn nhân lên chiếc cáng thương chuyên dụng, trói chặt tay chân bằng dây đai da, rồi áp tải nhanh về phía thang máy kỹ thuật ở cuối hành lang.
Đăng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bạo lực y tế tàn nhẫn đó trong im lặng. Ánh mắt ông lạnh băng. Sự tàn bạo của dòng họ Lâm đứng sau Vạn An đã vượt qua mọi giới hạn đạo đức y khoa. Họ đang biến viện dưỡng trí này thành một pháo đài giam lỏng nhận thức để triệt tiêu ý chí của những kẻ chống đối.
Ông lùi lại một bước, chuẩn bị bò ngược trở lại giường để duy trì lớp ngụy trang bệnh nhân mộng du.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, một tiếng *rắc rắc* cơ học sắc lạnh vang lên từ phía trần nhà hành lang.
Đăng khựng người lại.
Hệ thống giám sát tự động của viện dưỡng trí đột ngột khởi động lại chu kỳ quét đêm. Chiếc camera giám sát ở góc hành lang, vốn đang được lập trình quét cố định hướng ra cửa thang máy, bỗng nhiên xoay một góc chín mươi độ, ống kính đen ngòm hướng thẳng về phía khe cửa sổ sắt phòng biệt giam của Phan Đăng.
Đèn LED báo động đỏ trên thân camera khẽ nhấp nháy liên tục.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!