Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Lão Chấp Sự Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông gầm rú ngoài tháp gỗ, từng luồng sấm sét xé toạc màn đêm xám xịt như muốn nghiền nát ngôi tháp ba tầng cũ nát của Tàng Thư Các hoang phế. Gió rít gào qua các khe hở vách gỗ mục, mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi đất ẩm ướt của nghĩa địa Vạn Mộ Phần tràn vào bên trong.


Tại tầng ba, Cố Huyền ngồi xếp bằng trên sàn gỗ nứt nẻ, toàn thân run rẩy bần bật. Cánh tay phải của hắn – từ các đầu ngón tay ngược lên đến tận khuỷu tay – đã hoàn toàn biến thành một màu xám tro của đá tảng. Lớp da thịt hóa đá ấy thô ráp, lạnh ngắt, rỉ ra những giọt máu đen nhạt bốc mùi lôi thú tanh nồng của Chu sa cấm kỵ. Mỗi nhịp đập của tim hắn lại kéo theo một tiếng sấm nổ vô cùng nhỏ bé rền rĩ dưới lớp da thịt hóa đá ấy.


Đan điền lốc xoáy xám trong bụng hắn đang xoay tròn điên cuồng, cưỡng ép luồng linh lực nghịch hành màu xám tro nén chặt lại để hoàn thành tụ khí Luyện Khí tầng 3. Nhưng áp lực quá tải từ vụ nổ kinh mạch lúc nãy đã để lại một vết nứt cháy sém nhỏ bốc khói khét lẹt ngay dưới sàn gỗ dưới chân hắn.


Bên ngoài tháp gác, tiếng cào cửa gỗ của con quái thú Cẩu Độc vang lên dồn dập, kéo theo tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng rợn người. Ngô Thiên – đội trưởng tuần tra ngoại môn – đang đứng ngay dưới sân tháp. La bàn tầm linh bằng đồng thau trên tay gã phát ra tiếng rít nhẹ của từ trường lôi đình hỗn loạn, kim chỉ nam quay tròn điên cuồng rồi chỉ thẳng đứng lên tầng ba tháp gỗ.


Sát khí Luyện Khí tầng 8 của Ngô Thiên lạnh lùng bọc kín lấy ngôi tháp. Gã nắm chặt chuôi đao sắt đen, giọng nói máy móc vang lên xé rách màn mưa:


- Có dao động linh khí cấm phát ra từ tầng ba. Cẩu Độc, tránh ra, để ta phá cửa kiểm tra nhục thân kẻ gác tháp!


Cố Huyền cắn chặt môi đến mức rách bươm, máu tươi tràn ra đầy miệng để ngăn bản thân không phát ra tiếng thở dốc. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn căng ra như dây đàn. Hắn biết rõ đan điền của mình đang ở trạng thái kiệt quệ sau đột phá, nếu Ngô Thiên xông lên lúc này, hắn hoàn toàn không có khả năng chống đỡ một đòn tấn công vật lý nào từ tu sĩ Luyện Khí tầng 8, bí mật về Thời Gian Mù Chi Thư và tu vi nghịch hành chắc chắn sẽ bị bại lộ. Hắn chỉ có thể điên cuồng duy trì Đồng Hóa Hơi Thở, ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu, biến bản thân thành một bức tượng đá không có sinh mệnh giữa đống sách rách nát.


*"Nhóc con, giữ vững tinh thần! Có kẻ đến giải vây cho ngươi!"* Tiếng truyền âm lạnh buốt của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên trong thức hải, kéo giữ thần trí đang dần mờ mịt của Cố Huyền quay trở lại.


Ngay khi Ngô Thiên định vung đao sắt đen chém đứt then cửa gỗ mục, một âm thanh quen thuộc khác đột ngột xé rách tiếng mưa giông gầm rú.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng gậy trúc gõ đều đặn trên nền đá ướt lạnh vang lên từ phía bóng tối góc sân. Một bóng người già nua, lưng hơi khom, mặc chiếc áo xám tro bám đầy bụi giấy cũ kỹ chậm rãi bước ra từ màn mưa. Hai mắt lão nhắm nghiền, hốc mắt sâu hoắm trống rỗng, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây già nhưng thần thái lại trầm tĩnh đến kỳ lạ.


Đó chính là Thẩm Vô Danh – lão chấp sự mù quản lý danh nghĩa của Tàng Thư Các hoang phế.


Lão gõ nhẹ cây gậy trúc xuống đất, đứng chắn ngay chân cầu thang gỗ dẫn lên tầng trên, chặn đứng bước chân của Ngô Thiên. Lão ho húng hắng vài tiếng, giọng nói khàn khàn, chậm rãi vang lên:


- Ngô đội trưởng, đêm hôm mưa gió bão bùng, dắt theo linh thú hung tợn đến ngôi tháp rách nát đầy bụi bặm này làm gì? Lão già mù này đang ngủ yên giấc, lại bị tiếng chó sủa của ngươi làm thức giấc rồi.


Ngô Thiên nhíu mày, nhìn lão già mù trước mặt với ánh mắt kiêng dè ẩn hiện. Gã biết Thẩm Vô Danh tuy chỉ là một phế nhân mù lòa gác tháp, nhưng từng là một cựu chấp sự có uy danh cũ ở ngoại môn trước khi tự phế kinh mạch ẩn cư. Gã hừ lạnh một tiếng, giơ la bàn tầm linh ra trước mặt lão già mù, giọng nói cứng rắn:


- Thẩm chấp sự, la bàn tầm linh của Chấp Pháp Điện phát hiện dao động linh lực cấm cực mạnh chỉ thẳng lên tầng ba tháp gỗ của lão. Ta nghi ngờ có kẻ trốn lậu mang năng lượng cấm đang ẩn nấp bên trên. Xin lão né ra để ta thi hành công vụ, nếu không đừng trách đao kiếm không có mắt!


Thẩm Vô Danh nghe vậy liền bật cười khanh khách, tiếng cười khàn đặc vang vọng giữa sấm sét. Lão đưa bàn tay gầy gò vuốt chòm râu ngắn bạc phơ, lắc đầu nói:


- Kẻ trốn lậu? Ngô đội trưởng thật biết đùa. Ngôi tháp này ngoài chứa hàng vạn cuốn kinh thư rách nát mục rữa tích lũy chướng khí độc hại vạn năm thì có cái gì? Thần khí của la bàn nhà ngươi chắc chắn đã bị chướng khí âm hàn và hơi ẩm mưa giông làm nhiễu loạn rồi. Lão phu gác tháp trăm năm, mỗi khi trời mưa bão, từ trường lôi đình sau núi lại tích tụ về đây, la bàn của các ngươi lần nào chẳng quay điên cuồng như thế?


- Hừ, chướng khí độc hại không thể làm kim la bàn chỉ thẳng đứng như vậy được! - Ngô Thiên không tin, gã định lách người qua Thẩm Vô Danh để bước lên bậc thang gỗ.


*Cộc!*


Thẩm Vô Danh đột ngột gõ mạnh cây gậy trúc rỗng xuống bậc thềm đá dưới chân.


Một luồng sóng âm vô hình, trầm đục như tiếng chuông chùa cổ xưa đột ngột phóng ra từ đầu gậy trúc, lan tỏa khắp không gian trong phạm vi mười mét. Luồng sóng âm này mang theo một uy áp Trúc Cơ tàn lưu mỏng manh nhưng vô cùng thâm trầm, trực tiếp đánh thẳng vào trận bàn đồng thau của la bàn tầm linh.


*Rè rè rè!*


Chiếc kim la bàn tầm linh trên tay Ngô Thiên đột ngột giật mạnh, xoay tròn điên cuồng ngược chiều kim đồng hồ rồi phát ra một tiếng *pực* nhỏ, luồng sáng xanh bảo vệ trên trận bàn lập tức tắt lịm, chiếc la bàn hoàn toàn mất đi linh tính biến thành một đống đồng nát vô dụng.


Cẩu Độc bên cạnh cũng bị luồng sóng âm chấn động thức hải, nó rên rỉ một tiếng nhỏ, tai cụp xuống, cụp đuôi lùi lại sau chân Ngô Thiên đầy vẻ sợ hãi.


Ngô Thiên sắc mặt biến đổi kịch liệt, gã nhìn chiếc la bàn bị hỏng trong tay, rồi ngước mắt nhìn chằm chằm vào lão già mù. Gã nhận ra Thẩm Vô Danh vừa ngầm kích hoạt Vô Danh Trận Pháp – một loại trận pháp che giấu thiên cơ bằng âm thanh thực tế đặc chế của lão để phá hủy thiết bị dò tìm.


- Thẩm chấp sự! Lão dám phá hủy pháp bảo của Chấp Pháp Điện? - Ngô Thiên giọng nói run lên vì giận dữ và kiêng dè.


Thẩm Vô Danh vẫn thản nhiên ho húng hắng, giả điếc giả ngốc nói:


- Ồ? La bàn bị hỏng rồi sao? Ta đã bảo mà, hơi ẩm mưa giông ở Tàng Thư Các này ăn mòn kim loại ghê gớm lắm. Ngô đội trưởng không tin lời lão già này, cứ cố chấp đứng đây thì đến thanh đao sắt đen của ngươi cũng rỉ sét mất thôi. Thôi, mau dắt con chó nhỏ của ngươi về đi, chướng khí độc hại ở đây không tốt cho phổi của linh thú đâu.


Ngô Thiên nắm chặt chuôi đao, lồng ngực phập phồng giận dữ. Gã biết rõ lão già mù này đang cố tình che giấu điều gì đó, nhưng với uy danh cũ của Thẩm Vô Danh và việc la bàn đã bị hỏng vĩnh viễn, gã không thể danh chính ngôn thuận xông lên lục soát tháp gỗ gác đêm mà không có lệnh bài trực tiếp của phán quan Hình Vô Tình.


Gã nhìn sâu vào bóng tối tầng hai tháp gỗ, hít một hơi thật sâu để ghi nhớ mùi hương lơ lửng trong không khí, rồi lạnh lùng tuốt đao vào bao, dắt theo con Cẩu Độc đang run rẩy quay người bước đi nhanh vào màn mưa giông:


- Thẩm chấp sự, hôm nay ta nể mặt mũi cũ của lão. Nhưng nếu để ta phát hiện ra lão tàng trữ dị số nghịch thiên quy, Chấp Pháp Điện sẽ thiêu rụi toàn bộ ngôi tháp hoang phế này thành tro bụi!


Tiếng bước chân của Ngô Thiên và tiếng xích sắt va chạm xa dần rồi biến mất hoàn toàn dưới tiếng mưa xối xả.


Trên tầng ba, Cố Huyền thở phào một hơi dài, lồng ngực phập phồng dồn dập, máu tươi rỉ ra khóe môi từ từ khô lại. Hắn cảm nhận được đan điền lốc xoáy xám đã hoàn toàn ổn định sau khi hoàn thành tụ khí Luyện Khí tầng 3 nghịch hành. Ba đường kinh mạch chính ở tay phải đã được đúc lại hoàn chỉnh, phát ra những luồng linh lực xám tro bền vững chạy tuần hoàn.


Hắn cúi đầu nhìn cánh tay phải hóa đá xám của mình, lòng bàn tay thô ráp nứt nẻ nhưng mang theo một sức mạnh cứng cáp phi thường. Hắn đứng dậy, nhanh chóng thu dọn Thời Gian Mù Chi Thư cất giấu xuống khe nứt sâu dưới bục đá phong ấn, dùng bụi giấy cổ tịch che lấp vết cháy sém sàn gỗ tầng ba, rồi dọn dẹp sạch sẽ các vệt máu đen nghịch hành rỉ ra lúc đột phá.


*"Nhóc con, lão chấp sự mù kia biết rõ ngươi đang làm gì."* Giọng nói của Tịch Diệt Lão Nhân vang lên trầm ngâm. *"Lão cố tình dùng Vô Danh Trận Pháp để phá hủy la bàn tầm linh của Ngô Thiên, bảo vệ tuyệt đối cho tầng ba này. Nhưng ngươi phải cẩn thận, oán niệm của Tào Lĩnh bám theo khí tức máu đen của ngươi vẫn chưa được tẩy sạch hoàn toàn, nó sẽ sớm làm rò rỉ khí tức nghịch hành ra ngoài."*


Cố Huyền im lặng gật đầu, ánh mắt trái lấp lánh tinh vân xám lạnh lùng. Hắn hiểu rõ ân tình thầm lặng của Thẩm Vô Danh, và cũng biết bản thân đang phải gánh chịu một cái giá nhân quả lớn sau đêm đột phá mạo hiểm này.


Sáng hôm sau, cơn giông bão tàn phá dữ dội đêm qua đã hoàn toàn rút đi, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai nhạt nhòa lách qua màn sương mù mỏng manh bao phủ mạch núi Vạn Pháp Sơn.


Cố Huyền khoác lên mình bộ đạo bào tạp dịch màu xám tro rách nát cũ kỹ bám đầy bụi giấy cổ tịch, tay cầm chiếc chổi tre cán rỗng bước xuống cầu thang gỗ để bắt đầu công việc quét dọn hàng ngày. Tuy nhiên, do kinh mạch tay phải bị tổn thương nặng nề chưa hồi phục hoàn toàn, cánh tay phải hóa đá xám của hắn vẫn còn hơi cứng đờ, thỉnh thoảng phát ra tiếng sấm nổ âm thầm rền rĩ dưới da thịt. Đặc biệt, góc áo xám rách nát bám chặt vào sợi vải bốc lên một mùi tanh nhẹ của lôi thú từ chu sa cấm kỵ bay hơi chưa thể tẩy sạch ngay lập tức.


Hắn vừa bước ra khỏi cánh cửa gỗ mục nát của Tàng Thư Các tiến về phía sân gác, một bóng người gầy gò nhỏ thó đột ngột bước ra từ sau gốc cây liễu già ngàn năm, chặn đứng lối đi duy nhất của hắn.


Đó chính là Cố Minh – tộc huynh phản bội của hắn.


Gã biểu ca nhỏ thó mặc bộ đạo bào tạp dịch sạch sẽ quá mức, ánh mắt láo liên xảo quyệt quét qua người Cố Huyền. Gã hếch cái mũi mỏng lên hít hà liên tục trong không khí, rồi dừng mắt lại ngay vệt máu đen nghịch hành khô khốc bám trên góc áo xám rách nát nơi cổ tay phải cứng đờ của Cố Huyền.


Cố Minh mỉm cười ranh mãnh, bước tiến sát lại gần, hơi thở nồng nặc mùi rượu rẻ tiền phả thẳng vào mặt Cố Huyền, giọng nói trầm xuống đầy sát khí và tham lam:


- Cố Huyền biểu đệ... Đêm qua giông bão lôi phạt đánh xuống tháp gác dữ dội như vậy, ngươi gác tháp gác đêm chắc chắn đã chứng kiến nhiều điều kỳ lạ nhỉ?


Cố Huyền giả vờ ngơ ngác, há miệng ú ớ khẽ lắc đầu, lùi lại nửa bước tỏ vẻ sợ hãi của một kẻ phế căn nhút nhát hèn mọn bẩm sinh.


Nhưng Cố Minh không buông tha, gã đưa ngón tay thô ráp chỉ thẳng vào vệt máu đen trên cổ tay Cố Huyền, rồi ghé sát tai hắn thì thầm đầy đe dọa:


- Đừng giả điếc giả ngốc với ta! Mùi chu sa cấm kỵ tanh nồng lôi thú bám trên người ngươi bốc lên nồng nặc thế này... lại còn vệt máu đen nghịch hành mang theo mùi oán niệm lôi phạt đặc trưng này nữa. Ngươi gác tháp hoang phế mà dạo này ăn nên làm ra nhỉ? Chắc chắn đang tàng trữ cấm vật nghịch thiên quy phải không?


Cố Huyền lồng ngực dồn nén một luồng sát ý lạnh buốt, nhưng bên ngoài vẫn giữ bộ dạng run rẩy cúi đầu cầu xin tha mạng.


Cố Minh đắc ý cười lạnh, vỗ mạnh vào bả vai trái bị bỏng hỏa độc của Cố Huyền khiến hắn đau nhói buốt xương, giọng nói gã trở nên tàn nhẫn tột cùng:


- Muốn ta giữ bí mật này sao? Khôn hồn thì nộp hết số linh thạch vụn ngươi trộm cắp được ra đây chia chác cho ta. Nếu không... Vương Hàn đại nhân của ngoại môn đang rất muốn biết kẻ nào đã lén lút tu luyện cấm thuật bẻ gãy kết giới đấy. Ta chỉ cần đem vệt máu đen nghịch hành bốc mùi chu sa này dâng lên cho ngài ấy...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!