Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Vượt Qua Thần Nhãn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông bão đổ ập xuống Thanh Vân Châu vào lúc nửa đêm, mang theo những luồng sấm sét xé toạc màn đêm xám xịt. Mưa như trút nước, từng hạt mưa nặng trĩu nện rầm rầm xuống mái ngói mục nát của Tàng Thư Các hoang phế, tạo nên những âm thanh hỗn loạn vang dội khắp không gian cô tịch.


Cố Huyền lách qua khe cửa sau của tháp gỗ gác đêm, bước chân lảo đảo. Hắn vội vã khép cánh cửa gỗ đã mục ruỗng lại, cài then chặt chẽ. Toàn thân hắn ướt sũng, nước mưa lạnh buốt hòa lẫn với những vệt máu đen rỉ ra từ lỗ chân lông, thấm đẫm chiếc áo xám rách nát bám đầy bụi giấy cổ tịch.


"Hự..."


Cố Huyền khụy gối xuống sàn gỗ tầng một, lồng ngực phập phồng dồn dập. Cơn đau từ bả vai trái – nơi vết bỏng hỏa độc do roi gân thú của Tào Vũ để lại – đang bỏng rát âm ỉ như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé. Nhưng đáng sợ hơn cả là cánh tay phải của hắn. Sau khi dùng Nước Linh Tuyền ngược lách luật để đột phá tại Thiết Thiết Đường, ba đường kinh mạch chính ở tay phải của hắn dù đã đúc lại thành công nhưng vẫn đang run rẩy bần bật. Các đầu ngón tay phải hoàn toàn bị hóa đá xám vĩnh viễn, thô ráp và lạnh ngắt như đá tảng dưới mộ sâu. Mỗi nhịp đập của tim hắn lại kéo theo một tiếng sấm nổ vô cùng nhỏ bé rền rĩ dưới lớp da thịt hóa đá ấy.


*"Nhóc con, đừng lãng phí thời gian gục ngã ở đó!"*


Giọng nói khàn khàn, ngạo nghễ của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên trong thức hải của Cố Huyền, kéo theo một luồng thần niệm lạnh buốt giúp hắn giữ vững thần trí đang dần mờ mịt. *"Ngô Thiên đã cắm chốt tuần tra ngay cổng sau tháp gỗ. Khứu giác của gã và con súc sinh Cẩu Độc kia nhạy bén vô cùng. Mùi máu lôi thú từ bình Chu sa cấm kỵ trên người ngươi đang bay hơi dưới sức nóng của kinh mạch đấy! Mau lên tầng ba, vận chuyển nghịch khí nén đan điền lại!"*


Cố Huyền nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Hắn dùng cánh tay trái lành lặn bám vào lan can cầu thang gỗ, cố gắng lết từng bước nặng nề lên tầng ba của thàng thư. Mỗi bước đi của hắn đều để lại một vệt nước mưa pha lẫn máu đen nhạt trên bậc thang mục nát. Mắt trái của hắn lúc này đột ngột nhức nhối dữ dội. Một vệt máu tươi ấm áp, đỏ tươi rỉ ra từ hốc mắt trái, chảy dài xuống má, nhòe đi tầm nhìn của hắn. Thần nhãn ẩn trên trán dưới băng gạc trắng đang liên tục co giật, kích hoạt nhãn quan sơ bộ giúp hắn nhìn thấy hàng vạn sợi tơ quy tắc màu vàng nhạt của kết giới Thiên Khải Trận bên ngoài tháp đang rung động dữ dội dưới sức ép của cơn giông bão.


Lên đến tầng ba, Cố Huyền ngồi xếp bằng ngay giữa đống sách rách nát bám đầy bụi độc cổ tịch. Không khí nơi đây ngột ngạt, nồng nặc mùi giấy mục và chướng khí tích lũy vạn năm. Hắn cởi phăng chiếc áo xám ướt sũng, lộ ra lồng ngực gầy gò vẽ đầy những đường vân trận pháp bằng Chu sa cấm kỵ màu đỏ máu. Mùi tanh nhẹ của lôi thú từ chu sa bốc lên dưới hơi ấm cơ thể phàm nhân, tạo ra một luồng khí tức cực kỳ dị thường.


Hắn đặt cuốn Thời Gian Mù Chi Thư mở sẵn trước mặt, rồi nhắm mắt lại, bắt đầu vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết.


Luồng linh lực nghịch hành màu xám tro trong đan điền của hắn bắt đầu xoáy ngược chiều kim đồng hồ, cưỡng ép luồng khí lôi đình âm hàn từ Nước Linh Tuyền ngược chạy dọc theo ba đường kinh mạch chính ở tay phải để nén chặt vào đan điền mới. Quá trình nén khí này đau đớn tột cùng, kinh mạch của hắn liên tục bị xé rách rồi tự vá lỗi dưới áp lực của cấm thuật nghịch thiên.


Cùng lúc đó, hắn kết hợp ấn quyết, kích hoạt Thời Không Ngụy Trang Ấn. Hắn nhắm mắt trái, tập trung thần thức dẫn dắt luồng oán khí dày đặc tích lũy từ Vạn Mộ Phần chạy ngầm dưới lòng đất Tàng Thư Các bốc lên, bao phủ lấy toàn bộ nhục thân của mình để tạo ra một lớp sương mù oán khí ngụy trang mỏng manh.


*"Nín thở! Chúng đến rồi!"* Tiếng cảnh báo của Tịch Diệt Lão Nhân đột ngột vang lên lạnh buốt.


Thông qua thần thức nhạy cảm bẩm sinh đang khuếch tán ra ngoài tháp gỗ, Cố Huyền nghe thấy tiếng bước chân nặng nề giáp sắt va chạm loảng xoảng rẽ nước mưa đi tới.


*Bạch... Bạch...*


Đó là Ngô Thiên. Gã nam tử vạm vỡ mặc giáp sắt đen nứt nẻ đang dắt theo con quái thú Cẩu Độc khát máu lảng vảng tuần tra ngay sát vách tường gỗ của Tàng Thư Các. Tiếng thở phì phò, nặng nề của con linh thú cấp 2 vang lên rõ mồn một giữa tiếng sấm chớp gầm rú của giông bão. Móng vuốt sắc bén của nó cào nhẹ xuống nền đá ngoài sân phát ra những tiếng *xoạt, xoạt* rợn người.


Cố Huyền lập tức vận dụng Đồng Hóa Hơi Thở. Hắn chủ động ngắt hoàn toàn nhịp thở phàm nhân, ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu, đưa nhiệt độ cơ thể nguội lạnh đi để đồng hóa hoàn toàn với môi trường hoang phế đầy bụi bặm quanh tháp. Hắn đứng im như một bức tượng đá không có sự sống.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc đan điền lốc xoáy xám của hắn nén luồng linh lực nghịch hành cuối cùng để hoàn thành tụ khí Luyện Khí tầng 3, một biến cố ngoài dự kiến bộc phát. Do áp lực năng lượng quá lớn vượt quá giới hạn chịu đựng của phế căn kinh mạch, cánh tay phải hóa đá của hắn đột ngột co giật mạnh. Một tiếng sấm nổ nhỏ *đoàng* vang lên bên trong xương tủy tay phải, đồng thời một tia sét nhỏ màu xám tro tự phát phóng ra từ lòng bàn tay, đánh nứt một góc sàn gỗ tầng ba, để lại một vết cháy sém nhỏ bốc khói khét lẹt.


*"Hự..."*


Cố Huyền cắn chặt môi đến mức rách bươm, máu tươi tràn ra đầy miệng để ngăn bản thân không phát ra tiếng hét đau đớn. Kinh mạch tay phải bị bỏng rát nặng nề như bị sắt nung đỏ nướng chín.


Tiếng sấm nổ nhỏ bên trong tháp gỗ dù đã bị tiếng bão giông bên ngoài che lấp phần nào, nhưng khứu giác và thính giác nhạy bén của con quái thú Cẩu Độc ngoài cửa tháp thì không thể bị đánh lừa.


*Gừ... gừ...*


Con thú săn mồi đột ngột dừng bước chân lảng vảng. Nó quay phắt cái đầu đen cháy xém, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra trợn trừng nhìn thẳng vào cánh cửa gỗ mục của Tàng Thư Các. Nó ngửi thấy mùi máu oán khí rò rỉ ra từ vết nứt sàn gỗ tầng ba, hòa lẫn với mùi khét lẹt của lôi phạt tự phát.


*Xoạt! Xoạt! Xoạt!*


Cẩu Độc điên cuồng lao đến, dùng những móng vuốt khổng lồ cào mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát của Tàng Thư Các, phát ra tiếng gầm gừ hung tợn đầy thèm khát máu tươi phàm nhân.


"Cẩu Độc! Có phát hiện sao?"


Giọng nói khàn đặc, nghiêm khắc của Ngô Thiên vang lên ngay sau lưng con thú. Gã tuốt thanh đao sắt đen ra khỏi bao, ánh mắt hổ sắc bén nhìn chằm chằm vào cánh cửa tháp đang rung lên bần bật dưới sức cào của linh thú. Gã nghi ngờ có kẻ trốn lậu mang năng lượng nghịch hành đang ẩn nấp bên trong ngôi tháp hoang phế này.


Trong hầm tối tầng ba, Cố Huyền cảm nhận được sát khí Luyện Khí tầng 8 của Ngô Thiên đang khóa chặt lấy ngôi tháp. Hắn không thể di chuyển, không thể chiến đấu cận chiến vì đan điền đang ở trạng thái quá tải sau đột phá. Hắn đánh cược toàn bộ vào việc duy trì Đồng Hóa Hơi Thở, nhắm chặt mắt trái đang rỉ máu, dồn toàn bộ thần thức nhạy cảm để kích hoạt Thời Không Ngụy Trang Ấn ở mức cực hạn.


Hắn dẫn dắt luồng oán khí cổ tu từ bục đá phong ấn dưới lòng đất tháp gỗ bốc lên ngùn ngụt, bao phủ lấy vết cháy sém trên sàn nhà và nhục thân của mình. Luồng oán khí mục nát vạn năm ấy bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của hàng vạn cuốn sách rách, tạo ra một bức màn ngụy trang hoàn hảo.


Cẩu Độc bên ngoài vẫn đang cào cửa điên cuồng, nhưng khứu giác nhạy bén của nó bắt đầu bị đánh lừa bởi luồng oán khí cổ tu khổng lồ bốc lên từ lòng đất. Nó hắt hơi liên tục, lắc đầu đầy vẻ bối rối. Mùi máu tươi và lôi hỏa mới tinh lúc nãy đột ngột biến mất, thay vào đó là mùi mục nát, hoen rỉ quen thuộc của đống phế liệu vạn năm dưới tháp gỗ khiến nó tưởng nhầm là ảo giác.


Ngô Thiên nhíu mày nhìn con linh thú đang dần nguôi giận và lùi lại. Gã không cho Cẩu Độc phá cửa xông vào vì nể mặt cấm chế chướng khí độc của tháp gỗ mà Thẩm Vô Danh đang quản lý danh nghĩa. Tuy nhiên, sự nghi ngờ của một kẻ chấp pháp máy móc không dễ dàng bị dập tắt.


"Hừ, súc sinh vô dụng."


Ngô Thiên lạnh lùng mắng một tiếng. Gã không dắt chó đi tiếp, mà chậm rãi thò tay vào trong giáp sắt đen, rút ra một chiếc la bàn tầm linh bằng đồng thau sáng loáng. Gã truyền một luồng linh lực Luyện Khí tầng 8 vào la bàn để đo đạc chính xác dao động năng lượng linh khí cấm xung quanh tháp gỗ.


*Vù vù vù!*


Kim chỉ nam của la bàn tầm linh trên tay Ngô Thiên bắt đầu quay tròn điên cuồng với tốc độ cực nhanh, phát ra những tiếng rít nhẹ của từ trường lôi đình hỗn loạn, rồi đột ngột dừng lại, chỉ thẳng đứng lên tầng ba của tháp gỗ gác đêm – nơi Cố Huyền đang xếp bằng nín thở!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!