Mượn Tiếng Lôi Đình
Gió đêm từ đỉnh núi Vạn Pháp Sơn rít qua các khe đá, mang theo hơi lạnh buốt giá của một cơn giông bão đang thành hình. Sương mù xám xịt bao phủ khắp các lối đi nhỏ dẫn xuống khu tạp dịch, khiến những ngọn đèn dầu dầu rực hỏa độc ở các lối tuần tra trở nên mờ ảo, chập chờn như những đốm ma chơi.
Cố Huyền lặng lẽ di chuyển trong bóng tối. Dưới lớp áo xám rách nát bám đầy bụi giấy cổ tịch, bả vai trái của hắn vẫn còn âm ỉ đau nhức bởi vết bỏng hỏa độc từ chiếc roi gân thú của tên ác bá Tào Vũ để lại hôm trước. Cơn đau nhức nhối ấy không làm bước chân hắn chậm đi một nhịp, trái lại, nó giống như một chiếc mỏ neo kéo giữ lý trí hắn tỉnh táo giữa đêm tối đầy rẫy tai mắt tuần tra.
Hắn cần phải đột phá Luyện Khí tầng 3 ngay trong đêm nay.
Sự kiện Tào Vũ bị phế bỏ hoàn toàn đan điền đã khiến Chưởng sự Tào Lĩnh nổi điên, sắc lệnh hiến tế thọ nguyên đệ tử tạp dịch đang bị đẩy nhanh một cách tàn nhẫn. Hơn thế nữa, tên tộc huynh phản bội Cố Minh đã hoàn toàn bán đứng hắn cho Vương Hàn. Thiên la địa võng đang dần khép lại quanh Tàng Thư Các hoang phế. Nếu không nhanh chóng gia tăng tu vi, đêm mưa giông tiếp theo sẽ là mồ chôn của cả hắn và Lục Tiểu Phàm.
Điểm đến đầu tiên của Cố Huyền trong đêm nay là Ngoại Môn Linh Tuyền.
Dòng suối linh khí này vốn là tài nguyên độc chiếm của các đệ tử nội môn, được bao bọc bởi một bức tường ánh sáng kết giới cực mạnh của Thiên Khải Trận. Bất kỳ tạp dịch nào chạm vào kết giới mà không có lệnh bài hộ mệnh đều sẽ bị lôi phạt giật chết cháy đen ngay tại chỗ. Nhưng Cố Huyền không cần lệnh bài. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn, kết hợp với những ghi chép trong Thời Gian Mù Chi Thư, đã giúp hắn tính toán ra một kẽ hở quy tắc độc nhất vô nhị.
Hắn crouch mình sau một bụi gai đen ẩm ướt, mắt trái nhức nhối dữ dội. Một giọt máu tươi ấm áp rỉ ra từ hốc mắt, làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng dưới nhãn quan của thần nhãn sơ bộ, không gian xung quanh dòng suối không còn là bóng tối đơn thuần. Hàng vạn sợi tơ quy tắc màu vàng nhạt đan xen chằng chịt như một tấm lưới nhện khổng lồ hiện ra trước mắt hắn.
Hắn im lặng đếm nhịp tim, chờ đợi khoảnh khắc hai toán hộ vệ tuần tra đổi ca.
"Một... Hai... Ba..."
Đúng vào giây cuối cùng của nhịp đếm, luồng sáng tuần tra của Thiên Khải Trận đột ngột dao động dữ dội, dòng linh lực chảy trong kết giới đảo chiều trong đúng ba giây ngắn ngủi trước khi tự vá lỗi hệ thống.
Chính là lúc này!
Cố Huyền phóng người lao ra như một bóng ma xám. Hắn không dùng linh lực – thứ có thể kích hoạt báo động của trận bàn – mà chỉ dùng sức mạnh thuần túy của nhục thân phàm nhân. Hắn quỳ sụp bên rìa suối, tay phải cầm chiếc bình sứ rỗng nhúng thẳng xuống dòng nước đang chảy ngược dòng.
*Xèo xèo!*
Một tia sét lôi phạt nhỏ từ rìa kết giới đang khép lại xẹt qua cổ tay phải của hắn. Cơn đau bỏng rát như sắt nung găm thẳng vào da thịt, mùi khét lẹt bốc lên lập tức. Nhưng Cố Huyền không hề rụt tay lại. Hắn nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi khóe môi, chịu đựng luồng điện tích âm hàn đang tàn phá các đầu ngón tay để hứng trọn những giọt Nước Linh Tuyền ngược tinh khiết nhất vào bình sứ.
Ngay khi ba giây kết thúc, kết giới ánh sáng bùng lên rực rỡ trở lại. Cố Huyền đã kịp thời lộn vòng thối lui vào bóng tối của bụi gai đen. Hắn ôm chặt chiếc bình sứ lạnh ngắt trong lồng ngực, hơi thở dồn dập nhưng tuyệt đối không phát ra một tiếng động nhỏ. Mắt trái hắn chảy thêm một vệt máu dài xuống má, nhưng đan điền của hắn đang run lên bần bật vì phấn khích.
Hắn đã có được Nước Linh Tuyền ngược – dung môi tịnh hóa phế căn kinh mạch duy nhất không bị thiên quy khóa chặt.
***
Nửa canh giờ sau, Cố Huyền đã lẻn sát vào Thiết Thiết Đường ngoại môn.
Đây là lò rèn vũ khí phế thải dành riêng cho tạp dịch lao dịch, nằm ở góc hẻo lánh nhất phía sau núi. Dù đã quá nửa đêm, hơi nóng hừng hực bốc ra từ các lò nung khổng lồ vẫn làm đỏ rực cả một khoảng sân tối. Tiếng búa đập sắt gầm vang liên tục: *Chan chát! Chan chát!*
Âm thanh đinh tai nhức óc ấy chính là vỏ bọc hoàn hảo nhất mà Cố Huyền cần để che giấu tiếng sấm nổ trong kinh mạch khi hắn thực hiện đột phá.
Hắn lách người qua cánh cửa gỗ ám khói đen bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Lão Phương – lão thợ rèn gầy gò nhưng cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, tai trái bị điếc hoàn toàn do tiếng búa gõ vạn năm – đang ở trần đứng bên đe sắt. Da dẻ lão đỏ hồng dưới hơi lửa nung, chiếc búa rèn bằng sắt đen nặng trăm cân trong tay lão vung lên hạ xuống nhịp nhàng, tạo ra những cơn mưa tia lửa cam rực rỡ.
Cố Huyền không nói một lời, lặng lẽ bước đến cạnh đe sắt. Hắn thò tay vào chiếc túi ẩn khâu ngầm bên trong lớp lót áo xám, rút ra năm viên linh thạch vụn – toàn bộ tài sản tích lũy mồ hôi nước mắt của hắn và Lục Tiểu Phàm – đặt lên mặt đe nóng bỏng.
Lão Phương ngừng búa. Lão liếc nhìn năm viên linh thạch vụn rỉ sét, rồi nhìn xuống cổ tay phải đang bỏng rát rỉ máu đen của Cố Huyền. Đôi mắt già nua, kèm nhèm của lão thợ rèn khẽ nheo lại. Lão không hỏi nguồn gốc của số linh thạch, cũng không hỏi tại sao một tên tạp dịch phế căn lại mang đầy thương tích lôi phạt.
Lão lầm lì quét sạch năm viên linh thạch vào chiếc tạp dề da thú, dùng bàn tay thô ráp thọc mạnh vào chuôi búa rèn, chỉ ngón tay về phía góc tối tăm, khuất sau bệ lò nung nấu chính.
"Phía sau lò nung có một hầm lò cũ chứa đầy sắt phế liệu. Tiếng búa của ta đêm nay sẽ không dừng lại trước canh năm. Làm gì thì làm nhanh lên, gã gác cổng Ngô Thiên tối nay có vẻ không yên giấc đâu."
Giọng nói của Lão Phương ồm ồm, khàn đặc như tiếng đá cọ sát. Lão quay lưng lại, tiếp tục nện búa xuống đe sắt: *Chan chát! Chan chát!* Tiếng búa vang dội làm rung chuyển cả những tấm ngói trên mái nhà lò rèn.
Cố Huyền khẽ cúi đầu cảm tạ, rồi nhanh chóng bước vào góc tối phía sau lò nung. Đúng lúc đó, một bóng người gầy yếu, nho nhã bước ra từ đống than củi ẩm ướt. Đó là Trình Viễn – đệ tử chép kinh của Tàng Thư Các. Gương mặt Trình Viễn tái nhợt vì sợ hãi, đôi bàn tay thư sinh của gã run rẩy đưa ra một gói nhỏ bọc trong vải dầu kín mít.
"Huyền... đây là thứ ngươi muốn. Ta phải mạo hiểm cả mạng sống, làm giả sổ sách tiêu hao của thư phòng mới tuồn được một lượng nhỏ chu sa này ra ngoài." Trình Viễn thì thầm, giọng nói run rẩy như sắp khóc.
Cố Huyền đón lấy gói vải dầu, khẽ mở ra. Một mùi tanh nhẹ của lôi thú trộn lẫn với mùi kim loại lạnh buốt bốc lên lập tức. Đó là Chu sa cấm kỵ – loại mực dẫn truyền linh lực hệ lôi cực mạnh bị tông môn liệt vào danh sách cấm tàng trữ tại ngoại môn vì sợ các tạp dịch dùng nó để vẽ trận đồ nghịch chuyển kết giới.
"Cảm ơn Trình huynh. Món nợ này, Cố Huyền ghi nhớ trong lòng."
"Ngươi... ngươi phải cẩn thận. Ngô Thiên đang dẫn đầu tuần tra đoàn lảng vảng quanh khu vực Thiết Thiết Đường. Khứu giác của hắn nhạy bén lắm, nếu mùi chu sa này rò rỉ ra ngoài..." Trình Viễn chưa kịp nói hết câu, Lão Phương đã nện một cú búa cực mạnh xuống đe sắt để cảnh báo gã ngậm miệng.
Trình Viễn giật mình, vội vã lách người qua cửa sau lò rèn biến mất vào màn sương đêm.
***
Cố Huyền ngồi xếp bằng trong hầm lò tối tăm phía sau bệ nung nung hừng hực. Hơi nóng từ lò nung phả vào lưng hắn bỏng rát, nhưng nó lại giúp hắn kiềm chế cái lạnh buốt từ dòng Nước Linh Tuyền ngược đang đặt bên cạnh.
Hắn dùng ngón tay trỏ tay trái nhúng vào chén Chu sa cấm kỵ, bắt đầu vẽ những đường vân trận pháp ngụy trang khí tức lên lồng ngực và cánh tay phải của mình. Mỗi đường vẽ chu sa chạm vào da thịt đều mang theo một luồng điện tích nhỏ châm chích, khiến kinh mạch tay phải của hắn phát ra những tiếng sấm nổ vô cùng nhỏ bé dưới da.
Hắn đặt Thời Gian Mù Chi Thư trước mặt. Cuốn sách da thú cổ xưa tự động lật mở đến trang ghi chép về chu kỳ của Luyện Khí tầng 3. Tàn hồn Tịch Diệt Lão Nhân hiện lên trong thức hải của hắn, giọng nói cay nghiệt nhưng chứa đựng sự chỉ điểm nghiêm khắc:
*"Nhóc con, đúc ba mạch tay phải mới chỉ là bước khởi đầu. Muốn hoàn thành tụ khí nghịch hành tầng 3, ngươi phải dùng Nước Linh Tuyền ngược để gột rửa đan điền phế thải, ép luồng linh khí xám tro chạy ngược chiều kim đồng hồ dọc theo đường kinh mạch chính. Cơn đau này sẽ gấp mười lần trước đây. Nếu thần trí ngươi dao động dù chỉ một tích tắc, đan điền sẽ nổ tung thành tro bụi!"*
"Tiền bối yên tâm. Đạo tâm của ta đã quyết, không có đường lui."
Cố Huyền lạnh lùng trả lời trong tâm trí. Hắn nhấc bình sứ chứa Nước Linh Tuyền ngược lên, ngửa cổ uống cạn.
*Ầm!*
Một luồng hàn khí mang tính sát thương lôi điện khổng lồ lập tức bùng nổ trong cổ họng hắn, lao thẳng xuống đan điền như một con rồng lôi đình điên cuồng. Toàn bộ nhục thân của Cố Huyền cứng đờ lại, da dẻ hắn chuyển sang màu xanh nhạt, các mạch máu nổi lên chằng chịt dưới da thịt gầy gò.
Hắn lập tức vận chuyển Nghịch Mệnh Quy Nguyên Quyết. Luồng linh lực nghịch hành màu xám tro trong đan điền bắt đầu xoáy ngược chiều kim đồng hồ, cưỡng ép luồng hỏa lôi của linh tuyền ngược chạy vào ba đường kinh mạch chính ở tay phải.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt và kinh mạch rạn nứt vang lên đau đớn dữ dội trong cơ thể hắn. Cố Huyền cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm, hai tay bấu chặt vào đống sắt vụn gùi mộ xung quanh để không hét lên thành tiếng. Cơn đau như thể có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm dọc từ đùi lên đến tận bả vai trái.
Bên ngoài hầm lò, Lão Phương như cảm nhận được sự bộc phát năng lượng của Cố Huyền. Lão vung búa rèn sắt đen nện liên tục xuống đe sắt: *Chan chát! Chan chát! Bùm! Bùm!*
Mỗi lần kinh mạch của Cố Huyền phát ra tiếng sấm nổ do linh lực nghịch chuyển va chạm, tiếng búa của Lão Phương lại giáng xuống đúng vào khoảnh khắc ấy, tạo ra một sự trùng khớp hoàn hảo về âm thanh. Những tia lửa cam bắn tung tóe khắp lò rèn, che mắt mọi tầm nhìn từ bên ngoài.
Tuy nhiên, nhiệt độ cực cao của bệ lò nung bắt đầu làm Chu sa cấm kỵ trên người Cố Huyền bay hơi nhanh hơn dự kiến. Một làn sương mỏng màu đỏ nhạt mang theo mùi tanh nồng đặc trưng của lôi thú bắt đầu rò rỉ ra khỏi hầm lò, lảng vảng bay lên trần nhà Thiết Thiết Đường.
***
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ nặng nề của Thiết Thiết Đường đột ngột bị một lực lượng dã man đạp văng ra.
Sương mù lạnh buốt từ bên ngoài tràn vào, dập tắt bớt hơi nóng hừng hực của lò rèn. Ngô Thiên – đội trưởng tuần tra ngoại môn, gã nam tử vạm vỡ mặc giáp sắt đen nứt nẻ – bước vào với thanh đao sắt đen tuốt trần trên tay.
Đôi mắt hổ sắc bén của gã quét nhanh qua đống sắt vụn gùi mộ, bàn tay gã bóp chặt chuôi đao, sát khí Luyện Khí tầng 8 bộc phát đè nặng lên không gian lò rèn. Khứu giác nhạy bén của gã – được rèn luyện từ Linh Khứu Thuật – đột ngột co giật dữ dội.
"Lão Phương! Ngừng búa cho ta!" Ngô Thiên gầm lên, giọng nói vang dội như sấm bên tai.
Lão Phương lầm lì hạ búa xuống, gương mặt thô ráp đầy mồ hôi không hề lộ ra một chút hoảng hốt. Lão quay cái tai điếc bên trái về phía Ngô Thiên, lầm bầm đầy vẻ cộc cằn:
"Ngô đội trưởng đêm hôm khuya khoắt dẫn quân đến lò rèn của ta làm gì? Sắt vụn gùi mộ của tông môn hao hụt một cân ta sẽ đền, việc gì phải đao kiếm vô tình thế kia?"
Ngô Thiên không thèm nhìn Lão Phương. Gã bước từng bước chậm rãi về phía bệ lò nung chính, chiếc mũi gã liên tục hít hà trong không khí. Gã ngửi thấy mùi lưu huỳnh, mùi than củi cháy sém, mùi sắt rỉ... và một mùi hương vô cùng đặc trưng, tanh nồng mùi máu lôi thú đang lảng vảng quanh góc tối phía sau lò.
"Mùi này... không phải là mùi sắt rỉ thông thường." Ngô Thiên lạnh lùng nói, mắt gã khóa chặt vào lối vào hầm lò tối tăm phía sau bệ nung. "Có mùi của Chu sa cấm kỵ. Lão Phương, lò rèn của ngươi có kẻ tàng trữ cấm vật!"
Trong hầm lò tối tăm, Cố Huyền đang ở lằn ranh quyết định của việc đột phá Luyện Khí tầng 3. Ba đường kinh mạch chính ở tay phải của hắn đang căng phồng lên như sắp nổ tung, luồng linh lực nghịch hành màu xám tro đang nén chặt vào đan điền mới.
Nghe thấy tiếng bước chân của Ngô Thiên đang áp sát bên ngoài, Cố Huyền biết mình không thể di chuyển hay bộc phát linh lực chiến đấu cận chiến lúc này. Hắn cắn chặt răng, lập tức kích hoạt Đồng Hóa Hơi Thở. Hắn chủ động ngắt toàn bộ nhịp thở phàm nhân, hạ thấp nhiệt độ cơ thể xuống mức tối thiểu, ép nhục thân gầy gò của mình hòa làm một với vách đá lạnh ngắt bám đầy bụi than của hầm lò.
Nhưng chấn động từ tiếng bước chân giáp sắt nặng nề của Ngô Thiên cùng tiếng búa rèn của Lão Phương lúc nãy quá lớn, khiến chiếc bình sứ chứa Nước Linh Tuyền ngược còn sót lại vài giọt trên phiến đá bên cạnh Cố Huyền khẽ rung rinh, suýt chút nữa đã rơi xuống đất tạo ra tiếng động.
Cố Huyền dùng cánh tay phải đang bỏng rát, run rẩy vươn ra giữ chặt lấy bình sứ trong gang tấc. Mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy ròng ròng trên trán hắn.
"Ngô đội trưởng nói đùa gì thế?"
Đúng lúc không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Trình Viễn đột ngột lách người bước vào từ cửa sau của lò rèn. Gã thư sinh nho nhã cố giữ cho gương mặt mình bình tĩnh, tay cầm một cuốn sổ sách chép kinh giả vờ tiến lại gần Ngô Thiên, cúi đầu thi lễ:
"Tiểu nhân là Trình Viễn của phòng chép kinh Tàng Thư Các. Đêm nay tiểu nhân được lệnh mang một số mực chép kinh phế phẩm bị hỏng đến đây nhờ Lão Phương dùng lửa lò rèn thiêu hủy để tránh rò rỉ phù văn. Mùi tanh lôi thú mà Ngô đội trưởng ngửi thấy... thực chất là do mực chép kinh phế phẩm bị cháy lò rèn tỏa ra mà thôi. Đây là sổ sách ghi chép phân phối, xin đội trưởng kiểm tra."
Trình Viễn run rẩy dâng cuốn sổ sách bằng hai tay. Gã đã mạo hiểm dùng lệnh bài chép kinh của mình để bảo lãnh cho số mực phế phẩm giả tạo này hòng cứu mạng Cố Huyền.
Ngô Thiên nhíu mày. Gã giật lấy cuốn sổ sách, mắt quét nhanh qua các đường chữ viết ẩn hình bằng bút lông đuôi linh thử của Trình Viễn. Sổ sách chép kinh quả thực có ghi chép việc tiêu hủy mực hỏng vào giờ Tý đêm nay, có dấu ấn đỏ của phòng chép kinh ngoại môn.
Gã nhìn Trình Viễn, rồi nhìn sang Lão Phương đang lầm lì lau búa rèn. Khứu giác nhạy bén của gã vẫn cảm thấy có điều gì đó không bình thường, nhưng bằng chứng giấy tờ rõ ràng cùng uy danh của phòng chép kinh khiến gã không thể tùy tiện ra tay bắt người.
"Hừ, mực chép kinh phế phẩm?" Ngô Thiên cười lạnh, ném trả cuốn sổ sách cho Trình Viễn. Gã tuốt đao sắt đen tra vào bao, ánh mắt tàn nhẫn quét qua góc tối sau lò nung một lần cuối trước khi quay người bước ra cửa sổ.
"Lão Phương, dọn dẹp cái lò rèn của ngươi cho sạch sẽ. Lần sau nếu ta ngửi thấy mùi lạ này một lần nữa, ta sẽ thiêu rụi cả cái Thiết Thiết Đường này!"
"Không tiễn." Lão Phương lầm lì trả lời, vung búa rèn nện mạnh xuống đe sắt tạo ra tiếng nổ giòn giã: *Chan chát!*
Ngô Thiên dẫn đầu toán lính tuần tra bước ra ngoài bão cát, tiếng bước chân giáp sắt xa dần trong đêm tối. Nhưng gã không hề từ bỏ sự nghi ngờ. Ngay khi bước ra khỏi cửa, gã đã ra lệnh cho hai tên tuần tra binh cắm chốt canh gác ngay cổng sau của lò rèn và khu vực Tàng Thư Các ban đêm.
Trong hầm lò tối tăm, Cố Huyền từ từ thở hắt ra một luồng khí xám tro lạnh buốt. Đan điền của hắn đột ngột co rút lại, rồi bùng nổ ra một luồng sức mạnh nghịch hành vô cùng chắc khỏe.
Ba đường kinh mạch chính ở tay phải của hắn đã hoàn toàn đúc lại thành công, phát ra ánh sáng vàng nhạt ẩn hiện dưới da thịt nứt nẻ. Hắn đã đột phá thành công Luyện Khí tầng 3 hoàn chỉnh.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm, tiếng sấm nổ âm thầm trong kinh mạch và sự nghi ngờ của Ngô Thiên đã báo hiệu một đêm mưa giông đẫm máu tiếp theo đang cận kề.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!