Điểm Cuối Của Sự Tỉnh Táo
Cơn mưa rào cuối tháng Năm của Sài Gòn trút xuống Thảo Điền một cách mù mịt, quất liên hồi vào những tấm kính cường lực của phòng làm việc riêng thuộc phòng khám Tâm An. Tiếng mưa rít qua các khe hở cơ khí hòa cùng tiếng còi xe cứu thương từ xa dội lại, tạo thành một dải âm tần hỗn loạn, bóp nghẹt bầu không khí vốn dĩ đã vô trùng và lạnh lẽo bên trong.
Phan Đăng đứng bất động giữa phòng. Vạt áo vest ghi-lê màu xám tro của ông vẫn còn loang lổ những vệt máu đỏ sậm đã khô cứng của Tô Lâm – kết quả của một buổi trị liệu số 4 đẫm máu mà kẻ thù đã dày công dàn dựng. Lòng bàn tay trái của ông, nơi vết rách sâu do cạnh sắc của chiếc lắc bạc ghim vào từ đêm trước, đang nhói lên từng cơn buốt nhức dưới lớp gạc y tế quấn vội. Nhưng nỗi đau thể xác đó lúc này lại là mỏ neo duy nhất giữ cho thùy trán trước của ông không bị cuốn vào cơn bão hoảng loạn.
Đối diện ông, bác sĩ Trương Quốc Khánh đứng thẳng người, bàn tay gã vuốt phẳng nếp áo blouse trắng tinh khôi một cách đầy ngạo nghễ. Trên tay gã, tờ giấy quyết định cưỡng chế điều trị tâm thần lâm sàng có chữ ký tươi của Lê Quỳnh Chi – vợ cũ của Đăng – vẫn còn thơm mùi mực mới. Khánh nhếch môi, nụ cười của gã mang đầy vẻ đố kỵ và đắc thắng của một kẻ ái kỷ vừa lật đổ được bức tượng đài y khoa lớn nhất thành phố.
"Anh Đăng... anh nghe thấy tiếng còi xe bên ngoài rồi chứ?" Khánh khẽ đẩy gọng kính đen thời trang, giọng điệu dịu dàng đến ghê tởm. "Hội đồng y khoa và Sở Y tế không thể dung thứ cho một bác sĩ tâm thần bị loạn thần hoang tưởng nặng, kẻ đã kích động bệnh nhân VIP tự sát ngay trong phòng trị liệu của mình. Chữ ký của chị Chi là tấm vé cuối cùng cứu anh khỏi chiếc còng số tám của cảnh sát hình sự. Hãy chấp nhận thực tại đi, anh đã điên rồi."
Đăng nhìn thẳng vào đồng tử của Khánh. Bằng kỹ thuật phân tích vi biểu cảm (micro-expressions), ông nhận ra sự rung động rất nhẹ ở khóe mắt trái của đối phương – đó là biểu hiện của sự lo âu ngầm ẩn dưới lớp vỏ bọc tự tin. Khánh sợ. Gã sợ Đăng sẽ đưa ra bản ghi âm buổi điều trị số 4 để lật ngược thế cờ. Nhưng Khánh không biết rằng, chiếc máy ghi âm cơ học Sony TCM-200DV đang nằm im lìm trong túi áo khoác măng-tô sẫm màu mà Đăng vắt hờ trên ghế bành.
"Tôi không điên, Khánh ạ," Đăng nói, giọng ông trầm ấm, đều đặn đến mức phi thực tế, nhịp tim được kiểm soát hoàn hảo ở mức 68 nhịp/phút nhờ liệu pháp điều hòa sinh học tự thân. "Và cậu biết rõ điều đó hơn bất kỳ ai. Nhưng nếu cậu muốn tôi bước vào Dưỡng trí viện Vạn An... tôi sẽ đi."
Khánh hơi khựng lại trước thái độ bình thản đến lạnh lùng của Đăng. Gã chưa kịp lên tiếng thì tiếng rầm rập của những bước chân dồn dập ngoài hành lang đã cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
Cánh cửa bọc nỉ cách âm của văn phòng bị đẩy mạnh ra. Ủy viên Hội đồng y khoa biến chất Nguyễn Văn Sâm bước vào đầu tiên, theo sau là bốn nhân viên thanh tra của Sở Y tế mặc trang phục công chức nghiêm nghị, và ba gã đàn ông vạm vỡ mặc đồng phục đen của Công ty Dịch vụ Bảo vệ Đại Ưng – lực lượng cưỡng chế thực địa được Tập đoàn Vạn An thuê trọn gói.
Nguyễn Văn Sâm, gã đàn ông ngoài năm mươi tuổi với cái đầu hói và cặp kính cận gọng nhựa dày, quăng mạnh tập hồ sơ có dấu đỏ xuống bàn làm việc của Đăng. Gã hất hàm, giọng nói khàn đặc đầy tính áp đặt:
"Bác sĩ Phan Đăng! Theo đơn tố cáo khẩn cấp của bệnh nhân Trịnh Kim Anh về hành vi lạm dụng tình dục trị liệu, kết hợp với vụ việc bệnh nhân Tô Lâm tự sát hụt ngày hôm qua, Hội đồng Y khoa Thành phố phối hợp cùng Thanh tra Sở Y tế quyết định: Tạm đình chỉ Giấy phép hành nghề y khoa lâm sàng của ông kể từ mười giờ sáng ngày hôm nay. Đồng thời, niêm phong toàn bộ cơ sở phòng khám Tâm An để phục vụ công tác điều tra toàn diện."
Từ phía sau, y tá trưởng Mai Thị Xuân lao vào chắn trước bàn làm việc. Gương mặt người phụ nữ trung niên tái nhợt vì giận dữ, nhưng bà vẫn cố giữ giọng điệu hành chính chuẩn mực để bảo vệ phòng khám:
"Thưa ông Sâm! Quyết định niêm phong đột xuất này hoàn toàn sai quy trình! Theo luật định, chúng tôi phải được thông báo trước ít nhất hai mươi tư giờ bằng văn bản chính thức từ Giám đốc Sở, chứ không phải một tờ lệnh tạm thời chỉ có chữ ký của một ủy viên hội đồng như ông! Tôi yêu cầu các ông xuất trình giấy ủy quyền đóng dấu đỏ của Thanh tra Sở!"
Sâm đỏ mặt, gã quát lên: "Bà Xuân! Đây là trường hợp khẩn cấp có yếu tố nguy hiểm tính mạng bệnh nhân! Chúng tôi có quyền áp dụng các biện pháp ngăn chặn tạm thời!"
"Ngăn chặn tạm thời cũng phải tuân thủ Luật tố tụng hành chính!" Xuân không lùi bước, bà đứng chắn trước tủ hồ sơ VIP, hai tay dang rộng. "Tôi sẽ gọi điện trực tiếp cho văn phòng pháp chế của Sở để kiểm tra tính xác thực của quyết định này. Trong thời gian đó, không một ai được phép chạm vào hệ thống máy chủ hay tài liệu bảo mật của bệnh nhân!"
Sự khéo léo và kiên quyết của y tá Xuân đã tạo ra một nút thắt hành chính nghẹt thở ngay tại hiện trường. Sâm và các nhân viên thanh tra bắt đầu lúng túng, họ phải đứng lại để tranh luận và đưa ra các văn bản đối chiếu.
Đăng tận dụng đúng khoảng trống thời gian quý giá đó. Ông khẽ lùi lại phía sau bức bình phong gỗ, hướng về phía lối đi thông sang phòng lưu trữ hồ sơ bảo mật. Trợ lý Nguyễn Thùy Linh đã đứng chờ sẵn ở đó từ trước, gương mặt cô gái trẻ đầm đìa nước mắt, tay ôm chặt chiếc ba lô vải chứa các ổ cứng sao lưu.
Đăng rút từ trong túi quần ra chiếc Chìa khóa vạn năng bằng thép cũ – di vật của cha ông để lại. Ông tra khóa vào ổ của tủ tài liệu bảo mật vật lý, mở hộc tủ sâu nhất và lấy ra chiếc ổ cứng di động màu đen. Đây là thiết bị lưu trữ ngoại tuyến duy nhất chứa Tệp phân tích phổ âm học (Spectrogram) giọng nói của Nhã Ca và tiếng còi tàu ga Bình Dương – chứng cứ sinh học tối thượng khẳng định con gái ông còn sống.
"Linh," Đăng thì thầm, giọng ông dứt khoát nhưng ấm áp đầy tin tưởng. "Cầm lấy cái này. Đi lối cửa sau của phòng thay đồ thực tập sinh. Mang thẳng đến Căn hộ an toàn số 402 ở Quận 4. Hoàng và Hùng đang đợi em ở đó."
"Bác sĩ... còn thầy thì sao?" Linh khóc nghẹn, hai tay cô run rẩy khi nhận lấy chiếc ổ cứng lạnh ngắt. "Họ sẽ đưa thầy đến viện dưỡng trí... Khánh sẽ dùng hóa chất để hủy hoại thần kinh của thầy..."
"Tôi phải đi, Linh ạ," Đăng nhìn sâu vào mắt cô trợ lý, ánh mắt ông toát lên một sự tỉnh táo đến lạnh lùng. "Dưỡng trí viện Vạn An chính là nơi họ đang giam giữ Nhã Ca dưới danh tính giả Lâm Mỹ An. Nếu không bước vào đó với tư cách một bệnh nhân, tôi sẽ không bao giờ vượt qua được hệ thống an ninh ba lớp của họ để đưa con bé ra ngoài. Đây không phải là sự đầu hàng, đây là một cuộc thâm nhập chiến thuật. Hãy nhớ kỹ: tệp phổ âm học này là mỏ neo thực tại duy nhất của tôi bên ngoài đời thực. Giữ nó an toàn bằng mọi giá."
Linh gật đầu trong nước mắt. Cô nhét chiếc ổ cứng vào sâu trong ba lô, kéo khóa lại rồi lách người qua cánh cửa thoát hiểm nhỏ dẫn ra con hẻm phía sau phòng khám, biến mất vào màn mưa trắng xóa của Thảo Điền.
Đăng thở ra một hơi dài. Ông quay trở lại văn phòng chính ngay khi cuộc tranh luận giữa y tá Xuân và Nguyễn Văn Sâm đạt đến đỉnh điểm căng thẳng.
"Bà Xuân, tránh ra!" Khánh sốt ruột ra lệnh cho hai gã bảo vệ Đại Ưng bước lên. "Tịch thu ngay lập tức tất cả máy tính làm việc của bác sĩ Đăng và tủ hồ sơ bệnh án VIP! Chúng ta cần thu hồi tất cả dữ liệu điều trị của bệnh nhân Tô Lâm!"
"Dừng lại đi, Khánh," Đăng bước ra khỏi bức bình phong, giọng ông vang lên đầy uy lực khiến hai gã bảo vệ phải dừng bước theo bản năng. "Tôi đồng ý ký vào biên bản tạm đình chỉ và chấp nhận lệnh cưỡng chế điều trị của Hội đồng."
Sâm mừng rỡ, gã vội vàng đẩy tờ biên bản về phía Đăng: "Anh Đăng, anh là người hiểu luật y khoa. Hợp tác là lựa chọn khôn ngoan nhất của anh lúc này."
Đăng cầm cây bút máy, ông không vội ký mà nhìn thẳng vào Khánh. Bằng một động tác cực kỳ tự nhiên, ông tháo chiếc kính gọng vàng mỏng đặt xuống bàn, để lộ đôi mắt thâm quầng sâu hoắm nhưng chứa đựng một ý chí thép không thể lay chuyển. Ông đặt bút ký những nét chữ nguệch ngoạc giả tạo lên tờ biên bản – một hành động tự tước bỏ quyền công dân và danh tiếng chính thống của mình để đổi lấy cơ hội thâm nhập hang cọp.
Khánh bước lên, ánh mắt gã quét nhanh qua người Đăng đầy nghi ngờ. Gã biết Đăng là một chuyên gia đấu trí lâm sàng, gã sợ Đăng vẫn còn giấu giếm thứ gì đó.
"Chờ đã," Khánh lạnh lùng nói. "Để đảm bảo an toàn y tế, chúng tôi cần khám xét người anh trước khi đưa lên xe áp tải. Anh Đăng, anh đang giấu chiếc lắc tay bạc của con gái anh ở đâu?"
Khóe mắt Đăng co thắt nhẹ trong một phần mười giây, nhưng ông lập tức phân tách cảm xúc, đưa gương mặt về trạng thái lờ đờ của một kẻ bị loạn thần cấp tính do thiếu ngủ.
Khánh tự tay lục soát các túi áo khoác măng-tô của Đăng. Gã tìm thấy chiếc đồng hồ quả quýt cơ học Patek Philippe và thô bạo tịch thu nó: "Cái này tạm thời do viện dưỡng trí lưu giữ." Tuy nhiên, khi gã kiểm tra đến lòng bàn tay trái đang quấn gạc của Đăng, Đăng khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn giả tạo, rụt tay lại.
Khánh nhìn vệt máu tươi đang thấm qua lớp gạc trắng, nghĩ rằng đó chỉ là vết thương rách da do xô xát ngày hôm qua nên gã khinh bỉ bỏ qua. Gã không thể ngờ rằng, chiếc lắc tay bạc nhỏ khắc tên 'Nhã Ca' đã được Đăng bí mật luồn sâu vào bên trong lớp gạc quấn chặt quanh lòng bàn tay trái của mình, tì sát vào vết thương đang rỉ máu. Cơn đau nhói từ vết thương rách da mỗi khi chiếc lắc bạc chạm vào da thịt chính là mỏ neo đau đớn vật lý giúp ông duy trì nhận thức tỉnh táo tuyệt đối trước mọi đòn đầu độc hóa chất sau này.
"Đưa ông ấy đi," Khánh ra lệnh.
Hai gã bảo vệ Đại Ưng bước lên, khóa chặt hai tay Đăng bằng thế khóa khống chế y tế mềm, áp tải ông bước ra khỏi văn phòng.
Khi Phan Đăng bước xuống bậc thềm của phòng khám Tâm An, những ánh đèn flash của phóng viên bẩn do Hoàng Kiều điều phối lập tức nhấp nháy liên tục dưới màn mưa tầm tã. Những tiếng la ó, chửi rủa của đám đông bị kích động dội vào tai ông. Phòng khám Tâm An – thánh đường y khoa chính trực mà cha ông đã dày công xây dựng – giờ đây đang bị dán những dải băng niêm phong màu vàng rách nát dưới mưa.
Đăng bước lên chiếc xe cứu thương màu trắng có logo của Tập đoàn Vạn An đang nổ máy chờ sẵn. Trước khi cánh cửa thép dày nặng của xe khép lại, ông ngoái đầu nhìn qua màn mưa bong bóng. Ở góc khuất của con đường Thảo Điền, trợ lý Thùy Linh đang đứng nép mình dưới tán cây sấu, hai tay ôm chặt chiếc ba lô trước ngực, mắt nhìn theo ông trong câm lặng.
Phan Đăng khẽ gật đầu với cô một cái duy nhất. Khóe môi ông mím chặt, ánh mắt ông xuyên qua màn sương mù dày đặc chỉ hướng về phía Bình Dương.
"Chăm sóc phòng khám. Tôi đi đón Nhã Ca về."
Cánh cửa xe cứu thương sập mạnh lại, khóa xích cơ học rít lên khô khốc, đưa người cha và vị bác sĩ chính trực chìm vào bóng tối của cuộc hành trình thâm nhập địa ngục dưỡng trí viện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!