Thủ Tục Nhập Viện
Chiếc xe cứu thương mang logo dập nổi của Tập đoàn Y tế Vạn An lao đi trong màn mưa trắng xóa của buổi trưa Sài Gòn, để lại sau lưng những con đường rợp bóng cây sấu của Thảo Điền và những dải băng niêm phong màu vàng rách nát của phòng khám Tâm An. Bên trong khoang xe chật hẹp, mùi cồn sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi da ghế giả tạo nên một thứ hỗn hợp không khí ngột ngạt, khó thở. Phan Đăng ngồi bất động trên chiếc ghế nệm hẹp, hai tay bị khống chế bởi chiếc đai bảo tàng y tế mềm buộc ngang hông. Ông không phản kháng. Đôi mắt ông, sau khi đã tháo bỏ chiếc kính gọng vàng mỏng quen thuộc, trở nên sâu hoắm và mờ đục dưới ánh đèn neon vàng vọt của trần xe.
Lòng bàn tay trái của Đăng nhói lên từng cơn buốt sắc. Bên dưới lớp gạc y tế quấn chặt mà Khánh đã sơ hở bỏ qua, chiếc lắc tay bạc nhỏ khắc tên 'Nhã Ca' đang tì mạnh vào vết rách da rỉ máu. Cơn đau vật lý cấp tính truyền thẳng qua tủy sống, phóng một luồng xung điện mạnh mẽ vào vỏ não thùy trán trước, giữ cho nhận thức của ông tỉnh táo tuyệt đối trước tác động gây buồn ngủ của dư lượng Haloperidol còn sót lại trong huyết quản. Ông biết mình đang đi đâu. Chiếc xe đang di chuyển về hướng Bắc, vượt qua ranh giới hành chính của thành phố để tiến sâu vào vùng đất Bình Dương – nơi Dưỡng trí viện Vạn An tọa lạc biệt lập giữa những rừng cao su âm u.
Sau gần hai tiếng đồng hồ di chuyển trong im lặng, tiếng lốp xe nghiến trên đường nhựa mịn đột ngột chuyển sang tiếng xình xịch của sỏi đá. Chiếc xe giảm tốc. Qua ô cửa kính nhỏ bám đầy nước mưa, Đăng nhìn thấy cánh cổng sắt khổng lồ của Dưỡng trí viện Vạn An từ từ mở ra như một cái miệng thép khổng lồ nuốt chửng chiếc xe vào bên trong. Khuôn viên viện dưỡng trí rộng lớn nhưng lạnh lẽo, bao quanh bởi những bức tường bê tông cao bốn mét có chăng dây kẽm gai điện tử. Không có tiếng chim hót, không có bóng dáng người qua lại, chỉ có tiếng mưa quất liên hồi vào những tán lá cao su rậm rạp phía xa.
Chiếc xe dừng hẳn trước sảnh của Phân khu tiếp nhận. Cửa sau mở ra, luồng gió lạnh mang theo hơi nước mưa thốc thẳng vào trong khoang xe. Hai gã bảo vệ vạm vỡ mặc đồng phục đen của Công ty Dịch vụ Bảo vệ Đại Ưng thô bạo tháo dây đai khống chế và áp tải Đăng bước xuống xe. Lối vào phân khu tiếp nhận là một hành lang dài vô trùng, tường sơn màu trắng sữa không có bất kỳ góc cạnh sắc nhọn nào, dưới sàn lát gạch vinyl chống trượt màu xám nhạt.
"Đi thẳng, không được nhìn nghiêng ngửa," gã bảo vệ đi bên phải gầm ghè, bàn tay gân guốc siết chặt lấy bả vai trái đang ê ẩm của Đăng.
Đăng cúi đầu, để lộ bờ vai hơi khom xuống và bước đi lảo đảo của một kẻ bị loạn thần cấp tính. Ông đang áp dụng kỹ thuật ngụy trang lâm sàng ở mức độ cao nhất. Mọi chuyển động cơ thể của ông lúc này đều phải phản ánh chính xác trạng thái suy nhược thần kinh và mất định hướng không gian để đánh lừa hệ thống giám sát camera AI đang quét liên tục dọc trần nhà.
Họ đưa ông vào một căn phòng tiếp nhận nhỏ, biệt lập và lạnh ngắt. Giữa phòng chỉ có một chiếc bàn kim loại bắt vít chặt xuống sàn và hai chiếc ghế nhựa đúc nguyên khối. Nguyễn Văn Đức, gã Đội phó an ninh của dưỡng trí viện với gương mặt lỳ lợm và vết xăm hình xoắn ốc nhỏ ở cổ tay, đã đứng chờ sẵn từ trước. Gã hất hàm ra hiệu cho hai nhân viên Đại Ưng:
"Thực hiện thủ tục tịch thu tư trang theo quy chuẩn B4. Kiểm tra kỹ các nếp gấp quần áo."
Một gã bảo vệ bước lên, thô bạo lột bỏ chiếc áo khoác măng-tô sẫm màu của Đăng. Đăng đứng im, nhưng mọi tế bào thần kinh của ông đều căng lên như dây đàn khi nhìn thấy chiếc áo khoác bị ném lên bàn kim loại. Bên trong túi áo măng-tô đó là chiếc máy ghi âm cơ học Sony TCM-200DV – thiết bị duy nhất lưu trữ bản ghi âm buổi trị liệu số 4, lá bài tẩy tối thượng chứng minh Tô Lâm tự rạch tay vu khống ông.
Đức cầm chiếc áo khoác lên, lục lọi kỹ lưỡng các túi ngoài rồi thọc tay vào túi trong. Ngón tay gã chạm vào lớp vỏ kim loại lạnh của chiếc máy ghi âm. Gã rút nó ra, lật qua lật lại dưới ánh đèn neon.
"Một chiếc máy ghi âm cơ học cũ?" Đức nhướng mày, ánh mắt nghi ngờ quét qua gương mặt lờ đờ của Đăng. "Bệnh nhân loạn thần mang theo cái này để làm gì?"
Đăng không trả lời trực diện. Ông để khóe miệng hơi giật nhẹ, hai mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không trống rỗng phía sau đầu Đức, lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc, đứt quãng:
"Tiếng khóc... nó nằm trong băng... mimosa... bông hoa màu vàng đang cháy dưới sàn nhà... các người không nghe thấy sao?"
Đức khịt mũi, vẻ khinh bỉ lộ rõ trên gương mặt. Gã ném chiếc máy ghi âm vào chiếc khay nhựa chứa tư trang tịch thu cùng với chiếc ví tiền và thắt lưng của Đăng. "Điên nặng rồi. Tịch thu toàn bộ. Chuyển sang cho bác sĩ Khánh kiểm định dữ liệu."
Đăng nhìn chiếc máy ghi âm bị bỏ vào khay nhựa, lòng ông thắt lại. Việc mất đi chiếc máy ghi âm cơ học là một cái giá đắt đỏ mà ông bắt buộc phải trả. Nếu ông cố tình che giấu hoặc giật lại chiếc máy, Đức sẽ lập tức tiến hành khám xét thân thể cưỡng bức, và khi đó, chiếc lắc tay bạc giấu trong lớp gạc quấn lòng bàn tay trái chắc chắn sẽ bị phát hiện. Chiếc lắc bạc đó là mỏ neo thực tại cuối cùng của ông, ông không thể mất nó. Ông buộc phải buông bỏ chiếc khiên pháp lý để bảo vệ mỏ neo sinh tử.
"Cởi bỏ toàn bộ quần áo ngoài. Khoác bộ đồ bệnh nhân này vào," Đức ném một bộ quần áo sọc xanh trắng bằng vải thô lên bàn.
Đăng lóng ngóng cởi bỏ chiếc áo vest ghi-lê xám tro phẳng phiu, chiếc sơ mi trắng đã lấm lem vết máu của Tô Lâm. Khi chỉ còn mặc chiếc quần lót, ông khéo léo dùng tay phải che hờ lấy lòng bàn tay trái đang quấn gạc. Đức bước lên, dùng kéo y tế cắt bỏ lớp băng gạc cũ đã bám máu khô trên tay Đăng để kiểm tra vết thương.
Đồng tử của Đăng co thắt lại. Dưới lớp gạc, vết rách sâu ở lòng bàn tay trái hiện ra, thịt đỏ hằn lên vết hằn sắc nhọn của chiếc lắc bạc đang bị ép chặt vào bên trong. Chiếc lắc bạc nhỏ nằm dọc theo xương bàn tay, bị che phủ bởi vệt máu đông và dịch mô rỉ ra.
Đức nhíu mày nhìn vết thương: "Vết rách sâu đấy. Do mảnh thủy tinh ngày hôm qua ở phòng số 4 à?"
"Máu... máu của Nhã Ca đang chảy dưới đất..." Đăng lẩm bẩm, cơ thể ông khẽ run lên giả tạo như thể bị kích ứng bởi cơn đau.
"Được rồi, quấn gạc mới vào cho hắn. Đừng để nhiễm trùng trước khi thực hiện liệu trình," Đức ra lệnh cho hộ lý trực ban mà không hề mảy may nghi ngờ rằng bên trong vết thương đó là một vật thể kim loại quý giá.
Khi bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng rộng thùng sình được khoác lên người, Đăng cảm nhận được sự cô độc và ngột ngạt tột độ của một kẻ đã bị tước đoạt hoàn toàn căn tính xã hội. Ông không còn là Tiến sĩ, Bác sĩ Phan Đăng – chuyên gia tâm lý lâm sàng hàng đầu nữa. Giờ đây, ông chỉ là bệnh nhân số 302, một con số vô danh trong hệ thống kiểm soát nhận thức của Tập đoàn Vạn An.
Cửa phòng tiếp nhận mở ra. Bác sĩ Trương Quốc Khánh bước vào. Gã mặc một chiếc áo blouse trắng tinh khôi cắt may tinh xảo, đeo kính gọng đen thời trang, mái tóc chải keo bóng loáng không một sợi lệch lạc. Sự chỉn chu, sạch sẽ của Khánh đối lập hoàn toàn với vẻ nhếch nhác, rách rưới của Đăng lúc này. Gã bước đi thong thả, gương mặt lộ rõ vẻ đắc thắng ái kỷ tột độ của kẻ vừa lật đổ được bức tượng đài lớn nhất ngành y.
Khánh ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện Đăng, đặt tập hồ sơ bệnh án có dấu đỏ của Hội đồng Y khoa xuống bàn kim loại. Gã đẩy tờ đơn tự nguyện điều trị về phía Đăng, kèm theo một cây bút máy mạ vàng:
"Anh Đăng, người đồng nghiệp cũ đáng kính của tôi," Khánh lên tiếng, chất giọng gã dịu dàng đến mức ghê tởm. "Thủ tục nhập viện của anh đã hoàn tất tám mươi phần trăm. Chỉ còn thiếu một chữ ký cuối cùng của anh vào tờ đơn tự nguyện điều trị này để hợp thức hóa hồ sơ bệnh án trước đoàn thanh tra của Sở. Anh biết luật y khoa mà, đúng không? Chữ ký của anh sẽ giúp chúng tôi dễ dàng áp dụng các phác đồ hóa dược trị liệu phù hợp nhất cho anh."
Đăng nhìn chằm chằm vào tờ giấy, hai tay ông đặt trên đùi khẽ run nhẹ. Ông sử dụng kỹ năng *Kiểm soát Lâm sàng (Clinical Control)* để điều hòa hệ thần kinh thực vật của mình. Nhịp thở của ông được duy trì đều đặn ở mức 14 nhịp/phút, nhịp tim giữ ở mức 72 nhịp/phút dù lồng ngực ông đang nghẹn đắng sự giận dữ. Ông biết Khánh muốn dùng chữ ký này để tước bỏ hoàn toàn quyền tự vệ pháp lý của ông sau này, biến cuộc giam giữ cưỡng chế thành một ca điều trị tự nguyện hợp pháp.
"Tôi... tôi phải tìm Nhã Ca..." Đăng nói, giọng ông run rẩy, lầm bầm vô nghĩa. "Con bé đang khóc ở Bình Dương... tiếng còi tàu... tôi nghe thấy tiếng còi tàu hỏa..."
Khánh khẽ nhếch môi cười nhạt. Gã nghiêng người về phía trước, ghé sát gương mặt bóng bẩy của mình vào Đăng, ánh mắt sắc lẹm của gã tập trung quan sát đáp ứng đồng tử (pupillary response) của đối phương:
"Anh Đăng, anh vẫn chưa tỉnh mộng sao? Nhã Ca của anh đã chết mười năm trước rồi. Chính sự hoang tưởng và mải mê công việc của anh đã giết chết con bé. Anh có biết vì sao Quỳnh Chi lại ghê tởm anh đến mức phải ly hôn và ký giấy đưa anh vào đây không? Vì chị ấy không thể chịu đựng nổi một gã chồng điên loạn suốt ngày ôm khít chiếc lắc bạc của đứa con đã chết mà nói chuyện một mình. Anh đã hủy hoại gia đình mình, và giờ anh đang hủy hoại chính mình."
Đòn tấn công tâm lý của Khánh cực kỳ tàn nhẫn và chính xác. Gã đang dùng đúng những từ khóa sang chấn mạnh nhất – cái chết của con gái, sự phản bội của vợ cũ, mặc cảm tội lỗi gia đình – để kích hoạt cơn loạn thần thực sự của Đăng.
Trong một khoảnh khắc, nhịp tim của Đăng tăng vọt lên 95 nhịp/phút. Cơn đau đầu co thắt thùy trán ập đến dữ dội do dư lượng Haloperidol bị kích thích bởi Adrenaline. Ông cảm nhận được mùi hoa mimosa vô hình đang lấp đầy khoang mũi, tiếng khóc của Nhã Ca bắt đầu vang vọng bên tai. Ranh giới tỉnh táo của ông lung lay dữ dội trước bờ vực sụp đổ.
Ngay lập tức, Đăng siết chặt nắm tay trái. Cạnh sắc của chiếc lắc bạc bên dưới lớp gạc mới quấn đâm mạnh vào vết rách da trong lòng bàn tay. Cơn đau buốt nhói như một luồng điện lạnh ngắt dội thẳng lên đại não, bẻ gãy hoàn toàn chuỗi liên tưởng ảo giác khứu giác.
Ông kích hoạt *Nhận thức Phân mảnh Chủ động (Active Fragmented Cognition)*. Ông chủ động chia tách luồng suy nghĩ của mình làm hai phần. Phần nhận thức cốt lõi, lạnh lùng như một cỗ máy phân tích lâm sàng, âm thầm ghi nhận: *Khánh đang sử dụng kỹ thuật gieo rắc ám thị tội lỗi để kiểm tra phản ứng đồng tử. Gã muốn thấy đồng tử của mình co thắt mạnh do lo âu thực sự.*
Phần nhận thức ngụy trang bên ngoài của Đăng lập tức phản hồi bằng cách mô phỏng một cơn hoang tưởng hệ thống điển hình. Ông chủ động thả lỏng cơ mặt, để đồng tử giãn rộng tối đa, ánh mắt trở nên trân trối, vô hồn nhìn vào khoảng không trống rỗng phía sau đầu Khánh. Khóe miệng ông chảy ra một vệt nước bọt mỏng, hai tay cào nhẹ xuống mặt bàn kim loại rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc:
"Mimosa... những bông hoa màu vàng đang mọc ra từ mắt của cậu, Khánh ạ... chúng đang hút máu... tiếng còi tàu hỏa đang chạy qua thùy trán của tôi... rầm rầm... rầm rầm..."
Khánh chăm chú quan sát biểu cảm khuôn mặt của Đăng. Gã thấy đồng tử Đăng giãn rộng không có phản xạ điều tiết khi nhắc đến Nhã Ca, cơ mặt run rẩy không kiểm soát, ngôn ngữ hành vi phân rã hoàn toàn. Đối với một bác sĩ tâm thần lâm sàng như Khánh, đây là những triệu chứng thực thể không thể làm giả của một ca loạn thần cấp tính do suy nhược vỏ não thùy trán sau chấn thương tâm lý cực hạn kết hợp độc chất Haloperidol.
Sự tự phụ ái kỷ của Khánh hoàn toàn được thỏa mãn. Gã tin rằng mình đã đánh bại hoàn toàn bộ não thiên tài của Phan Đăng, biến người tiền bối kiêu ngạo ngày nào thành một kẻ điên loạn thực sự.
Gã rút tờ giấy tự nguyện điều trị lại, nhếch môi cười khinh bỉ:
"Không cần anh ký nữa, Đăng ạ. Trạng thái nhận thức của anh hiện tại đã hoàn toàn mất năng lực hành vi dân sự. Với tư cách là Viện trưởng lâm thời, tôi có quyền ký lệnh cưỡng chế điều trị đặc biệt cho anh mà không cần sự đồng ý của bệnh nhân."
Khánh cầm cây bút máy mạ vàng, dứt khoát ký tên và đóng dấu đỏ của Dưỡng trí viện Vạn An lên tập hồ sơ bệnh án của Phan Đăng. Gã ngẩng đầu nhìn Nguyễn Văn Đức đang đứng ở cửa:
"Chuyển bệnh nhân 302 về phòng quan sát chung của Phân khu B4. Thực hiện chế độ giám sát camera hai mươi tư trên bảy. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu phác đồ hóa dược liều cao để ổn định thùy trán cho ông ấy."
"Rõ, thưa bác sĩ Khánh," Đức gật đầu.
Hai gã bảo vệ Đại Ưng bước lên, thô bạo kéo Đăng đứng dậy khỏi chiếc ghế nhựa. Đăng để mặc cho họ áp tải, cơ thể ông mềm nhũn, bước đi lảo đảo, đầu ngoẹo sang một bên như một thực thể không còn ý chí tự vệ. Nhưng bên trong vùng nhận thức cốt lõi được bảo vệ bởi mỏ neo đau đớn ở lòng bàn tay, ông âm thầm ghi nhận: *Thâm nhập thành công bước đầu. Đã vượt qua bộ lọc lâm sàng của Khánh mà không bị phát hiện tỉnh táo. Mục tiêu tiếp theo: phòng quan sát chung Phân khu B4.*
Họ áp tải ông bước ra khỏi phòng tiếp nhận, dọc theo hành lang dài vô trùng dẫn sâu vào bên trong phân khu B4. Tiếng mưa xối xả ngoài trời xa dần, thay thế bằng tiếng u u đều đều của hệ thống thông gió công nghiệp dưới lòng đất.
Khi chiếc cửa sắt khổng lồ của phòng tiếp nhận khóa lại phía sau bằng một tiếng *cạch* lạnh lùng của chốt từ tính cơ học, Phan Đăng khẽ ngẩng đầu lên trong tích tắc.
Ở góc hành lang tối tăm phía trước, sát lối vào khu quan sát chung, ông nhìn thấy một thanh niên gầy gò mặc bộ đồ bệnh nhân rách rưới đang quỳ sụp dưới sàn. Gã đang gào thét hoảng loạn, hai bàn tay gầy trơ xương liên tục cào cấu điên cuồng vào da thịt của chính mình. Trên hai cánh tay và cổ gã đầy những vết cào sâu rỉ máu, tạo thành những ký hiệu hình xoắn ốc ngược kỳ lạ – thứ ký hiệu bạo lực vô thức mà Tô Lâm thường vẽ trên giấy nháp.
Đó là một bệnh nhân cũ từng bị Tô Lâm thao túng tâm lý lâm sàng trước khi bị đưa vào đây để tẩy xóa nhận thức.
Đồng tử của Đăng co thắt lại trong bóng tối. Trận chiến sinh tử tại địa ngục Vạn An này chỉ mới thực sự bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!