Nhạc nềnMystery_Detective

Mạng Lưới VIP

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng khóa từ tính cơ học của cánh cửa sắt Phân khu B4 sập xuống với một âm thanh khô khốc, vang vọng dọc hành lang vô trùng của Dưỡng trí viện Vạn An. Phan Đăng bước đi lảo đảo giữa hai gã bảo vệ Đại Ưng vạm vỡ. Không có chiếc kính gọng vàng mỏng quen thuộc, thế giới trước mắt ông nhòe mờ thành những mảng sáng tối nhập nhèm, nhưng chính sự mất đi của thị lực lại kích hoạt các giác quan còn lại của một chuyên gia lâm sàng đạt đến độ nhạy cực hạn.


Dưới chân ông, lớp gạch vinyl chống trượt màu xám nhạt truyền lên một cảm giác lạnh ngắt, cứng nhắc. Đăng khẽ khom vai, đầu hơi nghiêng về phía trước, hai mắt lờ đờ nhìn xuống mũi giày sờn cũ của mình. Ông đang thở những nhịp thở nông và đứt quãng – biểu hiện kinh điển của một bệnh nhân đang chịu tác động của chứng suy nhược thần kinh cấp tính và dư lượng Haloperidol. Nhưng bên dưới lớp ngụy trang hoàn hảo đó, đại não của Phan Đăng đang hoạt động như một cỗ máy đo đạc chuẩn xác. Ông bắt đầu áp dụng kỹ thuật *Vẽ Bản đồ Không gian Nhận thức (Spatial Mapping)*.


*Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.*


Đăng đếm từng bước chân của chính mình, đồng thời lắng nghe tiếng đế giày da thô bạo của bảo vệ nện xuống sàn. Tiếng vang dội lại từ những bức tường bê tông sơn trắng sữa cho ông biết chiều rộng của hành lang này chính xác là hai mét hai. Cứ mỗi mười hai bước chân, ông lại nghe thấy một tiếng rít cơ học rất khẽ của hệ thống quạt thông gió công nghiệp lắp âm trần. Đó là một giao lộ kỹ thuật.


"Đi nhanh lên, số 302! Nhìn cái gì mà nhìn!" Gã bảo vệ đi bên phải giật mạnh vai Đăng, đẩy ông rẽ vào một lối đi hẹp hơn.


Đăng lảo đảo, bả vai trái đau nhói do vết rách cơ từ vụ tai nạn ở cảng Cát Lái bị kéo căng. Nhưng ông không hề kêu lên. Ngược lại, ông siết chặt bàn tay trái đang quấn băng gạc mới. Bên dưới lớp vải trắng dày, cạnh sắc của chiếc lắc tay bạc khắc tên 'Nhã Ca' tì mạnh vào vết rách sâu trong lòng bàn tay, rỉ ra một vệt máu tươi thấm nhẹ qua lớp gạc. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên vỏ não thùy trán trước, lập tức trung hòa cơn buồn ngủ mệt mỏi, giữ cho vùng nhận thức cốt lõi của ông tỉnh táo như một dải băng thép.


*Góc rẽ bốn mươi lăm độ về phía bên phải. Tiếng u u của quạt thông gió tăng tần số lên khoảng 150Hz. Có luồng khí lạnh thổi từ dưới lên. Thang máy kỹ thuật nằm ở hướng này, độ sâu khoảng mười mét dưới lòng đất.*


Đăng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ vào một bản đồ không gian ba chiều được dựng lên trong trí nhớ. Ông ngẩng đầu lên một chút, để lộ ánh mắt lờ đờ giả tạo quét qua trần nhà. Ở các góc tường, những chiếc camera giám sát AI vòm kính đen đang xoay nhẹ theo nhịp di chuyển của ông. Có ba chiếc camera trong vòng bán kính hai mươi mét, tạo thành một hệ thống giám sát không góc chết. Nhưng Đăng đã phát hiện ra một điểm mù nhỏ: ngay dưới chân mỗi chiếc camera, có một khoảng không gian rộng khoảng nửa mét bị che khuất bởi góc khuất của hộp kỹ thuật.


Họ đẩy ông qua một cánh cửa gỗ sồi nặng nề, bước vào Phòng quan sát chung của Phân khu B4.


Không gian hiện ra trước mắt Đăng là một khán phòng rộng, ngột ngạt và lạnh lẽo. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn neon bảo vệ trên cao chiếu xuống những dãy ghế nhựa đúc nguyên khối màu xám. Mùi cồn sát trùng trộn lẫn với mùi ẩm mốc của rừng cao su Bình Dương tràn vào khoang mũi. Khoảng mười bệnh nhân đang ngồi rải rác trong phòng. Hầu hết họ đều ở trạng thái lờ đờ, đầu ngoẹo sang một bên, nước bọt rỉ ra từ khóe miệng dưới tác động của những đơn thuốc an thần liều cao. Một vài người khác thì liên tục lẩm bẩm những câu vô nghĩa, hai tay cào cấu xuống mặt bàn nhựa.


Đăng liếc nhìn về phía góc phòng, nơi gã bệnh nhân cũ bị Tô Lâm thao túng lúc nãy đang quỳ sụp, hai bàn tay gầy gộc của gã vẫn bám đầy những vết cào rỉ máu hình xoắn ốc ngược trên da thịt. Ký hiệu đó... Đăng thắt lòng lại. Đó chính là biểu trưng của liệu pháp sốc điện cưỡng bức cực đoan dưới tầng hầm B4. Dòng họ Lâm đã dùng cách này để xóa sạch nhận thức của những kẻ dám đe dọa đến bí mật của họ.


"Ngồi vào bàn số 4. Không được tự ý di chuyển khi chưa có lệnh," Nguyễn Văn Đức, gã Đội phó an ninh với gương mặt lỳ lợm và vết xăm hình xoắn ốc nhỏ ở cổ tay, bước lên chắn trước mặt Đăng. Gã cầm chiếc dùi cui điện gõ nhẹ vào lòng bàn tay gân guốc của mình, ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn quét qua người Đăng từ đầu đến chân.


Đăng cúi đầu, lóng ngóng ngồi xuống chiếc ghế nhựa lạnh ngắt tại bàn số 4. Ông để hai tay buông thõng trên đùi, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa về những bông hoa mimosa màu vàng đang cháy, nhưng đôi tai ông lại tập trung tối đa vào tiếng bước chân của Đức. Gã đang đi tuần theo một chu kỳ cố định: cứ năm phút một lần, gã lại đi vòng quanh phòng quan sát, dừng lại ba mươi giây trước mỗi bàn để kiểm tra biểu hiện của bệnh nhân.


Ở phía đối diện chiếc bàn gỗ sồi thô sơ của Đăng, một ông lão đang ngồi im lặng.


Đó là một cụ già khoảng bảy mươi hai tuổi, dáng người gầy guộc nhưng phong thái có một sự tao nhã, thanh cao khác thường giữa đám người điên loạn xung quanh. Mái tóc cụ bạc trắng như cước, được vuốt ngược ra phía sau một cách gọn gàng dù không có lược. Cụ mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng sờn cũ nhưng phẳng phiu, đôi bàn tay thon dài với những ngón tay gầy guộc đang khẽ vuốt ve một quân cờ tướng bằng gỗ sứt sẹo trên mặt bàn. Ánh mắt cụ sâu thẳm, trầm tĩnh, mang một nỗi u sầu triết học sâu sắc.


Đăng lập tức nhận diện được người này qua các mô tả trong hồ sơ bảo mật: Lâm Văn Đạt, cựu học giả triết học hàng đầu, người đã bị dòng họ Lâm dán nhãn điên loạn và giam lỏng tại đây suốt năm năm qua để thâu tóm toàn bộ gia sản và các khu đất vàng tại Quận 3.


Đăng khẽ dịch chuyển tư thế ngồi, cố tình để lòng bàn tay trái quấn gạc rỉ máu chạm nhẹ vào cạnh bàn gỗ, tạo ra một tiếng động nhỏ. Ông không nhìn thẳng vào cụ Đạt, mà bắt đầu lẩm nhẩm bằng giọng trầm khàn, sử dụng các thuật ngữ triết học hiện sinh được lồng ghép tinh vi vào những câu nói hoang tưởng:


"Thế giới này chỉ là một ý niệm phân rã... Solipsism... chủ nghĩa duy ngã của kẻ cô độc. Khi người quan sát nhắm mắt, liệu thực tại có còn tồn tại? Hay nó đã bị xóa sạch bởi dòng điện trăm vôn?"


Ngón tay đang cầm quân cờ của cụ Lâm Văn Đạt khẽ khựng lại. Đôi lông mày bạc của cụ nhíu nhẹ. Cụ không ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt cụ đã chuyển hướng về phía vết máu đang thấm dần qua lớp gạc trên tay Đăng. Là một triết gia, cụ Đạt ngay lập tức nhận ra mật ngữ ẩn chứa trong câu nói của Đăng. Đó không phải là lời nói nhảm của một kẻ điên, mà là một câu hỏi vấn đáp triết học có chủ đích.


Cụ Đạt khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm, đều đặn vang lên như thể cụ đang tự thoại với chính mình:


"Nếu thực tại là một nhà tù vô hình, thì nỗi đau thể xác chính là mỏ neo duy nhất chứng minh ta vẫn chưa chết. Nhưng hỡi ôi, những kẻ nắm giữ dòng điện lại muốn ta tin rằng ta đã chết trước khi thể xác này tan biến. Hội chứng Cotard... họ biến chúng ta thành những bóng ma không có căn tính."


Đăng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cụ Đạt vẫn hoàn toàn tỉnh táo. Bộ não của vị học giả già này vẫn chưa bị phá hủy bởi các phác đồ hóa dược của Khánh. Cụ đang dùng thuật ngữ 'Hội chứng Cotard' – hội chứng hoang tưởng tin rằng mình đã chết – để ám chỉ phương pháp xóa nhận thức của Vạn An.


"Họ gom những bóng ma lại... tạo thành một mạng lưới," Đăng tiếp lời, giọng ông hạ thấp xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để hai người nghe thấy giữa tiếng la hét đứt quãng của gã bệnh nhân ở góc phòng. "Mạng lưới của những chiếc bật lửa mạ vàng và những bản di chúc hành vi được ký trong trạng thái mơ màng. Cụ Đạt, cụ có biết ai là người giữ danh sách của mạng lưới đó không?"


Đăng đang ám chỉ đến Trần Hữu Nghĩa và chiếc bật lửa Dupont mạ vàng khắc logo Vạn An mà Nghĩa đã dùng để khiêu khích ông tại nhà riêng Thủ Đức. Ông biết Nghĩa chính là kẻ trung gian rửa tiền, thâu tóm bất động sản từ các nạn nhân VIP bị giam lỏng tại đây.


Cụ Đạt khẽ nhích quân cờ tướng trên bàn, ánh mắt cụ lóe lên một tia cảnh giác sắc lẹm. Cụ nhìn lướt qua phía sau vai Đăng.


Nguyễn Văn Đức đang di chuyển về phía bàn số 4. Tiếng đế giày da nện xuống sàn *bộp... bộp... bộp* đều đặn và nặng nề, khoảng cách chỉ còn năm mét.


Đăng lập tức thay đổi biểu cảm. Ông trợn trừng mắt, hai tay co rúm lại, miệng bắt đầu nói lắp bắp, chảy nước dãi nhẹ dọc khóe môi:


"Những bông hoa mimosa vàng... chúng đang cháy... Nhã Ca... con đang ở đâu? Tiếng còi tàu hỏa rít lên trong đầu tôi... cứu tôi với..."


Đức bước đến dừng lại sát cạnh bàn số 4. Gã dùng chiếc dùi cui điện gõ mạnh xuống mặt bàn gỗ sồi một tiếng *chát* chói tai. Ánh mắt lỳ lợm của gã quét qua Đăng, rồi dừng lại trên gương mặt trầm mặc của cụ Đạt.


"Hai người đang thì thầm cái gì đấy?" Đức gầm ghè, giọng đầy nghi ngờ. Gã ghé sát khuôn mặt bóng dầu của mình vào Đăng. "Số 302, tao cảnh báo mày. Ở đây không có Nhã Ca, cũng không có hoa hoét gì hết. Mày còn lảm nhảm gây mất trật tự, tao sẽ đưa mày xuống phòng sốc điện ngay lập tức."


Đăng co rúm người lại trên ghế, run rẩy giả tạo, hai mắt nhắm chặt như thể bị kích động bởi tiếng gõ của Đức. Ông không để lộ bất kỳ một vi biểu cảm nào trên cơ mặt có thể khiến gã bảo vệ nghi ngờ.


Cụ Đạt vẫn giữ nguyên phong thái tĩnh lặng. Cụ khẽ gật đầu xã giao với Đức, giọng nói u sầu triết học:


"Bảo vệ Đức, người bạn trẻ này đang bị dày vò bởi những ký ức quá khứ. Tâm trí cậu ấy giống như một cuốn sách bị xé rách, chỉ còn lại những trang giấy vụn. Tôi chỉ đang cố gắng giúp cậu ấy xếp lại chúng bằng những quân cờ vô hại này thôi."


Đức khịt mũi khinh bỉ. Gã nhìn quân cờ tướng sứt sẹo trên bàn, rồi nhìn vết máu trên tay Đăng. "Xếp cái gì mà xếp. Một lũ điên hoang tưởng gặp nhau. Cụ Đạt, cụ khôn hồn thì lo mà dưỡng già đi, đừng có dính dáng đến những đứa mới vào. Bác sĩ Khánh đang theo dõi sát sao phòng này đấy."


Nói rồi, Đức quay lưng tiếp tục sải bước đi tuần dọc hành lang phòng quan sát.


Khi tiếng bước chân của Đức đã xa dần về phía đầu bên kia của phòng, Đăng khẽ mở mắt. Vết rách ở lòng bàn tay trái của ông vẫn nhói đau, nhưng tâm trí ông đã hoàn toàn tập trung. Ông biết thời gian của mình không còn nhiều. Ngày mai, Khánh sẽ bắt đầu ép ông uống thuốc an thần thực tế, và nếu ông không tìm ra sơ đồ của viện trước lúc đó, ông sẽ bị cô lập nhận thức hoàn toàn.


Trong lúc đó, ở bên ngoài pháo đài Vạn An, tại Căn hộ an toàn số 402 ở Quận 4 Sài Gòn.


Nguyễn Thùy Linh đang ngồi trước màn hình máy tính xách tay trong căn phòng gác mái ngột ngạt. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên gương mặt mệt mỏi, đầy quầng thâm của cô trợ lý trẻ. Trên bàn làm việc, những xấp tài liệu pháp lý, sơ đồ đất đai và các bản sao giao dịch bất động sản được dán đầy trên bức tường gỗ phía sau.


Thùy Linh siết chặt tách cà phê đã nguội ngắt, ngón tay cô run nhẹ khi lướt qua một danh sách các công ty vỏ bọc đứng tên Trần Hữu Nghĩa – chồng mới của vợ cũ Phan Đăng.


"Bác sĩ Đăng... thầy đã đúng," Linh thì thầm, giọng cô khàn đi vì thiếu ngủ.


Cô vừa phát hiện ra một mô thức giao dịch bất động sản đáng sợ. Trong vòng ba năm qua, có ít nhất năm vị tỷ phú, doanh nhân VIP thuộc giới thượng lưu Sài Gòn đã đột ngột ký hợp đồng chuyển nhượng các khu đất trị giá hàng trăm tỷ đồng cho các công ty con của Nghĩa với giá rẻ mạt, ngay trước khi họ được chẩn đoán bị loạn thần mãn tính và tự nguyện nhập viện tại Dưỡng trí viện Vạn An.


Mọi giao dịch đều được thực hiện thông qua một quy trình pháp lý hoàn hảo, có chữ ký tươi của nạn nhân trong trạng thái được cho là tỉnh táo. Nhưng Linh biết, đó là kết quả của công nghệ tẩy não hệ thống và sự cưỡng chế bằng hóa chất. Trần Hữu Nghĩa chính là cánh tay nối dài của Lâm Gia Thế, kẻ chuyên đi thâu tóm tài sản của các nạn nhân sau khi họ bị dòng họ Lâm dán nhãn điên loạn.


Linh lật mở một tệp hồ sơ lưu trữ cũ, phát hiện ra một chi tiết chấn động: chiếc bật lửa Dupont mạ vàng khắc logo Vạn An mà Nghĩa luôn mang theo bên mình thực chất là một món quà tặng đặc quyền chỉ dành riêng cho các thành viên cốt lõi của hội đồng quản trị dự án nghiên cứu chuyển di ký ức bất hợp pháp. Nghĩa không chỉ là một đối tác làm ăn nhỏ; gã là một mắt xích tài chính khổng lồ đứng sau bảo trợ cho các hoạt động bẩn của viện dưỡng trí.


Cô lập tức dùng chiếc điện thoại Nokia 1280 bảo mật để gửi một tin nhắn mã hóa ngoại tuyến cho Trung tá Hùng: *"Nghĩa đã thâu tóm xong khu đất Quận 3 của học giả Lâm Văn Đạt. Mạng lưới VIP bị hại đã rõ. Đăng đang gặp nguy hiểm cực lớn tại B4. Chúng ta phải hành động khẩn cấp."*


Quay trở lại Phòng quan sát chung của Phân khu B4, Dưỡng trí viện Vạn An.


Tiếng chuông báo giờ sinh hoạt chung kết thúc vang lên chói tai. Hệ thống loa phát thanh phát ra những âm thanh rè rè của bản nhạc giao hưởng chậm rãi – thứ âm nhạc được dùng để điều hòa sóng não bệnh nhân về trạng thái thụ động.


Nguyễn Văn Đức bước đến bàn số 4, hai gã bảo vệ Đại Ưng đi phía sau cầm sẵn còng tay y tế bằng vải mềm.


"Hết giờ sinh hoạt. Số 302, đứng dậy quay về phòng giam riêng biệt," Đức ra lệnh, giọng gã lạnh lùng như băng.


Đăng lóng ngóng đứng dậy, bả vai khom xuống, hai mắt lờ đờ nhìn cụ Đạt như thể không muốn rời đi. Ông biết đây là cơ hội cuối cùng để lấy được manh mối từ vị học giả già trước khi bị cô lập hoàn toàn trong phòng biệt giam 302.


Cụ Lâm Văn Đạt khẽ đứng dậy, cụ thu dọn những quân cờ tướng sứt sẹo vào chiếc hộp gỗ nhỏ. Khi đi ngang qua sát cạnh Đăng dưới sự giám sát của Đức, cụ Đạt bất ngờ vấp nhẹ chân vào cạnh bàn, chiếc hộp gỗ rơi xuống đất, những quân cờ văng tung tóe dưới chân Đăng.


"Cái ông già này! Đi đứng kiểu gì thế!" Đức gầm lên, gã bước lên một bước, thô bạo đẩy cụ Đạt lùi lại.


Đăng lập tức quỳ sụp xuống sàn, giả vờ như một đứa trẻ hoảng sợ, hai tay quơ quào hỗn loạn để nhặt những quân cờ. Ông khéo léo dùng lòng bàn tay trái đang quấn gạc đè lên một quân cờ nằm sát chân mình.


Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, cụ Đạt khẽ cúi người xuống sát tai Đăng để nhặt chiếc hộp gỗ. Vị học giả già không nhìn Đăng, nhưng khóe môi cụ khẽ động, thì thầm vào tai ông bằng một giọng nói cực nhỏ, trầm ấm nhưng mang một sức nặng triết học kinh hoàng:


"*Bán dạ chung thanh đáo khách thuyền...

Mật mã nằm trong ba chữ cuối của dòng sông chảy ngược.*"


Đó là một câu thơ cổ trong bài *Phong Kiều Dạ Bạc* của Trương Kế. Nhưng cụ Đạt đã thay đổi ngữ cảnh, ám chỉ đến một mật mã không gian được ngụy trang dưới dạng văn chương.


Đăng cảm nhận được nhịp tim mình đập mạnh liên hồi trong lồng ngực. *Ba chữ cuối của dòng sông chảy ngược. Mật mã chỉ hướng đến khu biệt lập B4 – nơi Nhã Ca đang bị giam giữ.*


Đức thô bạo giật mạnh gáy áo bệnh nhân của Đăng, lôi xộc ông đứng dậy khỏi sàn nhà lạnh ngắt: "Đủ rồi! Đi về phòng ngay!"


Đăng để mặc cho họ áp tải đi, hai mắt ông trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định, nhưng bộ não của ông đang điên cuồng phân tích câu thơ cổ của cụ Đạt.


*Bán dạ chung thanh... tiếng chuông nửa đêm... tiếng còi tàu hỏa ga Bình Dương lúc hai giờ sáng... Dòng sông chảy ngược chính là hệ thống đường ống thông gió áp suất khí của viện dưỡng trí. Ba chữ cuối...*


Khi cánh cửa sắt phòng biệt giam 302 sập khóa lại phía sau, Phan Đăng đứng lặng người trong bóng tối ngột ngạt. Ông khẽ mở lòng bàn tay trái đang quấn gạc rỉ máu, chạm vào chiếc lắc bạc của con gái Nhã Ca.


Lời thì thầm của cụ Đạt vẫn vang vọng bên tai ông như một chiếc chìa khóa duy nhất mở ra cánh cửa dẫn vào hang cọp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!