Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Mầm Mống Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tào Vũ đột ngột ôm bụng thét lên thảm thiết, máu tươi phun ra từ mũi miệng trước sự kinh hoàng của Triệu Lực.


Luồng hỏa độc tích lũy từ những viên đan dược đắp nặn đan điền bấy lâu nay bùng phát như núi lửa phun trào, thiêu rụi toàn bộ kinh mạch trung tâm của gã thiếu gia kiêu ngạo. Tiếng thét của gã rít qua kẽ răng, bén nhọn và xé lòng, làm rung chuyển cả những cọng rơm khô bám đầy bụi đất trên nền phòng củi ẩm mốc. Thân hình mập mạp mặc đạo bào gấm thêu chỉ vàng xa xỉ đổ sụp xuống như một bao tải cát rách, co giật liên hồi giữa vũng máu tươi rực sắc hỏa độc nóng bỏng.


“Tào thiếu! Tào thiếu gia!”


Gương mặt mập mạp của Triệu Lực cắt không còn một giọt máu. Gã ác bá tạp dịch vốn đang hung hăng bỗng run rẩy như cầy sấy. Cái chân trái thọt của gã khuỵu xuống, đan điền gã cũng âm thầm nhói lên một cơn đau buốt lạnh lẽo – dấu vết nghịch lực mà Cố Huyền gieo rắc từ trước vẫn đang âm thầm gặm nhấm kinh mạch gã. Nhưng lúc này, nỗi sợ hãi trước cơn tẩu hỏa nhập ma đột ngột của cháu ruột Chưởng sự Tào Lĩnh đã đè bẹp mọi suy nghĩ khác trong đầu gã.


“Hỏa độc cắn trả! Mau... mau cõng Tào thiếu đến Dược Đường ngoại môn! Nhanh lên!” Triệu Lực gào lên điên cuồng, hai tên vệ binh vạm vỡ bên cạnh cũng hoảng loạn không kém, vội vã đỡ lấy thân hình đang co giật của Tào Vũ, ba chân bốn cẳng lao ra khỏi phòng củi, bỏ lại một màn sương bụi đất mù mịt và tiếng bước chân chạy loạn xa dần trong đêm tối.


Gian phòng củi rách nát rơi vào một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Đám tạp dịch già nua trốn trong góc tối vẫn chưa hoàn hồn, hơi thở của họ dồn dập, đứt quãng vì kinh hãi.


Cố Huyền từ từ đứng dậy khỏi góc tường tối tăm. Hắn vẫn giữ bộ dạng run rẩy, bờ vai co rúm và ánh mắt đờ đẫn của một kẻ phế căn câm điếc hèn mọn. Nhưng dưới lớp áo vải xám rách nát, bàn tay phải của hắn đang run lên bần bật. Cơn đau từ kinh mạch bị xé rách nhẹ do bộc phát châm khí Ngưng Khí Thành Châm quá nhanh đang truyền đến từng đợt nhức nhối. Tiếng sấm nổ âm thầm vô cùng nhỏ bé vẫn đang rền rĩ dưới da thịt gầy gò của hắn, đòi hỏi một ý chí cực hạn để đè nén.


“Huyền... ngươi... ngươi có sao không?”


Lục Tiểu Phàm thoi thóp tiếng từ góc phòng, gương mặt bầm tím rỉ máu vì cú tát của Triệu Lực lúc nãy đầy vẻ lo lắng. Cậu thiếu niên gầy yếu cố lết lại gần, bàn tay run rẩy bám vào gấu áo Cố Huyền.


Cố Huyền khẽ lắc đầu, đưa tay ra hiệu cho Phàm im lặng. Hắn cúi xuống, giả vờ như đang dọn dẹp đống đổ nát của chiếc bình gốm vỡ để che mắt những kẻ xung quanh. Nhưng thực chất, các ngón tay thô ráp của hắn đã nhanh chóng luồn xuống dưới đống rơm rạ sũng nước, thu hồi hai viên linh thạch vụn mà Lục Tiểu Phàm đã mạo hiểm mạng sống để che giấu.


Hắn nhét hai viên linh thạch vào chiếc túi ẩn khâu ngầm bên trong lớp lót áo xám, nơi ba viên linh thạch vụn khác và bình chu sa cấm kỵ mua từ Tiêu Mộc vẫn đang nằm yên lặng. Mùi tanh nhẹ của lôi thú từ bình chu sa rò rỉ ra ngoài do chấn động lúc nãy khẽ lảng vảng trong không khí ẩm ướt, buộc Cố Huyền phải nhanh chóng vơ lấy nắm tro bếp lạnh cạnh lò sưởi rải lên vũng nước đổ để triệt tiêu hoàn toàn mùi hương lạ.


“Phàm, nín thở vận khí theo nhịp ta dạy.” Cố Huyền ghé sát tai Lục Tiểu Phàm, thì thầm bằng một giọng nói vô cùng trầm thấp nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn tĩnh kỳ lạ. “Triệu Lực tin rằng Tào Vũ tự bạo đan điền do dùng thuốc quá liều. Nhưng Chưởng sự Tào Lĩnh chắc chắn sẽ nổi điên. Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”


Lục Tiểu Phàm cắn chặt môi, khẽ gật đầu. Cậu thiếu niên nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở theo nhịp điệu kẽ hở quy tắc mà Cố Huyền từng âm thầm chỉ điểm. Sự ấm áp từ bàn tay Cố Huyền truyền qua bả vai giúp cơn đau sườn của Phàm dịu đi phần nào, nhưng bầu không khí u ám của sự thanh trừng sắp tới đã bắt đầu bao phủ lên tâm trí cả hai.


***


Sáng ngày thứ tư, bầu trời Thanh Vân Châu bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt dày đặc. Tin tức về việc Tào Vũ bị phế bỏ hoàn toàn đan điền, trở thành một phế nhân nằm liệt giường đã rúng động khắp khu vực ngoại môn Vạn Pháp Tiên Tông.


Tại phủ đệ lộng lẫy của Chưởng sự Tàng Thư Các, tiếng đập phá đồ đạc vang lên rầm rộ suốt từ canh ba. Tào Lĩnh – lão già mập mạp với gương mặt đỏ gay đầy độc ác – đang điên cuồng vung tay đập nát những chiếc bình ngọc quý giá trên bàn. Cháu ruột duy nhất của lão, hy vọng duy nhất để nối dõi tông đường và giúp lão củng cố thế lực tại ngoại tông, nay đã đứt đoạn kinh mạch vĩnh viễn.


“Tẩu hỏa nhập ma tự nhiên? Lũ lang băm Dược Đường các ngươi toàn một lũ ăn hại!” Tào Lĩnh gầm lên, đôi mắt ti hí hằn lên những tia máu đỏ ngầu đầy sát khí nhìn chằm chằm vào tên chấp sự phân phối Trần Quy đang quỳ rạp dưới đất.


“Chưởng sự bớt giận! Các dược sư đã kiểm tra kỹ lưỡng, đan điền của Tào thiếu gia bị vỡ là do hỏa độc tích lũy từ thuốc đắp nặn bộc phát đột ngột, không hề có tàn dư của linh lực pháp thuật bên ngoài.” Trần Quy run rẩy báo cáo, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. “Nhưng... Chưởng sự, thọ nguyên của ngài sắp cạn kiệt, viên Huyết Linh Đan thô sơ tiếp theo cần lượng thọ nguyên phàm nhân sạch gấp đôi để trấn áp hỏa độc cho ngài. Nếu không nhanh chóng hiến tế...”


“Trần Quy! Truyền lệnh của ta cho Vương Hàn!” Tào Lĩnh nghiến răng kèn kẹt, giọng nói khàn đặc đầy vẻ tàn nhẫn tột cùng. “Đẩy nhanh tiến độ bắt giữ đệ tử tạp dịch. Ta không cần biết bọn chúng trốn ở đâu, gom đủ một trăm thọ nguyên phàm nhân đưa xuống Vực sâu tế đàn hoang cổ cho ta trong vòng hai ngày tới! Đứa nào dám chống đối, lột da làm củi đốt!”


“Tuân lệnh Chưởng sự!” Trần Quy vội vã lui ra, gương mặt dài như mặt ngựa hiện lên vẻ xảo quyệt tột cùng.


Cùng lúc đó, tại khu vực bờ ao Linh Thảo Viên đệ tam khu, một bóng người nhỏ thó mặc đạo bào tạp dịch sạch sẽ hơn người khác đang âm thầm quan sát dòng người tạp dịch hoảng loạn di chuyển. Đó là Cố Minh – tộc huynh phản bội của Cố Huyền.


Gương mặt Cố Minh đầy vẻ tham lam và xảo quyệt. Gã đã bị kẹt ở Luyện Khí Kỳ tầng 2 suốt bốn năm nay mà không có cách nào đột phá. Sự khát khao có được một viên Tụ Khí Đan từ tay các chấp sự để thăng tiến vào ngoại môn chính thống đã biến gã thành một con chó săn sẵn sàng cắn xé chính đồng bào của mình.


“Cố Huyền... tên phế vật gác tháp đó...” Cố Minh lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt láo liên đầy vẻ nghi ngờ.


Gã nhớ lại cảnh tượng sáng nay, khi toàn bộ khu tạp dịch đang khóc lóc thảm thiết vì sắc lệnh hiến tế thọ nguyên đẩy nhanh của Trần Quy, thì Cố Huyền vẫn lầm lũi vác chổi đi quét dọn Tàng Thư Các hoang phế với một sự bình tĩnh đến kỳ lạ. Sự bình tĩnh đó hoàn toàn không bình thường đối với một kẻ không có linh căn, đáng lẽ phải là kẻ sợ hãi cái chết nhất.


Hơn nữa, Cố Minh nhớ rất rõ cái chết của phụ mẫu Cố Huyền mười năm trước. Họ không phải chết vì nợ nần linh thạch thông thường của tông môn, mà thực chất đã bị chọn làm vật tế thần để bòn rút thọ nguyên bồi bổ cho thiên tài Vương Đằng của gia tộc Vương Gia. Cố Huyền mang mối thâm thù đại hận như vậy với tông môn, lại thêm vết bỏng hỏa lôi kỳ lạ xuất hiện trên bả vai trái mà gã lén nhìn thấy khi Cố Huyền thay áo đêm qua.


“Hắn chắc chắn đang che giấu điều gì đó. Một kẻ phế căn không thể tụ khí, lấy đâu ra sự bình tĩnh như vậy nếu không có chỗ dựa?” Cố Minh liếm môi, lòng tham vô đáy bùng lên. Gã quyết định đêm nay sẽ âm thầm bám theo Cố Huyền đến Tàng Thư Các hoang phế để tìm kiếm manh mối.


***


Đêm thứ tư buông xuống mang theo cơn mưa phùn lạnh buốt và sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ tháp gỗ ba tầng cũ nát của Tàng Thư Các hoang phế.


Cố Huyền lặng lẽ bước đi trên những bậc thang gỗ mục nát của tầng một. Thần thức nhạy cảm bẩm sinh của hắn đột ngột rung động nhẹ. Một luồng hơi thở hỗn loạn, dồn dập nhưng cố gắng nín nhịn đang bám theo hắn từ khoảng cách mười trượng ngoài sân tháp.


*Là Cố Minh.*


Cố Huyền không cần quay đầu lại cũng nhận ra mùi hương của viên Tụ Khí Đan kém chất lượng mà Cố Minh luôn mang theo bên người như bảo vật. Khứu giác thần thức của hắn nhạy cảm hơn người thường gấp mười lần, dễ dàng định vị ra bước chân lén lút của gã tộc huynh phản bội.


*Hắn đang nghi ngờ mình.* Cố Huyền lạnh lùng suy tính trong lòng.


Hắn biết rõ tính cách tham lam, hèn nhát của Cố Minh. Nếu gã đã bám theo đến đây, nghĩa là gã đang muốn tìm kiếm một thứ gì đó để dâng công cho Vương Hàn hòng đổi lấy đan dược thăng tiến.


Một kế hoạch phản sát chớp nhoáng lập tức hình thành trong đầu Cố Huyền. Hắn không hề bộc lộ bất kỳ sự hoảng hốt nào, vẫn lầm lũi đi đến bục đá phong ấn dưới chân cầu thang – nơi hắn giấu cuốn nhật ký da thú *Thời Gian Mù Chi Thư*. Hắn giả vờ như đang dọn dẹp đống sách rách nát bám đầy bụi giấy cổ tịch, cố tình lật giở một vài trang sách phế bản chứa các phù văn cổ nghịch hành mà hắn đã chuẩn bị sẵn từ trước.


Sau đó, Cố Huyền cố tình để lại một mảnh trang kinh rách nát dính một vệt máu đen nghịch hành nhỏ – tàn dư từ vết thương kinh mạch tay phải của hắn lúc bắn châm khí đêm qua – ngay trên bệ đá phong ấn, rồi lẳng lặng xách chổi đi lên tầng hai tháp gỗ gác đêm.


Ngay khi bóng dáng Cố Huyền biến mất sau cầu thang gỗ, một bóng người nhỏ thó nhanh chóng luồn ra từ sau kệ sách tối tăm. Cố Minh thở hổn hển, mắt sáng lên như mắt sói đói khi nhìn thấy mảnh trang kinh rách dính máu đen nằm trơ trọi trên bệ đá.


“Đây rồi! Quả nhiên tên phế vật này đang lén lút tu luyện tà thuật nghịch thiên!” Cố Minh run rẩy nhặt mảnh giấy lên.


Gã đưa lên mũi ngửi, một mùi tanh nồng đặc trưng của máu lôi thú trộn lẫn với luồng nghịch lực lạnh buốt từ vệt máu đen xộc thẳng vào phế quản gã, khiến đan điền Luyện Khí tầng 2 của gã rùng mình ớn lạnh. Phù văn cổ vẽ bằng chu sa cấm kỵ trên mảnh giấy phát ra một luồng năng lượng hỗn loạn vô cùng đáng sợ.


“Ha ha! Lần này ta phát tài rồi! Vương Hàn đại ca chắc chắn sẽ ban thưởng cho ta mười viên Tụ Khí Đan!” Cố Minh cười sướng rơn, nhanh chóng giấu mảnh giấy vào ngực áo rồi lẻn ra khỏi Tàng Thư Các hoang phế giữa màn sương đêm lạnh giá.


Trên tầng hai tối tăm, Cố Huyền đứng bên cửa sổ gỗ mục, mắt trái lấp lánh tinh vân xám tro nhìn theo bóng dáng Cố Minh đang chạy nhanh về phía Linh Thảo Viên. Khóe môi hắn nhếch lên một đường cong lạnh lùng tột cùng.


*Cố Minh, đường sống ngươi không đi, lại tự chọn đường chết. Đêm mưa giông tiếp theo sẽ là ngày giỗ của ngươi và Vương Hàn.*


***


Góc tối phía sau Linh Thảo Viên đệ tam khu luôn nồng nặc mùi chướng khí của sương độc âm hàn và mùi thảo dược thối rữa.


Vương Hàn – tay sai đắc lực của Tào Lĩnh, gã nam tử vạm vỡ với gương mặt đầy sẹo rỗ hung tợn – đang đứng tựa lưng vào một thân cây liễu già ngàn năm. Tay gã luôn lăm lăm chiếc roi da gai sắt đen có khả năng hút máu nhẹ, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào bóng người đang run rẩy tiến lại gần.


“Cố Minh? Ngươi lén lút hẹn ta ra đây vào giờ này, nếu không có tin tức gì giá trị, ta sẽ dùng roi này lột da ngươi trước!” Vương Hàn gầm gừ, uy áp Luyện Khí Kỳ tầng 5 bộc phát đè nặng lên bả vai Cố Minh.


Cố Minh quỳ sụp xuống đất cát ẩm ướt, mặt tái mét nhưng vẫn cố giữ giọng nói run rẩy đầy vẻ lập công: “Vương Hàn đại ca bớt giận! Tiểu nhân có tin tức động trời về tên dị số nghịch thiên gác tháp Tàng Thư Các – Cố Huyền!”


“Cố Huyền? Tên phế vật không có linh căn đó thì có gì đáng để tâm?” Vương Hàn khịt mũi khinh bỉ, vung nhẹ chiếc roi da tạo ra tiếng rít xé gió buốt tai.


“Đại ca không biết đâu! Tên đó không hề phế căn như chúng ta tưởng! Hắn đang âm thầm tu luyện cấm thuật nghịch thiên để trả thù cho cái chết của phụ mẫu hắn mười năm trước!” Cố Minh vội vã bò lại gần, giọng nói đầy vẻ xảo quyệt. “Đêm qua, tiểu nhân lén bám theo hắn vào Tàng Thư Các hoang phế, phát hiện hắn tàng trữ sách rách chứa phù văn cổ nghịch hành. Và... đây là bằng chứng!”


Cố Minh run rẩy thò tay vào ngực áo, rút ra mảnh trang kinh rách dính vệt máu đen nghịch hành dâng lên bằng hai tay.


Vương Hàn nhíu mày, giật lấy mảnh giấy rách. Ngay khi ngón tay gã chạm vào vệt máu đen, chiếc la bàn tầm linh đeo ở thắt lưng gã đột ngột quay tròn điên cuồng, kim chỉ hướng phát ra ánh sáng xanh lam nhấp nháy liên tục – dấu hiệu của một luồng năng lượng cấm kỵ cực mạnh đang hiện hữu.


“Cái gì? Mùi máu này... và luồng nghịch lực này...” Gương mặt đầy sẹo rỗ của Vương Hàn biến đổi kịch liệt.


Gã đưa mảnh giấy lên sát mắt, thần thức Luyện Khí tầng 5 quét qua các đường vẽ phù văn bằng chu sa cấm kỵ. Luồng năng lượng âm hàn tích lôi từ mảnh giấy dội ngược lại khiến thần trí gã chấn động mạnh. Đây chắc chắn không phải là công pháp chính tông của tông môn, mà là một loại cấm thuật nghịch thiên có khả năng lách qua sự giám sát của Thiên Khải Trận.


“Tên phế vật đó lấy đâu ra thứ này?” Vương Hàn nghiến răng hỏi, sát khí trong mắt bùng lên dữ dội.


“Tiểu nhân không biết! Nhưng hắn thường xuyên lén lút tu luyện vào giờ Tý mỗi đêm tại tháp gỗ gác đêm.” Cố Minh vội vã lập công, gã ngước gương mặt nhỏ thó đầy vẻ tham lam lên: “Vương Hàn đại ca, tiểu nhân đã lập công lớn như vậy... viên Tụ Khí Đan mà ngài đã hứa...”


Vương Hàn nhìn bộ dạng hèn hạ của Cố Minh, trong lòng thầm khinh bỉ nhưng gã hiểu rõ giá trị của thông tin này. Nếu gã tự mình bắt sống được Cố Huyền đang nắm giữ cấm thuật nghịch thiên này dâng lên cho Chưởng sự Tào Lĩnh, gã không chỉ được ban thưởng hậu hĩnh mà còn có cơ hội nhận được thọ nguyên tinh khiết để đột phá Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ.


“Hừ, cầm lấy! Đây là viên Tụ Khí Đan của ngươi!”


Vương Hàn lạnh lùng rút từ trong túi trữ vật ra một viên đan dược màu xám xịt, ném mạnh xuống đất cát bẩn thỉu sát chân Cố Minh. Đó là một viên Tụ Khí Đan phế phẩm chứa đầy linh độc giám sát của Thiên Khải Trận, loại đan dược chuyên dùng để khống chế và định vị những kẻ tạp dịch phản nghịch.


Cố Minh mừng rỡ như nhặt được vàng. Gã vội vã nhặt viên đan dược bám đầy bùn đất lên, không thèm lau chùi mà nuốt chửng ngay vào bụng. Luồng linh khí giả tạo bộc phát trong đan điền khiến gã cười sướng rơn, hoàn toàn không biết rằng bản thân đã bị gieo rắc một loại dấu ấn định vị vĩnh viễn của tông môn.


“Bây giờ, vẽ ra sơ đồ tuần tra ban đêm và quy luật di chuyển của Cố Huyền tại Tàng Thư Các cho ta!” Vương Hàn vứt ra một mảnh da thú rách và một cây bút lông, giọng nói đầy vẻ ra lệnh tàn nhẫn.


Cố Minh vâng vâng dạ dạ, vội vã cầm bút vẽ nhanh lên mảnh da thú.


*“Hắn thường quét dọn tầng một vào đầu giờ Tý... sau đó sẽ lẻn xuống mật thất bục đá phong ấn khoảng hai khắc... Đêm mưa giông tiếp theo, kết giới giám sát sẽ đổi ca và để lộ kẽ hở lớn nhất...”*


Cố Minh vừa vẽ vừa giải thích tỉ mỉ từng chi tiết mà gã đã lén theo dõi được bấy lâu nay. Gã hoàn toàn bán đứng người em họ cùng huyết thống của mình mà không hề có một chút cắn rứt lương tâm, chỉ mong sao bản thân có thể thăng tiến vào ngoại môn thoát khỏi kiếp tạp dịch hèn mọn.


Vương Hàn cầm lấy mảnh sơ đồ vẽ chi tiết bằng máu gà rừng và mực đen, nụ cười tàn nhẫn xuất hiện trên gương mặt sẹo rỗ của gã.


“Tốt lắm, Cố Huyền. Đêm mưa giông tiếp theo, ta sẽ tự mình dẫn đầu hộ vệ bao vây Tàng Thư Các, lột da ngươi ra để xem ngươi tu luyện cấm thuật gì!” Vương Hàn cười lạnh, chiếc roi da gai sắt đen trong tay gã rít lên tiếng sấm nổ âm thầm đầy chết chóc giữa màn đêm sương mù lạnh buốt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!