Tiếng Khóc Mười Năm
Phòng trị liệu số 4 của phòng khám tâm lý tư nhân Tâm An luôn ngập trong một thứ ánh sáng vàng dịu, tĩnh lặng và vô trùng. Nằm biệt lập giữa khu biệt thự Thảo Điền, Quận 2, nơi đây được thiết kế như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn khỏi nhịp sống xô bồ, ngột ngạt của Sài Gòn. Những bức tường cách âm tiêu chuẩn Thụy Sĩ dày ba lớp bọc nỉ xám tro, triệt tiêu mọi tạp âm từ bên ngoài xuống dưới mức 10 decibel. Không gian chỉ còn lại tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ quả quýt Patek Philippe bằng vàng ròng đặt trên bàn làm việc bằng gỗ sồi tối màu.
Bác sĩ Phan Đăng ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế bành da màu nâu sẫm. Ông khẽ đưa ngón tay trỏ vuốt dọc theo gọng kính vàng mỏng, mắt chăm chú nhìn vào những hạt bụi li ti đang lơ lửng trong luồng sáng xiên khoai phát ra từ chiếc đèn đứng ở góc phòng. Ở tuổi bốn mươi lăm, Phan Đăng mang vẻ ngoài của một học giả cổ điển: vest ghi-lê may đo chỉn chu, mái tóc chải gọn gàng lộ rõ vài sợi bạc sớm ở hai bên mai, và một đôi mắt thâm quầng sâu hoắm – chứng tích của những đêm mất ngủ kéo dài suốt mười năm qua.
Đối với Phan Đăng, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt không chỉ là công cụ đo nhịp thở lâm sàng của bệnh nhân, mà còn là một mỏ neo thực tại tối thượng. Đó là di vật duy nhất của người cha quá cố, cố Giáo sư Phan Đăng Huy, để lại. Mỗi khi những cơn đau đầu co thắt do chứng suy nhược thần kinh ập đến, Đăng lại tập trung vào tần số 1Hz đều đặn của con lắc cơ học để giữ cho tâm trí mình không bị chìm vào vùng tối của những ký ức phân rã.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng ba tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của ông. Nguyễn Thùy Linh, cô trợ lý lâm sàng hai mươi lăm tuổi, rụt rè bước vào. Trên tay cô ôm khít cuốn sổ ghi chép bìa da màu xanh nhạt trước ngực, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo lắng.
"Thưa bác sĩ Đăng, có một bệnh nhân đặt lịch hẹn khẩn cấp," Linh nói, giọng cô hạ thấp như sợ làm vỡ bầu không khí tĩnh lặng của căn phòng. "Anh ta không có hồ sơ bệnh án cũ, đăng ký dưới tên Tô Lâm. Tôi đã cố giải thích rằng lịch trình của bác sĩ đã kín, nhưng... anh ta đưa ra một phong bì bảo mật có đóng dấu của Tập đoàn Y tế Vạn An."
Phan Đăng khẽ nhíu mày. Cái tên "Vạn An" luôn đi kèm với một sức nặng vô hình trong giới tài phiệt và y khoa Sài Gòn. Đó là một đế chế tài chính khổng lồ, sở hữu hàng loạt bệnh viện tư nhân và các cơ sở dưỡng trí cao cấp. Ông tháo kính, dùng chiếc khăn lụa nhỏ lau nhẹ tròng kính rồi đeo lại, ánh mắt lấy lại vẻ lạnh lùng lâm sàng thường nhật.
"Cho anh ta vào đi, Linh. Ghi chép chi tiết mọi biểu cảm ban đầu tại quầy tiếp tân vào biên bản phụ."
"Dạ rõ, bác sĩ."
Thùy Linh khẽ cúi đầu rồi lùi ra ngoài. Chỉ một phút sau, cánh cửa bọc nỉ cách âm mở ra lần nữa.
Tô Lâm bước vào.
Đăng lập tức kích hoạt kỹ năng Kiểm soát Lâm sàng của mình, đưa mắt quét nhanh từ đầu đến chân người mới đến trong vòng chưa đầy hai giây. Tô Lâm khoảng ba mươi tuổi, dáng người thanh mảnh, lịch lãm trong chiếc áo sơ mi lụa trắng cài kín cổ và quần tây may đo tối màu. Mái tóc gã cắt tỉa thời trang, gương mặt thư sinh mang một nụ cười nhã nhặn, thánh thiện. Tuy nhiên, dưới lăng kính của một chuyên gia phân tích hành vi cấp cao, Đăng nhận ra những điểm bất thường: bước đi của Tô Lâm quá nhẹ, nhịp độ di chuyển đều đặn một cách nhân tạo, và đôi mắt gã – một màu đen sâu thẳm, lạnh lẽo, hoàn toàn không gợn sóng hay có bất kỳ biểu cảm ấm áp nào của con người.
"Chào bác sĩ Phan Đăng," Tô Lâm lên tiếng, giọng nói trầm ấm, có tần số ổn định đáng ngạc nhiên. Gã chủ động kéo chiếc ghế bành đối diện và ngồi xuống.
Theo Quy tắc Ranh giới Chuyên môn, chiếc ghế bành của bệnh nhân luôn được đặt cách ghế của bác sĩ đúng 1.5 mét, tạo ra một khoảng không gian trung tính an toàn. Đăng khẽ gật đầu, tay trái lướt nhẹ trên mặt bàn, bấm nút kích hoạt hệ thống ghi âm ngoại tuyến không kết nối mạng.
"Chào anh Tô Lâm. Anh tìm đến tôi vào khung giờ đột xuất này, chắc hẳn đang phải đối mặt với một áp lực tinh thần rất lớn?" Đăng hỏi, giọng ông duy trì ở tông trầm ấm, nhã nhặn tiêu chuẩn.
Tô Lâm không trả lời ngay. Gã ngả người ra sau ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. Đăng chú ý đến các ngón tay của gã: chúng thon dài, sạch sẽ, nhưng các đầu ngón tay hơi co thắt nhẹ – một biểu hiện của sự tự kiểm soát hành vi cực hạn chứ không phải là sự run rẩy của người trầm cảm.
"Tôi bị mất ngủ, bác sĩ ạ," Tô Lâm nói, mắt nhìn thẳng vào Đăng, không hề né tránh. "Một cơn mất ngủ kỳ lạ. Cứ nhắm mắt lại, tôi lại nghe thấy tiếng khóc. Tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối."
Phan Đăng cảm thấy lồng ngực mình khẽ thắt lại một nhịp vô hình. Từ khóa "đứa trẻ" và "bóng tối" luôn là những vùng cấm trong tiềm thức của ông kể từ ngày Phan Nhã Ca biến mất. Nhưng bằng năm mươi phần trăm năng lực Kiểm soát Lâm sàng tích lũy qua hàng vạn giờ trị liệu, ông nhanh chóng đè nén phản ứng sinh lý đó xuống. Ông cầm chiếc bút máy, ghi một ký hiệu viết tắt vào cuốn sổ tay mật mã da màu đen.
"Tiếng khóc đó xuất hiện từ khi nào?" Đăng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi cơ chân mày của Tô Lâm.
"Mười năm trước," Tô Lâm khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi gã nhạt đi một chút, thay vào đó là một vẻ mặt u sầu được dựng lên một cách hoàn hảo. "Chính xác là vào một buổi chiều mưa mười năm trước. Đứa trẻ đó bị nhốt trong một căn phòng không có cửa sổ. Nó khóc rất nhiều, gọi bố nó... nhưng người bố đó quá bận rộn với những công trình khoa học của mình để có thể nghe thấy."
Đồng tử của Phan Đăng co thắt mạnh. Những ngón tay đang cầm bút máy của ông siết chặt đến mức các khớp xương chuyển sang màu trắng bợt. Lời kể của Tô Lâm không còn là một câu chuyện lâm sàng thông thường nữa. Nó là một sự mô tả chính xác đến tàn nhẫn về hoàn cảnh xung quanh vụ bắt cóc Nhã Ca mười năm trước – cái ngày mà Đăng đã khóa mình trong phòng thí nghiệm âm thanh của trường đại học, phớt lờ cuộc gọi từ nhà riêng.
Nhìn thấy sự thay đổi nhỏ trong nhịp thở của Đăng, ánh mắt Tô Lâm lóe lên một tia sáng kỳ dị. Đó là biểu cảm ái kỷ ngầm – "duping delight" – sự thỏa mãn tối thượng của kẻ thao túng khi thấy con mồi bắt đầu rơi vào bẫy nhận thức.
"Anh Tô Lâm, chúng ta đang ở đây để điều trị cho chứng mất ngủ của anh," Đăng cố gắng kéo giọng nói của mình trở lại sự lạnh lùng chuyên môn, dù nhịp tim của ông đã vọt lên mức 90 nhịp/phút. "Việc anh đồng nhất bản thân với đứa trẻ đó trong tưởng tượng là một cơ chế phòng vệ vô thức. Hãy tập trung vào tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt này. Hít vào bốn nhịp, thở ra tám nhịp..."
"Bác sĩ nghĩ tôi đang hoang tưởng sao?" Tô Lâm ngắt lời, giọng gã đột ngột chuyển sang một tông lạnh tanh, không còn vẻ u sầu giả tạo. Gã đưa tay vào túi áo khoác lụa, chậm rãi rút ra một chiếc máy ghi âm cơ học Sony cũ kỹ, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ sồi, ngay cạnh chiếc đồng hồ quả quýt của Đăng.
Chiếc máy ghi âm sờn góc, mang những vết trầy xước vật lý của thời gian. Sự hiện diện của một thiết bị cơ học thô sơ trong phòng trị liệu vô trùng tạo ra một sự tương phản đầy đe dọa.
"Tôi không hoang tưởng, bác sĩ Phan Đăng. Tiếng khóc đó là có thật. Và tôi nghĩ, anh là người duy nhất trên thế giới này có thể giải mã được tần số của nó."
Tô Lâm đưa ngón tay trỏ, nhấn mạnh vào nút "Play" bằng kim loại. Một tiếng "cạch" cơ học khô khốc vang lên.
Băng cassette bên trong bắt đầu xoay chậm. Ban đầu chỉ có tiếng rè rè của tạp âm nền băng từ sờn cũ. Phan Đăng nín thở, toàn bộ hệ thần kinh của ông căng ra như một sợi dây đàn sắp đứt.
Rồi, âm thanh đó cất lên.
*"Bố ơi... cứu con... tối quá... bố ơi..."*
Đó là tiếng khóc nghẹn ngào, xen lẫn tiếng nấc cụt đặc trưng của một bé gái khoảng sáu tuổi. Giọng nói run rẩy, hoảng loạn tột độ, vang lên giữa những tiếng rít của tạp âm băng từ.
Toàn bộ thế giới xung quanh Phan Đăng lập tức sụp đổ.
Mặt nạ lý trí lâm sàng, rào cản đạo đức y khoa, và mọi kỹ thuật tự kiểm soát nhận thức mà ông tự hào sở hữu trong suốt hai mươi năm hành nghề hoàn toàn bị quét sạch trong một tích tắc. Dải tần giọng nói đó, nhịp thở nấc cụt đó, và cách phát âm chữ "bố" hơi kéo dài ở cuối câu – không thể nhầm lẫn vào đâu được.
Đó là Phan Nhã Ca.
Con gái ông.
"Tắt đi..." Đăng khàn giọng nói, cơ thể ông run lên bần bật. Ông nửa muốn lao về phía chiếc máy ghi âm để giật lấy nó, nửa lại bị đóng băng trên ghế bởi nỗi đau sang chấn quá lớn đang tràn về như lũ quét. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo sơ mi bên trong áo vest ghi-lê.
Tô Lâm vẫn ngồi bất động, ánh mắt gã trân trối nhìn thẳng vào sự sụp đổ nhận thức của Đăng với một sự thưởng thức nghệ thuật thuần túy. Gã không hề tắt máy.
*"Bố ơi... con sợ... sao bố không nghe con gọi... bố ơi..."*
"Tôi bảo anh tắt đi!" Đăng gầm lên, ông đứng bật dậy, hất văng chiếc bút máy xuống sàn. Chiếc kính gọng vàng lệch sang một bên. Sự lạnh lùng chuyên môn biến mất hoàn toàn, thay thế bằng gương mặt vặn vẹo của một người cha đang đối mặt với địa ngục.
Tô Lâm chậm rãi đưa tay nhấn nút "Stop". Tiếng "cạch" thứ hai vang lên, trả lại sự im lặng ngột ngạt cho căn phòng.
Thùy Linh từ bên ngoài nghe tiếng động lớn, vội vã đẩy cửa bước vào: "Bác sĩ Đăng! Có chuyện gì thế..."
"Ra ngoài!" Đăng quát lớn, mắt vẫn dán chặt vào chiếc máy ghi âm trên bàn. "Đóng cửa lại và không cho bất kỳ ai bước vào đây!"
Thùy Linh bàng hoàng nhìn người thầy luôn điềm tĩnh của mình đang thở dốc, gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Cô rụt rè lùi lại và đóng chặt cửa cách âm.
Trong phòng trị liệu số 4, Phan Đăng chống hai tay xuống mặt bàn gỗ sồi, đầu cúi thấp, hơi thở dồn dập, đứt quãng. Chiếc đồng hồ quả quýt vẫn tích tắc đều đặn, nhưng giờ đây tiếng động đó không còn là mỏ neo thực tại nữa, mà giống như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ đang hủy hoại tâm trí ông.
"Đoạn băng đó... anh lấy từ đâu ra?" Đăng khàn giọng hỏi, mắt ông đỏ ngầu dưới ánh đèn vàng.
Tô Lâm chậm rãi cầm chiếc máy ghi âm bỏ lại vào túi áo khoác. Gã đứng dậy, phủi nhẹ nếp nhăn trên chiếc quần tây may đo, phong thái ung dung tự tại như một kẻ vừa hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật xuất chúng.
"Bác sĩ Phan Đăng, quy tắc đạo đức cấm chúng ta thiết lập mối quan hệ cá nhân ngoài trị liệu, đúng không?" Tô Lâm mỉm cười, một nụ cười thánh thiện nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn vô biên. "Nhưng tôi nghĩ, từ hôm nay, ranh giới đó không còn tồn tại nữa. Anh sẽ điều trị cho tôi. Và mỗi buổi trị liệu thành công, anh sẽ nhận được một phần của tần số gốc."
Tô Lâm bước qua khoảng cách 1.5 mét, tiến sát lại gần Phan Đăng. Gã cúi người xuống, ghé sát tai người bác sĩ đang suy sụp thần kinh, khẽ thì thầm bằng giọng nói trầm ấm đầy ám thị:
"Bác sĩ, đây mới chỉ là phần mở đầu của liệu trình."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!