Giao Thoa Sóng Não
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ bóng đèn huỳnh quang bảo vệ trên trần phòng đánh giá lâm sàng dội xuống, phản chiếu trên mặt bàn kim loại vô trùng một thứ hào quang nhạt nhòa, sắc lạnh. Không gian ngột ngạt của Phân khu biệt lập B4 thuộc Dưỡng trí viện Vạn An dường như đặc quánh lại bởi mùi cồn sát trùng trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của những cánh rừng cao su Bình Dương bao quanh. Phan Đăng ngồi trên chiếc ghế sắt cố định sát sàn nhà. Không có chiếc kính gọng vàng mỏng quen thuộc, thế giới trước mắt ông nhòe mờ thành những hình khối méo mó, nhưng chính sự cô lập về thị giác lại ép các giác quan còn lại của vị bác sĩ tâm lý lâm sàng trung niên phải hoạt động với công suất cực hạn.
Phía bên kia bàn, bác sĩ Trương Quốc Khánh đang thong thả điều chỉnh các nút vặn trên chiếc máy đo sinh lý đa kênh – thiết bị ghi nhận phản ứng sinh lý biểu bì và nhịp tim được Vạn An nhập khẩu từ Đức. Chiếc áo blouse trắng của Khánh phẳng phiu, sạch sẽ đến mức tàn nhẫn, đối lập hoàn toàn với bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng nhăn nhúm mà Đăng đang mặc. Khánh không vội vã. Gã thích thưởng thức sự bất lực của đối thủ cũ. Gã cầm lấy từng điện cực kim loại, lần lượt kẹp vào đầu ngón tay trỏ và ngón giữa của Đăng để đo điện trở biểu bì (GSR), rồi thô bạo dán các miếng đệm cảm biến nhịp tim lên ngực ông.
"Anh Đăng à, anh biết chiếc máy này nhạy thế nào mà," Khánh vừa nói vừa nhếch môi cười, nụ cười đầy vẻ đố kỵ ái kỷ đã được che giấu bấy lâu dưới vỏ bọc đồng nghiệp nhã nhặn. "Nó không biết nói dối. Chỉ cần một dao động nhỏ trong hệ thần kinh giao cảm của anh, một chút lo âu khi tôi nhắc đến con gái anh, hay một nỗ lực kháng cự nhận thức... biểu đồ sóng não và nhịp tim trên màn hình kia sẽ lập tức nhảy vọt. Tôi muốn chứng minh cho Hội đồng Y khoa thấy rằng, bộ não của vị chuyên gia hàng đầu này đã hoàn toàn phân rã lâm sàng."
Đăng cúi đầu, để lộ ánh mắt lờ đờ giả tạo. Ông lẩm bẩm vài câu vô nghĩa về mùi mimosa đang cháy trong không khí, nhưng bên dưới lớp gạc quấn chặt ở lòng bàn tay trái, ông khẽ siết nhẹ nắm tay. Cạnh sắc của chiếc lắc tay bạc khắc tên 'Nhã Ca' tì mạnh vào vết rách sâu chưa lành, truyền lên một cơn đau buốt nhói chạy thẳng dọc tủy sống lên vỏ não. Cơn đau vật lý ấy là mỏ neo tối thượng giúp Đăng giữ vững sự tỉnh táo cốt lõi, ngăn không cho tâm trí ông bị đồng hóa bởi màn kịch hoang tưởng mà ông đang diễn.
"Nhịp tim hiện tại: tám mươi lăm nhịp một phút. Hơi cao đấy, anh Đăng," Khánh gõ nhẹ ngón tay lên màn hình hiển thị biểu đồ sóng tim. "Có lẽ hệ thần kinh của anh đang phản ứng với sự hiện diện của tôi. Hoặc... với thứ này."
Khánh thò tay vào túi áo blouse, rút ra một chiếc lọ nhựa y tế nhỏ màu hổ phách. Gã vặn nắp, đổ ra lòng bàn tay một viên nén màu xanh nhạt. Viên Haloperidol 10mg – liều lượng cực cao dành cho các ca loạn thần phân liệt bạo lực cấp tính. Đối với một người bình thường hoặc một trí tuệ đang tỉnh táo, liều lượng này đủ để phong tỏa toàn bộ các thụ thể dopaminergic D2 ở thùy trán trước, biến họ thành một kẻ lờ đờ, mất hoàn toàn khả năng tư duy logic và ghi nhớ ngắn hạn vĩnh viễn.
"Đơn thuốc điều trị cưỡng chế của anh đã được ký duyệt," Khánh lạnh lùng đẩy viên thuốc về phía Đăng, bên cạnh là một ly nước lọc thủy tinh. "Uống đi. Hãy để hóa dược xoa dịu cơn hoang tưởng của anh. Đừng cố gắng chống cự, camera giám sát AI phía sau tôi đang ghi lại từng biểu cảm cơ mặt của anh đấy."
Áp lực đè nặng lên lồng ngực Phan Đăng. Biểu đồ nhịp tim trên màn hình máy đo bắt đầu có xu hướng dốc lên, đường sóng đỏ nhảy vọt lên mức chín mươi hai. Nếu ông để nhịp tim tiếp tục tăng, Khánh sẽ nhận ra ông đang trải qua phản ứng lo âu của một người tỉnh táo đang sợ hãi chất độc, chứ không phải sự thờ ơ vô cảm của một kẻ điên loạn thực sự.
Đăng nhắm mắt lại trong một giây. Ông kích hoạt kỹ thuật *Điều hòa nhịp sinh học tự thân (Biofeedback)* mà ông đã tự rèn luyện suốt mười lăm năm qua. Không cần máy móc hỗ trợ, Đăng tự điều chỉnh nhịp thở theo công thức lâm sàng 4-7-8: hít vào bằng mũi trong bốn giây, giữ khí lại trong lồng ngực đúng bảy giây để kích thích dây thần kinh phế vị, và thở ra từ từ bằng miệng trong tám giây.
Trong khoảnh khắc giữ hơi thở, Đăng tập trung toàn bộ ý chí vào tiếng tích tắc tưởng tượng của chiếc đồng hồ quả quýt của cha mình. Ông chủ động ức chế sự phóng thích adrenaline từ tuyến thượng thận, ép các nút xoang nhĩ trong tim phải giảm tần số co bóp. Trên màn hình máy đo, đường sóng đỏ bắt đầu thoải dần. Chín mươi. Tám mươi hai. Bảy mươi lăm. Và cuối cùng dừng lại ở con số sáu mươi lăm nhịp một phút – một trạng thái tĩnh lặng sinh lý hoàn hảo của một cơ thể hoàn toàn thờ ơ với thế giới bên ngoài.
Khánh nhíu mày nhìn màn hình biểu đồ. Sự ổn định sinh lý của Đăng khiến gã bất ngờ. Gã quét mắt qua gương mặt lờ đờ, khóe miệng hơi trễ xuống của Đăng, cố tìm kiếm một vệt dao động của cơ chân mày hay sự co thắt của đồng tử, nhưng vô hiệu. Đăng đã hoàn toàn phân tách cảm xúc lâm sàng.
Đăng đưa bàn tay run rẩy cầm lấy viên thuốc màu xanh nhạt. Cảm giác lạnh buốt của lớp vỏ nén chạm vào đầu ngón tay ông. Ông đưa viên thuốc lên miệng, cùng lúc đó tay phải cầm ly nước. Khi đưa ly nước lên môi, Đăng khéo léo gập nhẹ hai ngón tay trỏ và ngón giữa lại để che khuất góc nhìn của camera giám sát và tầm mắt của Khánh trong một tích tắc.
Ông ngửa cổ uống một ngụm nước lớn. Nhưng thay vì nuốt viên thuốc xuống thực quản, Đăng dùng đầu lưỡi đẩy nhanh viên Haloperidol sang bên trái, ép chặt nó vào kẽ răng hàm dưới và vùng niêm mạc dưới lưỡi.
Nước lạnh tràn qua cổ họng. Đăng thực hiện một động tác nuốt mạnh ở cơ cổ để tạo ra âm thanh và hình ảnh nuốt thuốc thực tế trước mặt Khánh.
"Tốt lắm," Khánh mỉm cười đắc thắng khi thấy biểu đồ sinh lý của Đăng vẫn duy trì ở mức sáu mươi lăm nhịp một phút, không hề có một sự dao động biểu bì nào chứng tỏ hành vi nói dối hay lo âu. "Anh đã chấp nhận thực tại rồi đấy, Đăng. Cứ duy trì liều lượng này trong vòng một tuần, anh sẽ không còn phải đau khổ vì những ký ức về đứa con gái đã chết của mình nữa."
Thế nhưng, cái giá phải trả cho chiến thuật này lập tức ập đến. Viên Haloperidol liều cao bắt đầu bị hòa tan bởi nước bọt trong khoang miệng Đăng. Một vị đắng ngắt, chát chúa và mang hơi hướng kim loại của hóa chất cực mạnh loang ra dưới lưỡi ông. Chất độc bắt đầu thẩm thấu trực tiếp qua hệ mao mạch sublingual nhạy cảm dưới lưỡi, đi thẳng vào tuần hoàn máu mà không qua gan giải độc.
Một cảm giác tê dại, lạnh buốt bắt đầu lan rộng từ đầu lưỡi sang toàn bộ khoang miệng. Đại não của Đăng rung lên một hồi chuông cảnh báo sinh học: nếu lượng hóa chất này ngấm quá nhiều, các liên kết synapse thần kinh thùy trán trước của ông sẽ bị tê liệt thực sự. Ông cần nhổ nó ra ngay lập tức.
Đăng cố tình ho khan vài tiếng, giả vờ bị sặc nước để có cơ hội nhổ viên thuốc ra lòng bàn tay. Nhưng gã hộ lý vạm vỡ đứng phía sau đã bước lên một bước, bàn tay gân guốc của gã đè chặt lên vai Đăng, giữ cố định đầu ông.
"Ngồi im, số 302!" Gã hộ lý gầm ghè.
Khoảng cách quá gần của gã hộ lý khiến Đăng không thể thực hiện bất kỳ động tác nhổ thuốc nào mà không bị phát hiện. Ông buộc phải giữ viên thuốc đắng ngắt ấy dưới lưỡi, chịu đựng cảm giác tê dại đang lan dần lên cuống họng, cố gắng tiết nước bọt tối thiểu để làm chậm quá trình hòa tan của viên thuốc.
Cùng lúc đó, tại một con hẻm tối tăm khuất sau Xa lộ Hà Nội thuộc quận Thủ Đức, Sài Gòn.
Trung tá Vũ Mạnh Hùng ngồi im lặng trong cabin chiếc xe bán tải màu đen móp méo – chứng tích từ vụ tai nạn dàn dựng ở cảng Cát Lái. Vệt sẹo bầm đỏ dọc thái dương phải của anh co thắt nhẹ dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc điện thoại Nokia 1280 bảo mật. Mặc dù đã bị Thượng tá Lê Văn Bằng đình chỉ công tác điều tra và tịch thu súng ngành, Hùng vẫn không dừng lại. Nỗi dằn vặt mười năm trước về vụ mất tích của Nhã Ca và lòng trung thành với người đồng minh đang bị giam cầm Phan Đăng đẩy anh vào một cuộc săn lùng ngoài vòng pháp luật.
Theo định vị từ tin nhắn mã hóa của Thùy Linh gửi tới, Hùng đã lần theo dấu vết của Trịnh Kim Anh – gã nhân chứng giả vu khống Đăng lạm dụng tình dục trị liệu. Anh dừng xe cách một nhà nghỉ tư nhân xập xệ có biển hiệu đèn neon nhấp nháy chữ 'Góc Phố' khoảng năm mươi mét.
Qua lớp kính chắn gió bám đầy bụi nước mưa, Hùng nheo mắt quan sát lối ra vào của nhà nghỉ. Hai gã đàn ông mặc áo khoác gió màu đen, đội mũ bảo hiểm sụp kín mặt đang ngồi trên chiếc xe máy Exciter không biển số đỗ ở góc khuất đối diện. Bằng nghiệp vụ hình sự kỳ cựu, Hùng nhận ra ngay lập tức: đó là người của lực lượng an ninh tư nhân Đại Ưng do Vạn An thuê để giam lỏng và giám sát Trịnh Kim Anh.
"Họ đang giữ cô ta ở đây để làm sạch hồ sơ trước khi đưa về Bình Dương," Hùng lẩm nhẩm, bàn tay anh siết chặt vô lăng. Anh biết, Trịnh Kim Anh chính là mắt xích pháp lý duy nhất có thể lật ngược toàn bộ vụ bê bối truyền thông bẩn của Vạn Mỹ và cứu Đăng khỏi lệnh cưỡng chế điều trị. Nếu cô ta bị đưa vào phân khu B4, cô ta sẽ bị xóa ký ức vĩnh viễn giống như các nạn nhân VIP khác. Anh phải ra tay trước khi quá muộn.
Hùng mở ngăn chứa đồ dưới ghế lái, kiểm tra lại chiếc dùi cui sắt và bộ đàm bảo mật đã được tinh chỉnh tần số. Anh cần một kế hoạch đột kích chớp nhoáng trong đêm nay, tận dụng khoảng thời gian đổi ca của hai gã bảo vệ Đại Ưng để tiếp cận phòng của Kim Anh.
Quay trở lại phòng đánh giá lâm sàng tại phân khu B4.
Bác sĩ Trương Quốc Khánh hài lòng tắt máy đo sinh lý đa kênh. Biểu đồ nhịp tim và điện trở biểu bì của Phan Đăng hoàn toàn phẳng lặng, chứng minh đối thủ của gã đã không còn khả năng phản kháng nhận thức trước các kích thích ngoại cảnh. Gã đứng dậy, thu dọn tập hồ sơ chẩn đoán giả mạo.
"Ca đánh giá kết thúc," Khánh lạnh lùng nói với gã hộ lý đứng phía sau Đăng. "Đưa số 302 về phòng biệt giam. Từ ngày mai, tăng liều lượng Haloperidol lên 20mg mỗi ngày cho đến khi thùy trán của hắn hoàn toàn ngừng phản xạ."
Đăng để mặc cho gã hộ lý kéo đứng dậy. Cơ thể ông run rẩy nhẹ, đầu gối khuỵu xuống giả vờ mất thăng bằng do tác dụng phụ của thuốc. Nhưng bên dưới lưỡi ông, viên thuốc Haloperidol màu xanh nhạt đã bị hòa tan mất một phần ba, chất dịch đắng ngắt ngấm vào niêm mạc khiến cuống họng ông bắt đầu co thắt nhẹ, cơn buồn ngủ sinh lý bắt đầu tấn công vào vùng nhận thức cốt lõi. Ông phải về được phòng giam 302 ngay lập tức để súc miệng bằng nước lạnh trước khi lượng hóa chất còn lại ngấm hoàn toàn vào máu.
Gã hộ lý thô bạo đẩy Đăng đi dọc hành lang B4 tối tăm. Thế nhưng, ngay khi họ vừa đi đến ngã rẽ dẫn về phòng biệt giam 302, gã hộ lý bất ngờ dừng bước chân lại. Gã quay người lại đối diện với Đăng, ánh mắt đầy sự hoài nghi tàn nhẫn của một kẻ đã quen đối phó với những bệnh nhân giả vờ tâm thần.
Gã hộ lý rút từ trong túi quần bảo hộ ra một chiếc đèn pin y tế bằng inox nhỏ sắc lạnh. Gã đưa tay trái bóp mạnh vào hai bên quai hàm của Đăng, ép ông phải ngẩng mặt lên.
"Khoan đã, số 302," gã hộ lý gầm ghè, giọng nói lạnh ngắt vang vọng trong hành lang vắng. "Tao chưa nghe thấy tiếng nuốt nước bọt cuối cùng của mày khi uống nước. Mở miệng ra."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!